Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Dài. Đường Cong Tội Lỗi 2

03/02/200100:00:00(Xem: 3881)

Tóm tắt 2 kỳ trước: Hai chị em Liên, Hương là hai cô gái Việt đến Úc tỵ
nạn, sống an phận ở một thị trấn xa xôi hẻo lánh. Tuy xinh đẹp, trẻ tuổi,
nhưng cả hai đều không có bạn trai, không lập gia đình. Bỗng một ngày nọ cả
hai bị giết, và Dương Nhật Tùng, chuyên viên điều tra khét tiếng thế giới,
người từng điều tra về vụ án mạng giết chồng của Lệ Loan trước đây, đã được
lệnh điều tra vụ án mạng vì có nhiều bằng cớ cho thấy, đây là một vụ án mạng
đặc biệt có kích thước toàn cầu. Trong khi điều tra, Dương Nhật Tùng biết
được, Lucy Thảo là chị em cùng cha khác mẹ với Liên Hương, và hiện cùng tỵ nạn
tại Úc. Vì vậy, Dương Nhật Tùng đã đến tận tư gia của Lucy Thảo tại Chinatown.
Tuy cùng cha khác mẹ, Lucy Thảo sống cuộc sống buông thả kể từ khi ly dị
chồng, và công khai tôn thờ chủ nghĩa "đàn bà đẹp phải biết ly dị để hưởng
thụ"... Khi nghe Lucy Thảo ngỏ ý muốn lấy cuốn nhật ký cho Dương Nhật Tùng
coi, thanh tra Tùng dơ tay ngăn lại...

- Cảm ơn cô. Cô nói là chúng tôi tin. Nếu tương lai cần đến những cuốn sổ đó,
chắc chắn chúng tôi sẽ làm phiền cô. Còn hiện tại, chúng tôi còn vài câu hỏi
nữa, mong cô giúp đỡ...

Lucy Thảo cười vui vẻ:

- Hai ông cứ việc hỏi, tôi sẵn sàng trả lời. Còn nếu chuyện gì tôi không biết,
tôi sẽ hỏi cụ Sáu...

Nhật Tùng ngạc nhiên:

- Cụ Sáu" Cụ là thế nào với cô"

Lucy Thảo nói ngay:

- Cụ trước là lão bộc trong gia đình tôi. Tôi coi cụ như cha. Sau khi ba tôi
mất, cụ tính về quê sinh sống. Nhưng mẹ tôi thấy cụ không có vợ con gì, tính
tình lại rất tốt, nhất là cụ đã có công giúp mẹ tôi trong việc làm ăn buôn
bán, nên mẹ tôi đã giữ cụ lại coi như người ruột thịt trong nhà. Khi gia đình
chúng tôi chuẩn bị vượt biển tỵ nạn, mẹ tôi có gọi cụ lên, đưa cho cụ 10 cây
vàng và bảo cụ, gọi là chút vốn cho cụ sinh sống ở quê. Nhưng cụ khóc đòi đi
theo nên mẹ tôi cho cụ đi cùng thuyền. Lúc đó cũng tưởng cho cụ vượt biển là
giúp cụ. Không ngờ, sang đến Thái Lan mới biết, cụ nói tiếng Thái rất giỏi.
Nhờ cụ nên mấy mẹ con chúng tôi mới qua được bao nhiêu cửa ải bên Thái và được
định cư tại Úc một cách mau lẹ...

Dương Nhật Tùng đăm chiêu:

- Cụ Sáu là người Việt gốc Hoa hay người Việt gốc Miên"

Lucy Thảo thoáng một chút mơ màng. Trong khoảnh khắc đó, Dương Nhật Tùng linh
cảm thấy trong ánh mắt của cô chìm đắm một điều gì vừa mơ hồ, vừa bí mật. Nhìn
vẻ mơ màng đó, Dương thanh tra cảm tưởng như đã thấy ở đâu trong cuộc đời
của ông. Chỉ lát sau, Lucy Thảo bừng tỉnh:

- Xin lỗi hai ông... Tôi nhớ trước đây, ông cụ thân sinh ra tôi có nói, cụ Sáu
là người Hoa gốc Minh Hương, sinh ra và lớn lên ở Hà Tiên. Sau này, khi ở
Thái, thấy cụ nói tiếng Thái trôi chảy, mẹ tôi ngạc nhiên có hỏi, thì cụ nói
là ông cố nội của cụ từng sống ở Xiêm La cả nửa đời người với sứ mạng gì đó,
nghe đâu ghê gớm lắm...

Gavalia có vẻ sốt ruột, dơ tay coi đồng hồ. Biết ý, Dương Nhật Tùng hỏi ngay:

- Cô Lucy, theo như hồ sơ của bộ di trú, chúng tôi được biết, cô và Liên,
Hương là ba chị em cùng cha khác mẹ, sang Úc cùng lúc. Nhưng xem ra mối quan
hệ giữa ba người rất nhạt nhẽo. Cô có thể cho biết lý do tại sao không" Tha
thứ cho sự tò mò của chúng tôi, nhưng mong cô hãy hiểu, hiện chúng tôi đang
điều tra về một vụ án mạng mà nạn nhân là hai thiếu nữ Úc gốc Việt...

Lucy Thảo mỉm cười:

- Ông không cần phải rào đón ngược xuôi làm gì. Tôi rất thông cảm với việc làm
của hai ông, nên không hề bận tậm chút nào trước bất cứ câu hỏi gì, miễn sao,
câu hỏi đó giúp được hai ông tìm ra thủ phạm vụ án mạng. Có điều tôi muốn minh
xác, Liên, Hương không phải là người Úc gốc Việt như Dương thanh tra vừa nói.
Tuy suốt 5 năm trở lại đây không gặp Liên, Hương nhưng tôi biết chắc, cả hai
không hề nhập quốc tịch Úc. Nói đúng hơn, cả gia đình chúng tôi ngót sáu mươi
người hiện đang sống ở Úc, đều không có một ai nhập quốc tịch Úc. Thân phụ và
thân mẫu chúng tôi đều dậy, chúng tôi là người Việt Nam, dù có gặp bất cứ hoàn
cảnh khó khăn nào phải rời bỏ quê hương, chúng tôi cũng luôn luôn là người
Việt Nam, phải trở về Việt Nam khi thuận tiện.

Quay sang Gavalia, Lucy Thảo nói tiếp, giọng thân mật:

- Gia đình chúng tôi vô cùng biết ơn qúy quốc đã giúp đỡ, cưu mang chúng tôi
trên con đường tỵ nạn. Ơn đó vô cùng lớn lao. Tuy nhiên, chúng tôi là người
Việt tỵ nạn thì trước sau gì cũng sẽ đến lúc chúng tôi phải trở lại Việt Nam
làm ăn sinh sống. Tương lai của tôi hoặc con tôi có thể ở đất nước này, nhưng
chắc chắn tương lai cháu chắt và hậu duệ của chúng tôi phải ở Việt Nam.

Gavalia gật đầu:

- Rất công bằng. Rất đúng. Hoàn toàn tự do mà cô Lucy. Bất cứ ai được chính
phủ chúng tôi chấp nhận cho vô đây sinh sống, người đó đều có quyền duy trì
ngôn ngữ, phong tục, tập quán của tổ quốc mình. Đây là quốc gia đa văn hóa, đa
chủng tộc mà cô. Cô và những đồng bào của cô đến Úc tỵ nạn. Khi nào đất nước
của cô tai quan nạn khỏi, qúy vị muốn về, chúng tôi sẵn sàng tiễn đưa. Thời
đại bây giờ, bốn bể đều anh em và cả trái đất đều có tình hàng xóm láng giềng.

Lucy Thảo gật đầu:

- Cảm ơn ông Gavalia. Trở lại với câu hỏi của Dương thanh tra lúc nẫy, thú
thực với ông, ba chị em chúng tôi tuy có tình ruột thịt, nhưng ngay từ khi còn
ở Việt Nam, tôi đã không ưa hai chị em Liên, Hương. Lối sống của họ hoàn toàn
khác với lối sống của tôi. Chuyện chị em mỗi người mỗi tính xưa nay thường. Có
điều sống khác nhau nhưng phải biết tôn trọng lối sống của nhau. Hai cô đó
chọn lối sống khắc khổ, không bồ bịch, bạn hữu là quyền của hai cô. Còn tôi
sống phóng túng, nay bạn này, mai bạn khác là quyền của tôi. Tôi tôn trọng hai
cô, thì ngược lại chúng phải biết tôn trọng tôi. Hai cô đó có thói quen "kiếm
tiền thật nhiều mà chẳng chịu tiêu pha" chỉ khoái mua vàng rồi chôn, tôi đâu
có chê trách hay để ý gì. Còn tôi, được đồng nào xào đồng đó, cũng là chuyện
của tôi, tại sao hai cô cứ chê bai, gièm pha...

Dương thanh tra ngạc nhiên, ngắt lời:

- Cô nói là Liên, Hương có thói quen kiếm tiền thật nhiều nhưng chỉ khoái mua
vàng rồi chôn là nghĩa làm sao"

Lucy Thảo trợn mắt nhìn Dương thanh tra. "Cặp mắt rất đẹp và rất thông minh.
Nhưng sao vẫn có một vẻ huyền bí là lạ không rõ nét". Dương thanh tra nghĩ
bụng.

- Ông là người Hoa mà sao ông không biết thói quen "dư tiền thì phải mua vàng"
của người Việt cà" - Lucy Thảo cất tiếng - Hai chị em cô đó, may đồ kỹ nghệ,
tiền bạc nhiều, nhưng đâu dám gửi nhà băng, nên chỉ có cách mua vàng rồi chôn
là chắc ăn. Tôi dám chắc, bây giờ qúy vị đào đất chung quanh căn nhà hai chị
em nó ở, thế nào cũng thấy vài trăm cây vàng là ít. Hai ông không tin lời tôi
nói" Tôi sống xa hai chị em nó, nhưng tôi đâu có lạ gì. Mẹ của hai cô đó
khi xưa ở Việt Nam cũng thế. Vàng chôn trong nhà, ngoài vườn, dưới cầu tiền
có, mà vàng giấu trong người cũng có...

Dương thanh tra thắc mắc:

- Nếu quả thực có chuyện Liên, Hương chôn cất vàng, cô có nghĩ đó là nguyên
nhân khiến hai chị em Liên, Hương bị giết"

Lucy Thảo nhún vai:

- Làm sao tôi biết chuyện đó được. Đó là việc của mấy ông. Mà tại sao các ông
không cho người tìm kiếm xem chung quanh nhà của Liên, Hương có chôn vàng hay
không"

Gavalia thắc mắc:

- Hai chị em Liên, Hương thường may đồ kỹ nghệ, tại sao cô không sống bằng
nghề đó"

Lucy Thảo lắc đầu:

- Đàn bà con gái Việt Nam chúng tôi, ai cũng biết may vá cả. Tôi cũng vậy.
Khi mới sang Úc, vô làm cho một hãng may người Ý có cả ngàn nhân công, chỉ ba
tuần lễ sau tôi là người may nhanh nhất, vắt sổ cừ nhất. Chả vậy mà bà chủ
hãng cứ đòi gả thằng chồng mụ cho tôi...

Gavalia cười:

- Ý cô muốn nói là bà chủ muốn gả con của bả cho cô"

Lucy Thảo lắc đầu:

- Đâu có. Mụ muốn gả chồng mụ cho tôi đó. Lúc đó tôi đã ly dị chồng, sống độc
thân khỏe re, dại gì mà chui vô cái tròng đó lần nữa. Còn mụ thì cũng chẳng
tốt lành gì. Chồng mụ đã già khằn cú đế. Mụ vác cái vốn liếng gần 10 triệu ra
nhử tôi để tôi về làm công suốt đời cho mụ và hầu hạ thằng chồng già mắc dịch,
bệnh hoạn mà còn dê của mụ. Nhưng nghề may vá đâu phải là nghề sống đời ở kiếp
của tôi. May giỏi như tôi mà cuối tuần chỉ có trên tay 400 đồng bạc. Thật
chẳng đủ tiền mua thuốc lá. Mà tôi đi làm hãng có được như vậy là còn may. Tôi
biết, có nhiều người Việt, may ở nhà còng cả lưng 15, 16 tiếng đồng hồ mỗi
ngày, may 7 ngày trong tuần, cũng chỉ kiếm được vài trăm bạc. Tính ra, mỗi giờ
đồng hồ chỉ được hai, ba đồng bạc. Đã vậy lại còn lâu lâu bị chủ hãng quỵt
tiền nữa chớ. Tiền may dồn vô vài tháng trời cũng lên đến cả chục ngàn. Muốn
họ trả thì phải tiếp tục may chọ họ. Mà càng may thì tiền nợ càng tích tụ
thành nhiều, còn tiền trả chỉ nhỏ giọt. Bỏ họ cũng không được mà theo họ cũng
không nổi. Rồi đùng một cái, mấy người chủ giao đồ may bảo tụi chủ hãng
bị phá sản. Thế là mất cả chì lẫn chài.

Dương thanh tra ngạc nhiên:

- Gặp chuyện như vậy sao không nhờ luật sư"

Lucy Thảo thở dài:

- Luật sư" Các ông bảo kiện tụng, thưa gửi hả" Biết ai mà thưa. Vả lại tiếng
Anh đâu có rành mà thưa. Đàn bà con gái Việt đã phải làm nghề may thì tiếng
Anh có biết cũng chỉ là giao dịch chuyện thông thường, chứ đâu phải là chuyện
kiện tụng. Vả lại "há miệng mắc quai". Nhiều người may là may chui, vừa
may lấy tiền hãng lại vừa lãnh tiền trợ cấp xã hội. Người thì lãnh tiền mẹ độc
thân, người lãnh tiền bệnh, người lãnh tiền thất nghiệp. Nên khi đụng chuyện
là ngại lắm. Thì chủ hãng may họ cũng biết vậy, nên nhiều khi có chuyện phá
sản thật mà nhiều khi có cả phá sản dỏm nữa. Tôi có bà bác, chuyên sống
bằng nghề may. Nhưng bà không hề may chui, mà may có trả thuế đàng hoàng. Bà
khai thuế nhưng chủ hãng đâu có biết. Đến khi chủ hãng bầy chuyện phá sản để
quỵt số tiền gần bốn chục ngàn của bà, bà mới tìm trong niêm giám điện thoại
biết được tên hãng, địa chỉ, số phôn. Sau đó bà dắt thằng cháu mới tốt nghiệp
lớp 12, lên tận trên đó hỏi han cho ra lẽ mới biết, hãng chẳng hề phá sản.
Tiền may của bà tuần nào hãng cũng thanh toán sòng phẳng. Thì ra, chính tay
chủ hãng trung gian chuyên lấy đồ may từ hãng giao lại cho bà, đã bầy đặt
chuyện phá sản để cướp không số tiền mà bà đã kiếm bàng mồ hôi nước mắt...

Dương thanh tra gật đầu thông cảm:

- Theo chúng tôi biết, thì chẳng cứ gì người Việt bị bóc lột một cách bất công
trong kỹ nghệ may mặc tại Úc, mà ngay cả người Hoa cũng vậy. Bây giờ trở lại
cái chết của hai chị em Liên, Hương, tôi thấy trong cuốn sổ của hai cô có ghi
tên một người nợ số tiền 134 ngàn đô. Tên người đó là được viết tắt là "A.L."
Cô có biết tên ai bắt đầu bằng hai chữ A.L."

Lucy Thảo suy nghĩ chốc lát rồi lắc đầu:

- Đã 5 năm nay tôi không gặp gỡ Liên, Hương nên quả thực chẳng biết A.L. là
ai.

Dương thanh tra hỏi tiếp:

- Số tiền 134 ngàn đô là một số tiền khá lớn. Cô có nghĩ đó là số tiền hai chị
em Liên, Hương có được nhờ may đồ kỹ nghệ"

Lucy Thảo lắc đầu:

- Tôi không nghĩ đó là tiền may đồ kỹ nghệ đâu. Tôi biết tính chúng nó mà.
Chúng chịu khó làm ăn, nên chuyện may đồ kỹ nghệ kiếm được số tiền đó 134 ngàn
trong hai, ba năm không phải chuyện khó. Nhưng chúng khôn lanh như ma, chẳng
bao giờ chúng chịu để cho người khác nợ số tiền lớn như vậy mà vẫn cứ cắm đầu
cắm cổ may bao giờ...

Dương thanh tra lại hỏi:

- Như vậy, số tiền 134 ngàn có thể là số tiền cho vay lấy lãi, hoặc là số tiền
chơi hụi"

Lucy Thảo trầm tư một lát rồi cất tiếng:

- Tôi biết, Liên, Hương có một người bạn gái khá thân họ coi như chị ruột. Cô
ta tên là Hoa, trước sống ở vùng Darra, Queensland. Sau dọn về Sydney ở một
thời gian và chơi thân với Lệ Loan. Không hiểu sao khi xảy ra vụ án mạng Lệ
Loan giết chồng, cô Hoa bỗng dọn đi đâu bặt tăm. Tuy nhiên, theo tôi biết, cô
Hoa và hai chị em Liên, Hương vẫn giao dịch thư từ thường xuyên với nhau. Nếu
gặp được cô Hoa, hai ông có thể biết rõ hơn về cuộc sống của Liên, Hương cùng
những người mà Liên, Hương giao thiệp. Lý do là xưa nay, Liên, Hương có bất cứ
chuyện gì cũng đều viết thư, hoặc điện thoại tâm sự với cô Hoa.

Gavalia hỏi:

- Cô Hoa khoảng bao nhiêu tuổi, Lucy"

Lucy Thảo trả lời ngay:

- Khoảng trên 40 tuổi, nhưng trông rất trẻ. Có khi còn trẻ hơn cả tôi. Cách
đây khoảng 3 năm, tôi có gặp cô ta ở Gold Coast, đi chơi với nhau một đêm.
Cũng chỉ vui mà đi chứ không thân. Gặp một số người quen, ai họ cũng tưởng cô
ta là em gái tôi.

Gavalia hỏi thêm:

- Cô Hoa có gia đình hay "cũng" ly dị"

Lucy Thảo nhăn mặt:

- Tại sao ông lại dùng chữ "cũng" và giọng nói có vẻ nhấn mạnh thế nhỉ" Bộ đàn
bà con gái ly dị chồng là xấu lắm sao"

Gavalia cười thanh minh:

- Tôi đâu có nghĩ vậy, cô Lucy. Ở Úc này tự do mà. Ai cũng có quyền sống cho
hạnh phúc của chính mình. Nếu ly dị mà hạnh phúc, thì tự do ly dị. Ra tòa, chả
cần phải cho biết lý do tại sao, tòa cũng phải chấp thuận. Nhiều người còn ly
dị mà chẳng cần phải ra tòa, chẳng cần phải người phối ngẫu của mình chấp
thuận.

Lucy Thảo cười:

- Nói đùa vậy thôi, ông Gavalia. Trả lời câu hỏi của ông, đúng, cô Hoa "cũng"
ly dị. Nhưng khác với tôi có nhiều bạn, cô Hoa chỉ thủy chung có một người đàn
ông duy nhất kể từ khi cô ta vứt ông chồng kênh kiệu dòng dõi "lá ngọc cành
vàng" vô thùng rác.

Gavalia trố mắt:

- Lá ngọc cành vàng" Bộ chồng cô dòng họ tôn thất hay sao"

Lucy Thảo gật đầu:

- Chồng của cô Hoa vốn là dòng dõi tôn thất nhà Nguyễn, dòng họ vua chúa cuối
cùng của nước Việt chúng tôi. Ông ta rất giỏi, từng du học ở Ba Lê và tốt
nghiệp ngành phóng xạ nguyên tử. Sau về Việt Nam có làm việc tại trung tâm
nguyên tử lực ở Đà Lạt một thời gian. Tài ba của ông nổi tiếng đến độ, chính
phủ Việt Nam chúng tôi đã chấp thuận cho ông ở nguyên cả một dinh cơ nghỉ mát
rộng thênh thang của vua Bảo Đại ở Đà Lạt. Nhưng sau đó, nghe đâu ông ta có
nhúng tay hay giúp đỡ một vị nữ đồng nghiệp của ông trong vụ án dùng phóng xạ
nguyên tử giết chồng ở Mễ Tây Cơ...

Dương thanh tra ngạc nhiên:

- Có phải là vụ án Inés Bonatesta vào năm 1956"

Lucy Thảo một thoáng mơ màng. Một lần nữa, Dương thanh tra cảm nhận qua ánh
mắt mơ màng của Lucy Thảo có vẻ bí mật tiềm ẩn. Trong phút chốt, Dương thanh
tra không tài nào nhận ra, ông đã gặp vẻ bí mật tiềm ẩn đó ở đâu và bao giờ.

- Hình như vậy thì phải. - Lucy Thảo tiếp - Xem nào, năm nay ông Lương Đình
cũng đã gần 70. Mà chuyện đó xảy ra lúc ông ta còn rất trẻ. Sau khi vợ ông ta
chết trong một tai nạn xe, ba năm sau, ông mới lấy cô Hoa. Tôi cũng không biết
có phải đó là vụ án Inés Bonatesta hay không. Nhưng tôi biết, khoảng cuối năm
1970, khi có dư luận cho rằng ông Lương Đình giúp đồng nghiệp giết chồng,
chính phủ mới không cho ông ta làm việc ở lò nguyên tử lực Đà Lạt. Nhưng tôi
còn nghe có dư luận bảo ông Lương Đình làm gián điệp cho Nga nên bị Mỹ gạt ra
khỏi danh sách những khoa học gia Việt Nam được Mỹ trả lương.

Gavalia quay sang hỏi Dương thanh tra:

- Ngài nói vụ án Inés Bonatesta, có phải là vụ án giết chồng tốn kém nhất thế
giới mà sau này Interpol đã phanh phui ra thủ phạm"

Dương thanh tra gật đầu:

- Đúng vậy. Khi nhận nhiệm sở tại Interpol, tôi có đọc được hồ sơ mật về Inés
Bonatesta. Cô này xinh đẹp tuyệt trần, cao một thước bảy, nói 6 thứ tiếng.
Ngoại hình trông giống hệt tài tử Dorothy Lamour của Hollywood.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.