Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thái Hà Là Tương Lai Việt Nam

17/11/201100:00:00(Xem: 9394)
Thái Hà Là Tương Lai Việt Nam

Ngô Văn
Tôi là một người buồn, không những buồn mà rất buồn, buồn tê tái, buồn muốn chết mà không chết được theo cái nghĩa buồn mà có lần ông Võ Văn Kiệt vào cuối năm 2004, khi nhắc đến cuộc chiến tranh đã lùi xa gần ba mươi năm, đã phát biểu “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Ông Kiệt đã nói như thế thì có vẻ như khách quan công nhận số người vui và số người buồn ngang nhau, không giống như cách thống kê của Nhà Nước mỗi khi có bầu cử là 99% nhân dân hồ hởi đi bầu hoặc tuyệt đại đa số nhân dân nhiệt liệt ủng hộ và tin theo sự lãnh đạo của Đảng. Theo kinh nghiệm bản thân tôi trải qua thì số người buồn đông gấp bội người vui. Ba triệu người đã bỏ đất nước đã độc lập tự do hạnh phúc để đi định cư ở nước ngoài. Bây giờ thì đi máy bay vênh vang với bao nhiêu người hồ hởi đi tiễn thì gọi là định cư chứ hồi trước gọi là đi chui hay đi vượt biên, một người đi lọt thì có mười người thất bại vì bị lừa bị bắt đi tù hoặc chết ngoài biển do tầu chìm hay hải tặc, một số khá lớn phụ nữ bị hãm hiếp. Số người đi vượt biên hoặc dự tính vượt biên quá nhiều nên mới có câu nói “Cái cột đèn mà biết đi cũng đi luôn”.
Đọc lại lịch sử Việt Nam cận đại thì lúc nào cũng thấy buồn hơn vui. Đảng đã có nhiều sai lầm trầm trọng làm thui chột nhiều thế hệ, làm chậm tiến đất nước tuy dân chúng luôn được đánh giá là thông minh cần cù, làm nhục mọi người có lương tri trước cảnh nhiều cô gái đẹp nhất chỉ còn một con đường thoát nghèo là đi lấy chồng nước ngoài nếu có may mắn đứng xếp hàng cho các ông Hàn quốc coi hàng, nếu không may mắn thì phải chấp nhận cảnh bán thân. Ngay đến con gái rượu của ngài đương kim Thủ tướng, dù không nghèo không dốt không khổ, vẫn lấy ngay một anh Việt kiều Mỹ làm chồng và còn lấy đó làm điều hãnh diện.
Buồn nhất là thủ phạm lớn nhất và xấu xa nhất chính là bản thân mình. Tại sao một cuộc cải cách ruộng đất giết hại quá nhiều người vô tội như thế tại Miền Bắc vào những năm 1953-1956 không hề gây nên một sự căm phẫn như đáng lẽ phải có nơi dân mình. Người ta biết cả đấy thôi nhưng lại im lặng cam chịu để cho bản thân và gia đình mình được yên ổn. Cùng lắm là bỏ chạy di cư vào Miền Nam để cứu lấy gia đình mình thôi còn vận mạng của đất nước thì để cứ để mặc cho Đảng thao túng. Điều này cũng còn lập lại sau năm 1975. Với nhiều chính sách kinh tế giáo điều duy ý chí rất tai hại, cho cả ông Tố Hữu, một người chỉ biết làm thơ ca tụng lãnh tụ rất giỏi, làm phó thủ tướng đặc trách kinh tế, và nhiều sai lầm trầm trọng khác, mọi người đều biết cả đấy nhưng ai cũng lo cứu mình bằng cách vượt biên, chỉ biết ưu tiên lo cứu bản thân và gia đình mình thôi.

Nếu nói tới buồn thì có lẽ Giáo Hội Công Giáo là người buồn nhất. Buồn không phải vì một số lượng tài sản khổng lồ trên khắp đất nước bị Đảng nhân danh công ích tịch thu. Buồn chính vì cách mà Đảng quản lý số tài sản đó chỉ để làm lợi cho Đảng và một thiểu số cán bộ, còn đa số nhân dân thì chẳng được hưởng gì. Các trường học bệnh viện của Giáo Hội bị tịch thu thì được quản lý rất tồi, cung cách phục vụ rất kém, người nghèo bị gạt ra bên ngoài. Các đấng bậc trong Giáo Hội đều biết cả đó nhưng ai cũng khéo léo im lặng giả mù giả điếc để được yên thân, ai làm sao cũng được miễn là giáo xứ, giáo phận, dòng tu của mình cứ bình yên vô sự là quý nhất rồi.
Đã bao nhiêu năm Đảng đã quen với cách chia để trị và khủng bố để dễ thao túng đó vì người dân ai nấy đều chỉ biết ưu tiên lo cho cái an nguy của bản thân và gia đình mình thôi. Vì thế nơi Thái Hà mới chính là tương lai của Việt Nam. Vẫn những luận điệu cũ, cách trấn áp cũ Đảng sẽ thành công chăng " Nếu Đảng thành công thì tương lai nước Việt Nam sẽ là một tỉnh của Trung Quốc vì Đảng chỉ có khả năng trấn áp nhân dân trong nước, còn muốn đối phó với một tai họa ngoại xâm khủng khiếp hùng mạnh như thế thì phải huy động đến sức mạnh toàn dân. Các nước to lớn phú cường hơn Việt Nam gấp trăm lần như Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc còn phải lo liên kết lại để đối phó với ông bành trướng vĩ đại và ngang ngược này. Trong khi đó Đảng chỉ biết đi từ nhân nhượng nhục nhã này đến nhân nhượng thiệt thòi khác trước Trung Quốc thì sẽ mất nước thôi. Hiệp thông với Thái Hà chỉ có vài giáo xứ chung quanh lẻ tẻ hay trong Dòng Chúa Cứu Thế với nhau. Như thế thì tương lai của Giáo Hội Việt Nam cũng sẽ nằm trong Giáo Hội Yêu Nước Trung Quốc. Khi đó giáo xứ, giáo phận, dòng tu của các đấng có còn không mà ưu tiên giữ gìn. Bỏ mặc giả điếc giả mù làm ngơ với Thái Hà cũng là ký vào tờ giấy tử cho mình, cho Giáo Hội và dân tộc Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.