Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vài Hàng Về Nhóm Khủng Bố Brigate Rosse Tại Ý Đại Lợi

25/04/201300:00:00(Xem: 6480)
(LGT: Bài này của tác giả Võ Văn Thiệu đã đăng năm 1978 trong Đặc San Liên Hội Sinh Viên và Kiều Bào tại Ý Đại Lợi, và theo tác giả “vẫn còn có giá trị, it nhất về phương diện chính trị, để chúng ta suy ngẫm khủng bố quân vẫn còn được tuyển chọn vì những lý lẽ hay niềm tin mà họ bị đầu độc.” Đặc biệt về “một thể chế đa đảng của Ý, mà trong tương lai VN chúng ta có thể sẽ gặp phải,” và cần suy ngẫm.)

Khoảng 9 giờ sáng Thứ Năm 16/3/1978 tại thủ đô Rome, ông Aldo Moro, chủ tịch đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo (DCTCG), đảng đang cầm quyền tại Ý Đại Lợi vào thời đó, lên một chiếc xe Fiat 130 do một tài xế lái với một cận vệ ngồi phía trước để đến Quốc Hội dự một phiên họp khoáng đaị. Sau chiếc xe của ông ta là một chiếc xe hộ tống với ba viên cảnh sát. Xe chạy được một quản đường, đến một ngả tư thì bất thình lình một chiếc xe khác mang bảng số CD (Corpo Diplomatico – tiếng Ý là ngoại giao đoàn ) – và dĩ nhiên đây là số giả hoặc ăn cắp – bổng thắng gấp trước mặt xe của ông Moro làm cho tài xế xe cuả ông ta không kịp ngừng lại. Trong khi hai xe dụng nhau một cách không trầm trọng, các anh cận vệ chưa kịp thấu hiểu ra nội sự, thì trên chiếc xe mang bảng số CD đó bước xuống hai người và rút súng bắn xả vào anh tài xế và đồng bạn của anh ta ngồi kế bên. Cũng liền lúc đó từ phía bên kia đường hai quân khủng bố khác chạy ào ra và xả súng liên thanh vào chiếc xe cận vệ ở phía sau để giết chết ba anh cảnh sát hộ tống còn lại. Trong khi ấy hai tên khủng bố khác có phận sự lôi ông Moro ra khỏi xe và dẫn dắt đưa lên một xe khác chở ông ta đi. Dĩ nhiên ông Moro không bị thương tích gì cả. Năm viên cận vệ kể cả tài xế đều chết tức tưởi dưới hành động bất ngờ của khủng bố quân.

Chỉ nội trong ngày người ta được biết vụ bắt cóc trên là do nhóm Brigate Rosse (tạm dịch là Các Đội Quân Đỏ) chủ trương.

1. Nguồn gốc của nhóm Brigate Rosse ( BR):

BR nảy sinh ra tại Ý khoảng cuối năm 1969, sau một thời kỳ náo động do những cuộc biểu tình nỗi tiếng tại Âu Châu vào những năm 60 của các phong trào thanh niên và sinh viên.

Sau năm 1968, là năm được coi như giai đọan lịch sử của phong trào phản kháng của giới trẻ, một số thanh niên cuồng tín và quá khích khi thấy phong trào trở nên lắng dịu và ít bạo động hơn đã tự tách rời ra và chủ trương rằng cần phải thực hiện cách mạng qua bạo lực, hay đúng hơn cần phải làm thế nào để lôi kéo và bó buộc quần chúng tham gia vào bạo động. Họ chủ trương rằng cần phải khủng bố các cơ cấu, tổ chức của cả hệ thống nhà nước hiện hữu, tạo ra khủng hoảng trong nội bộ và cùng lúc thúc giục giới vô sản nỗi lên cướp chính quyền.

Bước đầu nhóm BR chủ trương thực hiện các mục tiêu sau:

- Tạo nhiều sự uất hận trong việc đấu tranh giai cấp, gây bất mản tan vở giữa hạ tầng cơ sở và giới lãnh đạo của các đảng thuộc tả phái – vì BR cho rằng các đảng tả phái Ý trên thực tế cũng hoạt động trong hệ thống “nhà nước” và do đó bị chi phối bởi giới tư bản multinazionali (multinational). Từ chổ tan vở nầy sẽ tạo ra hoàn cảnh bắt buộc các đảng tả phái phải chọn lựa “hoặc theo hệ thống nhà nước hoặc lật đổ hệ thống nhà nước”

- Tổ chức một đảng chính trị võ trang, cố gắng qui tụ hết thảy các nhóm quá khích khủng bố tại Ý.

Trong các mục tiêu nầy nhóm BR đã thực hiện bằng cách tổ chức các cuộc phá hoại, đốt cháy các cơ sở kỹ nghệ, thương mại công và tư để tạo ra khủng hoảng, thất nghiệp và chán nãn trong quần chúng.

Nhưng các hành động nầy không những không mang lại kết qủa như họ mong muốn mà còn làm cho quần chúng ghét họ thêm và tạo ra đoàn kết trong các đảng tả phái, các đảng mà hiện chủ trương chiếm chính quyền qua lá phiếu và thuyết phục hơn là phá hoại và gây xung đột giai cấp.

Cũng chính vì nhóm BR thất bại trong mục tiêu đầu nên họ đã bước qua giai đoạn ám sát và khủng bố các nhân vật then chốt nắm giữ các địa vị trọng yếu trong guồng máy kinh tế và nhà nước. Trong thời kỳ nầy ta đã thấy các cuộc khủng bố và ám sát xảy ra từ 1974 đến 1978.

Họ bắt đầu ám sát các quan tòa giữ các địa vị then chốt trong việc gìn giữ công lý quốc gia, ám sát các nhà báo có ảnh hưởng trong quần chúng, các kỹ nghệ gia có quyền thế và cuối cùng các chính trị gia sáng giá và quan trọng nhất.

Khi bước sang giai đoạn nầy nhóm BR đã chọn đứng ra ngoài vòng pháp luật. Ai còn ở ngoài thì phải trốn chui trốn nhủi để tránh sự lùng bắt của cảnh sát, còn ai ở trong tù thì thách đố và mạ lỵ trong các vụ xử án.

2. Cách Cấu Tạo của nhóm BR:

Cơ cấu tổ chức cuả nhóm BR cũng giống như nhóm Rote Armee Fraktion (RAF) tại Tây Đức lúc bấy giờ, thường được biết như nhóm Baader-Meinhof (gồm tên của hai tên khủng bố nỗi tiếng tại Tây-Đức và hiện đã chết). Cả hai nhóm BR và RAF đều bắt chước theo cách tổ chức của quân khủng bố Fedain Algeria trong thời kỳ chống Pháp. Sau nầy thì vào thời 1975, nhóm BR đã cải tổ thêm và áp dụng vài phương pháp học được của du kích quân Palestine.

Nhóm BR được tổ chức theo từng “chi nhánh” (colonna- column- “cột”). Họ có độ 10 chi nhánh như vậy, ba trong số nầy đươc? tổ chức và sinh ra từ trong tù. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng một số tù nhân trộm cướp thường, khi được giam chung với các tù nhân khủng bố chính trị đã bị thuyết phục, dụ dỗ, huấn luyện thành những “tù nhân chính trị” và khi vượt ngục được chung với nhau các tên trộm cướp nầy trở thành phần tử của BR.

Đứng đầu mỗi chi nhánh có một tên nắm giữ “trách nhiệm thi hành” kiểu như một “đại tá” và một “lý thuyết gia” hay đúng hơn là một “chính trị viên”. Khi nhóm BR bắt cóc một nhân vật nào họ thường đem ra hạch tội và xử án theo kiểu như toà án nhân dân, thì tên “chính trị viên” nầy là người đứng ra buộc tội. Dĩ nhiên là tất cả đều diễn ra trong vòng đại bí mật, tại một nơi mà cảnh sát không thể nào tìm biết được.

Cứ mỗi chi nhánh thì được chia ra làm 8 hay 10 “tổ” (cellula- cell), mổi tổ gồm 5 hay 6 người.

Tất cả các chi nhánh trưởng họp lại mỗi năm một hay hai lần để tạo thành một “hội đồng cách mạng”.


Cứ theo kiểu tổ chức nầy thì các tổ được tách rời với nhau. Tổ nầy đôi khi không biết tổ kia , đối với các chi nhánh cũng vậy. Do đó thường thường khi cảnh sát tóm đươc? một tổ hay một chi nhánh, họ cũng không tìm ra tông tích để truy tầm hết các tổ còn lại, dù trong tổ ấy có một hay hai tên khủng bố quan trọng. Đây chính là trường hợp của tên Renato Curcio và vài đồng bọn của hắn ta. Tên nầy được xem như là cha đẻ của nhóm BR, bị bắt nhờ sự điềm chỉ của một người cảnh sát giả làm cảm tình viên len lỏi vào tổ chức của BR. Nhưng khi cảnh sát bắt được Curcio thì nhóm BR vẫn còn hoạt động, và còn tàn bạo hơn là khác.

Tại thượng từng của tổ chức của nhóm có một “hội đồng cách mạng” với một “uỷ ban hành động” bao gồm từ 10 đến 12 người.

Bổn phận của ủy ban không phải là lo tổ chức các cuộc ám sát cho các chi nhánh địa phương, mà chỉ lo đưa ra các mục tiêu chiến lược để “đấu tranh”. Nhưng mọi phần tử đều có thể trở thành khủng bố quân khi hoàn cảnh đòi hỏi.

Ngoài ra “uỷ ban” trên còn có bổn phận tuyển chọn người mới, hoặc gởi người đi thụ huấn tại các trại huấn luyện khủng bố như tại vài sa mạc ở Giordania hay Libano, hoặc như người ta nghĩ là tại làng Karlovy Vary ở Tiệp Khắc. Một vài tên khủng bố của nhóm BR cũng đã trải qua làng trên và gặp gở các nhóm khủng bố khác tại Âu Châu, nhất là nhóm của Baader-Meinhof hay tên khủng bố Carlos, hiện còn tại đào.

Người ta cho rằng mỗi tên khủng bố đều có “lương hướng” và số tiền hằng tháng là độ 300 ngàn Lire Ý (độ hơn 350 Mỹ Kim- thời giá 1978), cộng với tiền tiêu vặt.

Một điều đặc biệt là tổ chức còn có cả sổ sách kế toán giống như một hảng kỹ nghệ. Ngoài ra mỗi tổ còn có 3 hay 4 căn phòng nhỏ làm nơi trú ngụ, cũng như có 3 hay 4 xe hơi luôn luôn ở trong tình trạng sẳn sàng được xử dụng.

Nhưng mổi tổ phải tự lo lấy vấn đề tiền bạc. Do đó các tên khủng bố đều “thỉnh thoảng” phải lo làm ra tiền bằng các vụ cướp giựt, trộm cắp, ăn cướp nhà bâng hoặc bắt cóc người rồi đòi chuộc tiền, một hiện tượng xảy ra hàng tuần tại Ý Đại Lợi hiện nay.

Người ta cũng cho rằng không hẳn tổ nào cũng tự “kiếm ăn” được, do đó có thể có một sự hổ trợ tài chính của các nhóm ngoại quốc hay các tổ chức gián điệp quốc tế ...thí dụ như KGB hay các tổ chức tình báo khác.

Theo giới thông thạo về khủng bố quân thì một cuộc ám sát khó khăn và quan trọng, thí dụ như việc giết chết ông Chánh Án Coco ở Genova (Genoa), miền trung Ý, và ba cận vệ của ông ta phải cần một thời gian chuẩn bị và tập dợt gần đến hai năm và tốn cả 100 triệu Lire Ý (độ 120 ngàn Mỹ Kim – thời giá 1978)

3. Nhận xét chung và một vài giả thuyết về vụ bắt cóc ông Moro:

Hiện tượng khủng bố, ám sát của một vài nhóm lẻ loi không phải là điều mới lạ. Song hiện ở Tây Âu lúc đó có hai nước có mhóm khủng bố quân nguy hiểm nhất là Tây Đức và Ý Đại Lợi.

Tại Tây Đức nhóm Baader-Meinhof đã làm cho chính phủ của ông Schmidt phải điên đầu qua vụ bắt cóc rồi giết chết ông Hanns Martin Schleyer, chủ tịch Hiệp Hội Kỹ Nghệ Gia, một trong những cột trụ của nền kinh tế Đức.

Tại Ý Đại Lợi, nhóm BR sở dĩ đã trở thành dã man như vậy vì họ đã thất bại trong chiến thuật ít đổ máu nhất. Qua các vụ bắt cóc ông quan toà M. Sossi tại Genoa, khoảng 1975, nhóm BR đã muốn thí nghiệm hai điều họ mong nuốn:

- Kêu gọi sự lên tiếng ủng hộ chính thức của các nước Cộng Sản quá khích (kiểu như CS Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba, hay các xứ cực tả Ả Rập)

- Thăm dò sức phản kháng và đối phó của nhà nước Ý Đại Lợi.

Trong mục tiêu đầu nhóm BR đã nhận được sự làm ngơ hoàn toàn mà họ mong đợi hay tin tưởng.

Nhưng trong mục tiêu thứ hai họ đã khám phá được rằng rõ ràng hệ thống nhà nước đã gặp khó khăn và yếu đuối. Chính phủ không những không tìm bắt và loại trừ được các “tổ” mà còn tỏ ra bất lực trong việc bảo vệ các nhân viên nhà nước. Một số đông đã tỏ ra sợ hãi, trốn tránh các nhiệm vụ đụng chạm đến việc kết án nhóm BR.

Bắt cóc ông Aldo Moro, nhóm BR muốn chứng tỏ họ có ý định tấn công ngay vào “con tim” của chế độ.

Ông Moro là một chính trị gia lão thành và đầy kinh nghiệm. Trong đảng DCTCG, đảng đang chiếm đa số tại Ý lúc đó, ông ta là một người đóng vai trung gian, là mối dây đoàn kết của đảng. Chính ông ta là người “đẻ” ra chính phủ do ông Andreotti làm Thủ Tướng, mà trong đó đảng Cộng Sản Ý dù đã cố gắng làm đủ mọi cách để tham gia trực tiếp vào chính phủ, nhưng họ đã phải chấp nhận giải pháp tham gia vào nhóm “đa số” tại Quốc Hội mà thôi.

Chính phủ tại Ý lúc đó đứng vững được là nhờ ông Moro đã thuyết phục một bên là phe hữu của đảng DCTCG, bên khác là các đảng tả phái sống “hoà giải và hợp tác” với nhau để cùng mang nước Ý ra khỏi khủng hoảng kinh tế.

Chính vì lẽ nầy mà người ta đồn rằng trong việc bắt cóc ông Moro, đằng sau nhãn hiệu BR có thể có KGB hoặc CIA của Mỹ. Kẻ tin có KGB vì họ cho rằng với ông Moro đảng CS Ý có thể một mai vào tham gia chính phủ qua ngỏ dân chủ và không đổ máu, chấp nhận đối lập. Điều nầy có thể tạo ra một hình ảnh cộng sản Âu Châu hấp dẩn đối với các nước Đông Âu hiện bị kèm kẹp dưới xích sắt xe tăng của Liên Bang Xô Viết lúc bấy giờ.

Còn người cho rằng đằng sau BR có CIA thì họ nghĩ rằng lúc đó người Mỹ không muốn thấy tại Tây Âu các đảng cộng sản tiến gần đến chính quyền, quyền lợi và an ninh của Mỹ và khối NATO sẽ bị đe dọa.

Nhưng dù bất kỳ lý do nào, ngay cả lý do là vụ bắt cóc trên đều do nhóm BR hoàn toàn chủ trương và tổ chức, thì người ta cũng cảm thấy lúc đó Ý Đại Lợi đang trải qua một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Chính có lẽ cái khó khăn kinh tế và sự cách biệt giàu nghèo, cách biệt trong việc phát triển kinh tế của các vùng khác nhau tại Ý đã làm cho xứ nầy trở nên xáo trộn một cách dễ dàng. Đây cũng là lỗi của những ai đã cầm quyền , nhưng cũng là trách nhiệm của các đảng tả phái và giới nghiệp đoàn đã “thọc gậy bánh xe” địch thủ chính trị mà không nghĩ tới quyền lợi của đất nước trong bấy lâu nay.

Võ Văn Thiệu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhưng dân không được ra báo, dù Luật Báo chí không cấm. Cũng không có bất cứ Luật nào cấm dân lập hội mà vẫn bị cấm, chưa cần nói đến lập đảng chính trị đối lập. Cũng không có luật cấm dân biểu tình mà khi biểu tỉnh, dù bất bạo động chống Trung Cộng, cũng bị đàn áp, bắt tù. Trong khi nhà nước CSVN lại trì hoãn ít nhất 4 lần, hay rút lại những Dự luật trình ra Quốc hội liên quan đến hai quyền lập hội và biểu tình.
Theo sau các giải Oscar hay Grammy, thông thường vẫn là vô số tin tức, bình luận và bình chọn về các kiểu mẫu thời trang của các tài tử, ca sĩ đã phô diễn trong đêm trước. Chính trường không quá chú trọng và lấy đó làm đầu nhưng có thời trang hay không? Thưa có. Đó là loại thời trang của biểu tượng, của ý nghĩa, thể hiện sự trí tuệ chứ không chỉ là thời trang của cái đẹp, sang trọng hay lộng lẫy.
Điệp vụ là những hoạt động bí mật do gián điệp thực hiện với mục đích thu thập tin tức về mọi mặt, đồng thời đánh phá các quốc gia đối tượng. Trên thế giới hiện nay có 6 cơ quan tình báo lừng lẫy nhất gồm có: CIA của Mỹ, Cục An ninh Liên bang Nga (FSB), Mossad của Do Thái, MI-6 của Anh và Bộ An ninh Quốc gia của Trung Quốc.
Garth Brooks đã mở cuộc họp qua mạng để giải thích với người hâm mộ về lý do tại sao anh tham gia chương trình nhậm chức trước ngày trình diễn. Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden đã đích thân gọi mời anh. Garth bảo đây là lúc phục vụ quốc gia, nó không có nghĩa là một thái độ chính trị mà là một thái độ của đoàn kết, hàn gắn. Và Garth đã chọn quốc gia lên trên hết mọi chuyện. Sự nghiệp, uy tín, tiền bạc... của mình.
Quyền tự do hiến định là các quyền căn bản của người dân được hiến pháp quy định mà nhà nước pháp quyền có nhiệm vụ phải tôn trọng và bảo vệ. Hiện nay, tại hầu hết các quốc gia dân chủ phương Tây, các quyền này đều được quy định với nội dung giống nhau.
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.
Thông qua những thời đại đầy thử thách, nước Mỹ đẫ trở nên dày dạn trong ứng xử với mọi thử thách. Hôm nay chúng ta đón mừng thắng lợi, không phải thắng lợi của một ứng cử viên mà là thắng lợi của một Chính nghĩa- Chính nghĩa Dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe. Ý nguyện cua nguòi dân đã được quan tâm. Người Mỹ chúng ta hoc được bài học Dân chủ thật quí giá vào thời điểm này.
Có lẽ cũng không thể quên những đóng góp tích cực từ một số cơ quan truyền thông Việt ngữ, các ký giả chuyên hay không chuyên nghiệp, những dịch giả, các chuyên viên đủ ngành nghề trong cộng đồng gốc Việt, đặc biệt là một giới trẻ năng động và tài ba, cũng đã tham gia tích cực vào việc cung cấp thông tin nhanh chóng và xác thực, dù trong tư cách nghề nghiệp hay chỉ là công dân tự phát.
Sau khi Biển và Chim Bói Cá được dịch giả Tây Hà chuyển sang Pháp ngữ (La Mer et le Matin-Pêcheur) trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 15 tháng 4 năm 2012, Bùi Ngọc Tấn đã có đôi lời tâm sự về tác phẩm của mình: “Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”
Rât ngỡ ngàng và xót xa khi tôi nghe tin Kiêm Thêm đã ra đi giữa mùa đại dịch. Mấy tuần trước, Thêm còn rủ tôi về nhà Thêm ở Monterey Hills uống bia và ngắm khu vườn nhỏ Thêm đã chí thú vun trồng trong những ngày sống cách ly ở nhà. Tuy từ nơi tôi ở, xuống nhà Kiêm Thêm chỉ cách khoảng 6 giờ lái xe trên đường cao tốc; nhưng con đường xa lộ bây giờ thành dài vô tận trong mùa dịch bệnh đang phải cách ly.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Bộ An ninh Nội địa Mỹ ban bố tình trạng báo động khủng bố toàn quốc do mối đe dọa tiềm tàng từ phần tử cực đoan phản đối ông Joe Biden làm tổng thống.
Hôm thứ Tư (27/01/2021), Thủ tướng Anh Boris Johnson cho biết lệnh phong tỏa ở Anh có thể kéo dài đến ngày 08/03/2021, cùng thời điểm trường học được phép mở cửa trở lại.
Hôm thứ Hai (25/01/2021), thượng viện Mỹ đã phê chuẩn bà Janet Yellen là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Bộ Tài chính.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cảnh báo nguy cơ "Chiến tranh Lạnh mới" nếu lãnh đạo thế giới không gác lại đối đầu khi phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới.
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.