Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“chuyện Nội Bộ” Tắt Hơi

07/08/199900:00:00(Xem: 6191)
Sau khi thò tay vào ký thỏa ước chung cuộc để tạo ra Hiệp định Mậu dịch với Mỹ, việc gì đã xẩy ra cho Hà Nội"
Liền ngay sau đó là cuộc họp giữa hai phái đoàn Ngoại giao Việt và Mỹ. Báo chí nhà nước loan tin về cuộc họp này tại Hà Nội để nói cả hai bên đều vui mừng. Thế nhưng hai bên họp cấp ngoại giao không phải để uống sâm-banh mà thật ra để đàm phán về chính trị, kinh tế đối ngoại và các vấn đề liên hệ quốc tế. Thì ra ông Cộng sản Hà Nội đã phải nhẩy hai cái rào trong cuộc chạy nước rút mới đến được Hiệp định Mậu dịch.
Cái rào thứ nhất là thương mại, dich vụ và kinh tế, các ông đã phải nín hơi thóp bụng nhẩy cho bằng được, nhượng bộ những đòi hỏi của kinh doanh và đầu tư Mỹ cho nó được vào làm ăn giết chết quốc doanh quý báu của các ông, cho đến những khu vực “cấm” cũng phải mở ra cho nó vào. Cái rào thứ hai là ngoại giao, giản dị là chính trị, các ông Cộng sản còn phải nín hơi và nhăn nhó đau khổ nhiều hơn nữa. Vì nó chạm đến cái chế độ độc tài đảng trị của các ông. Chúng ta đã biết cái tật nói ngược của mấy ông, khi các ông nói “vui mừng, mừng vui quá vui”, đó chính là lúc các ông đang đau khổ và lo thấu đến ruột.
Người ta không biết trong cuộc đàm phán ngoại giao, Mỹ ép những gì về việc thi hành các điều khoản Hiệp ước Mậu dịch, nhưng chỉ hai ngày sau các ông đã quýnh lên nói Trung ương đảng của các ông họp ngay đại hội để “tái cấu trúc cơ cấu” đảng và nhà nước. Cố nhiên đây là “chuyện nội bộ” của các ông, các ông đã làm từ lâu rồi, chẳng hạn như đã có phong trào phê và tự phê hai năm để loại trừ những phần tử xấu trong đảng, nhưng các ông lại nói việc này đang thảo luận chớ không chờ đến hai năm.
Chỉ có điều lạ là ông Tư tưởng-Văn hóa số 2 của đảng - cái gì chớ đụng đến ý thức hệ thiêng liêng của các ông là chết đó - bỗng dưng ra họp báo với mấy ông ngoại quốc, ký giả và các nhà ngoại giao, một chuyện hiếm có trên đời này, la lên rằng: “Chúng tôi nhất định không chấp nhận đa nguyên đa đảng, chúng tôi không chấp nhận những đảng khác”. Ông Đào Duy Quát, Phó Chủ Nhiệm Văn hóa-Tư tưởng đảng còn gài một câu tố cáo những đảng phái khác phần lớn đều đứng về phe bọn xâm lược nên các ông quyết không nhìn nhận đó là đối lập. Bọn xâm lược là Mỹ chớ còn ai" Thế bây giờ các ông đang làm gì với Mỹ để nó ép đến cái cốt lõi “chuyện nội bộ” của các ông, đến độ ông Tư tưởng đảng phải la lên như vậy"
Có nhà ngoại giao nói đảng Cộng sản Việt Nam đang bị phân tán thành nhiều mảnh nên bây giờ nó như con thú bị thương, nó gầm nó gừ phun ra những lời đe dọa. Tôi không biết hình ảnh đó có đúng hay không, nhưng tôi nghĩ con thú đó bị thương rồi nên muốn thu mình lại chui vào cái vỏ thép của nó để tử thủ, nhất quyết độc tôn độc đảng. Chỉ có điều phiền là trong cái vỏ thép lại đang có sẵn đàn kiến lửa, đàn ong độc giết người (killer bees) chờ sẵn để làm thịt nó. Đó là căn bệnh tham nhũng kinh niên đã quá cỡ đến độ dù có tài Thánh cũng không chữa trị nổi.

Không biết Mỹ nó xen vào việc nội bộ của các ông như thế nào mà ngay sau khi có thỏa thuận chung cuộc để đi đến việc ký kết Hiệp ước Mậu dịch, tự nhiên có tin tung là ông Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có công lớn trong việc dàn xếp này vào phút chót, nó làm uy thế của ông lên cao, có thể sẽ lên ngồi ghế chóp bu, như Thủ tướng chẳng hạn. Liền sau đó có “nguồn tin đảng” nói không phải ông Dũng mà ông Tổng bí thư Lê Khả Phiêu mới có công, và vẫn theo “cái nguồn” này thì cả bộ Chính trị cũng có công. Đúng như câu chuyện ngụ ngôn Việt Nam nói, hễ có chuyện công lao là “Lục súc Tranh công”. Chẳng biết câu chuyện trên có thật đến độ nào, nhưng ông Thủ tướng đương nhiệm Phan Văn Khải đã thấy tức hơi ứa ra một câu: Việt Nam cần phải tăng cường nhập cảng để phát triển kinh tế vì máy móc đã lạc hậu. Câu nói này làm vui bụng mấy ông tư bản Mỹ vô cùng, vì mấy ông tổ sư kinh doanh chỉ ham bán hàng cho Việt Nam với thuế rẻ.
Chẳng lẽ chưa chi Mỹ nó đã xen kẽ vào việc nội bộ của các ông như vây" Các ông ngơ ngáo, cái ông bực bội chối đây đẩy. Nhưng này tôi bảo thật, khi anh đã để cho tư bản và đô la vào nhà, hãy quên đi cái huyền thoại “chuyện nội bộ”. Khi đã mời nó vào rồi thì từ nóc nhà cho đến chổi cùn dế rách ở nhà bếp nó cũng mân mó vào. Chẳng nói đâu xa khi các công ty Mỹ vào với tư cách cạnh tranh bình đẳng theo kinh tế thị trường thì các ông đừng có hòng đặt “tổ đảng” trong đám công nhân Mỹ mướn. Như về vụ gia nhập WTO chẳng hạn, một vấn đề kinh tế đối ngoại, quyền công nhân tự do lập nghiệp đoàn và những vấn đề nhân quyền khác của phụ nữ, trẻ em, tóm lại những tiêu chuẩn quốc tế về quyền công nhân, quyền con người, nếu Việt Nam không thi hành nghiêm chỉnh thì cũng nên quên đi cái giấc mơ WTO cho được việc.
Quốc hội Mỹ vừa biểu quyết bãi miễn Tu chính án Jackson-Vanik mở rộng cửa cho Việt Nam thênh thang bước vào Hiệp ước Mậu dịch. Nó giống như một củ cà rốt ngon lành trước anh ngựa mệt mỏi và háu đói. Nhưng cũng đừng nên quên mỗi năm Mỹ chỉ gia hạn có một lần, năm ngoái đã có rồi, năm nay lại có nữa với số thăm nhiều hơn. Người ta khuyến khích đó, nên làm ngay. Sang năm người ta lại tính. Và mỗi lần chìa ra củ cà rốt, cái roi lại đét.
HT Thích Quảng Độ công khai đòi trả tự do cho HT Thích Huyền Quang. Tôi thấy quá đúng, lúc này hơn lúc nào hết là phải gia tăng áp lực. Cái lá bùa “chuyện nội bộ” của mấy ông Cộng sản đã hết linh. Nó giống như một anh nằm trên giường bệnh đang... tắt hơi.

LỜI THƯA:
“Ít lâu nay tôi nhận được nhiều thư góp ý kiến hay thông tin trong e-mail hay trên website của Việt Báo Kinh Tế hay Việt Báo USA. Tất cả những ý kiến, dù khen dù chê, tôi đều quý trọng lưu giữ, vì đây là những dịp học hỏi cho tôi. Nhưng tôi thực không có thể phúc đáp từng quý vị, chỉ xin tất cả quý vị nhận nơi đây sự thành kính biết ơn của tôi.
“Tôi nghĩ nếu quý vị muốn có những nhận định và ý kiến được trình bầy đầy đủ hơn để các vị độc giả khác cùng tham khảo, xin quý vị hãy viết bài gửi về VBKT hay website của báo. Trân trọng”.
Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.