Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Giáo Điều Viễn Vông và Thực Trạng Xã Hội Đau Lòng

11/12/201200:00:00(Xem: 5865)
Ngày nay trong nước, mọi người đều có thể nhận thấy cái thành phần “cán bộ cộng sản tư sản” đang được thành hình lớn mạnh, cấu kết với các nhóm “làm ăn ăn chia với nhau” làm thành một giai cấp xã hội mới ngày càng lớn mạnh ở “nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.

Thành phần “cán bộ cộng sản tư sản” có thể xem như được khởi đầu từ những năm sau 75, sau khi chiến tranh Bắc Nam vừa chấm dứt, các lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam mặc nhiên cho phép các cán bộ cao cấp của họ được quyền “chiếm đoạt nhà cửa và tài sản” ở miền Nam bằng nhiều thủ đoạn gian manh và vận chuyển tài sản về miền Bắc.

Sau đó, vì lý do bế tắc phát triển kinh tế xã hội, đảng phải cho ra mắt cái “chính sách Đổi Mới”, từ giữa thập niên 80, kèm theo cái gọi là “Kinh Tế Thị Trường Theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa” ra sau thì đám cán bộ có chức có quyền, lại một dịp nữa, như mầm gặp phải được đất mầu mỡ nên sinh sôi nẩy nở, “cấu kết thao túng làm giàu”. Với quyền hạn cai trị ban hành, họ đã cấu kết với các nhóm “làm ăn ăn chia với nhau” một cách có hệ thống.

Họ tạo ra một giai cấp mới bao gồm gia đình và thân nhân của các đảng viên, các cán bộ có chức quyền cùng các đối tượng “cấu kết làm ăn” với họ. Với con số khoảng 3 triệu đảng viên hiện nay, số đẳng viên có chức quyền cùng các nhóm “làm ăn ăn chia với nhau” đang làm thành một giai cấp xã hội mới có được sự giàu sang phú quí với một đời sống rất sung túc khá giả bên cạnh các tiện nghi sử dụng thật xa xỉ xa hoa.

Trong khi đó, giới công nhân viên bình dân, bao gồm chính yếu gia đình của đại đa số quần chúng thuộc giới lao đông phổ thông, hay còn gọi là giới lao động bình dân ở nông thôn và thành thị, thì đang phải sinh sống trong một hoàn cảnh vô cùng khổ cực và thiếu thốn.

Đây quả thật là một thực trạng xã hội đau lòng. Bởi vì theo giáo điều mà chủ nghĩa xã hội phải vươn tới là một xã hội không có sự bất công và giới lao động công nhân viên phải là giai cấp được ưu tiên đãi ngộ.

Nhưng thực tế ở trước mắt thì mọi điều đang diển ra một cách trái ngược lại. Hiện nay, giới lao động dù có phải làm việc lam lũ đổ mồ hôi nước mắt từng ngày để kiếm miếng cơm manh áo thì cũng chỉ nhận được một đồng lương ba đồng ba cọc nên đang phải sống trong một tình cảnh vô cùng đói khổ và thiếu thốn vì thu nhập chưa đáp ứng được 50% của chi phí sinh hoạt.

Trong khi đó, thành phần có quyền lực với các nhóm “cấu kết làm ăn với nhau” thì không phải đổ mố hôi nước mắt hay công lao cực nhọc gì cả mà vẫn có được một đời sống xa hoa thừa mứa, nhỡn nhơ thụ hưởng sự giàu sang phú quí. Đây là một sự mâu thuẩn tột độ từ căn bản mà chắc là đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ biết “thôi đành chấp nhận vậy thôi”.

Dù cố gắng biện bạch đến đâu đi nữa, các lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam hiện nay chắc cũng phải đã ngỡ ngàng trước thực trạng quá mâu thuẩn và đau lòng như vậy. Những giáo điều, lý thuyết, đề cương đảng vv…nay mới nhận thấy thật là quá viễn vông.

Cái xã hội mà họ đang kiến tạo ra hiện nay, không những không có cái “công bằng xã hội” như họ vẫn thường xuyên tuyên truyền, mà hơn nữa, “giai cấp lao động” mà họ vẫn thường nói là “giai cấp tiên phong” để xây dựng chủ nghĩa xã hội thì nay lại đang “thật sự bị bóc lột”.

Trước đây, sau năm 75, các cán bộ cao cấp của đảng vẫn thường biện bạch là “bản chất” của xã hội chủ nghĩa không phải là như vậy. Đó chỉ là “hiện tượng” trong “thời kỳ quá độ” tiến lên xã hội chủ nghĩa; rồi đây sẽ có một xã hội công bằng với đời sống ấm no hạnh phúc cho toàn dân.

Nhưng nay đã gần 40 năm rồi, mà thay vì cái xã hội công bằng với đời sống ấm no cho toàn dân, cái “xã hội phân hóa tạo ra bất công” mà đảng Cộng Sản Việt nam, do “vô tình kiến tạo”(?), đã thật sự thành hình, và ngày một thêm to lớn ra.

Giữa lúc các “chủ chốt của xã hội chủ nghĩa” ở Liên Sô đã phải thú nhận “thiên đường cộng sản không thể nào thực hiện được”, nghĩa là chỉ có trên lý thuyết và giáo điều mà thôi, nên đã cho cáo chung cái chế độ chuyên chế phi lý đó, thì đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng vẫn còn bắt chước noi theo Trung Quốc mà cố chấp việc tham quyền cố vị để duy trì cái chế độ chuyên chế bằng cách “ cho thêm cái gia vị kinh tế thị trường” nên đành phải gánh chịu cái “hậu quả xã hội phân hóa” như vậy.

Vì rằng, để có được “thành quả” của mức tăng trưởng kinh tế hằng năm ở mực độ trên 5% thì cần phải vay vốn và thu hút đầu tư của ngoại quốc. Muốn vậy, thì phải “chèn ép” giới lao động, tạo ra yếu tố “lao động rẻ” bằng cách “dìm” mực lương tháng tối thiểu chỉ khoảng 50 đôla Mỹ, quá thấp so với các nước khác trong khối Asean đang ở khoảng 100 đôla Mỹ. Hậu quả của việc này là giới lao động trong nước phải điêu đứng trong cuộc sống mà không biết bao giờ mới thoát ra khỏi cái “tình trạng bị bóc lột” này.

Tình trạng đau lòng của những gia đình sống không đủ miếng cơm manh áo, dù đã được nói tới nhiều để lương tháng tăng thêm chỉ 5-10 đôla Mỹ ( thật ra vẫn còn quá thiếu thốn ) mà bàn cải không biết bao nhiêu lần trong cái quốc hội của đảng, để rồi vẫn cứ phải cứ nhì nhằng “để tính lại xem sao”.

Trong khi đó, “cái nhóm không nhỏ” của giới quyền lực “cấu kết làm ăn với nhau” đã lợi dụng sự “thiếu hiểu biết chuyên môn” của Bộ Chính Trị để mà vẽ vời ra biết bao cái “dự án hoang đường” với kinh phí hàng nghìn nghìn tỷ bạc đề rồi “vì được đảng (Bộ Chính Trị chấp thuận) giao phó cho làm” nên vẫn cùng nhau cấu kết “làm ăn ăn chia với nhau”, gây ra biết bao nợ nần chồng chất lên đầu cổ ngưới dân vô tội để rồi đám con cháu từ nay phải cùng nhau gồng lưng ra mà gánh trả suốt mấy đời về sau.

Như vậy thì những tội tình sai trái to lớn đó, đâu có ai ở nhóm chủ chốt của đảng phải chịu trách nhiệm. Cùng lắm là một hay vài chủ chốt chìa mặt ra trước cái quốc hội của đảng nói vài lời xin lỗi là xong chuyện.

Giữa lúc tình trạng “con bệnh” và các “mầm bệnh” đang thật trầm trọng như vậy, mà “tổng bí thư đảng” thì lại vẫn còn lơ mơ hay lú lẫn nói như chuyện thầy pháp úm-ba-la trừ tà…”Để ta… nhúm lữa lên, cho cháy từ củi khô đến củỉ tươi…làm cho bọn tà ma quĩ quái kia phải từ từ cải tà qui chánh…”. Còn “chủ tịch nước” thì la lên inh ỏi ..“Không phải một con sâu đâu…mà cả bầy sâu đó…cả dân tộc phải giúp chúng tôi..”. Cả một bầy sâu thì người dân ai ai cũng biết từ lâu rồi… nhưng làm chủ tịch nước mà sao lại không dám bắt sâu, hay là vì sợ sâu..cắn.

Suốt mấy năm qua, nói là để “chấn chỉnh đạo đức cán bộ”, “chấn chỉnh đảng”, “phòng chống tham nhũng” vv.., bao nhiêu nghị quyết này, nghị quyết kia đã đuợc đảng và quốc hội của đảng soạn thảo rồi nhất trí thông qua để thi hành, nhưng cái tình trạng suy đồi nêu trên vẫn tiếp diển như vậy, nếu không muốn nói là càng ngày càng lớn mạnh, đến nỗi “tổng bí thư đảng và chủ tịch nước” vẫn còn phải loay hoay mãi…chưa biết phải làm sao.

Chuyện đau lòng và đau buồn như vậy thì mọi người dân đều biết, nhưng nếu có ai lỡ lời nói ra thì sẽ bị công an đến bắt giữ và hãm hại. Bao nhiêu người tranh đấu cho tình trạng đất nước được tốt đẹp hơn, vì vậy, đang phải còn chịu khổ đau ở trong ngục tù cộng sản. Cái quốc hội của đảng thì bàn luận bao thứ chuyện ba lăng nhăng nhưng chẳng bao giờ thấy đoái hoài gì đến thân phận đau thương của những người này và gia đình của họ.

Những sự bất công và tệ hại đau lòng của một tình trạng xã hội như vậy hiện vẫn đang tiếp diển trong nước, nay đã chứng tỏ cho mọi người thấy rõ sự lừa bịp và phản bội của đảng Cộng Sản Việt Nam, nhất là đối với “giai cấp lao động”.

Vì miếng cơm manh áo, với sức ủng hộ của toàn dân, giới lao động cần phải mạnh dạn cùng nhau đứng lên đòi hỏi sự công bằng xã hội và quyền sống “không bị bóc lột” , dù có thể bị bọn cường quyền vô nhân tính đàn áp đi nữa.

Võ Ngọc Phước

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.