Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hai Câu Chuyện 60 Năm Sau Cuộc Chiến; Chuyện Thứ Nhất: Một Cựu Binh Chiến Tranh Triều Tiên Nhận Huychương Sau 60 Năm

20/03/201300:00:00(Xem: 5599)
NASELLE, Wash. - Gần 60 năm sau khi phục vụ quân đội và những người bạn đồng đội, một cựu binh trong cuộc Chiến tranh Triều Tiên cuối cùng nhận được huy chương khen thưởng, và cảm tạ cộng đồng Tây Nam Wasshington.

Chuyện kể về cựu chiến binh Bill Wuorinen, 82 tuổi ở thị trấn Naselle, ở ngôi nhà nơi ông đã sinh ra, cụ đã sống một đời sống yên tĩnh, đơn giản kể từ khi rời bỏ những vụ nổ tàn phá ở tuyến đầu trong cuộc chiến tranh Triều Tiên.

Cụ Bill cũng không chia xẻ gì nhiều về những ngày cụ là một chiến binh trong quân đội. Nhưng vào ngày 17/3/1953, chiến binh Bill thấy mình ở trung tâm cuộc tấn công của Trung Cộng trong 8 giờ.

Cụ Bill kể lại: "Chúng tôi có 160 người và chỉ có 16 người sống sót." Và nhờ có chiến binh Bill, trong số sống sót có một đại tá của Bill, là người cũng bị thương. Cụ nhớ lại có súng nặng bắn và cụ đã chạy đến nơi kéo đại tá và giấu ông trong một cái hầm. Chiến binh Bill chặn đứng sự chảy máu của thương trong nhiều giờ trong khi các chiến binh khác đánh trả các tên tấn công. Và chiến binh Bill đã làm một công tác tuyệt vời mà nhà chức trách nhầm anh là một quân y tá, có nghĩa là chiến binh Bill không đủ điều kiện được tưởng thưởng huy chương. Vị đại tá và các quân nhân khác được nhận huy chương Ngôi Sao bạc, nhưng chiền binh Bill thì không.

Người cựu binh đã nói chuyện trong một lớp học lịch sử tại một trường trung học đệ nhị cấp tại địa phương, và thầy giáo Rob Dalton nhìn vấn đề như một sư bất công. Ông đã giành được sự giúp đỡ của học sinh để giúp cho trường hợp của cựu binh Bill.

Thầy giáo Dalton nói sự kiện có vẻ giống như một điều gì sai lầm trong quá khứ, một lỗi lầm, một lỗi, và họ có cơ hội để giúp đỡ, để sửa lại.

Trong ba năm, ông giáo Dalton và học trò đã viết thư cho các nhà lập pháp, cầu xin rằng lỗi lầm lịch sử phải được sửa chữa. Cuối cùng, trong tháng Giêng, một huy chương Ngôi Sao bạc được chấp thuận thưởng cho cựu binh Bill.

Vào ngày trao huy chương, khoảng một nửa dân cư của thị trấn đã tham dự để xem cụ Bill nhận huy chương.

Cụ nói: "Khoảng 600 người đến đó. Tôi không nghĩ mọi người sẽ đến." Huy chương đến với cụ trễ 60 năm, nhưng dù sao cụ vẫn biết ơn.

"Vâng, việc được thưởng huy chương làm cho tôi cảm thấy tự hào. Huy chương không phải để tặng cho mọi người, tôi đoán thế," cụ Bill nói.

CHUYỆNTHỨ HAI: LÁ THƯ VIẾT TỪ TRẠI HUẤN LUYỆN NĂM 1953 TRẢ LẠI CHO NGƯỜI GỬI

NILES, Mich. (AP) Đó là năm 1953, và đó là binh nhì Bob Rodgres đã đến trại Fort Campbell, Ky., một trại huấn luyện căn bản của quân đội, và anh lính đã viết một lá thư cho vợ sau khi trại bị mất điện.

60 năm sau, cuối cùng lá thư được lật lên khi Sở Bưu Chính Hoa Kỳ trao lại lá thư cho cựu binh Rodgers, hiện nay đang ở vùng tây nam Michigan.

Vào ngày 13/6/1953, trong lá thư người lính trẻ 20 tuổi viết cho vợ, Jean, nói về cuộc sống thường xuyên ở trại lính. "Tất cả mọi việc là diễn hành, KP, đánh bóng giầy, đánh bóng giầy…"

Ngày 7/3, tại New Carslisle, Ind., nhân viên bưu điện Connie Tomaszewski đã tận tay trao lá thư cho cựu binh Rogres, giờ đây 79 tuổi. Bà Connie đã giao bức thư cùng ngày khi lá thư đến văn phòng của bà, theo lời bà kể với báo The South Bend Tribune.

Ông Rogers sửng sốt khi lá thư được trao lại.

"Tôi hỏi có phải họ đã thấy bộ xương con ngựa và người cưỡi và tìm thấy lá thư trong túi yên ngựa hay không," ông kể lại rồi mỉm cười.

"Bà Connie lắc đầu."

Bà nói thật khó để đoán điều gì đã xảy ra cho lá thư trên 60 năm qua. "Có hàng triệu khả năng… Nó có thể ở tại Fort Campbell," Bà Connie nói. "Điều quan trọng là lá thư đã được chuyển giao."

Mary Dando, phát ngôn viên của Quận Greater Indiana District của Bưu Chính Hoa Kỳ cho biết lá thư có thể thực sự đã được giao, sau đó đã kết thúc tại chợ trời hoặc một cửa hàng bán đồ cổ, nơi một nhà sưu tầm hiểu nó."

Trong các trường hợp này, đôi khi người ta đưa lá thư trở lại hộp thư vì nhiều lý do không được biết, bà Mary nói.

Về phần ông Rogres, ông nói ngay cả việc vợ ông không nhận được lá thư cũng không phải là một vấn đề lớn.

"Nhà tôi không thiếu nó, và tôi cũng không thiếu nó bởi vỉ tôi viết thư mỗi ngày," ông nói.

Vợ ông, bà Jean Rogres đã mất vì bị ung thư 8 năm trước đây.

Lá thư mang dấu bưu điện tại Fort Campbell ngày 15/6/1953. Lá thư dán con tem 3 xu.

Được hỏi nếu vợ ông còn sống sẽ phản ứng ra sao khi cuối cùng được nhận lá thư, ông Rogers nói, "Nhà tôi sẽ mừng lắm." (BQH)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Bạn ơi, -Kẻ trí tuệ ít lỗi lầm và khi phạm lỗi thì nhận biết và tu sửa. Kẻ ngu si không biết lỗi lầm và khi nhận biết thì biện minh mà không hề tu sửa. -Kẻ trí tuệ trước mọi sự việc đều tìm hiểu và phân tích lợi-hại. Còn kẻ ngu si chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. -Kẻ trí tuệ biết đo lường thời thế. Còn kẻ ngu si thì làm bừa, khi thất bại lại đổ lỗi cho Trời. Tức khí nhảy ra đâm chém dễ. Nhẫn nhục chờ thời khó, “Khảng khái cần vương dị. Thung dung tựu nghĩa nan.” (Lý Trần Quán Tiến Sĩ đời Lê Trung Hưng)
Theo VOA Tiếng Việt hôm 9-9-2022 bà Aler Grubbs, giám đốc Quốc gia USAID Mỹ tại Việt Nam và ông Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng GD&ĐT-VN đã ký kết bản ghi nhớ nâng cao chất lượng giáo dục Đại học và thúc đẩy xây dựng một nền Đại Học Tự Trị tại Việt Nam...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.