Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Bước Lên Bàn Cân, Phát Buồn

22/06/201300:00:00(Xem: 6727)
Trong phòng nghỉ giải lao.

Cô Hoa cười hà hà hà vui vẻ lên tiếng:

- Các chị ơi, năm nay có ai đi du lịch không? Sáng nay em gởi đơn xin nghỉ hai tuần, tháng tám, đi tour ngoại quốc. Hê hê hê … ai có đi thì gởi giấy xin nghỉ vô liền kẻo ông ta không chấp thuận kịp nghe.

Bà Minh than:

- Úi giào. Sáng hôm nay bước lên bàn cân, phát buồn. Lại tăng mấy cân nữa rồi. Hầu như tháng nào cũng lên 1,2 cân, chán mớ đời. Tôi cứ phải ăn món nầy nhịn món kia thế mà không giảm mới đáng tức mình! Như thế nầy sẽ thành con heo ục ịch cho xem! Thành con heo phục phịch thì chỉ có nước lăn vô bếp, lết ra phòng khách chứ sức đâu vui vẻ gì mà du lịch nước ngoài mí chả nước trong! Chết đến nơi rồi.

Nancy nói:

- Đừng than chứ bà ngoại. Chị Minh từng tuổi nầy mà còn khỏe, đi lại làm việc như thế, lái xe ào ào ai nấy đều dạt qua hai bên lề đường nhường chỗ cho bà già chịu chơi qua mặt, ai dám so với bà chị đây? Chị không bao giờ đi làm trễ giờ, trưa nào cũng ăn một dĩa xà lách rau trộn, năm nầy qua năm khác có bao giờ thấy chị cầm cái hamburger đâu mà sợ “chết tới nơi?” lại còn đi tập thể dục tuần ba lần nữa chứ. Cứ thấy dáng bà chị đứng chúi tới trước hai cánh tay chụm lại duổi thẳng lấy trớn phóng xuống hồ bơi làm tôi ham quá cũng muốn tranh giải quốc tế vô địch bơi lội luôn. Hôm nào chị dạy em bơi bướm lội sải đi, em chưa tập được hai kiểu ấy.

Bà Minh lắc đầu:

- Thôi thôi đừng trêu tôi. Bướm gì mà bướm, sải gì mà sải, lội lủm chủm kiểu chó con lọt xuống nước thì có.

Nancy cũng cười khà, nói:

- Đúng. Công nhận chị Minh dai sức thiệt. Khi chị bơi bướm nhìn hai bắp chân chị bung ra đẹp như con bướm, khi chị biểu diễn bơi sải thì mãnh liệt như kình ngư. Đáng nể. Đáng phục. Hồi còn ở Việt Nam chị thường đi hồ bơi nào? Ngọc Thủy ở Thủ Đức hay hồ bơi Chi Lăng Phú Nhuận?

Cô Hoa nói:

- Thôi, nói chuyện thiên hạ sự đây. Có nghe tin tức trên đài rầm rộ tuyên dương công trạng của một bà ngoại kia không, mấy chị? Nhà bà bị một tên trộm lẻn vô, bà ngoại rút súng ra, lên cò rốp rốp, nhắm ngay kẻ trộm, hét lên “Tên kia. Ra khỏi nhà tao ngay. Đi ra, không tao bắn” thằng ăn trộm hồn vía lên cao vút, hết hồn van xin “Đừng bắn, đừng bắn tôi đi tôi đi xin làm ơn đừng bắn” rồi hắn vắt giò lên cổ chạy thụt mạng. Khi vừa hạ cặp giò xuống đất chạy lúp xúp thì bị cảnh sát nắm đầu bắt được cách đó không xa.

Bà ngoại đã bình tỉnh gọi 911 trước khi rút súng, người ta thu được, nghe tiếng bà ra lịnh cho thằng ăn trộm nên câu chuyện nầy vang khắp thế giới.

Bà là vợ của một cựu quân nhân từ thời đệ nhị thế chiến. Bà trên bảy mươi và ông trên tám mươi.

Tên trộm chỉ trên ba mươi.

Có ngon lành không? Bà ngoại nầy ngầu thật. Có đáng nể mặt hay không đây?


Bà Minh cười hỉ hả. Ừ ừ, dù hèn cũng thể. Ừ ừ.

Chị Diệu nói:

- Vậy thì, trong nhà nên giữ vủ khí để phòng thân. Luật nầy chống luật kia, luận điệu kia ngược chiều lý luận nọ, không biết rồi đây chính phủ phải quyết định ra sao? Người thì biểu tình chống mua bán vủ khí, chống súng đạn, ngừơi thì cãi, nếu kẻ gian có súng chẳng lẽ chúng ta đưa cái mình không? Dù sao đi nữa, nếu tôi muốn có vủ khí trong nhà để bảo vệ gia đình, không được sao? khi có chuyện, đợi nhân viên công lực tới nơi thì việc đáng tiếc đã xảy ra rồi. Điển hình là bao nhiêu tên khùng điên cứ mang súng tới trường tới chợ tới quán ăn mà nã súng giết chết bao nhiêu người vô tội. Ta cũng nên có quyền tự bảo vệ mình chứ. Mới hôm cuối tuần, tại thành phố Chicago, kẻ sát nhân ria súng giết tại chỗ tám mạng 47 người phải chở gấp tới bịnh viện chưa biết sống chết ra sao! Đó. Kẻ gian có súng nó giữ, người dân bình thường thì không được phép giữ súng, thế là thế nào? Có công bằng không?

Nancy nói:

- Không. Chồng tôi có súng và được cấp giấy phép mang vũ khí trong người.

Cô Hoa hỏi:

- Làm sao để có giấy phép?

Nancy nói:

-Thì tập bắn rồi đi thi bắn tại sở cảnh sát. Giấy phép cứ hai năm đổi một lần.

Bà Minh hỏi:

- Thế, Nancy biết bắn hay không?

Nancy nói:

- Biết chứ. Chồng tôi thường đưa tôi tới bãi bắn để tập. Tôi rành vài loại lắm à.

Chị Diệu hỏi:

- Nói biết bắn súng thì biết vậy, nhưng khi phải rút súng lên cò nhắm thẳng vô một sinh mạng đang sống sờ sờ, có dám bóp cò không? chắc phải lạnh tay???

Nancy nói:

- Chỉ khi nào mình bị nguy đến tính mạng mới dùng tới mức cuôí cùng ấy. Chồng tôi thường dặn vậy.

Bà Minh nói:

- Súng giữ trong nhà nguy hiểm quá.

Nancy nói:

- Nguy hiểm nếu mình lơ đểnh bê bối kìa. Phải có chỗ giữ kỹ chớ, nhứt là nhà có con nít.

Chúng tôi kỹ càng vụ nầy lắm chớ nếu bất cẩn lỡ có chuyện gì xảy ra ân hận suốt đời.

Như bà ngoại trong tin tức đã dùng súng dọa tên trộm phải chạy thụt mạng kia, chắc chắn bà phải là người bắn súng giỏi nên mới bình tỉnh như vậy.

Cô Hoa nói:

- Bởi vậy mới nói, đừng coi thường bà già nghe chưa, những tên lưu manh.

Bà Minh cười ngất, ngước mặt lên trời cười thêm một mách nữa, ngưng cười lấy khăn giấy ra chậm nước mắt, vừa hít hà chắt lưỡi vừa nói:

- Ối giào cười chảy cả nước mắt. Nói cho vui thế thôi. Bà ấy doạ cho nó sợ nó chạy té khói ra rồi, cần gì phải bắn. Còn tôi, tôi biết tự lượng sức. Cái ngữ như tôi, lưu manh không cần rượt thời tôi cũng chạy rồi, các cô đừng khen quá lời nhé.

Chị Diệu xua xua tay lắc lắc đầu thở cái khì, nói:

- Thôi ...thôi ...dẹp ba chuyện súng đạn đi mấy bà ngoại, nghe phát ớn hà.

Mà vụ xin phép nghỉ đã xin được chưa ...cô ba… Hoa?

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.