Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Khi Siêu Cường Vấp Ngã....

06/07/201300:00:00(Xem: 8263)
Trung Quốc bắt kịp Hoa Kỳ? Tào lao, tào lếu, tào láo!

Khi kinh tế Trung Quốc qua mặt Nhật Bản vào năm 2010, Quỹ Tiền tệ Quốc tế mau mắn dự báo một vụ qua mặt nối tiếp. Từ 10 tỷ 128 triệu Mỹ kim vào năm 2010, sản lượng kinh tế Trung Quốc sẽ tăng gấp đôi và lên tới 20 tỷ 440 triệu vào năm 2017. Cùng lúc ấy, sản lượng kinh tế Hoa Kỳ từ gần 15 ngàn tỷ chỉ lên tới 20 tỷ 77 triệu: Mỹ lãnh huy chương bạc, nhường chức vô địch cho Trung Quốc...

Giới kinh tế tài chánh ưa vui chơi với con số tính nhẩm là 70. Giả dụ như muốn tăng sản lượng gấp đôi trong bảy năm - như từ năm 2010 qua 2011, 2012... đến 2017 - thì hãy lấy số 70 chia cho bảy. Vị chi là phải có đà tăng trưởng 10% một năm (70/7). Muốn gấp đôi trong hai năm thì mỗi năm phải tăng 35%. Nếu đà tăng trưởng chỉ có 2% một năm thì phải đợi 35 năm....

Theo dự phóng nói trên của Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, kinh tế Trung Quốc vẫn duy trì được đà tăng trưởng 10% của hai thập niên trước. Lạc quan tếu.

Tính đến giữa năm thì chỉ tiêu tăng trưởng 7,5% cho năm nay của lãnh đạo Bắc Kinh đã có dấu hiệu bất khả. Được 7% là mừng, nhiều phần sẽ chỉ là 6%. Mà 7% một năm thì đấy đã là chỉ dấu "hạ cánh nặng nề" – hard landing - với khá nhiều vất vả.

Qua năm năm tới đây, nếu kế hoạch cải tổ cơ chế được áp dụng để đưa kinh tế qua hình thái phát triển khác – dựa vào phẩm hơn lượng, vào tiêu thụ nội địa hơn là đầu tư hay xuất cảng – thì tốc độ tăng trưởng hàng năm của kinh tế Trung Quốc sẽ ở dưới 5%. Tức là sản lượng chỉ nhân đôi trong 14 năm, khi ta tính nhẩm bằng hệ số 70.

Đấy cũng là thời điểm mà dân số Trung Quốc hết tăng, và bắt đầu giảm. Trong khi dân số Hoa Kỳ vẫn tăng. Siêu cường trẻ trung và hung hăng là nước Mỹ vẫn phơi phới đi lên, và đế quốc cổ xưa của Thiên triều đỏ thì chưa kịp giàu đã già. Nên đành lỡ hẹn với lịch sử.

Không chỉ lỡ hẹn, mà còn nghẹn ngào ứa lệ....
***
Trước sự lớn mạnh đột ngột của Trung Quốc kể từ khi Đặng Tiểu Bình giành lại quyền bính và tiến hành cải cách từ đầu năm 1979 – nhồi trong "bài học cho Việt Nam" – nhiều người Việt đã lo sợ cho tương lai bên cạnh một nước láng giềng xưa nay không hề che giấu tinh thần đại bá.

Một số người thì cho rằng mô hình Trung Quốc hay phép "đồng thuận Bắc Kinh" là phép màu phát triển Việt Nam, với đảng độc quyền dựa trên khu vực kinh tế nhà nước và xây dựng chế độ tư bản nhà nước theo quy luật thị trường. Đấy là quan điểm "lưỡng lợi" của thiểu số lưu manh, muốn duy trì ách độc tài để bảo vệ đặc quyền lẫn đặc lợi.

Một số người tử tế thì cho rằng về dài, cả hai mô thức phát triển kiểu tự do của Hoa Kỳ hay tập quyền của Trung Quốc sẽ có lúc "đồng quy": chủ nghĩa tư bản kiểu Mỹ cần sự can thiệp của nhà nước để điều chỉnh những thái quá của thị trường và chủ nghĩa tư bản nhà nước kiểu Trung Quốc sẽ mở rộng không gian sinh hoạt của tư nhân và thị trường. Về dài thì Tầu Mỹ gì cũng gặp nhau.

Y như sự ngớ ngẩn của cánh tả năm xưa, người ta muốn tìm giải pháp trung dung của lực lượng thứ ba, với ưu điểm từ cả hai hệ thống tự do lẫn kế hoạch. Việc Trung Quốc vượt mặt Hoa Kỳ sau khi cải cách kinh tế chỉ chứng minh sự sáng suốt của con đường thứ ba.

Sự thật lại không trừu tượng và sạch sẽ như vậy.
***
Hoa Kỳ và Trung Quốc có kích thước tương tự, 10 triệu cây số vuông, mà khác biệt về địa dư hình thể.

Hoa Kỳ có lãnh thổ vuông vức và hệ thống sông ngòi thuận lợi bên trong nên có tiềm lực rất cao về sản xuất nông nghiệp, dư thừa lương thực để nuôi sống một dân số cao gấp bội. Trong khi lãnh thổ bát ngát của Trung Quốc thiếu đất và nước cho nhu cầu sinh hoạt, và diện tích khả canh tính theo đầu người chỉ bằng một phần ba của trung bình thế giới mà thôi.

Hình thể bất cân xứng còn là bài toán hợp tan ngàn đời.

Miền Đông hay Trung Nguyên trù phú nhờ độ ẩm đủ cao cho canh tác và nhờ lưu vực Hoàng hà và Trường giang tương đối thuận lợi cho giao thông buôn bán. Đây là nơi sinh sống của 400 triệu người, với mật độ dân số quá cao. Phần còn lại là khu vực hoang vu khô cằn rộng lớn bên trong, rất khó phát triển để nuôi sống 900 triệu dân.

Trong hoàn cảnh đó, một số tích cực thì đi làm "dân công" để kiếm ăn mà không có hộ khẩu và mạng lưới an sinh tối thiểu. Khoảng 250 đến 300 triệu dân công đã có cuộc sống tạm bợ mà kéo dài mấy chục năm. Họ từ nông thôn đi ra tỉnh, từ miền Tây đi làm gia công ở miền Đông.


Vì vậy, phát triển khu vực nội địa nghèo đói là ưu tiên chiến lược của trung ương, qua các dự án đầu tư kém hiệu năng và lại gặp trở lực của các tỉnh duyên hải muốn bung ra thị trường bên ngoài của thế giới. Đấy là bài toán hướng nội và hướng ngoại của hai khu vực quá khác biệt.

Kinh tế Trung Quốc có ưu thế là dân số đông nhất địa cầu. Nhưng ưu thế này mất dần sau bốn chục năm kế hoạch hóa gia đình với chế độ "mỗi hộ một con" và vì nếp văn hóa trọng nam khinh nữ. Mà dân số là một yếu tố chi phối khả năng sản xuất trong trường kỳ....

Ngoài tai ách về địa dư hình thể nằm trong gia phả, lãnh đạo Bắc Kinh còn gặp năm bài toán xuất phát từ dân số:

1) Lương bổng gia tăng ở nơi có mật độ dân số quá cao nên kinh tế mất sức cạnh tranh; 2) lương bổng thấp ở các vùng kém phát triển bên trong khó nâng cao khả năng tiêu thụ nôi địa để cân bằng lại cơ cấu kinh tế cho khỏi lệ thuộc vào đầu tư và xuất cảng; 3) dân số bị lão hóa với tỷ trọng cao niên gia tăng so với lực lượng ở vào tuổi lao động sản xuất nên gánh nặng xã hội chỉ tăng chứ không giảm; 4) dân số hết tăng kể từ năm 2026 và còn giảm dần để đến cuối thế kỷ thì chỉ còn 950 triệu nên sẽ làm giảm sức sản xuất; và 5) tỷ lệ tính phái nam đông hơn nữ tiếp tục mở rộng, cho đến 2020 sẽ là 130/100, nên ảnh hưởng đến sinh suất và cả sự ổn định xã hội. Con số 124 có thể tóm lược mấy bài toán này: một người phải nuôi song thân và bốn ông bà bên nội bên ngoại!

Nhìn rộng ra ngoài thì không xã hội nào có thể đạt mức tăng trưởng cao với một dân số giảm sút. Với Trung Quốc, tình hình sẽ tệ hơn vì 30 năm chỉ biết lượng hơn phẩm nên đà tăng trưởng 9-10% để lại một di sản ô nhiễm vĩ đại cho thế hệ về sau. Một lãnh thổ thiếu đất canh tác ở trên, 90% mạch nước ngọt ở dưới thì khô cạn hoặc chứa đầy độc chất: cường quốc kinh tế này thật ra không có tương lai!

Thiên triều đỏ ở trên không thể không thấy ra những nhược điểm này.
***
Họ nói đến phẩm hơn lượng và cụ thể là muốn đi từ hình thái phát triển kỹ nghệ chế biến với nhân công rẻ và năng suất thấp lên một trình độ tổ chức và sản xuất cao hơn. Như Nhật Bản hay Nam Hàn, từ cả chục năm nay, Trung Quốc muốn thoát khỏi ưu thế ảo là "hãng xưởng ráp chế toàn cầu" và xây dựng khu vực sản xuất có giá trị gia tăng cao hơn nhờ tinh thần sáng tạo.

Nhưng kết quả là một sự nghèo nàn vì từ căn bản, họ chỉ có nền văn hóa kinh doanh kiểu cóp nhặt. Ngày nay, hơn 80% mặt hàng "cao kỹ" - loại "hi-tech" có nhãn hiệu "Made in China" - chỉ là sản phẩm gia công làm cho doanh nghiệp ngoại quốc. Nếp văn hóa ăn cắp theo nghệ thuật "ăn của địch để đánh địch" từng được dựng thành quốc sách nay tỏa xuống thần dân là cái thói không tôn trọng tác quyền của thiên hạ. Mà nền kinh tế hay giáo dục và đào tạo không thể lấy sức mạnh từ tri thức và sáng tạo nếu thiếu tự do và phản ứng cầu tiến.

Ngần ấy lý do đều dẫn tới việc Trung Quốc khó bước lên bậc thang cao hơn của tiến trình sản xuất dựa trên tri thức và sáng tạo - dùng cái đầu hơn bắp thịt. Tức là việc kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ chỉ là chuyện xa vời.

Nhưng vấn đề không nằm ở đó.

Vấn đề của Trung Quốc nằm ở các nhược điểm không thể cải sửa của nền kinh tế phi cầm phi thú – nửa dơi nửa chuột của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa của chế độ độc tài. Vì vậy, họ đầu tư và đi vay với nhiều lãng phí, mà lại trút đặc lợi vào khu vực kinh tế nhà nước, cho tay chân và thân tộc của lãnh đạo. Sự hình thành của các nhóm lợi ích cấu kết với con ông cháu cha – Thái tử đảng – còn cản trở mọi nỗ lực cải cách hoặc chuyển hướng. Đấy là một vấn đề kinh tế chính trị cực kỳ nan giải của một quốc gia rộng lớn không có thể chế liên bang và quy ước dân chủ.

Vấn đề còn nan giải và kinh hãi hơn vậy thuộc về lãnh vực văn hóa xã hội: đa số người dân Trung Quốc ngày nay lại hài lòng với chế độ chính trị và bộ máy quyền lực của nhà nước. Họ hãnh diện về uy thế quốc tế của xứ sở, không thấy ra vấn đề của đất nước và chẳng muốn thay đổi hệ thống cai trị. Vì trên dưới đều một lòng, Trung Quốc đang là cường quốc sẽ có ngày vấp ngã.

Đó là cuộc hẹn của con thiêu thân với ngọn lửa rực sáng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
✱ Reuters: Nga đang hy vọng rằng đảng Cộng hòa kiểm soát Quốc hội - Chính quyền Biden sẽ gặp khó khăn trong việc thúc đẩy Quốc hội thông qua các chương trình viện trợ cho Kyiv. ✱ Military: Các nhà vận động hành lang làm việc cho các nhà thầu quốc phòng, đã từng làm việc cho chính phủ liên bang trước đây - cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper đã từng làm việc văn phòng quan hệ chính phủ của Raytheon. ✱ Al Jazeera: Nhiều dự luật trong quá khứ, đã được Hạ viện và Thượng viện thông qua trong nhiều thập kỷ mà không bị thất bại. ✱ Bilderbergmeetings Co. UK: Chính quyền Biden đã coi Nga và Trung Quốc là đối tác trong thách thức đối với “trật tự thế giới”- Sự cạnh tranh toàn diện với Trung Quốc đang trở thành một nguyên tắc trong các chính sách kinh tế, đối ngoại và an ninh của Hoa Kỳ...
Nhiều người nghĩ ngay đến con số 18 tỷ kiều hối USD chuyển về Việt Nam năm 2021. Đó thật ra không phải là điều nên mất thời gian bàn tính vì đó là một thực thể không thay đổi được. Những người gởi có những lý do riêng không ai lay chuyển được và người Việt trong nước đều muốn nhận những đồng tiền gởi về. Nhưng còn những món tiền khổng lồ khác từ những chương trình viện trợ đủ mọi kiểu cho dân VN từ những chính phủ Âu-Mỹ mà người dân không hay biết, những nguồn tài trợ đã từ lâu bị thất thoát, hoặc cả biến mất mà không ai đặt câu hỏi. Đây là một địa hạt cần soi giọi.
* Cựu Tổng Thống Trump tuyên bố tái tranh cử để tránh bị truy tố nhưng vô hiệu quả. * Trump sẽ bị truy tố trước hoặc sau mùa lễ 2022. * Việc đề cử ông Jack Smith làm cố vấn đặc biệt để giám sát cuộc điều tra hình sự cựu Tổng Thống Trump chỉ làm chậm trễ một vài tuần là cùng. Trường hợp này khác với việc đề cử Robert Muller. * Trump sẽ bị truy tố về vụ lưu trữ bất hợp pháp tài liệu mật quốc gia và vụ bạo loạn 6/1. * Truy tố ăn cắp tài liệu mật dễ dàng như truy tố buôn bán ma túy. Trường hợp bạo loạn 6/1 phức tạp hơn. * Phiên tòa sẽ kéo dài 12 – 24 tháng và kết thúc trước nhiệm kỳ của Tổng Thống Biden chấm dứt. * Việc truy tố Trump của cố vấn đặc biệt không ảnh hưởng đến việc tái tranh cử của cựu tổng thống ngoại trừ Tu Chánh Án 14 được mang ra xét xử.
✱ The Guardian, Uk: Donald Trump tuyên bố ứng cử chắc chắn sẽ không làm cho việc truy tố ông ta trở nên bất khả thi - chẳng qua chỉ là một nỗ lực nhằm đánh lừa mọi người, và nó không làm thay đổi mức độ tội ác của ông ta đã phạm - nhiều khả năng khiến Trump trở thành cựu tổng thống Mỹ đầu tiên phải vào tù. ✱ NY Post: Cựu Bộ Trưởng Tư pháp Bill Barr cho rằng chính phủ liên bang có đủ bằng chứng để buộc tội cựu Tổng thống Donald Trump - ông ta đã thất bại với tư cách tổng thống trước đây, thời không nên tìm kiếm một nhiệm kỳ khác ✱ Yahoo News/Ms Evans: Donald Trump không thể cứu nước Mỹ - Ông ta thậm chí không thể tự cứu được mình - Ông ấy đã lợi dụng chúng tôi để giành được Tòa Bạch Ốc. ✱ Brookings Edu: Cựu tổng thống phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi của ông ta đã phạm ở Georgia. Chúng tôi kết luận rằng Trump có nguy cơ cao sẽ bị truy tố hình sự ở Fulton County.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.