Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ông Tổng Thống Của Tôi Hay Đặc Thù Xã Hội Chủ Nghĩa

17/04/201300:00:00(Xem: 8538)
Ai cũng biết Ông Tổng thống của nước Pháp là Ông François Hollande đắc cử tháng 6 năm rồi. Nay ông cai trị nước Pháp được 9 tháng. Kết quả thăm dò dư luận trong gần đây phổ biến trên nhiều báo ở Paris và còn lưu giữ trên Atlantico.fr, có tới 60% dân Pháp không tin tưởng ở Ông Tổng thống về khả năng lãnh đạo của ông có thể đưa đất nước thoát khỏi khủng hoảng nghiêm trọng hiện nay.

Ngày nay có báo tự hỏi phải chăng ông đắc cử vì thiệt tình được dân chúng suy nghĩ, đắn đo và chọn lựa hay vì dân chúng lúc đó chỉ muốn loại bỏ Ông Sarkozy vì ghét ông Sarkozy mà thôi? Trong đời sống hằng ngày, ở Cà-phê, chợ trời, thường nghe dân chúng tỏ vẻ hối hận đã chọn lầm mặt gởi vàng. Thôi thì đợi 5 năm nữa chọn lại người mới.

Theo Hiến pháp của Pháp, Tổng thống có quyền giải tán Quốc Hội. Trái lại, Quốc Hội không có quyền truất phế Tổng thống tuy mức tín nhiệm của dân chúng đối với Quốc Hội cao hơn đối với ông Tổng thống. Đây cũng là một thứ nghịch lý của dân chủ. Cho nên khi ta cầm lá phiếu bỏ vào thùng phiếu để thực thi quyền dân chủ thì cũng chính là lúc ta giao trọn vận mệnh của ta cho những người làm chánh trị chuyên nghiệm - vì làm chánh trị ăn lương - nắm giử. Nhưng người dân ít ai nghĩ tới cái nghịch lý này.

Nay người dân bắt đầu nhìn thấy sự thật ở Ông Tổng thống của họ sau 9 tháng cầm quyền.

Sự thật ở Ông Hollande

Hảng Médiaprism vừa thực hiện cho Atlantico một cuộc thăm dò về sự tín nhiệm của dư luận đối với Ông Tổng thống François Hollande, kết quả phổ biến cho thấy có tới 60% dân chúng không tin tưởng ở khả năng lãnh đạo chánh trị của Ông Hollande nữa.

Tình hình kinh tế xã hội pháp ngày càng suy thoái. Nhiệm vụ của Chánh phủ phải giựt dậy nước Pháp nhưng có 59% dân chúng không tin Ông Hollande có đủ khả năng làm điều này. Về việc giải quyết nạn thất nghiệp, 60% dân chúng không chờ đợi ở Ông Tổng thống và thất nghiệp mỗi ngày mỗi gia tăng và gia tăng phi mã.

Cải thiện mải lực của dân chúng và giảm thiểu công nợ, 60% tới 62% dân chúng không tin tưởng ở ông nữa. Tóm lại, dân chúng pháp ngày nay đa số đã không tin ở những lời hứa hẹn của ông đưa ra lúc tranh cử. Họ đã bắt đầu sáng mắt ra. Cả không ít đảng viên đảng xã hội chủ nghĩa của ông.

Khi đọc kết quả thăm dò dư luận, người ta có thể nghĩ người dân pháp đang lấy làm tiếc đã quyết định đưa vào Điện Elysée một con người mà họ nhận thấy thiếu khả năng giử những lời hứa và thiếu khả năng cải thiện đời sống hằng ngày của họ.

Tuy nhiên có 51% cho rằng Ông Hollande sẽ đem lại cho nước Pháp một bộ mặt mới nhưng 50% lại nghĩ ông sẽ không bênh vực được những quyền lợi của nước Pháp trên thế giới. 51% tin là ông Hollande sẽ không có khả năng lấy những quyết định, ngay cả những quyết định bị dân chúng phản đối bởi ông là người có thành tích " không nói có (oui) mà cũng không nói không (non). Đó là con người " bình thường " (normal) và cũng từ đó ông trở thành Ông Tổng thống bình thường.

Nhận xét về cá tánh và con người thật của Ông Hollande, chẳng ai khác hơn chính là những đồng chí cấp lãnh đạo đảng của ông như:

Bà Martine Aubry, Cựu Bí thư đảng xã hội: "François Hollande là người không làm việc được. Ông ta thiếu một cá tánh" (Le Nouvel Observateur, 23 và 30/6/11), Bà Ségolène Royal, bồ củ có 4 con với ông: "Kẻ không làm gì hết thường được lòng nhiều người. Khuyết điểm của François Hollande là bất động. Ông ấy cứ thử kể ra một việc mà ông đã làm suốt trong 30 năm làm chánh trị của ông nghe coi" (Le Figaro, 8/9/11), Ông Laurent Fabius, Cựu Thủ tướng xã hội: "Thật tình các bạn có thể nghĩ Hollande làm Tổng thống à? Chỉ có mơ mà thôi" (Báo Sud-Ouest, 18/4/11). Một trái dâu rừng có thể che dấu được một con voi chăng?" (Le Nouvel Observateur, 30/6/11), Ông Manuel Carlos Valls, đương kim Tổng trưởng Nội vụ: "Ai bảo Hollande là bình thường? Tôi bắt đầu không tin rồi" (Le Figaro, 11/6/11). Hollande chính là khuyết tật chánh yếu của đảng xã hội" (TV Canal+, 8/6/11).

Tìm lại quá khứ

Ở Pháp các đảng phái cánh tả như đảng xã hội (chủ nghĩa) PS và đảng cộng sản PCF có lịch sử dài và không bị tan rả thường xuyên để phải tái kết hợp thành đảng mới như các đảng của phe hữu (UDF, MoDem, RPR, UMP,...). Đảng xã hội PS còn giử được bề thế khá tốt trong lúc đó đảng cộng sản PCF xuống cấp thảm hại (Kỳ rồi không dám ra tranh cử vì năm 2007, Bà George Buffet chỉ được có 2, 90% phiếu bầu). Từ lâu, cánh tả vẫn muốn gắn liền vận mệnh của mình với việc bảo vệ từng lớp quần chúng lao động. Trong nhiều năm dài, cánh tả tìm cách định nghĩa bản sắc chánh trị của mình dựa trên nguồn gốc xã hội. Nên trong thế kỷ qua, khi nói tới đảng phái tả, người ta nói đó là những " đảng của phong trào quần chúng thợ thuyền ".

Trong những năm 70, cánh tả vươn lên mạnh trên chánh trường pháp. Đảng cộng sản PCF tự khoát vai trò chánh trị như người đại diện nói lên tiếng nói của" lực lượng quần chúng thợ thuyền đoàn kết ". Lãnh tụ đảng xã hội lúc bấy giờ là Ông François Mitterrand cho rằng đảng của ông bắt rể trong một "mặt trận của giai cấp " và sự đoàn kết cánh tả sẽ đưa ông lên nắm chánh quyền, đó không gì khác hơn là phản ảnh của một " đa số xã hội " kết hợp thợ thuyền, viên chức và viên chức cấp trung. Những cuộc thảo luận diển ra lúc bấy giờ gần như bất tận về nội dung và giới hạn của cái " đa số xã hội "mà Ông Mitterrand đã không ngần ngại gọi đó là " nhơn dân tả phái ".


Nhưng khi cánh tả lên nắm chánh quyền thì " nhơn dân " ấy từ từ biến mất. Cánh tả chánh trị của nhơn dân trước đây bắt đầu trở thành tư sản, " nhơn dân " tẩy chai cánh tả và xoay qua những vòm trời chánh trị khác. Cánh tả quay lại chống " nhơn dân " và lên án " nhơn dân " là thứ " quá bình dân ", thiếu ý thức chánh trị, chỉ biết có họ, muốn chống lại chánh quyền của nhơn dân lao động.

Phong trào quần chúng xa rời cánh tả biểu hiện khá rỏ từ năm 1981 dẩn tới năm 2007 (năm 1981, cánh tả được 68% phiếu cử tri tả, năm 1988: 54%, năm 1995: 46%, năm 2002: 44%, năm 2007: 34% - Le Figaro, 7/2/2012). Thật ra, suốt chìu dài của nền Đệ V Cộng hòa, tả phái chỉ chiếm được đa số trong giới thợ thuyền lao động trong 3 kỳ bầu cử Tổng thống mà thôi (1974,1981,1988). Từ đây “con tim thợ thuyền" của "nhơn dân" không còn đập theo nhịp chánh trị tả phái nữa.

Cái ảo tưởng của từng lớp nhơn dân lao động thể hiện sự thất vọng khi cánh tả nắm chánh quyền thường không đủ khả năng thỏa mản những đòi hỏi về kinh tế xã hội cho lớp người này mà trước kia, trong thế đối lập, cánh tả liên tục khơi dậy và bồi dưởng cho chọ. Cánh tả cũng bị nhơn dân lao động cho là ngày càng xa lạ với những ưu tư và những giá trị của họ. Thành phần lãnh đạo của cánh tả, đa số, phát xuất từ giới tư sản di dân - mang những tên gốc ngoại quốc như Mitterrand, Hollande, Muscovisci, Valls,..., - và tâm tư của họ là kết quả của sự tổng hợp chủ nghĩa lý tưởng của những năm 1960 với chủ nghĩa cá nhơn của những năm 1980 và 2000.

Những giá trị tập thể, thực tiển của lớp nhơn dân lao động mà cánh tả chánh trị pháp luôn luôn tự hào là họ ra đời từ đó và tranh đấu cho những giá trị đó, ngày nay khó tìm thấy ở biểu văn và cụ thể hơn, ở chương trình 60 điểm của Ông Hollande đề nghị lúc vận động tranh cử năm 2012. Ý niệm về " nhơn dân " thiếu vắng. Trái lại, những từ ngữ trong ngôn ngữ của cánh hữu như " nước Pháp ", " Dân tộc ", " Cộng hòa " lại hiện diện rất phong phú trong những biểu văn của cánh tả. Mà nước " Pháp ", " Dân tộc ", tức Quốc gia dân tộc và Cộng hòa thì thiếu đi tính " từng lớp ", " tính giai cấp " rộng lớn, không bị hạn chế bỡi quốc gia, dân tộc hay Cộng hòa. Trong ý niệm, lớp nhơn dân lao động mất đi, trên thực tế, thành phần này cũng đã tách khỏi cánh tả chánh trị pháp từ nhiều thập niên qua. Cánh tả chánh trị pháp vẫn muốn gắn liền vận mệnh chánh trị của họ với nhơn dân, với tầng lớp lao động, với quần chúng bình dân, nhưng họ từ nay sẽ khó đưa ra được một nội hàm xã hội mới cho những từ ngữ kia. Khó tin họ có khả năng làm mới lại, với một " nội dung xã hội " mới, những từ ngữ Quốc gia, Dân tộc và Cộng hòa vốn là ngôn ngữ thông dụng của cánh hữu chánh trị pháp.

Một khi lên nắm quyền

Điều đáng lấy làm lạ đến kinh ngạc là ngày nay, sau hơn hai mươi năm cộng sản ở Đông Âu và Liên-xô đã sụp đổ sạch trơn, người ta vẫn còn nghe, dĩ nhiên là lẻ tẻ đây đó nhưng vô cùng hung hăn, những tiếng nói của những kẻ không biết thận trọng hay không hiểu biết gì hết về biến cố đau thương của quốc tế cộng sản trước đây. Những tiếng nói này vẫn mạnh dạng cho rằng đó là những tiếng nói chơn chánh của « nhơn dân lao động ». Tiếng nói của những người còn bám theo chánh trị tả phái gốc mác-xít.

Cánh tả ở Pháp bao gồm các đảng phái như đảng cộng sản, đảng xã hội, đảng xanh, và các đảng tả phái. Đảng cộng sản và các đảng tả phái, tức cực tả của phe tả, là những đảng theo quốc tế Đệ III lê-nin-stali-nít hay trốt-kít (Đệ IV).

Khi tranh đấu dành chánh quyền ở các nước có nền dân chủ lâu đời như Anh, Pháp, Đức, …hay cướp chánh quyền ở các nước thuộc khối Đệ III, các đảng tả phái luôn luôn đứng về phía nhơn dân lao động hay nông dân. Họ tự hào xuất thân từ giới này, tức giới bị áp bức bốc lột. Họ hô hào kêu gọi tham gia tranh đấu với họ để giải phóng thân phận thiếu may mắn, nghèo khó, đói rách. Nhưng khi họ lên nắm chánh quyền thì nhơn dân lập tức trở thành nạn nhơn trực tiếp của họ. Kẻ thù duy nhứt của họ là nhơn dân khi họ còn nắm chánh quyền. Nhìn lại Tàu và Việt nam ngày nay, sự thật này thể hiện rất rỏ. Riêng đảng xã hội ở Pháp không cực đoan như các đảng cực tả. Họ chỉ mơ màng về quá khứ « nhơn dân » và bám vào quá khứ đó để vận động hốt phiếu của đa số cử tri của dân chúng lao động.

Ở các nưóc với chánh quyền cực tả, tức cộng sản, công an, quân đội đều của nhơn dân để đàn áp, trù dập nhơn dân. Duy có ngân hàng là của Nhà nước nên đảng viên, nhơn viên chánh phủ thì giàu có.

Xin nhắc lại một giai thoại ở Miền Bắc xã hội chủ nghĩa sau những năm cải cách ruộng đất kêt thúc để minh họa cho cái được gọi là «nhơn dân», «của nhơn dân»,…

Một hôm Hồ Chí Minh cùng với một đoàn cán bộ đi về nông thôn thăm viếng nông dân và động viên nông dân tăng gia sản xuất. Hồ xăng quần lội xuống ruộng, cầm lấy bó mạ cùng cấy với nông dân vừa hỏi to:

- Ruộng này là của ai?

- Thưa bác, ruộng của đảng, ạ.

- Không phải. Ruộng của nông dân đấy. Nông dân hảy chăm sóc kỷ để thu hoạch tốt nghen!

Nguyễn văn Trần

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.
Thông qua những thời đại đầy thử thách, nước Mỹ đẫ trở nên dày dạn trong ứng xử với mọi thử thách. Hôm nay chúng ta đón mừng thắng lợi, không phải thắng lợi của một ứng cử viên mà là thắng lợi của một Chính nghĩa- Chính nghĩa Dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe. Ý nguyện cua nguòi dân đã được quan tâm. Người Mỹ chúng ta hoc được bài học Dân chủ thật quí giá vào thời điểm này.
Có lẽ cũng không thể quên những đóng góp tích cực từ một số cơ quan truyền thông Việt ngữ, các ký giả chuyên hay không chuyên nghiệp, những dịch giả, các chuyên viên đủ ngành nghề trong cộng đồng gốc Việt, đặc biệt là một giới trẻ năng động và tài ba, cũng đã tham gia tích cực vào việc cung cấp thông tin nhanh chóng và xác thực, dù trong tư cách nghề nghiệp hay chỉ là công dân tự phát.
Sau khi Biển và Chim Bói Cá được dịch giả Tây Hà chuyển sang Pháp ngữ (La Mer et le Matin-Pêcheur) trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 15 tháng 4 năm 2012, Bùi Ngọc Tấn đã có đôi lời tâm sự về tác phẩm của mình: “Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”
Rât ngỡ ngàng và xót xa khi tôi nghe tin Kiêm Thêm đã ra đi giữa mùa đại dịch. Mấy tuần trước, Thêm còn rủ tôi về nhà Thêm ở Monterey Hills uống bia và ngắm khu vườn nhỏ Thêm đã chí thú vun trồng trong những ngày sống cách ly ở nhà. Tuy từ nơi tôi ở, xuống nhà Kiêm Thêm chỉ cách khoảng 6 giờ lái xe trên đường cao tốc; nhưng con đường xa lộ bây giờ thành dài vô tận trong mùa dịch bệnh đang phải cách ly.
Người Việt ở nước ngoài đi biểu tình thì may mắn là không ai bị trọng thương hoặc tử thương gì sất. Tuy thế, những lời lẽ nẩy lửa – hay cay độc – mà họ dùng để mạt sát nhau (trong lúc tranh cãi để bênh vực quan điểm chính trị của mình) thì có thể làm cho tha nhân bị tổn thương cho đến khi nhắm mắt!
Ngày 6 tháng 1 năm 2021 một cuộc nổi dậy đã xảy ra tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn khi hàng trăm người bạo loạn tràn vào Tòa Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ khiến cho 5 người chết. Trong khi nhiều người tại Thủ Đô Washington, bề ngoài đi biểu tình chống lại điều mà họ thấy sai lầm rằng cuộc bầu cử bị đánh cắp, sự có mặt của họ -- và các hành động của họ -- phản ảnh một loạt mục tiêu lớn hơn mà các dân quân người Mỹ đang hy vọng đạt được để có thêm hành động cực đoan hơn. Nhiều bài viết bởi các học giả chuyên về phong trào cực đoan bạo động, thượng đẳng da trắng và dân quân giải thích con đường đi xuống mà những người bạo loạn và nổi dậy này tìm cách chiếm lấy nước Mỹ. Báo The Conversation U.S. đã biên soạn các trích đoạn của 5 trong số những bài viết đó, tìm cách giải thích sự rạn nứt đã lan rộng trong xã hội Mỹ. “Những người theo QAnon, Proud Boys và các nhóm cực hữu và cực hữu và dân tộc da trắng kết nối lỏng lẻo khác tập họp tại Washington tưởng rằng họ đang sống trong ý tưởng rất ư kỳ quặc
Với bối cảnh này, Tổng thống Biden thừa nhận ông sẽ phải đối phó với một nước Mỹ phân hóa trầm trọng hơn bao giờ hết, cộng thêm với nạn dịch Thế kỷ và một nền Kinh tế suy thoái với 6.7% người Mỹ thất nghiệp. Con số này tương đương với khoảng 40 triệu người cần được trợ giúp khẩn cấp. Tổng thống Biden nói với nhân dân Mỹ rằng ông biết rất rõ phải làm gì trong cương vị Tổng thống để hàn gắn vết thương chia rẽ do các khuynh hướng bạo lực và cường quyền gây ra, nhanh chóng ngăn chặn dịch Covid 19 và phục hồi kinh tế.
Một nền dân chủ lâu đời, bén rễ hơn ba trăm năm qua của một cường quốc hàng đầu thế giới bỗng dưng trở thành nền “cộng hòa chuối” (banana republic)[1] qua cuộc bầu cử tổng thống 2020, với tố cáo gian lận, kiện tụng rồi trở thành bạo loạn sau đó, tưởng như chỉ có thể xảy ra ở một nước độc tài kém phát triển nào đó ở Nam Mỹ hay mãi tận châu Phi xa xôi. Tại sao lại có thể xảy ra những chuyện kỳ lạ như thế với một nền dân chủ được xem như mẫu mực để thế giới noi theo?
Khi Facebook và Twitter quyết định đóng cửa vĩnh viễn tài khoản của Tổng thống Trump, sau nhiều lần cảnh cáo, dư luận bùng lên tranh luận về quyền tự do phát biểu và Tu chính án Số 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Từ ngày lên làm lãnh đạo, ông Trump đã dùng tài khoản twitter để nói chuyện thẳng với những ai có kết nối với tài khoản của ông. Twitter của tổng thống có 80 triệu người theo dõi và ông đã dùng nó như là phương tiện phát ngôn chính, vào bất cứ khi nào ông thấy cần, kể cả lúc đêm khuya hay khi trời còn tờ mờ sáng. Ông viết vài hàng về những gì ông suy nghĩ mà chẳng cần tham khảo ý kiến với cố vấn hay những người làm chính sách trong nội các. Ông bốp chát, khinh miệt những người không đồng ý hay chê bai ông. Nhiều lần Twitter và Facebook đã dán lời cảnh báo trước những phát tán của ông, khi cho rằng tổng thống không nói đúng sự thật. Cho tới khi biến cố 6/1 xảy ra, là sự việc nhiều người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc Hội làm loạn,
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cố vấn y tế của Tổng thống Mỹ Joe Biden, đã lên tiếng cảm ơn WHO vì dẫn dắt nỗ lực ứng phó Covid-19, trái ngược với chỉ trích thời ông Trump.
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,