Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Nhớ Ngày Tết Quê Nhà...

21/01/201200:00:00(Xem: 25306)

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Nhớ Ngày Tết Quê Nhà...

Năm sira

... chuyện nhớ nhà, nhớ quê, mà lạ, bên này mình có nhà cửa đàng hoàng, còn bên kia, nhà còn đâu, sao cứ nhớ nhà ở bển hoài!

*

Cứ mỗi năm gần Tết là nhớ về quê nhà, bên Việt Nam đó. Trong lòng bồi hồi, nôn nao, lâng lâng trộn lẫn vào nhau. Nhớ không khí hơi lành lạnh, nhớ trường xưa nhất là gần ngày nghỉ Tết bỏ hết chuyện học hành qua một bên, tính toán, nào là đi mua quà cho Thầy, Cô, nào là làm bích báo Xuân, làm tiệc văn nghệ tất niên rất bận rộn.

Tui còn nhớ năm đó trong lớp tụi nó chia ra, nhóm văn chương chữ nghĩa lai láng thì làm báo, nhóm khéo tay thì trang hoàng trong lớp, còn nhóm tui chắc hay ăn vụng trong lớp cho nên được thủ nhiệm vụ gom tiền đi mua bánh mứt. Quá đã, "tự dzì" được cho giờ công khai đi "shopping" mờ. Trong nhóm nầy có Mỹ, Thảo, Nhiều và tui. Bây giờ nghĩ lại chắc tụi nó lựa nhóm tui đi cho khuất mắt để tụi nó yên ổn làm bích báo khỏi bị phá hay làm bộ phê bình.

Từ trường Trung Thu đi bộ ra chợ Bến Thành đâu có gần, mà đi cả đám bốn đứa, nếu đi xe lam thì còn tiền đâu mua mứt nên rủ nhau đi bộ. Trời ơi, cả tiếng mới tới. Cả đám có dặn nhau đem theo tiền túi để ăn hàng trước, "chiện" mua mứt tính sau. Đứa này thì gỏi đu đủ tôm thịt, đứa nọ thì xề bên kia bánh ướt nem chua, đứa thì đứng cắn bò bía, ôi thôi hầm bà lằng trong bụng, trước khi về còn dọng thêm một ly đậu đỏ bánh lọt nữa. Hỏng biết lúc đó tui để dành làm sao mà lúc nào cũng có tiền rủng rỉnh trong túi, đứa nào hỏng đủ thì tui cho mượn, ăn trước, chuyện khác tính sau. Lo xong phần bao tử no nê đầy bụng rồi, bây giờ tới phần chánh là mua bánh mứt!. Tiền hùn thì ít mà tụi nó dặn phải mua đủ thứ, mứt me, mảng cầu, chà là.. v.v.. Tính sao đây! Cái màn nói thách trên trời hỏng đứa nào dám trả giá hết. Đẩy qua con Thảo vì nó lanh nhất để nó trả giá, trả một tiếng bả bán, thấy lầm rồi nên cũng biết khôn, mua 1 gram thôi. Bà bán hàng vừa cân vừa lầm thầm trong miệng "Tưởng gì mua có 1 gram mà cũng trả giá cho dữ, mấy con nhỏ này". Đi qua hàng khác lại màn trả giá, sợ chúng chửi. Rốt cuộc cũng mua được đủ thứ, mỗi loại nửa ký. Riêng mứt dừa thì phải nhiều hơn mấy thứ kia vì nhiều người thích. Xong trách nhiệm được giao phó.

Tết bên Mỹ đây, cũng có chợ đêm, cũng đầy đủ mai, lan, cúc, trúc, cũng bánh mứt ê hề, cũng có đầy mâm ngũ quả. Ba ngày Tết có chợ Tết, có diễn hành, có múa lân, có dựng cái nhà lá kê cái lu giống bên quê nhà mình (cái nhà này tui thích nhất) có màn thi hoa hậu phu nhân, hoa hậu áo dài, hoa hậu trẻ em. Còn văn nghệ tân cổ có đủ, có luôn vỏ thuật. Hay nhứt là cái màn mấy em nhỏ xíu cầm sớ Táo Quân đọc tiềng Việt rót rót vv, nhưng không khí vẫn còn thiêu thiếu cái gì đó ?!

Bên nhà, nhớ gần Tết tui khoái nhất là màn xách giỏ ra chợ với má mua toàn là thức ăn cho mấy ngày Tết, nhất là củ kiệu, dưa hành để làm chua trước ba ngày cho ngấm, cuốn bánh tráng với thịt kho dưa giá và bánh tét trong mấy ngày Tết thiệt là ngon, nhưng ghét nhứt là cái màn lột cả rổ củ hành hương vì nó nhỏ xíu mà cay mắt muốn chết. Bây giờ ngồi đây nhớ lại "ủa" mà sao năm nào… cũng có mình tui với má ngồi lột củ kiệu với củ hành hương hết ta, còn mấy bà chị đi đâu hết" để Tết này hỏi cho ra lẽ.

Ngày ba mươi, bận rộn cách gì! Nào là cúng quãy, chuyện của má, nào là quét dọn nhà cửa, chuyện này Năm Sira lo, là tui đó. Phận sự treo màn có chị Hai hiền lo. Treo cờ vàng ba sọc đỏ mới tinh là chuyện của ba lo. Còn hai bà chị Ba nhăn, Tư điệu, lúc đó ở đâu ta?. Hai bà này mà vô Hải Quân làm thợ "LẶN" được lảnh "CÚP" là cái chắc!! để Tết này hỏi cho ra lẽ…

Làm gì thì làm cũng phải cho xong trước Giao Thừa.

Thường thường ba má kiểm soát một vòng trong nhà coi có sạch sẽ không rồi mới chuẩn bị bàn thờ cúng đêm 30. Chuyện cúng Giao Thừa là phần của Ba, rất trịnh trọng. Bàn hương đèn ngoài sân, ngay trước cửa nhà. Trên bàn có bình bông tươi, thường là bông vạn thọ, hay bông huệ ta, trái dừa tươi, dĩa mứt đủ thứ, nước trà, nước lọc, nhang, đèn cầy phải đủ cặp màu đỏ cho hên. Trịnh trọng nhứt là hai cây mía thiệt đều nhau ba dựng ở hai bên bàn cúng, với ngọn còn lá xanh được cột dính giao đầu nhau.

Chị em tui lúc này mới sửa soạn thay quần áo mới để đi ra, đi vô, coi ba má sắp đặt, trong lòng nôn nao. Lúc ba má cúng là tui chạy tới chạy lui qua nhà hàng xóm rủ mấy đứa bạn đi coi nhà nào đốt pháo trước, đứng bịt lổ tay dòm. Sợ pháo gần chết mà cứ hay đi kiếm để tụi "con chai" đốt liệng vô chân, la bài hãi rồi chạy, làm cho đám "con chai" ôm bụng cười rồi canh me làm tiếp. Đêm Giao Thừa thức gần sáng đêm vì ba má và mấy người lớn còn đi chùa hái lộc đầu năm nữa. Cũng có năm đám con nít được đi theo. Ba má tui tin chuyện hái lộc đầu năm nầy lắm.

Sáng mùng một, chị em tui thức sớm lắm để diện bộ đồ mới mà tối hôm qua chưa có mấy người thấy bộ đồ chiến này, đi ra, đi vô, cắn hột dưa. Cái màn kế tiếp mà tụi tui khoái nhất là LÌ XÌ quần áo mới, tiền mới thơm phức. Đầu tiên là ba má lì xì, xong là tiếp má dọn mâm cúng chay. Nguyên ngày mùng một ăn chay, mùng hai trở đi là ăn mặn. Má sắp dọn cúng Ông Bà mỗi ngày ba lần, nhang và đèn trên bàn thờ Tổ tiên hỏng tắt suốt ba ngày Tết. Bàn thờ Tổ Tiên được chưng dọn sáng rực rỡ với bộ lư đồng, hai trái dưa hấu phải thiệt tròn trịa, có dán tấm giấy đỏ viết chữ Tàu, chắc là chữ Phước và chữ Lộc. Trong ba ngày Tết ba nhắc không quét nhà, không gây lộn, chỉ ăn với cười thôi, cũng khỏi rửa chén luôn, má làm hết.

Tui khoái nhất là dì Bảy mà mấy chị em tui kêu là Má Bảy (trong gia đình tui, tất cả mấy dì chị em tui đều kêu bằng Má hết). Má Bảy phốp pháp, vui tánh. Má ưa nói đứa nào chúc hay và dài thì được lì xì nhiều, mà phải khoanh tay lại đàng hoàng. Nghe chúc Tết xong Má Bảy cười ha hả rồi móc túi kéo mấy bao đỏ ra, nên mùng hai năm nào tui cũng tính sẳn mấy câu dài thiệt là dài để chúc cho riêng Má Bảy. Má Bảy buôn bán quanh năm không nghỉ ngày nào, nên vào dịp Tết, sau màn đi lòng vòng ngày mùng hai lì xì cho hết thảy mấy đứa cháu xong là Má Bảy bắt đầu ngồi sòng tứ sắc luôn cả ngày đêm cho hết mấy ngày Tết. Má Bảy lựa một ngày tốt mở cửa hàng lấy ngày, xong tiếp tục ngồi sòng. Ai có cần gì thì cứ tới sòng tứ sắc thì gặp Má liền.

Mùng hai, mùng ba trở đi bà con, hàng xóm bắt đầu lai rai tới chúc Tết, lì xì. Ba má nói mùng một mình không nên tới nhà người khác "xông đất", rủi trong năm có gì không may xảy ra thì người ta "nhớ tới mình", trừ phi người ta "mượn" mình tới xông đất dùm.

Có tiền lì xì rủng rỉnh trong túi bây giờ kiếm chổ đi chơi. Đi sở thú…coi thú. Năm nào cũng đi coi thú thì ít mà đứng ngồi làm duyên để chụp hình thì nhiều.

Mùa Tết trong sở thú có đủ loại bông hoa nở đẹp lắm, đủ màu sắc. Tui thích hết tất cả loại hoa trừ bông mồng gà (ghét cay ghét đắng) mà sao ba tui cứ kêu đứng kế chậu mồng gà mà chụp hình thành ra tấm hình nào mồng gà cũng đẹp hơn tui. Tui đoán chắc ba nghỉ Tết có sẵn quần áo đẹp, và bông hoa đủ màu sắc rực rở, tươi thắm thì hên cả năm cho nên nhiều người thích la cà chụp hình ở sở thú cả ngày trời. Ngày Tết chị em tui khoái nhất được theo ba coi mô tô bay hồi hộp, nín thở!!. Mua vé vô cửa xong, được người hướng dẩn chỉ lên thang lầu. Kiếm được chỗ ngồi gần lan can, nhìn chung quanh thấy nhiều hàng ghế sắp từ thấp lên cao theo hình tròn (cái nhà này hình tròn), khán giả ngồi phía trên nhìn xuống giống như mình đi coi xiệc vậy, nhưng cái nhà này có chiều cao hơn nhiều. Từ trên nhìn xuống thấy chung quanh vách ván được đóng hơi lài lài từ phía dưới lên lần lần tới trên là thẳng đứng. Phía dưới là nền bằng xi măng, có chiếc xe mô tô dựng đó, kế cái kệ nhỏ trong góc. Giờ bắt đầu. nghe tiếng còi thổi lớn mọi người lồm chồm nhìn xuống phía dưới thấy một người con gái nhỏ nhắn, mảnh mai, bước ra cúi đầu chào xung quanh bốn phía xong bước lại chỗ cái kệ nhỏ trong góc nhà, cô chấp tay lại và cúi đầu xá, tôi nghĩ "chắc đây là bàn thờ Tổ của ngành mô tô bay", xong rồi cô ấy mới lấy cái nón sắt đội lên đầu, nhảy cái thoắt lên xe bắt đầu nổ máy. Tiếng máy xe nổ bùm bùm thiệt là lớn làm sôi động hết cả một vùng làm mọi người nín thở, mở lớn mắt ra coi. Cô ấy rồ ga lớn chạy một vòng chung quanh dưới thấp nhất, chắc cho nóng máy một tay dơ cao chào mọi người, xong đảo thêm hai ba vòng nữa rồi rồ ga mạnh hết cở là bắt đầu phóng lên cao thật nhanh chạy theo vòng tròn từ thấp lên cao. Lên tới gần lan can chỗ khách ngồi rồi vòng trở xuống, cũng theo vòng tròn lập đi lập lại mấy vòng. Có lúc tui có cảm tưởng như cô ta sắp rớt ra khỏi xe vì cái độ nghiêng của xe.

Hú hồn!!!

Đó là lần đầu mà cũng là lần cuối cùng tui đi coi mô tô bay.

Sáng mùng ba. Ba má đem mấy chị em tui ra thăm ông Tỉa, bà Ý ở đường Huỳnh Thúc Kháng Sài Gòn (ông dượng, bà dì kêu theo tiếng Hoa). Bên nội người Triều Châu nói toàn tiếng Tàu hông hà! mà tụi tụi thì hỏng đứa nào biết nói hết thành ra thân bên ngoại hơn bên nội. ba làm thành thông lệ nên mùng ba năm nào cũng đi thăm ông bà, và tụi tui cũng phải mặc aó đầm, chân mang giày bít, dớ trắng rất giống mấy "little chinese girls" lắm. Gia đình ông bà nói chuyện với ba tui bằng tiếng Tàu vui vẻ lắm, còn tụi tui thì ngồi ngớ ra đó. Vậy mà ông Tỉa, bà Ý lúc nào cũng bắt ở lại ăn cơm tới chiều mới về. Nhà bà Ý lúc nào cũng có sẳn bánh ngọt cho con cháu ăn hết!.

Qua chiều mùng ba. Đi coi hát. Bước ra cửa nhìn tới nhìn lui coi có "con chai" hôngvì sợ tụi nó liệng pháo vô mình. Nếu tụi nó bận hết thì mình yên tâm bước, còn nếu tụi nó đứng lấp ló đâu đó thì quay trở vô nhà chờ tụi nó đi mới dám ra. Hỏng biết tại sao lại đi coi hát dịp Tết để chen lấn mua vé bị người ta đụng chổ này, cạ chổ kia! Mấy cha đợi dịp nước đục thả câu. Về tới nhà là hết ngày mùng ba.

Qua mùng bốn thì được ba má cho phép chơi Bầu Cua Cá Cọp, rủ mấy đứa hàng xóm qua chơi chung cho vui. Mà vui thiệt. Đứa thắng thì vui nhiều, đứa thua cũng hỏng buồn, vì Tết mà, buồn thì xui suốt năm sao. Ở thành thị qua mùng bốn, mùng năm là bớt đi không khí Tết rồi. Bắt đầu quét nhà mà phải quét ngược vô trong nhà, vì quét ra là sợ tiền cũng theo ra. Nhưng nếu ở dưới quê thì người ta còn ăn Tết lai rai tới hết cả tháng lận. Sướng thiệt.

Hơn ba chục năm nay tui chưa từng có được dịp ăn cái Tết đúng nghĩa y như hồi còn nhỏ ở Việt Nam. Ước gì một, hai năm nữa, tất cả mọi chuyện xuôi chèo mát mái, tui sẽ đem mấy nhỏ trở về quê nhà vào dịp Tết để hít thở cái không khí Tết của ba má năm xưa, cả ở thành thị lẫn thôn quê.

Chúc tất cả mọi người một năm mới nhiều sức khỏe, tâm thần an bình và tài lộc dồi dào.

Năm sira

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.