Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Có Nên Đòi Bình-Quyền Nam-Nữ Không?

08/03/201200:00:00(Xem: 10218)
“Bread and Roses” (Bánh Mì và Hoa Hồng) là bài hát dành riêng cho ngày Phụ-Nữ Quốc-Tế của James Oppenheim (1882-1932), một văn-hào người Hoa-Kỳ sáng tác vào năm 1912 nói lên sự can-đảm của 14.000 nữ công-nhân đình công tại Lawrence, Massachusetts. Ông cũng chính là người sáng-lập tờ “The Seven Arts”; một tạp-chí quan-trọng của nước Mỹ vào đầu thế-kỷ thứ 20.
Tiếng Đức: “Brot und Rosen” và tiếng Pháp: “Du Pain et des Roses”
Tóm gọn về lịch sử ngày Quốc-Tế Phụ-Nữ bắt đầu từ năm 1857 đến 1911. Theo tư-liệu của Tự-Điển Bách-Khoa Toàn-Thư ghi rằng:
Ngày 8 tháng 3 năm 1857, các công nhân ngành dệt chống lại những điều kiện làm việc khó khăn và tồi tàn của họ tại Thành phố New York: 12 giờ làm việc một ngày. Hai năm sau, cũng trong tháng 3, các nữ công nhân Hoa Kỳ trong hãng dệt thành lập công đoàn (syndicat) đầu tiên đã được bảo vệ và giành được một số quyền lợi.
50 năm sau, ngày 8 tháng 3 năm 1908, 15.000 phụ nữ diễn hành trên các đường phố New York để đòi được giảm giờ làm việc, lương cao hơn và hủy bỏ việc bắt trẻ con làm việc. Khẩu hiệu của họ là "Bánh mì và Hoa hồng" (Bread and Roses). Bánh mì tượng trưng cho bảo đảm kinh tế gia đình, hoa hồng tượng trưng cho đời sống tốt đẹp hơn. Sau đó, xã-hội Hoa-Kỳ tuyên bố Ngày Quốc-Tế Phụ-Nữ là ngày 28 tháng 2 năm 1909.
Trong hội-nghị Phụ-Nữ Quốc-Tế thứ II tổ chức ngày 8 tháng 3 năm 1910, 100 đại biểu phụ-nữ thuộc 17 nước đòi quyền bầu cử cho phụ-nữ. Chủ tịch là bà Clara Zetkin, người Đức, đã đề nghị chọn một ngày Quốc-Tế Phụ-Nữ để nhớ ơn những người đã đấu tranh trên toàn thế giới và hội nghị đã chọn ngày 8 tháng 3 hằng năm.
Từ 1950 tại Việt Nam, vào ngày mùng 6 tháng hai âm lịch mỗi năm đều có tổ chức ngày lễ Hai Bà Trưng ở Sài Gòn, và sau đó đã dùng ngày này làm ngày Phụ-Nữ. Năm nay, kỷ-niệm lễ Hai Bà-Trưng sẽ rơi vào thứ ba 27, tháng 3, 2012 dương-lịch.
Đến 8 tháng 3 năm 1975, Liên Hiệp Quốc bắt đầu chú ý và tổ chức ngày Phụ-Nữ-Quốc-Tế.
Năm 1977, nghĩa là hai năm sau, Liên Hiệp Quốc quyết định mời các nước dành một ngày để nói lên quyền lợi của người phụ nữ và hòa bình thế giới. Và ngày 8 tháng 3 được chọn để trở thành ngày lễ chung cho nhiều quốc gia trên thế giới.
Trên trang báo: “phattuvietnam.net” tác-giả: Nguyễn-Phúc-Bửu-Tập có đoạn viết như sau:
Trong số học giả nghiên cứu vị thế của người đàn bà trong đạo Phật và chú trọng tới 1 câu nói của đức Phật, ta phải kể bà I.B. Horner tác giả cuốn Women in Primitive Buddhism “Địa vị người đàn bà trong đạo Phật nguyên thủy”.
Nữ học giả I.B. Horner chứng minh bằng phương pháp phân tích là trong khoảng sinh thời đức Phật, việc phân biệt giữa nam tỳ kheo và tỳ kheo ni không bao giờ đặt ra, đàn bà cũng như đàn ông đều có thể trở thành A la hán. Sau khi đức Phật nhập diệt, đạo chia thành nhiều trường phái, thời kỳ gọi là Hinayana bắt đầu, sinh ra mối tin tưởng là người nữ không thể tu thành chánh quả. Vào khoảng đầu tây nguyên, trường phái Đại thừa Mahayana hưng thịnh, lại có niềm tin mới là người nam và người nữ bình đẳng trong việc hành trì, vì tất cả yếu tố nam hay nữ đều là "không" (theo thuyết Bát nhã). Trường phái Đại thừa lại làm phấn khởi niềm tin ở đức Phật A Di Đà, hết sức thông cảm sự hèn yếu của người đàn bà, và dạy là tất cả người nữ chỉ niệm danh A Di Đà là được tái sanh ở Tây phương cực lạc. Do đó, địa vị người đàn bà được tái tạo và vô cùng ưu đãi.
Lý luận đanh thép, dựa trên dữ kiện, buộc ta tin là các điều mục đặt ra các luật lệ khe khắt làm giảm giá trị người nữ tu không phải do đức Phật quyết định vào thời nguyên thủy.
Một điều khoản khác làm cho người đời sau trách cứ đức Phật thiếu công bằng với người nữ là việc: người đàn bà tu đắc đạo, muốn thành Phật, phải đổi xác thành người đàn ông. Trên, ta đã thuật chuyện nàng Long Thi trong "Long Thi nữ kinh". Theo giáo sư Naresh Mantri trong tập On Women Attaining Buddhahood ("Luận về người đàn bà đắc đạo", Young East Review, 1962), sự tích người nữ đắc đạo phải biến xác được thuật lại trong nhiều bổn kinh Phật, ngoài bổn "Long Thi nữ kinh": kinh Saddharmapundarika sutra ("Diệu Pháp Liên Hoa") kể chuyện nàng công chúa Nara phải hóa thân thành người nam để đắc đạo ; kinh Astarahasrika Prajnaparamita kể chuyện đức Phật biến xác cho nàng Gandadeva thành Phật. Nhiều sự tích khác về việc hóa thân thành Phật cũng được ghi trong các bộ kinh Hán tạng. Giáo sư Mantri cũng tóm lược trong bài dẫn trên các điểm người học Phật giải thích từ trước đến nay bào chữa lập trường bình đẳng nam nữ trong kinh Phật, mà ta có thể dẫn vài trường hợp.
Vào khoảng đầu kỷ nguyên tây lịch, trường phái Đại thừa phát triển mạnh, có vô số nữ tín đồ tình nguyện xuất gia. Ngày đó, tôn giáo sống dưới chế độ quân chủ, và triều đình vua chúa sống hoàn toàn trong không khí đạo giáo. Bởi lẽ đó, người lãnh đạo tôn giáo phải tìm một lối thoát cho mối mâu thuẫn trong giáo lý. Một bên, phải làm cho người đàn bà tin Phật hiểu là họ được giải thoát ; một bên là không thay đổi được ý niệm ngũ chướng đã được đem vào kinh từ trước (người nữ không thể thành đại vương cadravartin, và thành bồ tát), và ý niệm này là căn bản của đời sống vua chúa trong nam quyền. Vậy, chỉ còn cách tạo ra ý niệm đổi xác, làm cho người đàn bà hóa ra đàn ông trước khi đạt chánh quả.
Cũng vào thời kỳ này, năm trăm năm sau niết bàn, trong trường phái đại thừa, dựng lên niềm tin mãnh liệt vào ý niệm tha lực của đức Phật A Di Đà, bà Horner vừa nói ở trên. Cõi Cực lạc phương tây, nơi đức Phật A Di Đà đang giáo hóa, được Phật Thích Ca tả trong kinh A Di Đà chỉ có người đàn ông mà không có đàn bà. Vì sao? Nguyên do lớn nhất của đau khổ là dục vọng (lust, passion, sexual desire). Muốn thực hiện cực lạc trong thế giới phương tây, phải tiêu diệt hoàn toàn dục vọng, không có đàn ông cũng như không có đàn bà. Cái ý niệm phân cách nam nữ bị đào thải hoàn toàn.

Ý niệm không dục vọng này được thể hiện rõ ràng trong kinh Bát nhã (sắc, không). Giáo sư Mantri dẫn đoạn kinh Vajracchekida Prajnaparamita dạy là "dù con người có đủ ba mươi hai tướng tốt cũng không thành Phật. Đức Phật vô tướng, không nam không nữ".
Hiểu thấu đáo đoạn kinh này tức là hiểu được sự tái tạo địa vị người đàn bà trong đạo Phật, không bao giờ phải lệ thuộc vào một yếu tố phép lạ mầu nhiệm để đạt được giải thoát, mà tự mình thực hiện cái quyền làm người và thành Phật của chính mình. (ngưng-trích).
Tôi rất đồng ý với kết-luận trên của bà I.B Horner về vai-trò của người phụ-nữ trong Phật giáo.
Chúng ta thử tìm-hiểu về vai-trò người phụ-nữ trong Kinh Cựu Ước của Do-Thái và Ki-Tô giáo khi nói về người nữ đầu tiên được Thiên Chúa dựng lên từ một chiếc xương sườn số 7 bên trái của Adam đó là Eva. Bà được Adam gọi là “bà Mẹ của chúng sinh”. Do nghe lời một con rắn độc, bà đã ăn trái cấm nơi vườn Eđen ( tức vườn địa đàng), sau đó cũng đã xúi-dục Adam ăn theo, gây nên tội tổ tông cho loài người.
Dựa theo tư-liệu của trang: “sachhiem.net” đã ghi lại như sau:
TỘI TỔ TÔNG THEO GIÁO ĐIỀU CỦA KI TÔ GIÁO LÀ GÌ ?
Ông Adam và bà Eva đã sống theo lời Chúa dạy trong vườn Địa Đàng ấy nhiều ngày. Nhưng một hôm, một con rắn ( về sau sẽ gọi là hiện thân của quỷ Satan) đã xúi dục bà Eva không vâng lời Chúa bằng cách nói rằng:”Bà sẽ không chết đâu. Vì chúa biết rằng khi bà ăn trái ấy thì mắt bà sẽ được mở ra, và bà sẽ giống như Chúa là biết cái gì là tốt cái gì là xấu ". Bà Eva đã nghe theo lời xúi dục của con rắn mà ăn trái cấm ấy, và xúi ông Adam ăn nữa. Sau khi ăn trái cấm, ông Adam và bà Eva cảm thấy thân hình trần truồng của mình là đáng hổ thẹn nên đã lấy lá che bộ phận sinh dục.
Vì ăn trái cấm cho nên hai người này đã phạm cái tội không vâng lời Chúa, ngạo mạn không xem Chúa là người chăn dắt và tìm cách xác định được như chúa là biết cái gì là tốt, cái gì là xấu. Tội này là cái tội đầu tiên mà ông Adam và bà Eva phạm với Chúa, nên được gọi là tội ban đầu hay nguyên tội (original sin).
Vì vậy, Chúa đã phạt Adam và bà Eva bằng cách lấy lại các món quà siêu phàm mà Chúa đã ban cho hai người. Hai người bị Chúa đuổi ra khòi vườn Địa Đàng, từ nay ông Adam phải làm lụng vất vả mới có ăn, bà Eva phải chịu mang nặng đẻ đau mới sinh được con, hai người sẽ phải chết, và sẽ phải có bản chất thấp kém : trí tuệ bị đen tối, ý muốn xấu xa, và thiếu khả năng hòa hợp tâm linh với chúa.
Giáo điều của Ki tô giáo nói rằng vì ông Adam và bà Eva phạm nguyên tội, mà hai người là thủy tổ của loài người nên tất cả mọi người trên thế gian này vì là con cháu của ông Adam và bà Eva thì phải chịu mang di truyền cái tội ấy. Vì vậy cái tôi ban đầu của ông Adam và bà Eva được gọi là “tội tổ tông”. (Ngưng trích.)
Một cô bạn rất tinh-nghịch của tôi đã kể rằng: ngày xửa ngày xưa có một phụ-nữ xinh đẹp thấy Thượng-Đế không được công-bình cho lắm nên cô viết một thỉnh-nguyện-thư kêu xin Ngài phải chia đều trách-nhiệm cho cả hai giới nam & nữ. Người nữ mang nặng thì người nam phải đẻ đau, chứ cớ sao buộc phái yếu phải chịu cực-khổ nhiều như thế. Vì sự khẩn-thiết van nài nên Thiên-Chúa đồng-ý. Năm sau đó, cô lập gia-đình và đến ngày khai-hoa-nở-nhụy thì anh láng-giềng ôm bụng rên xiết, lăn-lộn đau đớn chứ không phải người chồng đang cầy ruộng ở xa chưa về nhà kịp. Liền sau đó người phụ-nữ xin rút lại lời cầu và xin chấp nhận làm phận đàn bà mang nặng, đẻ đau như tiền-kiếp đến nay. 
Tôi cũng nhớ lại một câu chuyện 5 năm sau ngày mất nước 30, tháng 4, 1975; lúc tôi đang theo học trường Sư-Phạm Saigon (nằm trên đường Thành-Thái, khi xưa). Những ngày cuối tuần, sinh-viên như chúng tôi phải đi làm lao-động “đào kinh thủy-lợi”. Tôi may mắn có tài về âm-nhạc nên được ưu-tiên trong nhiệm vụ đàn guitar thùng và hát giúp vui, mong mọi người lên tinh-thần và hăng-hái theo câu “Lao-Động là Vinh-Quang, Lang-Thang là Chết Đói”. Đồng thời tôi có nhiệm vụ rót nước vào những ly nhựa cùng với động tác đưa vào miệng cho các sinh-viên được uống trong giờ giải-lao vì tay của họ bị dính đầy bùn lầy.
Trong tổ công-tác của chúng tôi có một chị là đoàn-viên với nhiều thành-tích trong trường về đòi bình-quyền nam-nữ. Chính vì vậy chị phải làm gương bằng cách đảm trách công việc nặng nề nhất trong lao-động như những nam-sinh lực-lưỡng; đó là khiêng đá để đắp trên bờ đê. Hôm ấy, vì vận-động quá sức của một phụ-nữ chân yếu tay mềm, giữa công-trường lao-động chị đã té xỉu và nằm liệt giường cả tháng sau đó cũng vì cái tội muốn so tài, đọ sức với các đấng mày râu.
Cũng là thân-phận phụ-nữ, chắc chắn tôi không bao giờ mong đòi hỏi bình quyền với nam giới về mặt lao-động tay chân như câu chuyện trên.
Bất cứ giới-tính nào cũng mong được quý trọng, thương mến trong xã-hội loài người; riêng tôi thường tâm-niệm rằng: đàn ông phải là cột trụ trong gia-đình, là bóng mát của tàng cây cổ-thụ che chở cho đàn bà & con trẻ. Nhân ngày Phụ-Nữ Quốc-Tế 8, tháng 3, 2012. Tạ-ơn phu-quân yêu quý của riêng tôi. Cũng xin phép thay mặt cho những phụ-nữ trên toàn thế-giới tạ-ơn những đấng “Trượng-Phu Nam-Nhi-Chi-Chí” trên cõi đời này; những ai đã và đang sống trọn vẹn như bài thơ sau của thi-hào Nguyễn-Công-Trứ:
“Thông-minh nhất nam-tử
Yêu vi thiên-hạ kỳ
Trót sinh ra thì phải có chi chi,
Chẳng lẽ tiêu-lưng ba vạn sáu.
Đố kĩ sá chi con tạo,
Nợ tang-bồng quyết trả cho xong.
Đã xông pha bút trận thì gắng gỏi kiếm cung,
Cho rõ mặt tu mi nam tử.
Trong vũ-trụ đã đành phận-sự,
Phải có danh mà đối với núi sông.
Đi không chẳng lẽ lại về không?”
(www.diamondbichngoc.com )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Kết qủa của cuộc bầu cử vào ngày 26/9/2011 là ba đảng Dân chủ Xã hội (SPD), Xanh (Grüne) và Dân chủ Tự do (FDP) chiếm được đa số tại Quốc hội. Để nắm quyền cai trị trong bốn năm tới, các đảng này phải thoả hiệp nhau để tìm ra một đường lối chung định hình cho một chính sách liên minh mới mà báo chí gọi tắt theo một biểu tượng là “đèn hiệu giao thông”, bao gồm ba màu đỏ, (đảng SPD) xanh lá cây (đảng Xanh) và vàng (đảng FDP). Nói chung, đảng Xanh quan tâm đến việc bảo vệ môi trường, đảng FDP phát huy tự do cho nền kinh tế thị trường trong khi đảng SPD ưu tiên bảo vệ công bình xã hội, quyền lợi công nhân và tôn trọng nhân quyền. Ngày 21/10, 22 nhóm chuyên gia của ba đảng bắt đầu các cuộc họp chuyên đề và đúc kết các dị biệt trong một văn bản chung quyết để thỏa thuận việc cầm quyền được gọi là Koalitionsvertrag (Hợp đồng Liên Minh), được mệnh danh là "Mehr Fortschritt wagen“ (Dám tạo ra nhiều tiến bộ). Kết quả này được trình bày trước công luận và báo chí vào ngày 26/1
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Nghiên cứu mới này là nghiên cứu đầu tiên cho thấy rằng chỉ cần hít thở chậm và sâu vài lần sẽ làm giảm sự kích thích sinh lý đáng kể của trẻ nhỏ. Bằng cách đo lường các tác động trong môi trường tự nhiên như cắm trại ban ngày và tại sân chơi, nghiên cứu đồng thời cũng mang tính đột phá, phản ánh sự tiếp cận gần gũi trải nghiệm với trẻ em hơn là việc chỉ nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Nạn nhân sắp tới có thể sẽ là bà Huỳnh Thục Vy, điều phối viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Theo bản Kết luận điều tra số 46, ngày 16-10-2018 của công an thị xã Buôn Hồ – tỉnh Đắc Lắc – người phụ nữ bất đồng chính kiến này bị khép tội “xúc phạm quốc kỳ” tại Điều 276 (BLHS năm 1999) với hình phạt “phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.”
"Văn hóa Việt Nam hiện nay đang bị xơ cứng, mất tính sáng tạo, nhiều năm liên tục vắng bóng tác phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật lớn...". “Môi trường văn hóa nước nhà bị xâm thực, “ô nhiễm” khá nghiêm trọng.” Nhà sử học, nguyên Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân đã phát biểu như trên vào dịp Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ III được tổ chức tại Hà Nội ngày 24/11/2021, sau 73 năm, kể từ Hội ghị lân thứ hai tại Phú Thọ ngày 20/07/1948.
Khi Max Hofmann hỏi bà sẽ làm gì nếu không còn tại vị, bà Merkel nói: "Bây giờ tôi không biết mình sẽ làm gì sau đó. Tôi nói là, trước hết, tôi sẽ nghỉ ngơi một chút và hãy xem điều gì sẽ xảy ra trong đầu tôi." Bà sẽ đọc và ngủ rất nhiều. Bà Merkel đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bà tin rằng bà có thể từ bỏ quyền lực khá dễ dàng, điều mà bây giờ bà nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn với DW, "một trong những người cuối cùng" trên cương vị nừ Thủ tướng Liên bang.
Tác giả Đoàn Hưng Quốc (tên thật Đoàn Văn Tân) hiện hành nghề kỹ sư ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Học kinh tế chỉ có 1 lớp Econ 101 hơn 30 năm trước – cho đến nay thì chữ nghĩa của thầy đã trả lại thầy để thầy còn vốn mà dạy sinh viên khác. Tác giả bắt đầu quan tâm đến ngành kinh tế tài chánh vì thua lổ chứng khoáng trong cuộc Đại Suy Trầm 2007-08, lúc đó làm việc liên quan đến toàn cầu hóa trong ngành sản xuất điện thoại cầm tay mà trong đầu cứ nhớ câu nói “follow the money” - phải theo dõi dấu vết của đồng tiền mới rõ tiền nhân hậu hoạn của sự việc.
Nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Có rất ít thông tin chính xác về nội dung thật sự của cuộc gặp này được tiết lộ, nhưng ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Bắc Kinh đến phó hội đối với tương lai của đất nước ta đã không che mắt được ai. Đến nỗi ngoại trưởng Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn Cơ Thạch, người bị gạt ra ngoài rìa của cuộc họp lịch sử này, đã phải than thở: ‘Thế là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.