Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giấc Mơ Kinh Hoàng Của Linh và Hoa

15/01/201300:00:00(Xem: 5019)
LTS: Linh và Hoa là hai trường hợp tiêu biểu cho số phụ nữ Việt bị lường gạt sang Malaysia để rồi trở thành lao nô hay bị bán vào kỹ nghệ mãi dâm. Cuối n ăm ngoái, Phong Lan, một thiện nguyện viên từ Orange County, California, đã viếng thăm Malaysia và viết bài phóng sự về hai phụ nữ xấu số này. Sau đó, Cô Hanna, đến từ Florida, đã tiếp nối lên đường đến Malaysia. Dưới đây là bài viết của Cô Hanna báo tin mừng: cuối cùng Linh và Hoa đã được chính quyền Malaysia cho phép hồi hương. CAMSA đang gây quỹ để giúp đưa họ về đoàn tụ với gia đình.Toà Đại Sứ Việt Nam thì hoàn toàn làm ngơ trách nhiệm đối với công dân. Trong gần 5 năm qua, CAMSA đã cùng các tổ chức bạn ở Malaysia giải cứu được một số nạn nhân người Việt, nhưng nhiều người con gái khác vẫn tiếp tục mắc lừa. Chúng tôi đang phổ biến thông tin về Việt Nam để giúp các cô gái tự đề phòng. Mọi người Việt ở hải ngoại và trong nước đều có thể tiếp tay để “phòng bệnh hơn chữa bệnh”.

Linh, 22 tuổi, và Hoa, 34 tuổi, chưa hề quen nhau trước tháng sáu năm 2011, nhưng cuộc đời đưa hai cô vào chung một giấc mộng kinh hoàng trong suốt hơn một năm sau đó. Nếu không được giải cứu và giúp đỡ kịp thời, chưa ai biết được đến bao giờ nỗi thống khổ đó mới tới hồi kết cuộc. CAMSA ở Mã Lai đã kiên trì hỗ trợ hai cô từ bấy lâu nay và đang cần sự tiếp trợ của đồng hương để giúp hai cô thoát cảnh đời đau đớn hiện nay.

Tháng sáu 2011, cả hai cô đều đang tìm kiếm việc làm, Linh để nuôi mẹ già và Hoa để kiếm thêm tiền phụ chồng lo trị bệnh cho đứa con trai nhỏ yếu đuối và gần như câm điếc. Cả hai vui mừng khi một người bạn của một người bạn có chồng người Mã Lai hứa giới thiệu làm tiếp viên trong quán nước, mọi thủ tục xuất nhập cảnh chủ ứng trả trước. Mọi thứ đều tốt đẹp, theo lời hứa của người bạn của người bạn, có chồng Mã lai: lương cao, chỗ ăn ở tươm tất, khách hàng thanh lịch… Thế là hai nàng nai tơ nhưng nặng nợ gia đình hăm hở theo cô bạn sang Mã lai làm việc.

Vừa đặt chân đến xứ người, Linh và Hoa liền bị “cô bạn của cô bạn” thu hết giấy tờ tuỳ thân và bán ngay cho ông chủ quán bar, làm việc ngay và làm việc suốt tuần, bị cưỡng ép phải ăn mặc hở hang để phục vụ khách. Nhất cử nhất động đều bị “mặt rô”, bọn canh giữ được chủ mướn, canh chừng từ các góc tối trong bar. Không được ra ngoài quán mà không có phép, có được phép rồi thì phải đi trong giớI hạn và có mặt rô đi kèm. Sau giờ làm việc, đêm đến là phải chen chúc với những người khác trong gian phòng nhỏ hẹp.

Đổi lại sự nhục nhằn đó, Linh và Hoa không được lãnh một đồng lương nào, ngay cả tiền “bo” khách cho cũng bị thâu lấy hết. Chủ bảo giữ tiền để trừ nợ: nợ làm hộ chiếu, nợ trả tiền môi giới tức là “cô bạn của cô bạn”. Luật của chủ quán là: cất dấu tiền “bo” là phạm tội, bỏ chủ trốn chạy là phạm tội, không làm ra vẻ vui dù trong lòng tan nát cũng là phạm tội, đứng xớ rớ trong căn phòng nhỏ hẹp vì không có chỗ nào khác đứng, hãi hùng nhìn bạn bị đánh đập cũng phạm tội luôn vì khi chủ đang cơn đánh đập quay sang thấy ai, đụng ai thì đánh nấy, không cần duyên cớ.

Khi may mắn, mỗi ngày được chủ cho từ 5 đến 10 đồng tiền Mã (3 đồng Mã bằng 1 UD), vừa mua được bữa cơm lưng lửng bụng. Những ngày không may phải ôm bụng đói làm việc. Xin thức ăn hay xin tiền mua thức ăn chỉ có thể xin được với những khách có vẻ hiền hiền.

Hết chịu nổi cảnh địa ngục trên trần gian nầy, Linh tìm cách thoát thân mấy lần nhưng đất lạ, người lạ, tiếng tăm không biết,mỗI lần thoát đi Linh đều bị bắt lại và bị đánh tơi bời, gậy gộc, nước sôi, đấm đá… không thiếu món nào. Đánh xong, khoá lại trong phòng, không thuốc than, không cơm nước.

Tình cảnh ngày thêm bi quan khi ổ làm ăn của chủ bị bố ráp và Linh cùng Hoa bị bắt. Chủ bảo lãnh ra và số nợ lại tăng thêm phần tổn phí bảo lãnh ra tù. Muốn kêu cứu nhưng biết làm sao kêu khi tiếng tăm không rõ và các vị cảnh sát có khi quá thân thiện với chủ, làm sao dám kêu cứu với “bạn” của chủ.

Dịp may đến khi ổ làm ăn của chủ bị tố cáo là buôn bán lao động và chủ bị bắt. Khi đó, Linh và Hoa mới dám nhận mình là nạn nhân và được đưa vào nhà tạm trú cách ly với thế giới bên ngoài, chờ ngày ra tòa làm nhân chứng việc buôn người. Phiên toà đình hoãn nhiều lần, kéo dài trong suốt 9 tháng cho tới ngày 3 tháng giêng năm 2013 thì toà ký giấy cho phép Linh và Hoa về nước nhưng thủ tục cấp vé máy bay hồi hương sẽ kéo dài.

Mỏi mòn sau gần một năm sống trong nhà tạm trú khi lòng Hoa nóng như lửa đốt vì đứa con trai lớn 14 tuổi, vắng mẹ, đã phải bỏ học, bỏ cả tương lai phía trước, và đứa con trai nhỏ càng yếu đưối hơn nhưng không thốt nên lời nhớ mẹ được vì chứng câm điếc mà Linh muốn ra đi kiếm tiền để chữa trị. Niềm an ủi độc nhất cho Linh và Hoa là những lần hai Cô được nhân viên hay thiện nguyện viên người Việt của CAMSA th ăm viếng.

Bằng mọi giá CAMSA phải đưa Hoa về với chồng và hai con ngay, phải đưa Linh về với mẹ già ngay. Chúng tôi mong mỏi các người ủng hộ CAMSA sẽ giúp chúng tôi có phương tiện tài chánh để mua vé máy bay hồi hương cho hai Cô, tổng cộng 220 USD.

Chúng tôi cũng thiết tha kêu gọi mọi người Việt ở hải ngoại tiếp tay chuyển tin về trong nước để giúp đồng bào biết cách phòng tránh trở thành nạn nhân, và làm bớt đi các nỗi thương đau như của Linh và Hoa. Xin giúp phổ biến thông tin sau đây đến đồng bào trong nước:

“Tránh Cho Các Cô Gái Việt Bị Buôn Vào Ổ Mãi Dâm Ở Malaysia”:

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2517.

Linh và Hoa giờ đây là đôi bạn chí thân vì cùng chia xẻ các kinh nghiệm khó phai trong cảnh lầm than v à rồi trước triển vọng sắp thoát nạn để về với người thân yêu...

Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA (Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) trong tiếng Anh, hiện gồm 4 tổ chức thành viên: BPSOS, Liên Hội Người Việt Canada, Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (Đức), và Tenaganita (Mã Lai). Sau bốn năm hoạt động, Liên Minh CAMSA đã can thiệp cho trên 60 vụ lớn nhỏ, ảnh hưởng đến trên 4 nghìn nạn nhân. Liên Minh CAMSA cần sự yểm trợ của đồng bào để tiếp tục phát triển hoạt động nhằm can thiệp và trợ giúp nạn nhân, truy tố thủ phạm, và thúc đẩy những thay đổi về chính sách của các quốc gia liên hệ.

Mọi đóng góp yểm trợ cho Liên Minh CAMSA, xin đề cho và gởi về:

BPSOS/CAMSA
PO Box 8065
Falls Church, VA 22041 – USA
(Nguồn: Mạch Sống - http://www.machsong.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.
Thông qua những thời đại đầy thử thách, nước Mỹ đẫ trở nên dày dạn trong ứng xử với mọi thử thách. Hôm nay chúng ta đón mừng thắng lợi, không phải thắng lợi của một ứng cử viên mà là thắng lợi của một Chính nghĩa- Chính nghĩa Dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe. Ý nguyện cua nguòi dân đã được quan tâm. Người Mỹ chúng ta hoc được bài học Dân chủ thật quí giá vào thời điểm này.
Có lẽ cũng không thể quên những đóng góp tích cực từ một số cơ quan truyền thông Việt ngữ, các ký giả chuyên hay không chuyên nghiệp, những dịch giả, các chuyên viên đủ ngành nghề trong cộng đồng gốc Việt, đặc biệt là một giới trẻ năng động và tài ba, cũng đã tham gia tích cực vào việc cung cấp thông tin nhanh chóng và xác thực, dù trong tư cách nghề nghiệp hay chỉ là công dân tự phát.
Sau khi Biển và Chim Bói Cá được dịch giả Tây Hà chuyển sang Pháp ngữ (La Mer et le Matin-Pêcheur) trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 15 tháng 4 năm 2012, Bùi Ngọc Tấn đã có đôi lời tâm sự về tác phẩm của mình: “Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”
Rât ngỡ ngàng và xót xa khi tôi nghe tin Kiêm Thêm đã ra đi giữa mùa đại dịch. Mấy tuần trước, Thêm còn rủ tôi về nhà Thêm ở Monterey Hills uống bia và ngắm khu vườn nhỏ Thêm đã chí thú vun trồng trong những ngày sống cách ly ở nhà. Tuy từ nơi tôi ở, xuống nhà Kiêm Thêm chỉ cách khoảng 6 giờ lái xe trên đường cao tốc; nhưng con đường xa lộ bây giờ thành dài vô tận trong mùa dịch bệnh đang phải cách ly.
Người Việt ở nước ngoài đi biểu tình thì may mắn là không ai bị trọng thương hoặc tử thương gì sất. Tuy thế, những lời lẽ nẩy lửa – hay cay độc – mà họ dùng để mạt sát nhau (trong lúc tranh cãi để bênh vực quan điểm chính trị của mình) thì có thể làm cho tha nhân bị tổn thương cho đến khi nhắm mắt!
Ngày 6 tháng 1 năm 2021 một cuộc nổi dậy đã xảy ra tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn khi hàng trăm người bạo loạn tràn vào Tòa Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ khiến cho 5 người chết. Trong khi nhiều người tại Thủ Đô Washington, bề ngoài đi biểu tình chống lại điều mà họ thấy sai lầm rằng cuộc bầu cử bị đánh cắp, sự có mặt của họ -- và các hành động của họ -- phản ảnh một loạt mục tiêu lớn hơn mà các dân quân người Mỹ đang hy vọng đạt được để có thêm hành động cực đoan hơn. Nhiều bài viết bởi các học giả chuyên về phong trào cực đoan bạo động, thượng đẳng da trắng và dân quân giải thích con đường đi xuống mà những người bạo loạn và nổi dậy này tìm cách chiếm lấy nước Mỹ. Báo The Conversation U.S. đã biên soạn các trích đoạn của 5 trong số những bài viết đó, tìm cách giải thích sự rạn nứt đã lan rộng trong xã hội Mỹ. “Những người theo QAnon, Proud Boys và các nhóm cực hữu và cực hữu và dân tộc da trắng kết nối lỏng lẻo khác tập họp tại Washington tưởng rằng họ đang sống trong ý tưởng rất ư kỳ quặc
Với bối cảnh này, Tổng thống Biden thừa nhận ông sẽ phải đối phó với một nước Mỹ phân hóa trầm trọng hơn bao giờ hết, cộng thêm với nạn dịch Thế kỷ và một nền Kinh tế suy thoái với 6.7% người Mỹ thất nghiệp. Con số này tương đương với khoảng 40 triệu người cần được trợ giúp khẩn cấp. Tổng thống Biden nói với nhân dân Mỹ rằng ông biết rất rõ phải làm gì trong cương vị Tổng thống để hàn gắn vết thương chia rẽ do các khuynh hướng bạo lực và cường quyền gây ra, nhanh chóng ngăn chặn dịch Covid 19 và phục hồi kinh tế.
Một nền dân chủ lâu đời, bén rễ hơn ba trăm năm qua của một cường quốc hàng đầu thế giới bỗng dưng trở thành nền “cộng hòa chuối” (banana republic)[1] qua cuộc bầu cử tổng thống 2020, với tố cáo gian lận, kiện tụng rồi trở thành bạo loạn sau đó, tưởng như chỉ có thể xảy ra ở một nước độc tài kém phát triển nào đó ở Nam Mỹ hay mãi tận châu Phi xa xôi. Tại sao lại có thể xảy ra những chuyện kỳ lạ như thế với một nền dân chủ được xem như mẫu mực để thế giới noi theo?
Khi Facebook và Twitter quyết định đóng cửa vĩnh viễn tài khoản của Tổng thống Trump, sau nhiều lần cảnh cáo, dư luận bùng lên tranh luận về quyền tự do phát biểu và Tu chính án Số 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Từ ngày lên làm lãnh đạo, ông Trump đã dùng tài khoản twitter để nói chuyện thẳng với những ai có kết nối với tài khoản của ông. Twitter của tổng thống có 80 triệu người theo dõi và ông đã dùng nó như là phương tiện phát ngôn chính, vào bất cứ khi nào ông thấy cần, kể cả lúc đêm khuya hay khi trời còn tờ mờ sáng. Ông viết vài hàng về những gì ông suy nghĩ mà chẳng cần tham khảo ý kiến với cố vấn hay những người làm chính sách trong nội các. Ông bốp chát, khinh miệt những người không đồng ý hay chê bai ông. Nhiều lần Twitter và Facebook đã dán lời cảnh báo trước những phát tán của ông, khi cho rằng tổng thống không nói đúng sự thật. Cho tới khi biến cố 6/1 xảy ra, là sự việc nhiều người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc Hội làm loạn,
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cố vấn y tế của Tổng thống Mỹ Joe Biden, đã lên tiếng cảm ơn WHO vì dẫn dắt nỗ lực ứng phó Covid-19, trái ngược với chỉ trích thời ông Trump.
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,