Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Niềm Tin Từ Tha Nhân: Món Quà Giáng Sinh Vô Giá

15/12/201100:00:00(Xem: 8196)
Niềm Tin Từ Tha Nhân: Món Quà Giáng Sinh Vô Giá

vaala_hong_van_phong_van_ysa_hinh_nguyen_v_hung-large-contentHồng Vân phỏng vấn Ysa. (Photo: Nguyễn Việt Hùng)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

“Có nhớ Chú không?”
Cái giọng Bắc rất nhẹ này, cái khuôn mặt gầy gầy có nụ cười rất hóm hỉnh này – dĩ nhiên là tôi nhớ chứ! Tôi nhanh nhẩu trả lời:
- Nhớ chứ! Cháu học chung lớp ESL của Thầy Duane với Chú. Hồi đó, Chú nói tiếng Anh nhiều hơn cháu. Bây giờ, cháu viết tiếng Việt nhiều hơn Chú.
Vợ chồng Chú cùng cười. Đó là vào giữa thập niên 1990 – chuyện của thế kỷ trước. Lớp học của Thầy Duane, một người Mỹ đã từng làm việc tại Việt Nam trước 75 và biết tiếng Việt. Lớp đêm. Tôi tạm gọi là “Bổ túc ngôn ngữ,” tại Westminster High. Chú Dũng. Phải rồi, Chú nói tiếng Anh nhiều hơn tôi, vì Chú đã sử dụng Anh ngữ trước khi tôi ra đời. Bây giờ, tôi viết tiếng Việt nhiều hơn Chú, vì tôi siêng năng tập tành viết lách.
- Sao Chú còn nhớ cháu?
Chú Dũng bỗng ngưng cười, nói thật nghiêm túc:
- Từ khi học lớp ESL đó, Chú vẫn để ý đến sinh hoạt của cháu, lúc cháu đi học, cháu lập gia đình và có thêm họ Glassey, cháu viết các cột báo song ngữ. Chú vẫn theo dõi bài vở của cháu trên các báo. Chú có niềm tin ở cháu, và một số bạn trẻ khác trong lớp ESL đó. Chú biết các cháu sẽ làm được điều gì đó cho xã hội.
Lời nói của Chú làm tôi bất ngờ. Tôi chợt nhận ra sự thiêng liêng của tình dân tộc. Tôi với Chú không phải họ hàng ruột thịt. Tôi cũng không có một sự thân tình đặc biệt nào với Chú trong lớp học đó. Tôi vốn kiệm lời, và thích nghe hơn thích nói. Tôi không thể ngờ rằng, từ lúc đó, Chú đã ‘chấm’ tôi và tin tôi. Cái niềm tin của Chú đẹp quá. Bây giờ thì tôi khổ rồi, có muốn đễnh đoảng thì cũng không còn cơ hội. Đã biết có người tin mình, tự nhiên cảm thấy một trách nhiệm khác.

vaala_le_hong_quangva_lop_thanh_nhac_hinh_nguyen_v_hung-large-contentLê Hồng Quang và lớp thanh nhạc.(Photo: Nguyễn Việt Hùng)

Gần đây, tôi cũng ‘gặp’ lại một số người quen khi đọc báo. Như Luật sư Nguyễn Xuân Phước, hành nghề tại Texas. Mười mấy năm trước, Anh sang Quận Cam gặp gỡ những người bạn hoạt động dân chủ. Tôi chỉ gặp Anh một lần. Vậy mà Anh còn nhớ ‘lịch sử’ của tôi. Anh nhắn tin, “Gặp Trangđài khi Trangđài còn học ở Cal State Fullerton và làm oral history project, và chưa có Glassey.” Tôi ngạc nhiên khi mình được nhớ, nhưng nhà văn Hoàng Định Nam thì nói, “Bởi vì lịch sử của Trangđài là ‘lịch sử ngàn người viết’ mà.” Chắc là vậy, vì có những tấm lòng, như Chú Dũng, như Anh Phước, vẫn giữ niềm tin vào tôi, dù đến bây giờ tôi mới biết. Có thể chính niềm tin của họ đã làm nên bệ phóng, giúp tôi có điểm tựa vững vàng khi tập bay vào những vòm trời mới. Những bệ phóng vô hình, nằm giữa những tấm lòng bao dung.
Một tấm lòng vàng, đôi khi chỉ cần một câu nói của họ cũng đủ làm người nghe trở nên giàu có. Lúc mới qua Mỹ năm 1994, tôi đã học những lớp ESL tại Chapman Adult Education Center tại Stanton. Có lần tôi quên mang theo viết, nên một Chú tên là Quý đã cho tôi mượn cây viết chì của Chú. Hôm sau, Chú nghỉ học, mãi đến mấy tuần mới trở lại, vì phải đi làm overtime. Ngày đầu Chú trở lại lớp, tôi đợi đến giờ chơi thì đem viết trả cho Chú (tôi thích dùng chữ ‘giờ chơi’ hơn ‘giờ giải lao,’ tuy trong hoàn cảnh của lớp học toàn là người lớn). Cây viết đã cũ, chỉ dài hơn một ngón tay. Nhưng tôi đã mượn, thì tôi nhất tâm phải trả. Chú nhìn tôi và nói:
- Cám ơn cháu. Cháu là người có trước có sau. Cháu sẽ làm được việc.
Tôi đón nhận câu nói ấy không như một lời khen, mà là một sự nhắc nhở, một huấn thị. Chú Quý đã chứng minh câu danh ngôn, “It takes the whole village to raise a child” (Cần cả một thôn làng để nuôi dạy một đứa trẻ thành nhân). Lúc ấy, tôi đã 19 tuổi đầu, nhưng vẫn cần cả một xã hội để nuôi tôi thành người. Những đồng bào mà tôi gặp mỗi ngày chính là những người Thầy vô danh, tuy chỉ ‘dạy’ tôi một câu, nhưng một câu thì hơn đứt “một chữ” rồi!
Món quà Giáng Sinh vô giá
Gia đình tôi cùng các bạn sinh viên đến dự buổi đấu giá và ca nhạc gây quỹ của VAALA chiều Chúa Nhật 11 tháng 12, 2011. Chính ở buổi sinh hoạt này mà tôi gặp lại Chú Dũng – dễ cũng đã gần 20 năm kể từ cái lớp ESL thưở nào. Vợ chồng tôi ngồi cách Nhà văn Song Thao mấy ghế. Tôi biết mặt Nhà phiếm luận này qua mặt báo, nhưng không quen ông, và không dám sỗ sàng ‘bắt quàng’ với người sang, nên chỉ nhìn ngưỡng mộ, thầm vui vì sự hiện diện của ông. Và dĩ nhiên có sự hiện diện rất sáng giá của gia đình Việt Báo, của các cơ sở truyền thông, của Thụy Trinh, của Hồng Vân, của vợ chồng Bác sĩ Bích Liên, nhà văn Doãn Quốc Sỹ, và nhiều cá nhân có lòng khác.

vaala_nha_ca_si_pham_dang_khoa_hinh_nguyen_v_hung-large-contentPhạm Đăng Khoa hát.(Photo: Nguyễn việt Hùng)

Phần ca nhạc rất chọn lọc đã làm cho chồng tôi mê, nhất là khi Phạm Đăng Khoa đưa hồn văn hóa về trên bục diễn, níu gọi những gì long lanh nhất của âm sắc Việt Nam. Tuy không hiểu hết ca từ, nhưng chồng tôi cũng bị cuốn vào dòng lũ của những cảm xúc trong chất giọng của Phạm Đăng Khoa, đến từ Dallas. Anh trêu ông nha-ca-sĩ trong giờ giải lao, “Anh hát tuyệt vời quá! Chắc là anh đã chinh phục được nhiều trái tim của phái nữ.” Có lẽ đã đúng tim đen, nên chỉ thấy Khoa cười trừ.
Bây giờ thì cho phép tôi chủ quan một tí, để nói rằng, cái phần hào hứng nhất đối với tôi là phần trình diễn của Ca sĩ, Thầy giáo thanh nhạc Lê Hồng Quang. Khi anh lên sân khấu, tôi đã ‘quên’ sự trang trọng của buổi ca nhạc, nên ‘lỡ’ để cho sự ngưỡng mộ của mình hét lên, “Anh Quang!” Ca sĩ Lê Hồng Quang đã ‘phàn nàn’ rằng khán giả ái mộ như vậy, dễ làm cho ca sĩ… run. Nhưng mà nếu Lê Hồng Quang biết ai ‘hét’ thì chắc sẽ không thèm run. Ngày xưa, chúng tôi cùng học chung trường, và có công việc ở cùng một ‘xó’ trong thư viện, tuy khác văn phòng. Nhiều bữa, chúng tôi cũng rủ nhau đi ăn buffet gần trường. Lúc đó, anh Quang còn sống ở Placentia, rất gần trường CSU Fullerton.
Nhưng tôi còn có một niềm vui khác rất dạt dào, khi danh ca Quỳnh Giao trình diễn. Cô không chỉ hát hay, xinh đẹp, duyên dáng, mà còn có khẩu tài. Một tòa sáng tạo trong một nhân dáng mảnh mai, đài các. Đối diện với một vẻ đẹp như Quỳnh Giao thì phải vui rồi. Mà cái vui của tôi còn lớn hơn, khi một bạn sinh viên đi cùng gia đình tôi đã nói, “Chị ơi, khi em chín tuổi, em mới qua Mỹ, em nghe bài hát này, em nhớ Việt Nam quá chừng!” Bài hát này chính là tác phẩm “Kỷ Niệm” của Phạm Duy. Tôi có mách lại cho Cô Quỳnh Giao điều này, và Cô đã nói, “Cô hát, là hát cho thế hệ của các cháu.” Tôi đồng ý, và xin thêm, “Để giữ lại hương quê.”
Và để “Cho tôi lại ngày nào, trăng lên bằng ngọn cau. Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao. Cha tôi ngồi xem báo, phố xá vắng hiu hiu, trong đêm mùa khô ráo, tôi nghe tiếng còi tàu. Cho tôi lại chiều hè, tôi đi giữa đường quê, hai bên là hương lúa, xa xa là ngọn tre, thấp thoáng vài con nghé, tiếng nước dưới chân đê. Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về...”

vaala_quay_hang_gay_quy_hinh_nguyen_v_hung-large-contentQuầy hàng. (Photo: Nguyễn việt Hùng).

Cậu bé trong bài hát mê trời mây tía, đã không nghe mẹ gọi. Còn khán giả thì đã ‘mê’ đêm nhạc thính phòng, không ‘nghe’ trời đêm lạnh đã giăng bên ngoài gọi họ về nhà. Mọi người ở lại đến cuối cùng, theo Lê Hồng Quang đi lên Thiên Thai, rồi cùng “yêu tiếng nước tôi” với anh và các học viên của anh trong một grand finale. Các học viên đã từng học lớp Thanh nhạc do VAALA tổ chức. Vậy là đã thấy kết quả của những đầu tư nghệ thuật rồi. Mở lớp Thanh nhạc vài năm trước, năm nay, đã có ca viên trình diễn thành thục. Ca sĩ Lê Hồng Quang đã nói một điều thật ấm, làm cái lạnh bên ngoài phải chao đảo:
- Ở đây, mỗi ngày được đi dạy, được đến VAALA trình diễn, được lui tới khu vực Little Saigon, Quang thấy cuộc sống thật bình yên.
Tâm tình của ca sĩ Lê Hồng Quanh chắc đã làm ấm lòng VAALA nhiều, và sự hiện diện đến cuối của khán giả lại càng làm ấm áp hơn cái đêm chớm đông này. Những công khó của Ban Quản Trị và các thiện nguyện viên thật đã được đáp lại bằng những tấm lòng thật đẹp. Những tấm lòng đó đã có niềm tin vào VAALA. Tôi nghĩ, đây là món quà Giáng Sinh quý nhất mà Hội nhận được trong mùa Noel năm nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong Tù Binh và Hòa Bình, được viết ngay khi các sự kiện đang xẩy ra, Nhà Văn Phan Nhật Nam qua một lăng kính đặc thù giúp người đọc thấy được cuộc chiến khắc nghiệt sau khi quân đội Mỹ rút lui và nỗi tuyệt vọng của Miền Nam trước nỗ lực ngăn chặn chiến thắng cuối cùng của cộng sản.(lời giới thiệu của Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Ông James Webb)
Các nhà lập quốc Mỹ và Adam Smith, Roosevelt-Keynes và Reagan-Friedman sống cùng giai đoạn nên phải đối diện với những thách đố chung vào các khúc quanh lịch sử: cách mạng cơ khí, cách mạng Nga 1917, Đại Khủng Hoảng 1929, Hitler thập niên1930, Chiến Tranh Lạnh và Việt Nam 1950-80, toàn cầu hóa 1990…
Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
Đảng CSVN đang phải đối mặt với tình trạng “thù trong giặc ngoài” nghiêm trọng nhất từ trước đến nay trước thềm Đại hội đảng lần thứ XIII và dịch nạn Covid 19, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng lại vẽ ra bức tranh lạc quan viển vông để lừa dân.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.