Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hai Câu Chuyện 60 Năm Sau Cuộc Chiến; Chuyện Thứ Nhất: Một Cựu Binh Chiến Tranh Triều Tiên Nhận Huychương Sau 60 Năm

20/03/201300:00:00(Xem: 5401)
NASELLE, Wash. - Gần 60 năm sau khi phục vụ quân đội và những người bạn đồng đội, một cựu binh trong cuộc Chiến tranh Triều Tiên cuối cùng nhận được huy chương khen thưởng, và cảm tạ cộng đồng Tây Nam Wasshington.

Chuyện kể về cựu chiến binh Bill Wuorinen, 82 tuổi ở thị trấn Naselle, ở ngôi nhà nơi ông đã sinh ra, cụ đã sống một đời sống yên tĩnh, đơn giản kể từ khi rời bỏ những vụ nổ tàn phá ở tuyến đầu trong cuộc chiến tranh Triều Tiên.

Cụ Bill cũng không chia xẻ gì nhiều về những ngày cụ là một chiến binh trong quân đội. Nhưng vào ngày 17/3/1953, chiến binh Bill thấy mình ở trung tâm cuộc tấn công của Trung Cộng trong 8 giờ.

Cụ Bill kể lại: "Chúng tôi có 160 người và chỉ có 16 người sống sót." Và nhờ có chiến binh Bill, trong số sống sót có một đại tá của Bill, là người cũng bị thương. Cụ nhớ lại có súng nặng bắn và cụ đã chạy đến nơi kéo đại tá và giấu ông trong một cái hầm. Chiến binh Bill chặn đứng sự chảy máu của thương trong nhiều giờ trong khi các chiến binh khác đánh trả các tên tấn công. Và chiến binh Bill đã làm một công tác tuyệt vời mà nhà chức trách nhầm anh là một quân y tá, có nghĩa là chiến binh Bill không đủ điều kiện được tưởng thưởng huy chương. Vị đại tá và các quân nhân khác được nhận huy chương Ngôi Sao bạc, nhưng chiền binh Bill thì không.

Người cựu binh đã nói chuyện trong một lớp học lịch sử tại một trường trung học đệ nhị cấp tại địa phương, và thầy giáo Rob Dalton nhìn vấn đề như một sư bất công. Ông đã giành được sự giúp đỡ của học sinh để giúp cho trường hợp của cựu binh Bill.

Thầy giáo Dalton nói sự kiện có vẻ giống như một điều gì sai lầm trong quá khứ, một lỗi lầm, một lỗi, và họ có cơ hội để giúp đỡ, để sửa lại.

Trong ba năm, ông giáo Dalton và học trò đã viết thư cho các nhà lập pháp, cầu xin rằng lỗi lầm lịch sử phải được sửa chữa. Cuối cùng, trong tháng Giêng, một huy chương Ngôi Sao bạc được chấp thuận thưởng cho cựu binh Bill.

Vào ngày trao huy chương, khoảng một nửa dân cư của thị trấn đã tham dự để xem cụ Bill nhận huy chương.

Cụ nói: "Khoảng 600 người đến đó. Tôi không nghĩ mọi người sẽ đến." Huy chương đến với cụ trễ 60 năm, nhưng dù sao cụ vẫn biết ơn.

"Vâng, việc được thưởng huy chương làm cho tôi cảm thấy tự hào. Huy chương không phải để tặng cho mọi người, tôi đoán thế," cụ Bill nói.

CHUYỆNTHỨ HAI: LÁ THƯ VIẾT TỪ TRẠI HUẤN LUYỆN NĂM 1953 TRẢ LẠI CHO NGƯỜI GỬI

NILES, Mich. (AP) Đó là năm 1953, và đó là binh nhì Bob Rodgres đã đến trại Fort Campbell, Ky., một trại huấn luyện căn bản của quân đội, và anh lính đã viết một lá thư cho vợ sau khi trại bị mất điện.

60 năm sau, cuối cùng lá thư được lật lên khi Sở Bưu Chính Hoa Kỳ trao lại lá thư cho cựu binh Rodgers, hiện nay đang ở vùng tây nam Michigan.

Vào ngày 13/6/1953, trong lá thư người lính trẻ 20 tuổi viết cho vợ, Jean, nói về cuộc sống thường xuyên ở trại lính. "Tất cả mọi việc là diễn hành, KP, đánh bóng giầy, đánh bóng giầy…"

Ngày 7/3, tại New Carslisle, Ind., nhân viên bưu điện Connie Tomaszewski đã tận tay trao lá thư cho cựu binh Rogres, giờ đây 79 tuổi. Bà Connie đã giao bức thư cùng ngày khi lá thư đến văn phòng của bà, theo lời bà kể với báo The South Bend Tribune.

Ông Rogers sửng sốt khi lá thư được trao lại.

"Tôi hỏi có phải họ đã thấy bộ xương con ngựa và người cưỡi và tìm thấy lá thư trong túi yên ngựa hay không," ông kể lại rồi mỉm cười.

"Bà Connie lắc đầu."

Bà nói thật khó để đoán điều gì đã xảy ra cho lá thư trên 60 năm qua. "Có hàng triệu khả năng… Nó có thể ở tại Fort Campbell," Bà Connie nói. "Điều quan trọng là lá thư đã được chuyển giao."

Mary Dando, phát ngôn viên của Quận Greater Indiana District của Bưu Chính Hoa Kỳ cho biết lá thư có thể thực sự đã được giao, sau đó đã kết thúc tại chợ trời hoặc một cửa hàng bán đồ cổ, nơi một nhà sưu tầm hiểu nó."

Trong các trường hợp này, đôi khi người ta đưa lá thư trở lại hộp thư vì nhiều lý do không được biết, bà Mary nói.

Về phần ông Rogres, ông nói ngay cả việc vợ ông không nhận được lá thư cũng không phải là một vấn đề lớn.

"Nhà tôi không thiếu nó, và tôi cũng không thiếu nó bởi vỉ tôi viết thư mỗi ngày," ông nói.

Vợ ông, bà Jean Rogres đã mất vì bị ung thư 8 năm trước đây.

Lá thư mang dấu bưu điện tại Fort Campbell ngày 15/6/1953. Lá thư dán con tem 3 xu.

Được hỏi nếu vợ ông còn sống sẽ phản ứng ra sao khi cuối cùng được nhận lá thư, ông Rogers nói, "Nhà tôi sẽ mừng lắm." (BQH)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.