Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sứ quán Ha Noi lãnh đạo du đảng đập phá quán Cụ Hồ ở Paris V

26/11/201100:00:00(Xem: 10745)

Sứ quán Ha Noi lãnh đạo du đảng đập phá quán Cụ Hồ ở Paris V

quan_cafe_cu_ho_paris-large-content: Côn đồ khóa cửa tiệm.

quan_cafe_cu_ho_foyer_vietnam-large-content: Trong quán cà phê, nơi bị sứ quán VN đưa côn đồ đột kích.

Nguyễn thị Cỏ May

Chuyện mới nghe qua khó có ai tin được. Quán Cụ Hồ là tài sản của Sứ quán VC ở Paris thì làm sao Sứ quán lại có thể gởi du đảng tới đập phá được. Vã lại ở Paris chớ có phải ở Ba đình đâu mà hành sử theo tập quán xã hội chủ nghĩa "

Nhưng chuyện khó tin mà lại có thật .

Sáng ngày thứ bảy 12/11, vào khoảng 8 giờ, thình lình ông Võ văn Thận đang ở trong phòng trên lầu cùng với gia đình vợ và 2 con gái nhỏ 6 và 8 tuổi và có 2 người bạn, con nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng ngải qua chơi, nghe tiếng đập cửa, vội chạy xuống xem chuyện gì xảy ra. Ông vừa ra khỏi phòng thì bị hai người lạ mặt từ dưới chạy lên, xông tới xô ngược ông trở vào phòng, khòa cửa lại, nhốt cùng với những người kia còn đang ở trong phòng . Nhóm du đảng của Sứ quán hà nội tại Paris ở lại quán lục soát trong vòng vài tiếng đồng hồ mới bị Cảnh sát Pháp tới còng tay dẩn đi .

Quán Foyer Việt nam hay Quán Monge

Quán ăn Monge tọa lạc tại số 80, đường Monge, Paris Quận V . Đây là khu sầm quất vì có nhiều cửa hàng đủ loại và còn là “ khu học ” hay khu la-tinh vì các Đại Học có tiếng lâu đời như Sorbonne, các Trường Lớn như kỷ sư Hầm mỏ, Cầu cống, Dược, Sư phạm, đều tập trung tại đây .

Quán Monge chiếm một địa điểm vô cùng ưu đải . Là miếng mồi ngon cho người muốn chiếm đoạt để sang nhượng .

Trước 75, nơi đây vẫn là quán ăn của sinh viên Miền nam du học ở Pháp . Là tài sản của Chánh phủ Việt nam Cộng hòa. Giá ăn uống không đắc tiền vì sinh viên phần lớn đều nghèo . Ngày cuối tuần hay ngày lễ, căng-tin đều đóng cửa nên sinh viên tới quán ăn uống và gặp bạn bè . Hoạt động của quán do Tòa Đại sứ Sài gòn quản lý .

Lúc bấy giờ sinh viên quen gọi vắn tắc “ Quán Monge ” . Mà thật ra trước quán cũng không có bảng hiệu gì khác hơn .

Sau 75, Miền nam mất, Hà nội tiếp thu và trở thành tài sản của đảng và Nhà nước . Quán mở cửa trở lại cũng bán ăn uống . Cuối thập niên 80, sau khi Liên-sô và Đông âu sụp đổ, Cỏ May có một lần tới đây để gặp vài người “Việt kiều Đoàn kết” nói chuyện về hướng thay đổi có thể hợp tác nhau tranh đấu cho Hà nội thay đổi theo Liên-sô và Đông âu . Quán không đông khách nên ngồi nói chuyện lâu không bị phiền phức .

Từ mươi năm nay, ông Võ văn Thận và gia đình tới chấn chỉnh lại mọi việc, từ bếp, tiếp khách, quán Monge có đông khách .

Khi hay tin Sứ quán hà nội lãnh đạo du đảng tới đập phá, hành hung ông Thận và gia đình, Cỏ May và một người bạn rủ nhau tới quán Monge quan sát tình hình và hỏi chuyện ông Thận về sự việc thật tình đã xảy ra như thế nào . Ông Thận vui vẻ tiếp chuyện chúng tôi một cách tự nhiên, thật tình, với bản tánh của dân Nam kỳ đặc sệt, tuần tự kể cho chúng tôi nghe chuyện đã xảy ra tuy lúc bấy giờ hơn 13 giờ, Quán đông chật khách, không còn chổ . Trước cửa còn vài ba người đứng chờ .

Du đảng của Sứ quán ra tay

Khoảng 8 giờ sáng ngày thứ bảy 12.11.2011, một nhóm khoảng 10 người trong đó có 2 người Việt nam, số còn lại là người Pháp . Hai người Việt nam là anh em ông Nguyễn Bình nói có giấy tờ về trách nhiệm khai thác Quán do Sứ quán cấp, cùng với những người Pháp kia đã tới Quán Foyer Việt Nam, ở số 80, đường Monge thuộc Quận V, Paris . Họ đập vỡ một ô kính của cửa vào, bẻ khóa, đột nhập vào quán ăn . Sau đó, toán người này triển khai kế hoặch như một đội đặc công thời chiến tranh xâm nhập ở Miền nam trước kia , được huấn luyện thuần thục và tập dượt kỹ càng . Ba người leo ngay lên lầu, gom những người ở đây, xô họ vào trong một căn phòng, không cho họ mặc áo ấm, cấm họ đi tiêu tiểu, dùng một tấm ván đã chuẩn bị sẵn, bịt ngay cánh cửa dẫn ra cầu thang xuống nhà . Những người còn lại, ở tầng trệt, chia nhau thi hành kế hoặch . Với sẳn dụng cụ thợ mộc, người thì đóng kín bằng những tấm ván gổ tất cả các khung cửa kính nhìn ra hai mặt đường, đường Monge và đường Pestalozzi, để tránh cho người qua lại không trông thấy gì diễn ra bên trong. Chỉ thấy mấy tấm bích chương mới toanh nói " Foyer đóng cửa để sửa sang".

Bốn giờ sau, khi Foyer được Cảnh sát giải tỏa, người nào có dịp bước vào Quán, đứng từ phía quầy thu tiền, nhìn bao quát hai gian phòng ăn theo hình chữ L, sẽ không thể nào nhận ra quán ăn quen thuộc vì tất cả đã đảo lộn, tung tóe. Nhân viên của Quán đi bới xốc trong đống ngỗn ngang để tìm lại đồ đạt của mình . Hai cái máy PC xách tay (laptop) biến mất . Một cái laptop thứ ba cũng biến mất, cùng với hồ sơ, tư liệu của nhà báo Hồ Nhật Thảo ở Đài TV Quảng Ngãi . Và một chiếc máy nữa chứa đựng hồ sơ kinh doanh của ông Hồ Nhật Chung cũng mất. Nhưng sau đó, mấy chiếc máy PC đều tìm lại được . Tất cả được gói lại để trong đống đồ vật ngổn ngang . Duy có ông Hồ Nhật Thảo bị mất 600 euros mà ông nhận lời cầm về cho một người ở Đà nẳng .

Về phía ông Thận, sự mất mát nặng nề vì số tranh treo trong Quán - tranh triển lãm và tranh riêng của ông sưu tầm, đều bị toán du đảng lấy đi hết . Họ gom góp tất cả đồ vật có giá trị đem ra đưa lên xe đậu trước Quán và chở đi . Vì theo tinh thần xã hội chủ nghĩa thì đó đều là đồ đạt của TA cả mà!

Một thứ bản chất du đảng xã hội chủ nghĩa

Khi chuyện đã xảy ra, ai cũng tự hỏi tại sao họ dám ngang nhiên hành động giữa thanh thiên bạch nhật, ngay giửa Khu La-tinh, trung tâm thủ đô nước Pháp " Vẫn biết đây là sáng thứ bảy, vào cuối tuần dài, từ thứ sáu 11.11, lễ kỷ niệm ngày Đại thắng Thế chiến lần thứ nhứt, đến tối chủ nhựt, cho nên Paris vắng hẳn đi. Phần đông dân chúng, trong đó có những quan chức Chánh phủ, đi nghỉ ở xa .

Đứng đầu nhóm du đảng là ông Nguyễn Bình tự xưng là được Đại sứ quán Việt Nam ủy quyền "quản lý" Foyer Việt Nam, nhưng không phải là nhân viên ngoại giao. Người này, theo chủ quán, mấy tuần trước đã tới đe dọa ông bằng tiếng pháp, có lẽ để nói cho khỏi ngượng miệng chớ chưa chắc học giỏi : "Fais attention à tes enfants" (Coi chừng mấy đứa con của mày), khiến ông Thận đã phải thông báo cho Cảnh sát Quận V ghi nhận sự việc .

Đột nhập vào Quán và tư gia hôm thứ bảy, 12/11 vừa rồi, là hành động thuần chất côn đồ của du đảng do chính Đại sứ quán chỉ đạo . Bởi Đại sứ quán hà nội tuy là sở hữu chủ Quán Foyer Monge, nhưng đã giao cho ông Võ văn Thận quản lý khai thác (theo qui chế công nhơn lảnh lương tháng) và gia đình của ông cư ngụ ngay tại đó, thì Đại sứ quán không có quyền đột nhập vào bất kỳ lúc nào như chổ không người .

Khi đột nhập bất hợp pháp như vậy, toán du đảng của Đại sứ quán hà nội lại còn bạo hành đối với người cư ngụ và nhứt là bạo hành trẻ con không tránh khỏi gây chấn thương tâm thần ở gia đình nạn nhơn .

Ông Thận cho chúng tôi biết ông đã thưa với Chánh quyền Pháp sự việc này. Mừng cho ông là có một nhóm luật sư người Pháp, cả một Thẩm phán người Pháp, ông Pascal L., vừa khách hàng của quán, vừa láng giềng quen biết khá lâu, nhiệt tình giúp ông và ủng hộ ông trong vụ thưa kiện tới cùng. Và nhờ ông Thẩm phán Pascal L can thiệp với Công tố viện Paris, cảnh sát tới giải tỏa ông Võ văn Thận, gia đình và 2 người khách ra khỏi căn phòng bị du đảng nhốt suốt 4 tiếng đồng hồ .

Lý do mà Đại sứ quán chỉ đạo cho du đảng hành động côn đồ như vừa rồi chỉ vì họ muốn cho ông Võ văn Thận nghỉ việc từ hai năm nay để thay thế người mới của họ mà không bồi thường đúng theo luật lao động ở Pháp . Ông Thận nhận việc không hợp đồng, nhưng ông đã làm việc liên tục từ hơn mười năm qua, làm cho Quán từ ít khách có được đông khách, không vi phạm lỗi nghề nghiệp, thì đó là hợp đồng lao động vô thời hạn giửa ông và chủ nhơn (Đại sứ quán). Ông Thận nay nhận thấy bộ mặt thật của chủ nhơn nên ông cũng muốn nghỉ vì ông không còn hứng thú để làm việc nữa. Ông chỉ đòi quyền nghỉ việc do phía chủ nhơn quyết định là 10 % trên tổng số lương của ông từ hơn mười năm qua nhung chủ nhơn không đồng ý, mà chỉ muốn ông dọn đồ đạc ra đi êm xuôi mà thôi . Không đồng xu thiệt hại .

Ông đã nhiều lần muốn gặp Đại sứ quán để thương thảo điều kiện nghỉ việc, nhưng đều bị từ chối . Ông đua luật sư của ông tới sứ quán giải quyết hồ sơ nghỉ việc của ông cũng bị sứ quán từ chối tiếp.

Đúng thôi . Đại sứ quán hà nội phải hành xử theo nảo trạng xã hội chủ nghĩa như họ đã thường xuyên hành động ở Việt nam và lần nào cũng thành công . Ở Paris họ chỉ đạo một toán du đảng mang gậy gộc tới đập phá, hành hung chủ nhà và cả trẻ con để nhằm áp đảo mọi phản ứng của nạn nhơn . Mục tiêu tối hậu là chiếm ngụ Quán Monge trước đã . Ông Thận có kiện thưa, chuyện này sẽ kéo dài trong khi họ đang làm chủ địa điểm . Ở việt nam, đảng ta tổ chức “quần chúng bức xúc” đàn áp chủ nhà, chủ đất bị đảng và Nhà nước cướp giựt . Tổ chức công an làm quần chúng biểu tình chống Tàu bảo vệ đất đai để chọn lọc bắt những người biểu tình vì lòng yêu nưóc chơn thành . Tổ chức công an làm Thầy chùa để thu tiền của bá tánh và lùng bắt Thầy chùa tu hành thiệt .

Vì mang nặng não trạng xã hội chủ nghĩa mà Đại sứ quán quên đi Paris không phải là Ba đình, Quán Monge không phải là Thái Hà, Khu la-tinh không phải là nhà quê việt nam,

Hôm ấy, sau khi trật tự được tái lập, đã hơn 13 giờ . Khách hàng quen thuộc tới đều ngở ngàng vì không có cơm trưa . Họ đứng nói chuyện với nhau, nghe hàng xóm kể chuyện hồi sáng ở đây . Họ đều bất mãn: “Tại sao lại có chuyện quái đản như vậy được " Đây là xứ Pháp hay xứ nào khác " ”

Vài tiết lộ kín đáo của ông Võ văn Thận

Qua sự dò hỏi, chúng tôi dược biết ông Võ văn Thận truớc kia là người theo quan điểm Miền nam khi tới Pháp . Sau đó, ông mới ngã theo quan điểm Hà nội và nghỉ việc ở một nhà hàng lớn của Pháp, vào làm cho Quán Monge . Sự thay đổi này có lẽ do nhu cầu của ông muốn có dịp phục vụ quê hương" Thực tế, ông đã xây dựng Quán Monge ngày nay trở thành một nơi làm ăn phát đạt, nơi gặp gở thân tình của nhiều người việt nam từ Việt nam qua Pháp, của phe “ Việt kiều ” từ khắp nơi vảng lai .

Có lẽ vì nhiệt tình phục vụ và do bản tánh nam kỳ quốc, ông Thận đã vài lần đụng chạm với quan chức Hà nội ở Paris khi bày tỏ quan điểm xây dựng tổ chức làm mất lòng cấp lãnh đạo chăng" Không phải vậy đâu . Mọi suy tính và hành động của đảng và Nhà nước Hà nội đều chỉ vì quyền lợi phe nhóm và bản thân là trên hết.

Họ muốn lấy lại Quán Monge có lẻ họ muốn bán để lấy tiền chia chác nhau một lần cho xong . Lấy tiền từ thu nhập của Quán chia chác lắc nhắc mất thì giờ trong lúc nhiệm kỳ quan chức có thời hạn, không kể những bất ngờ có thể xảy ra . Trước đây, họ đã bán trụ sở Việt nam Thông tần xã của Chánh phủ Sài gòn ở đường Vaugirard, Paris VI, để lấy tiền chia nhau .

Trường hợp ông Võ văn Thận cho nhiều người Việt nam hải ngoại bài học củ rít . Nam bộ kháng chiến, Mặt trận Giải phóng Miền nam,…đều bị Hà nội bóp mũi chết tươi để cướp đoạt sự nghiệp . Vậy mà ngày nay vẫn còn nhiều người Việt nam hải ngoại gốc Miền nam, đang yên thân, lại đâm đầu chạy theo Hà nội để được xoa đầu, đề cao, khen thưởng, Đám Việt kiều yêu nước trước kia nay phê phán, kiến nghị vì Hà nội không biết đánh giá họ đúng mức và sử dụng họ xứng đáng để họ được đải ngộ công sức đóng góp lớn lao của họ . Có người lớn tiếng chống Hà nội để chờ được Hà nội cho người tới bắt tay,

Tất cả đều thấy bản chất VC là vô ơn bạc nghĩa, trước sau chỉ nhằm mục tiêu mà thôi . Nhưng họ chưa xác tín đó là chân lý nên chưa quay lưng dứt khoát .

Thật tội nghiệp cho họ !

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.