Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“Người Cộng Sản Chân Chính” Có, Hay Không?

12/03/201300:00:00(Xem: 6801)
Hai tháng trước đây nữ nghệ sĩ điện ảnh Kim Chi đã cho phổ biến lá thư của bà, từ chối không làm hồ sơ để xin được khen thưởng. Bà “không muốn treo trong nhà chữ ký của đương kim thủ tướng nước CHXHCN/VN! Vì, theo nghệ sĩ Kim Chi, bà là “người cộng sản chân chính”! Như vậy, đã hẳn, dưới mắt bà thì ông Nguyễn Tấn Dũng không phải người cộng sản chân chính!

Một đương kim thủ tướng, do Bộ Chính trị cho lưu nhiệm thêm nhiệm kỳ 2, và cuối năm 2012, Hội nghị Trung ương 11, vẫn tiếp tục tín nhiệm cũng không phải là “người cộng sản chân chính”? Vậy Bộ chính trị hay Trung ương đảng có phải là “người cộng sản chân chính” hay không?

Và “người cộng sản chân chính” là như thế nào mà cho đến bây giờ vẫn có rất nhiều người đồng tâm tình với nghệ sĩ Kim Chi? Trong số đó, có không ít, những đảng viên kỳ cựu đang đứng trong hàng ngũ tranh đấu chống lại đảng và chính sách của chính phủ CSVN hiện tại?

Vì thế, đối với họ, tôi nghĩ, 2 nhân vật sau đây có thể là “người cộng sản chân chính”:

Người thứ nhất, Chủ Tịch Hồ Chí Minh.

Ông Hồ Chí Minh là cha đẻ của đảng CSVN, là thời mà nghệ sĩ Kim Chi hoạt động nghệ thuật để trở thành “người cộng sản chân chính”! Tuy không trực tiếp nhắc tên ông Hồ nhưng chắc hẳn dưới mắt nghệ sĩ Kim Chi thì ông Hồ phải là người cộng sản chân chính! Và, đấy là động lực để thanh niên Kim Chi từ bỏ miền Bắc VNDCCH, về lại miền Nam khói lửa, thực hiện mơ ước.

Sự kiện nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh thì đã tràn ngập trong sách vở, ở đây chỉ đại khái vài điểm dễ nhớ và đã được phổ biến rộng rãi, mà có thể nghệ sĩ Kim Chi, cũng như đa số, đã nghe, hoặc biết.

Đầu tiên khi xuất ngoại, ông Hồ làm đơn xin vào học Trường thuộc địa Pháp và, bị từ chối! Trường đó chỉ chuyên đào tạo người để phục vụ cho mẫu quốc Pháp! Thất vọng ban đầu nầy từng bước đã đưa đẩy ông Hồ trở thành “người cộng sản chân chính” sau nầy!

Ông Hồ giả danh mấy tác giả để viết sách vinh danh chính mình, như Ngục Trung Nhật Ký, Vừa Đi Vừa Ngước Nhìn, Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Bác Hồ…

Trong thời gian kháng chiến, lợi dụng dân quê chất phát, mặt trận Việt Minh của ông Hồ tuyên truyền là con mắt ông có những hai con ngươi, nên là thần nhân chứ không phải người bình thường!

Sau khi giành được nửa nước Việt Nam theo Hiệp định Geneve 1954, ông Hồ thực hiện chương trình Cải Cách Ruộng Đất tại miền Bắc, theo lệnh Tàu cộng. Và, phát súng đầu tiên cho kế hoạch “đào tận gốc, trốc tận rễ bọn Trí-Phú-Địa-Hào” là đem ra xử bắn bà Nguyễn Thị Năm, Cát Thanh Long, đại ân nhân của các lãnh tụ CSVN thời đó!

Ông Hồ nghiện thuốc lá Mỹ.

Tình trạng vợ con của ông thì vô cùng rối rắm. Có vợ là người Tàu, bị ông bỏ rơi, lại giấu kín. Tình nhân của ông rất lung tung, có người là vợ của đồng chí của ông. Lúc ông là Chủ tịch nước đã điều 2 chị em người thiểu số về Hà Nội để ông lén lút. Có con, rồi họ bị giết… Cho đến khi mất ông cũng không dám nhìn nhận con!

Người thứ hai, Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Ông Lê Duẩn thay đổi ngày chết của ông Hồ Chí Minh và không thực hiện đúng di chúc, là thiêu xác. 
Về chuyện tình cảm, ông Lê Duẩn có rất nhiều vợ.

Còn chuyện ơn nghĩa thì theo sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức,(Chương Đánh Tư Sản, trích đoạn, dòng 1 – 17, trang 97)

“Ông Trần Văn Đước - một cơ sở đã từng nuôi giấu ông Hải trong Mậu Thân 1968 – ngày nào cũng nấu cơm rồi cho người mang sang…. Ông Đước không biết rõ ông Hải đang làm gì, chỉ giúp đỡ vì biết ông Hải là người “bên cách mạng” Khi ông Đước chạy đến báo (cho ông Đỗ Hoàng Hải, người đang thực hiện “cải tạo tư sản”- nv) “Bác bị người ta cho xe đến chở hết kiếng đi rồi”, ông Hải vẫn tưởng rằng “Chắc là có sự nhầm lẫn”. Con trai ông Đước là liệt sỹ. Tiệm kiếng của ông mở tại nhà riêng ở số 12 Ngô Tùng Châu chỉ là một ngôi nhà cấp 4…”

“Năm 1957, ông Lai Thành đã bất chấp nguy hiểm tới tính mạng, lái xe đưa ông Lê Duẩn đào thoát sang Phnom Penh trong sự truy lùng gắt gao của chính quyền Sài Gòn. Năm 1978, khi ông Lê Duẩn đưa ông Đỗ Mười vào Nam, nhà máy xay lúa của ông Lai Thành đã bị sung công. Con gái ông, bà Lai Kim Dung, một tư sản người Hoa, cũng bị xếp vào thành phần cải tạo”.

Chắc chắn không thể nào kể ra hết được sự vong ơn bội nghĩa của những người lãnh đạo CSVN đối với ân nhân của họ!

Gia đình nghệ sĩ Kim Chi sống tại Sài Gòn nên phải biết rất rõ tình cảnh người Sài Gòn và cả miền Nam sau biến cố 1975!

Hai nhân vật quyền uy nhất của đảng CSVN lúc bấy giờ đã cư xử với ân nhân và người miền Nam như vậy phải chăng đấy là “người cộng sản chân chính”?

Và mới đây, một người luôn luôn biện luận về quá khứ theo Việt cộng chống lại VNCH, ông hãnh diện kể lại công trạng khi lãnh đạo Đoàn Sinh viên Quyết tử 3 trong biến cố miền Trung 1966. Khi đoàn của ông tiến vào Quảng Tín, với “miệng lưỡi hơn cả Tô Tần” ông đã khuất phục dễ dàng quân, cán, chính địa phương như sau:

“Lính hai bên đường vẫn im lặng đứng nhìn nhưng nét mặt họ đã dịu. Súng đã buông xuống hay khoác lên vai. Một vài người mệt mỏi ngả mình trên bực cửa. Vài người tựa bên thân cây cúi đầu. Có cái gì xao xuyến, dâng lên khắp nơi. Một tiếng thở e dè nào đó sau cánh cửa. Một cánh tay buông thõng, một bắp thịt căng thẳng duỗi dài. Không gian chùng xuống, loãng ra. Đoàn sinh viên vẫn đều bước.”

“Đoàn sinh viên mắt ngời sáng, hát say mê, bước đi say mê, trước mũi súng. Và mũi súng đã hạ xuống. Vì súng cầm trên tay, tay trên thân thể, thân thể có một con tim. Và con tim đã rung động bàng hoàng.” [1]

Tôi chợt nghĩ, dân tộc Việt Nam quả thật đại bất hạnh (!) giá mà đoàn của ông trực chỉ Sài Gòn thì VNCH đã tan hàng ngay từ ngày đó chứ đâu cần đợi đến ngày 30/4/75 và như vậy đã tiết kiệm được biết bao nhiêu là xương máu của người Việt Nam? [2] [3]

Vài dẫn chứng lặt vặt như trên thì cái gọi là “con người cộng sản chân chính” có, hay không? Trong khi đó, CNCS đã thực sự là một chủ nghĩa không tưởng vì khi đem áp dụng đã bị phá sản về mọi mặt trên toàn thế giới!

Nhưng, riêng tôi, lại có chút bóng dáng về “con người cộng sản chân chính”!

Năm đó, tôi đang học lớp 1, 2 gì đó và lớp học, cũng như thầy giáo bữa có bữa không rất bất thường, vì là vùng xôi đậu. Hôm đó chúng tôi học ở một đình làng lớn nhất, đẹp nhất. Trước đình có 1 cây bàng và 1 cây đa rợp bóng. Giáo viên là một thanh niên trẻ, mặc bà ba, dép râu. Anh mang vào một túi vải nhỏ, để lên kệ (bàn thờ) Cái túi bỗng rơi xuống. Chúng tôi tỉnh bơ nhưng anh thì xanh mặt. Rồi từ từ nhặt lên, trịnh trọng để trở lại cho chắc chắn, anh nói với chúng tôi: “Túi đựng trái moọc chê pháo kích đêm qua nhưng chưa nổ, anh mới gở được!”

Hình ảnh anh thanh niên ngày đó (chắc là cán bộ VC) vẫn còn rất đẹp trong tôi cho dù dâu bể hơn nửa thế kỷ qua, cho dù lịch sử hôm nay đã phơi ra sự khủng khiếp của chế độ CS tại quê hương, cũng như toàn thế giới! Ký ức tuổi thơ biện hộ cho anh rằng: “Dù anh là Việt cộng, nhưng chắc chắn lúc đó anh không hề biết chính anh đang tiếp tay cho máu đồng bào ruột thịt tuôn chảy, anh bị lừa do âm mưu của bọn đầu sỏ Cộng sản quốc tế, từ Tàu cộng, Liên Xô, đến ông Hồ...

Mới đây, đọc một bài ký của Huỳnh Ngọc Tuấn, trong chuyến gia đình anh ra Bắc thăm quê hương con rể, trong đó có câu hỏi của anh sui về “giặc Mỹ Ngụy” (nguyên văn) ở miền Nam, tôi chợt hiểu được tại sao người miền Bắc vẫn cứ “Bác Hồ, bác Hồ..”

Vì, tuổi thơ của họ cũng như tôi thôi! Nhưng tôi may mắn được biết chút đỉnh nhờ tự do đọc linh tinh, còn họ thì trọn đời chỉ nghe đài Việt cộng! Vì thế CSVN phải giữ riết, cấm ngặt về tự do thông tin, báo chí!

Như vậy, làm sao tháo gỡ gút mắc về “Bác Hồ, bác Hồ..” về “người cộng sản chân chính” trong lòng một số đảng viên và dân chúng? 

Vì (ký ức tuổi thơ, tuổi thanh niên) của họ và chính họ đã phục vụ (với tâm hồn trong sáng). Vì họ đã bất chấp hiểm nguy, hy sinh tất cả… cho nên mới có câu “tuổi 20 không yêu CS là không có trái tim”! Để bây giờ “tuổi già mà còn yêu CS là không có cái đầu”!

Hình ảnh gian khổ của cán bộ CS trong thời gian họ hy sinh, khác hẳn với hình ảnh cán bộ CS hưởng thụ bây giờ (tôi nói trên thực tế, không nói về bản chất CS) nên họ quay ra chống! Nhưng chống đến mức độ nào là chuyện khác. Hỏi mấy ai dám phá hủy được ngay những kỷ niệm đẹp, những lãng mạn riêng tư của “một thời kháng chiến”?

Nếu chống một VC Nguyễn Thị Thùy Trâm, bác sĩ, bị lính Mỹ bắn chết trên chiến trường Quảng Ngải thì có cái gì đó rất không ổn! Chống là phải chống bọn đánh lừa lòng yêu nước của lớp tuổi Nguyễn Thị Thùy Trâm!

Vì thế, theo tôi, bây giờ là thời điểm chống cộng bằng trái tim! Vì khoảng cách giữa 2 trái tim bao giờ cũng gần hơn 2 khối óc! Bây giờ thì một người rất bình thường (nếu biết đọc trên Net) cũng thừa biết CNCS là thảm họa của nhân loại. Cho nên vấn đề còn lại là dùng trái tim nhân ái đến với trái tim bị đánh tráo (lòng yêu nước) do CSVN lường gạt!

Chỉ có trái tim mới tháo gỡ vấn đề rối rắm của trái tim!

Vấn đề “người cộng sản chân chính”, dù chỉ là hư ngụy, nhưng vẫn còn tồn đọng trong một số người, cần có sự cảm thông và tôn trọng hơn là lên án hay mạ lỵ.

Hiểm họa trước mắt của người Việt Nam là Tàu cộng xâm lược! Người Việt Nam phải đoàn kết mới mong thắng được cuộc chiến đầy cam go nầy do đảng CSVN vì độc quyền, tham ô, bán nước mang lại.

Cho nên sự đoàn kết là ưu tiên một nhưng dứt khoát không phải là đoàn kết với đảng CSVN!

(March 6th, 2013)

GHI CHÚ:

[1]http://www.diendan.org/nhung-con-nguoi/tu-ngo-kha-soi-roi-va-giai-ma-mot-the-he-dan-than?utm_source=feedburner&utm_medium=feed&utm_campaign=Feed%3A+diendanforum+%28Di%E1%BB%85n+%C4%90%C3%A0n+-+C%C3%A1c+b%C3%A0i+m%E1%BB%9Bi%29

[2] http://www.facebook.com/Caubay/posts/258414974293596

[3] http://danlambaovn.blogspot.com/2013/02/gop-phan-giai-ma-mot-he-dan-than.html#.UTgfF1LZS1o

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.