Hôm nay,  
Việt Báo Online

Dân Tỵ Nạn Và Chính Trị Mỹ

08/05/201200:00:00(Xem: 7642)
Dân Tỵ Nạn Và Chính Trị Mỹ
...khối 5% giàu nhất vẫn đóng hơn một nửa (55%-60%) tổng số thuế Nhà Nước thu được...

Năm nay là năm tranh cử. Còn sáu tháng nữa là đến lúc dân Mỹ đi bầu hàng chục ngàn chức vụ trên cả nước. Trong thể chế dân chủ Mỹ, ai cũng có quyền ra tranh cử và ai cũng có quyền bầu theo ý mình. Không có ai được “giới thiệu” mà cũng chẳng ai dẫn dắt cho người dân phải bầu cho ai. Cái kiểu dân chủ có thể gọi là “khôn nhờ dại chịu”. Bầu đúng thì tốt, bầu trật thì… lần sau bầu lại!

Các chính khách đủ tầm vóc, đủ màu sắc, thi đua “khoe hàng”, vỗ ngực tự khoe mình, tự chế ra thành tích, không thành tích thì hứa khỉ hẹn tiều. Bất thình lình ta thấy mấy chính khách tự nhiên mê trẻ con, ôm hôn hít chúng không ngừng, rồi lo lắng cho các ông già bà lão, xum xoe đỡ họ đi đứng, mắt liếc xem có được thu hình vào ống kính truyền hình không.

Trong cơn “tsunami” chính trị đó, dĩ nhiên là dân tỵ nạn ta cũng bị cuốn hút vào. Cũng chú tâm theo dõi, cũng bình loạn, thêm mắm thêm muối. Những đề tài chính trị trở thành “món nhắm”, tốn hao cũng vài chai bia lạnh. Cho dù lá phiếu cử tri Việt không nặng ký lắm tại những nơi đông dân tỵ nạn như Cali là địa bàn của Dân Chủ, TT Obama không cần đến khu Bolsa nửa ngày cũng thắng, hay Texas là địa bàn Cộng Hòa, ông Romney chẳng cần ghé khu Belair ngày nào cũng thắng.

Có nhiều người nhún vai cho rằng đây là chuyện của “tụi Mỹ”, mắc gì đến mình? Chúng ta gọi là mang quốc tịch Mỹ, nhưng thực tế cũng chỉ là một mảnh giấy xác nhận có tuyên thệ, cho dù nhiều người tiếng Anh chưa thông, chẳng hiểu họ bắt mình tuyên thệ cái gì. Đi xa hơn thì cũng chỉ là cái thông hành, cần thiết để đi du lịch hay đi Việt Nam thôi. Tiền thuốc, tiền già thì dù dân Mỹ hay không cũng vẫn nhận được, khỏi lo. Mình có ở lậu đâu mà không có mấy thứ này. Trước sau gì cũng vẫn mũi tẹt, nước mắm và sầu riêng, những thứ không có vẻ gì “Mỹ” hết.

Nhưng cũng có người nghĩ xa hơn, cho rằng dân tỵ nạn cần tham gia vào sinh hoạt chính trị Mỹ, nếu không phải để tích cực đóng góp vào quê hương thứ hai, thì ít ra cũng để bảo vệ quyền lợi vật chất của mình. Con số những người này, theo ngày tháng, ngày càng đông đảo, nhất là trong thế hệ tỵ nạn thứ hai.

Càng đông đảo thì cũng càng... bát nháo. Còn hơn dân Mỹ thứ thiệt, mười người hai chục ý, cãi nhau như mổ bò, cũng bênh cũng chống, khen ít chửi nhiều. Ai cũng hô hào dân chủ tự do, với “tự do” định nghiã như tự do nói lăng nhăng, bôi bác, dùng danh từ không mấy văn hoá, và chụp nón cối (vài ba độc giả gọi tác giả là “đồng chí Vũ Linh”, hay “Bác Hồ Vũ Linh”, nghe vui vui; nhất là khi những vị đó cũng là những độc giả trung thành hăng say tìm đọc bài sớm nhất).

Dân chủ là chuyện khó học và phải hành khá lâu mới biết xử dụng, do đó những chuyện túm áo đánh nhau cũng dễ hiểu và cần được thông cảm. Dân Âu Châu mất gần 2000 năm mới dẹp bỏ được các chế độ phong kiến, trong khi các Chú Ba đã qua hơn 5000 năm mà vẫn chưa biết mùi dân chủ tự do. Chúng ta mới tỵ nạn chưa đầy 40 năm, còn thời giờ học và hành.

Khác biệt tư tưởng là chuyện bình thường, bẩm sinh trong tất cả mọi người. Nhưng vẫn có không ít người không chấp nhận, mà muốn thiên hạ phải nghĩ giống mình, làm và nói theo mình, vì chỉ có mình là thông minh, còn nghĩ khác thì nếu không phải ngu thì cũng là dốt.

Điều đáng nói là những tư tưởng dị biệt đó luôn luôn được bồi đắp để dị biệt ngày một tăng chứ không giảm. Bồi đắp bằng những thành kiến, những hiểu lầm, có khi vô tình nhưng cũng nhiều lúc cố tình. Cố tình hiểu lầm, cố tình bóp méo sự thật cho hợp với ý mình.

Một thí dụ điển hình là vấn đề mất Việt Nam năm 1975, cũng nên nhìn qua nhân dịp kỷ niệm 37 năm mất nước.

Một số người ủng hộ Dân Chủ đã tìm cách đổ thừa cho Cộng Hòa, tố cáo TT Cộng Hòa Ford làm mất Việt Nam, hay tệ hơn nữa, đã bán đứng miền Nam cho CSVN.

Miền Nam chúng ta bị mất khi ông Ford làm tổng thống, không ai có thể bạch hoá hoàn toàn trách nhiệm của ông. Nhưng cũng không ai có thể phủ nhận quốc hội dưới sự kiểm soát của đảng Dân Chủ đã cắt hết viện trợ quân sự cho VNCH. Đầu tháng Tư năm đó khi quân CS đe dọa miền Trung, TT Ford đáp ứng yêu cầu của TT Thiệu, xin quốc hội khẩn cấp giải ngân 700 triệu viện trợ quân sự đã được phê chuẩn cho tài khoá 1975 nhưng chưa giải ngân. Quốc hội Dân Chủ lạnh lùng bác trước khi các vị dân cử vui vẻ đi nghỉ lễ Phục Sinh để lính VNCH ra trận với súng không đạn và dân Việt chết hàng ngàn trên đèo Hải Vân và bãi biển Sa Huỳnh.

Chuyện mất miền Nam trở thành vấn đề ngày giờ. TT Ford thấy Mỹ có bổn phận cứu ít ra cũng vài trăm ngàn người có “tội” đã hợp tác với Mỹ. Ông xin quốc hội phê chuẩn luật đặc miễn cho dân Việt vào tỵ nạn. Một nhóm nghị sĩ Dân Chủ cực lực chống đối. Người cầm đầu là nghị sĩ Joe Biden, hiện nay là phó tổng thống. Ông Biden ra trước Thượng Viện tuyên bố sẵn sàng phê chuẩn cả trăm triệu để mang những người Mỹ ra khỏi Việt Nam, nhưng sẽ không cho một đồng nào để mang bất cứ một người Việt nào vào Mỹ. Người tích cực hậu thuẫn ông Biden là nghị sĩ John Kerry, ứng viên tổng thống của Dân Chủ năm 2004, cũng là người nổi tiếng vì đã từng ra trước quốc hội tố cáo quân nhân Mỹ và VNCH chỉ giỏi ăn cắp gà và hãm hiếp phụ nữ. May mắn cho người tỵ nạn, hai ông này chỉ là thiểu số. Kẻ viết này vẫn thắc mắc những người Việt tỵ nạn ủng hộ Dân Chủ có khi nào dám hỏi hai ông Biden và Kerry về những chuyện này không, khi họ đi vận động trong cộng đồng tỵ nạn.

Có người nói TT Ford và TT Nixon đã là những người chủ trương bán đứng Miền Nam từ lâu rồi. Thực tế, cả hai ông đều chịu áp lực mạnh của phe chủ trương bỏ Miền Nam, tức là phe cấp tiến Dân Chủ, và truyền thông dòng chính tràn ngập những bài viết đặt câu hỏi tại sao lính Mỹ phải chết cho một miền Nam mà truyền thông định nghiã như là “của đĩ điếm, ăn mày, tướng thối nát và lính hèn”. Nixon và Ford đều bị quốc hội khóa tay, cắt bỏ quân viện từng mảng lớn, chẳng còn cách gì khác. Hai cuộc tấn công lớn của TT Nixon, một lần vào chiến khu VC trên đất Căm Pu Chia, và một lần dội bom Hà Nội mùa Giáng Sinh 1972, đã đưa đến những biểu tình chống đối khổng lồ, xách động và tài trợ bởi cộng sản quốc tế và ngoại vận VC, mà không một tổng thống trong một chế độ dân chủ nào có thể phớt lờ được. TT Nixon không còn đường nào khác hơn là cho Kissinger đi đêm để tìm một giải pháp khá hơn là đầu hàng tức thì và vô điều kiện như tướng Dương Văn Minh đã làm mấy năm sau.

Chúng ta cũng không nên quên ứng viên tổng thống của đảng Dân Chủ năm 1972, TNS George McGovern, là người đã ra tranh cử với chủ trương sẵn sàng quỳ gối đi Hà Nội –“go to Hanoi on my knees”- để dâng cả miền Nam cho Hà Nội, chỉ với một điều kiện duy nhất là xin lại tù binh Mỹ thôi.

Đó là những dữ kiện lịch sử có thể truy cứu tại thư viện hay trên mạng. Quý độc giả có hứng thú cũng có thể truy trên mạng bài Sleeping With The Ennemy của ông Jim Webb mô tả thái độ của các chính khách Dân Chủ đối với cuộc chiến tại Việt Nam trong những ngày cuối. Ông Webb là đương kim nghị sĩ của Virginia, là một cựu chiến binh tại VN và phu nhân là người Việt. Ông thuộc đảng Dân Chủ nhưng đủ tư cách để nhận định những sai lầm và trách nhiệm của đảng Dân Chủ trong màn kết của cuộc chiến tại Việt Nam mà không tìm cách bán cái qua đảng Cộng Hòa.

Ủng hộ Dân Chủ -hay Cộng Hòa cũng vậy- không có nghiã là phải tẩy xoá hết những cái gì khó coi hay sai lầm của mấy đảng đó bất cần lịch sử.

Trở về với thực tại, như một độc giả đã nhận định, dân tỵ nạn ta không cần biết Cộng Hòa hay Dân Chủ gì hết, mà chỉ cần biết đảng nào lo cho khối dân tỵ nạn thôi.

Nói như vậy đúng mà cũng không hoàn toàn đúng. Đúng là chuyện lo cho quyền lợi thực tế của chúng ta, nhưng không đúng vì khối tỵ nạn không còn là một khối thuần nhất chỉ có một hạng người, một giai cấp, một quan điểm chính trị hay xã hội. Sau gần bốn thập niên tại Mỹ, cộng đồng tỵ nạn đã đa dạng hoá rất nhiều. Vẫn còn rất nhiều người sống bằng trợ cấp an sinh nhưng cũng đã có vài triệu phú và rất nhiều dân trung lưu vật lộn với chuyện mưu sinh và thuế má; vẫn còn nhiều người nói tiếng Anh chưa thạo nhưng cũng đã có trí thức với cả xấp bằng cao học; có nhiều người chưa quên được mối hận “tháo chạy” bán đứng miền Nam nhưng cũng đã có nhiều người tham gia chính quyền, Cộng Hoà cũng như Dân Chủ.

Chúng ta cần nhìn nhận tính đa dạng đó như là một tiến bộ, chấp nhận có người khác quyền lợi, từ đó khác chính kiến. Lựa chọn theo ý riêng, nhu cầu riêng, là quyền của tất cả mọi người. Không có ai khôn ai ngu. Người lãnh trợ cấp có quyền lo mất trợ cấp, người phải đóng thuế có quyền sợ sưu cao thuế nặng. Vấn đề là nhận chân cho đúng quan điểm của mình và quan điểm của người khác ý, đừng để bị hỏa mù che mắt hay trống lớn bịt tai.

Cần nhận định đâu là thật, đâu là giả. Mặc dù đa dạng hóa nhưng đại đa số người tỵ nạn vẫn phải trông cậy vào các trợ cấp an sinh, do đó, bảo vệ trợ cấp là ưu tư chính đáng của đa số chúng ta. Nhưng có thật là Cộng Hoà mà vào Tòa Bạch Ốc là những trợ cấp đó sẽ biến mất như phe Dân Chủ khẳng định không? Trong lịch sử cận đại từ sau đệ nhị thế chiến đến TT Bush, Cộng Hòa đã nắm Tòa Bạch Ốc 36 năm (6 tổng thống) so với Dân Chủ 20 năm (4 tổng thống), nhưng chưa có một tổng thống Cộng Hoà nào cắt một xu trợ cấp nào hết. Trái lại, ông Bush mà nhiều người sỉ vả không tiếc lời, lại là người đã khai sanh ra Medicare Part D, trợ cấp tiền mua thuốc cho mấy người cao niên. Hiện nay, bao nhiêu cụ già tỵ nạn được hưởng lợi qua Part D này? Như một độc giả đã viết, chỉ là chuyện Dân Chủ rung cây nhát khỉ khi đe dọa Cộng Hòa nắm quyền sẽ cắt trợ cấp.

Cái gì cũng phải có cái lý của nó. TĐ Romney chẳng hạn, khai sanh ra luật bảo hiểm y tế toàn dân đầu tiên và duy nhất trong 50 tiểu bang bị tố là nhà giàu bóc lột, người của tài phiệt bảo hiểm, nhà thương và hãng bào chế thuốc. TT Obama lấy cải tổ y tế đó làm mẫu cho cải tổ của ông lại được hoan hô là lo cho dân nghèo? Có cái gì méo mó trong lý luận này không?

Có nhiều tiếng nói đòi “công bằng” và kêu ca “98% dân Mỹ đóng thuế để cung cấp welfare cho 1% nhà giàu”. Bất cứ một lý luận nào cũng cần phải có căn bản thì lý luận mới vững, còn không thì chỉ là nói lăng nhăng. Chỉ cần vào trang mạng của sở thuế IRS hay Google sẽ thấy thống kê, 40% dân Mỹ lợi tức thấp hay không lợi tức chẳng đóng một xu thuế nào trong khi họ lãnh 60% tiền trợ cấp an sinh đủ loại. Rất nhiều nhà giàu tìm cách trốn thuế, nhưng nói chung, khối 5% giàu nhất vẫn đóng hơn một nửa (55%-60%) tổng số thuế Nhà Nước thu được trong khi họ chẳng nhận trợ cấp nào.

Trong tình trạng đó mà còn hô hoán không công bằng, nhà giàu bóc lột, thì hiển nhiên phải định nghiã lại thế nào là “công bằng”. Hay là phải đánh thuế nhà giàu cho tới khi họ sạt nghiệp, để tất cả mọi người cùng ngồi nhìn chén bo bo thì mới là công bằng?

TT Obama đe dọa bầu cho Cộng Hoà là sẽ trở lại tình trạng của 2008, với khủng hoảng gia cư đưa đến khủng hoảng tài chánh - kinh tế. Hàng trăm cuốn sách và hàng ngàn bài báo đã được viết về vấn đề này. Những độc giả thông thái có bằng tiến sĩ cần tìm đọc cho rõ thay vì nhắm mắt nghe các chính khách trong mùa tranh cử. Kết luận chung là khủng hoảng gia cư đã manh nha từ thời TT Dân Chủ Carter thập niên 70, lớn mạnh trong thời Clinton và Bush, thổi phồng lên bởi cả ngàn ngân hàng khắp thế giới cũng như bởi tham vọng của cả triệu người không có tiền mà muốn làm sang, làm giàu bằng đường tắt. Cả triệu người đổ xô đi xài thẻ tín dụng đến thấu đáy, nợ nhất, nợ nhì, nợ ba để mua nhà ở, nhà cho thuê, nhà đầu tư, xe xịn cho chồng, cho vợ, cho con, nợ chồng chất mà không cần biết ngày mai. Rồi bong bóng căng quá phải nổ. Đổ thừa cho Bush tạo ra cuộc khủng hoảng toàn cầu lớn nhất thế kỷ có chính xác không? Trách nhiệm của chính mình để đâu?

Nhiều người rủa Bush tự ý đánh Iraq vì dầu hỏa, khiến công nợ vọt lên 15.000 tỷ. Có thật không?

Đánh Iraq là quyết định được Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cho phép trong trường hợp Saddam không hợp tác để kiểm tra vũ khí (không có một phiếu phản đối, kể cả Nga, Trung Cộng và Syria), và quốc hội Mỹ biểu quyết chấp thuận (77-23 tại Thượng Viện, 293-133 tại Hạ Viện), với phiếu của các nghị sĩ John Kerry, Hillary Clinton, John Edwards, Joe Libermann của Dân Chủ. Việc Saddam có vũ khí giết người tập thể là sự tin tưởng của toàn thể chính quyền Clinton, từ Tổng Thống đến Ngoại Trưởng, Cố Vấn An Ninh, Giám Đốc CIA, FBI, NSA, các lãnh tụ lưỡng đảng, và tất cả thế giới, kể cả các chính quyền Ả Rập, Do Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Nga, Trung Cộng, Anh, Pháp, Đức, ... Sau khi khám phá ra không có vũ khí, cuộc chiến mất hậu thuẫn, đảng Dân Chủ và truyền thông viết lại lịch sử, đổ lỗi Bush tự ý đánh Iraq vì quyền lợi dầu lửa của tập đoàn Halliburton của PTT Cheney.

Kể cả chi phí Iraq và Afghanistan, công nợ dưới thời TT Bush cũng tăng chỉ từ 5.700 tỷ (cuối thời Clinton) lên 10.600 tỷ, tức là 5.000 tỷ trong tám năm, trong khi dưới TT Obama, công nợ tăng từ 10.600 tỷ lên trên 15.000 tỷ, cũng 5.000 tỷ nhưng chỉ trong ba năm, dù hai cuộc chiến đã giảm cường độ, bớt phí tổn.

Nhiều người hồ hởi hoan hô chính quyền Obama “lo cho dân”, muốn bầu cho ông để ông tiếp tục “xài tiền vì dân”. Thế có ai nghĩ số nợ đó ai sẽ trả không? Chừng nào trả? Làm sao trả? Trả cho ai? Ai đang là chủ nợ lớn nhất? Hay đó là những chuyện của con cháu, hơi đâu lo dùm chúng?

Vì chúng ta đã là một thực thể trong cộng đồng Mỹ, tất cả những vấn đề trên dù muốn hay không cũng là những vấn đề có ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta, bắt buộc ta phải suy nghĩ cho kỹ trước khi bàn ra tán vào trên bàn nhậu, và nhất là trước khi vào phòng phiếu. Khôn nhờ dại chịu thật, nhưng bầu cho khôn có phải vẫn tốt hơn không? (6-5-12)

Vũ Linh
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

19/05/2019(Xem: 232)
Mục tiêu tối hậu của tất cả pháp hành là giải thoát, giác ngộ: giải thoát tự thân, giải thoát cho người; giác ngộ tự thân, giác ngộ cho người. Tâm nguyện hướng về mục tiêu ấy là chí lớn. Chí lớn ấy cũng khởi phát từ bi-nguyện cứu khổ chúng sinh. Vì khổ não của thế gian mà đem cả thân tâm, hướng về giải thoát, giác ngộ.
19/05/2019(Xem: 397)
Chùa Đại Tòng Lâm – Tam bảo Sơn được xây dựng tại Thị trấn Harrington-Tỉnh bang Quebec-Canada . Chùa được Hòa thượng Thích Thiện Nghi khởi công xây dựng từ năm 1988 , trên một vùng đất rộng 337 ha
19/05/2019(Xem: 880)
Gần đây Công Tố Viện Liên bang Mỹ đã vừa cáo buộc hai sinh viên Trung Quốc ở Mỹ về tội lừa đảo. Hơn 3,000 chiếc Iphone giả từ Trung Quốc được gởi cho hai sinh viên nầy, là sinh viên ở đại học tiểu bang Oregon, viện lý do hư
19/05/2019(Xem: 182)
Ở thế gian này, có biết bao nhiêu chúng sinh ra đời mỗi ngày! Chỉ nói đến cõi người không thôi cũng đã thấy con số rất lớn, tính chi đến các loài chúng sinh khác. Trong hằng hà sa số chúng sinh ấy, có bao nhiêu sự ra đời còn được xưng tụng sau mấy ngàn năm? Con số đếm được thật quá ít ỏi.
18/05/2019(Xem: 383)
ngày 17 tháng Năm, Thị Trưởng Trí Tạ đã có mặt tại trường trung học đệ nhất cấp (lớp 6, 7, và 8) Warner Middle School thuộc thành phố Westminster để gặp gỡ và trả lời các thắc mắc cho các cư dân trẻ
18/05/2019(Xem: 936)
Dâm từ, theo Đại Nam Quấc Âm Tự Vị của Huình – Tịnh Paulus Của là miếu thờ yêu quái. Ở dâm từ, dân gian hay thờ cúng những… dâm thần! Hồ Chí Minh vốn thường bị coi là một tay gian thần. Nay, thêm tước vị dâm thần nữa thì e (hơi) quá tải.
18/05/2019(Xem: 1053)
“Cộng sản đang tiến vào nước Mỹ” (The Communists are coming.) Câu nói đầy kích động của cánh cực hữu trong mùa bầu cử nhưng thu hút được cử tri trước những gì đang xảy ra, mà gần đây nhất là điểm thi SAT sẽ tăng hay giảm dựa vào lý lịch và gia cảnh nhằm san bằng bất công xã hội
18/05/2019(Xem: 511)
Làng nổi Kor Ka’Ek có khoảng 290 gia đình người Việt, phần lớn là thế hệ thứ hai hoặc thứ ba (sinh ra ở Cambodia). Tuy nhiên, tình trạng di trú của các thế hệ người Việt sinh ra ở Cambodia đều gần như giống nhau: không được hưởng quy chế quốc tịch
18/05/2019(Xem: 282)
Khi nói «19/5 là ngày sanh của Hồ Chí Minh» là tự thừa nhận một sự dối trá có chủ ý của chính ông ấy. Ngày sanh dối trá, ngày cách mạng tháng 8 dối trá, ngày độc lập 2/9 cũng dối trá vì tất cả đều chỉ nhằm gạt mọi người
17/05/2019(Xem: 832)
Hơn hai chục năm trước, khoảng thập niên 90, tôi cùng một vài bằng hữu Phật tử lái xe từ San Jose xuống Quận Cam , trong đó có Lý Khôi Việt (đã mất), giáo sư Vũ Thế Ngọc, giáo sư Nguyễn Châu; thăm một số bằng hữu trong giới trí thức Phật giáo nhân mùa Phật Đản.
17/05/2019(Xem: 1000)
Tháng tư 2019 ! Tháng Tư Đen thứ 45 ! Phải thứ 45, vì chúng tôi đếm cả tháng Tư Đen 1975, cái tháng tư ấy, đen tối, đầy kinh hoàng, đầy chết chóc lo âu, với những hình ảnh những chiếc tàu, những chiếc xà lan đầy người tỵ nạn miền Trung chạy về, với hình ảnh nhà cha mẹ tôi đầy bà con từ Huế chạy nạn Cộng Sản vào Sài gòn tỵ nạn …
17/05/2019(Xem: 1778)
Tôi, cũng như nhiều bạn đồng niên khác thuộc “thế hệ thứ nhất” của dòng người tỵ nạn từ Việt Nam, đã sống hầu như gần trọn cuộc đời trưởng thành của mình dưới bóng che bao trùm của ông dù ông đã rời chính trường gần 30 năm.
16/05/2019(Xem: 391)
chúng ta có thể tự hào rằng mảng phó sản dính dáng đến âm nhạc của truyện Kiều, Miền Nam luôn luôn kéo ngọn cờ đầu. Nó cũng góp phần làm lớn mạnh nghệ thuật của đờn ca Tài Tử Miền Nam. Càng nhiều phó sản loại nầy thì đờn ca Tài Tử sẽ không bị bức tử như người bạn song hành của nó là tuồng Cải Lương.
16/05/2019(Xem: 382)
IRCC/ViệtMuseum họp mặt thân hữu 11 giờ trưa 21 tháng 7-2019 -- Viện bảo tàng thuyền nhân và VNCH hiện nay đã trưởng thành qua 40 năm sưu tầm sáng tác và 10 năm xây dựng trở thành một cơ sở lịch sử và duy nhất của người Việt tại hải ngoại.
16/05/2019(Xem: 1468)
Người Việt Nam nổi tiếng thế giới về việc trộm cắp. Du học sinh và lao động xuất khẩu người Việt đứng đầu bảng top ten về ăn cắp ở Nhật Bản.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo thông tin mới nhất từ leaker nổi tiếng Ice Universe, Samsung có thể sẽ ra mắt hai tùy chọn màu gradient cho chiếc Galaxy Note 10, bao gồm Gradient Blue (xanh lam) và Gradient Silver (bạc).
Mỹ đã kêu gọi các đồng minh ngừng sử dụng các thiết bị thông tin liên lạc của Huawei, và điều đó ảnh hưởng đến cả ngành năng lượng Nhật Bản – một số trang trại năng lượng Mặt trời tại đây quyết định từ bỏ các sản phẩm của công ty Trung Quốc.
Khoảng giữa tháng 05/2019, gần 700 cá thể tê giác tại tỉnh Limpopo của Nam Phi đã thoát hiểm sau khi được tiêm một hỗn hợp thuốc độc chuyên dụng vào sừng, khiến chúng không còn giá trị đối với những toán đi săn trộm tê giác với mục đích lấy sừng.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Sound United đang có những bước đi đầu tiên trong quá trình mua lại mảng âm thanh gia đình của hai thương hiệu âm thanh lớn tại Nhật là Onkyo và Pioneer. Nếu thành công, đây sẽ là một trong những thương vụ lớn làm thay đổi thị trường âm thanh Châu Á với nhiều thương hiệu âm thanh lớn sẽ cùng chung một nhà.
Sony và Microsoft là hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp của nhau. Một công ty Nhật Bản sở hữu hệ máy PlayStation và một công ty của Mỹ sở hữu hệ máy Xbox, vốn đã là đối thủ trong cuộc chiến tranh giành thị phần console trên toàn cầu. Nhưng thật bất ngờ khi vào khoảng giữa tháng 05/2019, Sony và Microsoft đã công bố một thỏa thuận hợp tác.
Tòa án tối cao Mỹ khẳng định rằng người dùng có thể kiện App Store với cáo buộc chống độc quyền, và nó có thể mở ra một tương lai rất khác cho những người đang sử dụng kho ứng dụng trực tuyến - nơi người dùng có thể cài được ứng dụng từ nhiều nguồn khác nhau kể cả trên iPhone, nhưng chất lượng, độ tiện lợi và độ an toàn chưa chắc sẽ được như hiện nay
Khoảng giữa tháng 05/2019, Boeing cho biết bản cập nhật phần mềm cho các máy bay 737 Max của hãng đã hoàn thiện và chờ đánh giá, kiểm tra từ cơ quan hàng không liên bang (FAA). Khoảng một tháng trước, Boeing cũng đã thử nghiệm bản cập nhật mới, có thể hiểu đây là phiên bản hoàn chỉnh và đã khắc phục được những lỗi mà 737 Max gây ra trong thời gian qua.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo dữ liệu từ Đài thiên văn Mauna Loa ở Hawaii, nồng độ CO2 trong khí quyển là hơn 415 phần triệu (ppm), cao hơn nhiều so với bất kỳ thời điểm nào trong 800,000 năm qua, ngay cả trước khi sự tiến hóa của người tinh khôn diễn ra.
Pulsating RS Puppis, ngôi sao sáng nhất nằm ở trung tâm ảnh, lớn gấp mười lần và trung bình phát sáng hơn 15,000 lần so với Mặt trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, trang The Information đã có một bài phóng sự liệt kê khá chi tiết thông tin về việc Intel và Apple đã chấm dứt hợp tác, dẫn đến việc Apple phải dàn xếp vụ kiện với Qualcomm, bên cạnh đó là những thông tin chưa chính thức về kế hoạch trong tương lai của hãng khi phát triển iPhone 5G.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Nhật Bản công bố kế hoạch tạo ra 10 tỷ số điện thoại 14 số mới để đáp ứng nhu cầu khổng lồ của mạng 5G tiếp theo.
Về cơ bản, sắc lệnh mới tạo ra tiền đề để cấm hoàn toàn các thiết bị viễn thông của Huawei sản xuất, sau rất nhiều mối lo ngại về bảo mật và an toàn thông tin cũng như an ninh quốc gia trong thời gian qua.
Lợi nhuận của Toyota giảm ít nhất 4% trong Q1/2019 do doanh số bán hàng tại thị trường Bắc Mỹ suy giảm, trong khi Honda cũng chẳng khá hơn khi cho biết đã lỗ trong quý đầu tiên của năm 2019. Theo đó, mức lợi nhuận hàng quý của Toyota đạt được trong công bố mới nhất là 459.5 tỷ Yên, tương đương 4.2 tỷ USD, giảm đi một khoản so với con số 480.8 tỷ Yên cùng kỳ năm 2018. Ngoài ra, doanh thu cũng tăng lên 2%, đạt 7.75 nghìn tỷ Yên (70 tỷ USD).
Khoảng giữa tháng 05/2019, cảnh sát Đức đã phát lệnh truy nã một kẻ tham lam, nhân lúc lái thử chiếc Ferrari đời 1985 trị giá 3.07 triệu USD, hắn đã tăng tốc và biến mất cùng chiếc xế hộp đắt giá ở Duesseldorf.
Khoảng giữa tháng 05/2019, công trình trị giá 1,5 tỷ USD của Amazon đã chính thức khởi động tại Cincinnati (Ohio, Mỹ) với sự tham dự của nhà sáng lập Jeff Bezos. Ông đã gây bất ngờ khi leo lên chiếc máy ủi, điều khiển nó tiến tới ủi đống cát, sau khi có bài phát biểu khởi công. "Nếu quý vị đang tò mò cảm giác thế nào, điều đó thật thú vị", Bezos chia sẻ trong lúc chuẩn bị bước chân khỏi máy ủi