Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bài Viết Từ Một Gia Đình Gửi Văn Phòng Di Trú RMI: Giấc Mơ Có Thật

08/06/201200:00:00(Xem: 17450)
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư, từ 7:00-8:00 giờ.

Vào ngày 2 tháng 6 năm 2012 vừa qua, Văn phòng Tham vấn Di trú Robert Mullins International tại San Jose đã tổ chức ngày kỷ niệm 25 năm thành lập công ty, với sự tham dự đông đảo của qúy thân chủ, thân hữu và bà con trong cộng đồng. Một trong những tiết mục cảm động nhất trong ngày kỷ niệm này là lễ trao giải thưởng những bài viết với chủ đề "Hồ Sơ Bảo Lãnh Cần Chia Sẻ". Giải nhì là bài "Thiên Đường Trong Trái Tim Tôi" của tác giả Nguyễn Mai Bình. Và Giải nhất là bài "Giấc Mơ Có Thật" của anh Trần Bá Liêng và chị Bùi Thị Ngọc Lan. Giấc mơ nào của gia đình anh chị Bá Liêng và Ngọc Lan đã trở thành sự thật? Những gian nan, khó nhọc nào đã thách thức hai anh chị đã phải vượt qua? Tình yêu, sự kiên trì và lòng can đảm nào đã biến giấc mơ của gia đình anh chị thành một kỷ niệm khó quên, và tình yêu vợ chồng, một lần nữa, lại được ngợi ca trong đời sống - của chúng ta. Văn phòng Robert Mullins International xin trân trọng giới thiệu bài viết "Giấc Mơ Có Thật" của anh Trần Bá Liêng và chị Bùi Thị Ngọc Lan.

"Ngày thứ tư 21/12/2011, lúc 15:45 chiều, chuyến bay của hãng Eva Airlines đáp xuống phi trường San Francisco là ngày mẹ con tôi đặt chân tới nước Mỹ. Ra đón mẹ con tôi hôm ấy là chồng tôi, anh Trần Bá Liêng và vợ chồng chú em bên chồng. Không bao giờ chúng tôi quên được cái giây phút tuyệt vời nhất trong ngày sum họp này. Một bước ngoặc, một cuộc đời mới đang đến với tôi, tôi luôn tin tưởng đây sẽ là niềm hy vọng tương lai tươi sáng vĩnh cửu.

Mẹ con tôi đang ngẩn ngơ trong sảnh của phi trường, nôn nao cứ nhìn tứ phía. Bất thình lình con gái tôi là bé Bou (Nguyễn Hoàng Các My) la lên: "Ba Liêng kìa mẹ!". Chao ôi, tôi bồi hồi sung sướng, cảm động đến rơi nước mắt khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của chồng tôi vội vã chạy qua lại mà tôi nhận ra xuyên qua vòm xoay lăng kính cửa ra vào của phi trường. Hôm ấy, chồng tôi mặc áo jacket màu đỏ vì thời tiết khá lạnh, đó cũng là ngày đầu mùa Đông trên xứ Mỹ năm nay. Một kỷ niệm đẹp của vợ chồng tôi. Có lẽ đây là ngày hạnh phúc may mắn nên anh ấy chọn áo màu đỏ chăng? Giây phút gia đình tôi được đoàn tụ vào thời khắc chuyển giao cái lạnh từ mùa Thu sang mùa Đông, nhưng riêng chúng tôi lại cảm thấy ấm áp tận cõi lòng, hớn hở đón chào nhau bằng những vòng tay siết chặt, những nụ hôn thân quen, hình ảnh đẹp vô giá này đối với chúng tôi mãi mãi là giây phút thiêng liêng nhất. Không ngờ giấc mơ đã có thật, sự khép lại hồ sơ xuất cảnh theo chồng qua Mỹ của tôi đã có hậu, thành công mỹ mãn đến với chúng tôi sau 3 năm chồng tôi mở hồ sơ bảo lãnh mẹ con tôi tại Văn phòng Robert Mullins.

Tuy nhiên, quay ngược lại thời gian để có ngày hạnh phúc bình yên như thế, vợ chồng tôi phải đương đầu với những gian nan từ khó khăn chồng chất này đến trở ngại chồng chất khác về hồ sơ xuất cảnh. Có thể nói rằng cứ nghĩ lại về những thủ tục từ lúc ban đầu đến ngày hồ sơ có mặt tại Lãnh sự quán Mỹ ở VN, tôi cảm giác ngao ngán khủng khiếp lắm!

Hồ sơ đã bị kéo dài 3 năm đầy gian khó chông gai, phải giải quyết trong sự nghi ngại, mong manh. Cảm giác oan nghiệt khó nói cho mối tình của chúng tôi quá nhiều... Trong vòng 3 năm qua, tôi và Văn phòng Robert Mullins tại Việt Nam; cũng như chồng tôi và Văn phòng Robert Mullins tại San Jose thường xuyên ngồi bàn bạc để gỡ rối và lý giải sự "tình ngay lý gian" trong hồ sơ của chúng tôi. Những vướng mắc trầm trọng trong hồ sơ của vợ chồng tôi rất nặng nề để phía Mỹ từ chối thì khá dài dòng, nên tôi chỉ nêu ra những lý do khó khăn nổi bật nhất dưới đây mà bất cứ ai nghe qua diễn biến hồ sơ này cũng sẽ nghĩ khó có hy vọng thành công.

1/ Vợ chồng tôi quen nhau qua e-mail đến khi làm hồ sơ là 7 năm nhưng không có hình chụp chung.

2/ Sống chung với nhau tại khách sạn suốt 7 năm khi chồng tôi về Việt Nam nhưng không có bill để chứng minh.

3/Không có bill điện thoại để chứng minh chồng tôi từ Mỹ gọi về Việt Nam cho tôi.

4/ Không tổ chức lễ đính hôn và lễ cưới cũng không.

5/ Quyết định ly hôn với chồng cũ ký ngày 05/09/2007.

6/ Đăng ký kết hôn với chồng hiện tại ký ngày 29/12/2007.

7/ Hồ sơ bảo lãnh mở ngày 07/08/2008.

8/ Tôi với chồng cũ tuy đã sống ly thân kéo dài rồi tới khi ly hôn thì tài sản vẫn là tài sản chung, kèm theo địa chỉ nhà và hộ khẩu vẫn... chung.


Tại Văn phòng Rạng Mi (Robert Mullins) ở Việt Nam, cô Thu, cậu Phi, cô Trong, ai cũng phải nặn óc tìm ra lối thoát hiểm, rút kinh nghiệm nhiều hơn từ lần đầu mẹ con tôi phỏng vấn bị rớt. Ai cũng nhiệt tình khuyến khích tôi quyết tâm nhẫn nại không thể đầu hàng số phận vì mối quan hệ của chúng tôi là vợ chồng thật.

Thế rồi hồ sơ của vợ chồng tôi được thông báo bị trả về Sở di trú tại Mỹ giải quyết. Chúng tôi vô cùng hoang mang, vô vọng, không biết có bị hủy hồ sơ luôn không? Chờ đợi suốt khoảng hơn một năm rưỡi sau khi rớt phỏng vấn lần đầu, thì chồng tôi bên Mỹ nhận được thông báo là Sở di trú tái chấp thuận hồ sơ bảo lãnh. Lần thứ hai, cậu Christ của văn phòng trực tiếp lo hồ sơ của chúng tôi. Anh Hưng là người cố vấn cho chồng tôi cụ thể để giúp cho vợ chồng tôi những lý do nào chắc chắn, hợp tình hợp lý khi bổ túc thêm bằng chứng; làm sao để chính phủ Mỹ thấy rõ và cần xét lại mối quan hệ của vợ chồng tôi. Tất cả những ý tưởng đối phó thông minh nằm trong 18 câu hỏi, nếu so sánh với thời gian trước và hiện tại thì mối quan hệ này vẫn luôn tiến triển rõ nét, đa chiều, mật thiết, sâu đậm tình cảm tình chồng nghĩa vợ, có trách nhiệm liên đới với hai con ở Việt Nam. Ngoài ra, cậu Christ còn giúp chúng tôi hiểu được nên khiếu nại để đưa ra bằng chứng nào mà mình cảm thấy thật sự bị oan khi phỏng vấn lần đầu thất bại. Suy cho cùng, mặc dù chúng tôi là vợ chồng thật nhưng nếu không có Văn phòng Robert Mullins tư vấn chuyên nghiệp và hết lòng cho việc bổ túc hồ sơ, cũng như phỏng vấn lần thứ hai của mẹ con tôi tại Việt Nam, thì không biết chúng tôi sẽ ra sao nữa!

Văn phòng Robert Mullins đã chứng minh được tính công bằng hợp lý: Tình Ngay bao giờ cũng chiến thắng. Điển hình là hồ sơ của vợ chồng tôi đã thành công ngoài sức tưởng tượng từ Việt Nam đến Mỹ. Văn phòng Robert Mullins là nơi tập hợp những nhân tài đạo đùc, uy tín, lại có kỹ năng chuyên môn đầy tâm huyết cho công việc gỡ rối mọi vấn đề nan giải về bảo lãnh di trú.

Với suy nghĩ của riêng vợ chồng tôi thì có lẽ ông trời cũng không bao giờ phụ rẫy sự hy sinh, lòng chung thủy trong tình yêu của bất cứ ai đến với nhau, yêu thương nhau thật lòng.

Ngày 08/11/2011 lúc 15:15 chiều, tôi đang ở trong không gian quen thuộc vì đã bốn lần tôi được mời vào đây, đó là nơi phỏng vấn hồ sơ xuất cảnh của Lãnh sự quán Mỹ tại Việt Nam. Tôi lúc bấy giờ cứ hồi hộp từng giờ phút đi qua. Tôi cứ phải ngồi thở dốc, tay chân lạnh và chờ được gọi tên Bùi Thị Ngọc Lan. Và điều gì đến phải đến. Khi cầm trên tay tờ giấy "hồng" (giấy màu hồng thường được nhân viên Lãnh sự Mỹ đưa cho người được bảo lãnh khi chấp thuận hồ sơ xin visa), tôi đã mừng đến khóc lên thành tiếng. Bàn tay phải tôi cầm bút viết mà cứ bị run rẩy, hoa cả mắt khi tìm chỗ ký tên mình theo hướng dẫn của nhân viên lãnh sự để làm thủ tục được cấp visa. Chiều hôm ấy, tôi nhớ mãi cảm giác bâng khuâng, nhẹ nhàng trong từng bước chân tôi đi về phía trước cửa ra của Lãnh sư quán Mỹ. Ra khỏi khuôn viên Lãnh sự quán, tôi gọi cellphone liền cho con trai tôi: "Bim ơi! Mẹ được chấp thuận rồi con ơi!". Tôi nói trong hân hoan mừng rỡ. Tôi nhắc cháu Bim "nói với Bou luôn khi rước em ở trường nhé, cho Bou mừng nữa". Mẹ con tôi vui sướng không tả nổi. Chồng tôi từ Mỹ gọi điện thoại ngay cho tôi. Tôi nói trong nỗi xúc động, nghẹ ngào nhưng hạnh phúc: "Em được chấp thuận rồi anh ơi!" Cả gia đình tôi hạnh phúc như chưa bao giờ có.

Với những lời lẽ mộc mạc, ý tưởng chân thật trên đây, tôi viết gói gọn bằng cảm nghĩ, cảm tưởng ấp ủ từ một "Giấc Mơ Có Thật". Vợ chồng tôi vô cùng biết ơn và khâm phục Văn phòng Robert Mullins đã dẫn bước, dõi theo chúng tôi ròng rã suốt 3 năm để chúng tôi đã được có nhau vĩnh viễn trên miền đất hứa Cali tươi sáng, đẹp đẽ này. Chúc mừng hạnh phúc này của chúng tôi và Văn phòng Robert Mullins. Hy vọng tất cả những ai cũng may mắn như chúng tôi khi đến với Văn phòng Robert Mullins.

San Jose, 28/5/2012
Trần Bá Liêng và Bùi Thị Ngọc Lan"

Quý độc giả muốn có thêm tin tức cập nhật, xin theo dõi qua báo chí hay đón nghe chương trình phát thanh và phát hình trực tiếp của chúng tôi vào mỗi tối thứ Tư từ 7-8PM, trên các làn sóng 1430AM, 1500AM, và 106.3FM và trên trang nhà của văn phòng: www.rmiodp.com, mục Radio. Hoặc liên lạc với một văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: Văn Phòng mới trong khu Hanoi Plaza, trên đường Bolsa (714) 890-9933, San Jose (408) 294-3888 (779 Story Road, phía trước Wal Mart), Sacramento (916) 393-3388 hay Email: info@rmiodp.com.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.