MẸ, BẠN và NHỮNG NGƯỜI TÌNH

29/10/201100:00:00(Xem: 6905)
  • Tác giả :

MẸ, BẠN và NHỮNG NGƯỜI TÌNH

TQL

Sau khi đậu Tú Tài Phần hai Tại Trường Thoại Ngọc Hầu, An Giang, Long Xuyên. 

Năm 1971 tôi lên Saigon ghi danh vào học chứng chỉ SPCN trường Đại Học Khoa Học Saigon . Giáo Sư Trần Kim Thạch làm trưởng Chứng Chỉ và Giáo Sư Nguyển Chung Tú làm Khoa Trưởng. Trường Đại Học Nằm đối diện với Tổng Nha Cảnh Sát Quốc gia nên lúc nào cũng mịt mù khói lữa, và lựu đạn cay, bởi những tay sinh viên phãn chiến, luôn tụ họp nơi nầy để kích động Sinh Viên, do đó học chẳng được bao nhiêu mà đi biểu tình thì nhiều. Được vào Đại Học thời bây giờ là cả một ước mơ . Đối với anh em may mắn ở Sài Gòn thì rất thuận tiện cho việc học hành ,nhưng đối với anh em ở Tỉnh thật sự khó khăn . Ngoài việc nơi ăn chốn ở còn phải căng thẳng về mặt tinh thần . Vừa học vừa lo .Học sao cho mổi năm đều phải đậu ,nếu rớt thì vào lính.

Năm 1972 luật Tổng Động Viên ban hành. Trường tạm thời đóng cửa. Phần lớn học sinh và sinh viên phải lên đường nhập ngũ . Tháng Sáu 1972 tôi đến Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngủ để trình diện. Cùng đi với tôi là người bạn gái đang học lớp 12 của Trường Trung Học G. L.. Chọn một quán cà phê trước cửa Trung Tâm chúng tôi nói những lời chia tay trong nước mắt ,tiêc nuối cho những kỷ niệm êm đềm ,lảng mạng của tuổi học trò. Sau đó vào Trung Tâm 3 trình diện . Sau khi trình mọi giấy tờ bằng cấp tôi được xếp vào tài nguyên Sỉ Quan và được cấp phép một tháng .Hết phép tôi lại đến trình diện và lần nào đi cũng được người bạn gái đi theo và ngồi đợi tôi ở quán cà phê như lần trước, rồi tôi lại được cấp phép về,và tiếp tục hẹn hò... Cho đến ngày 10 tháng 10 năm 1972 cũng như những lần trước .Tôi để người bạn gái ngối uống nước tại quán cà phê với lời từ giã "em ngồi đây uống hết ly sinh tố, anh vào đổi giấy phép, và trở ra mời em đi xem phim" . Hôm nay rạp Đại Nam có phim mới. Nhưng lần trình diện nầy thì khác hẳn.Viên Hạ Sỉ Quan với nhựng câu nói như ra lịnh, không còn mềm mỏng như những lần trước, và ngay lập tức tôi được chở thẳng đến nơi tiếp nhận của Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung và được xếp theo học khóa 10B/72 SVSQ Trừ Bị.Tội nghiệp cho em tôi sau hai giờ chờ đợi mỏi mòn và ra về với bao nổi chán chường. Hôm đó rạp Đại Nam thiếu vắng hai người, và cuộc đời của tôi cũng bắt đầu lao đao, lận đận từ đây .Riêng em thì sau khi tốt nghiệp Trung Cấp Dược chọn về tỉnh Quãng Đức miền Cao Nguyên xa xôi hẻo lánh và cuộc chạy loạn vào tháng 3 năm 1975 cuộc đời em cũng lận đận gian truân như mối tình đầu .

Khóa 10B/72 có khoảng 1080 SVSQ - Một phần trong số nầy là các Sinh Viên tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Cần Thơ,gởi đi thụ huấn quân sự ,sau đó được biệt phái về dạy lại.Số còn lại hầu hết là các anh em cư ngụ tại Quân Khu 3.Việc huấn luyện chia làm 2 giai đoạn:

- Giai đoạn 1 tại Quang Trung.Trong giai đoạn nầy có một lần đi ứng chiến và một lần tạm thời gắn Anh Pha để đi chiến dịch.

- Giai đoạn hai tại Trường Hạ Sỉ Quan Đồng Đế Nha Trang .Đây là giai đoạn đào tạo sinh viên để trở thành Sỉ Quan và khi tốt nghiệp được phân bổ đi các đơn vị khắp các Quân Khu.Sáu tháng huấn luyện nơi đây với bao kỷ niệm vui buồn trong đời lính.

Thời gian đi Chiến Dịch tôi được phân công về Phường Chợ Quán, Thành Phố Saigon, nơi mà sau nầy Thủ Khoa khóa 10B/72 Huỳnh Văn H.về làm Phân Chi Khu Phó. Đây là một trong những phường giàu có và trù phú nhất tại Thủ Đô. Hằng đêm tôi đi theo vị Đại Úy Phường Trưởng vào những nơi ăn chơi mà đời Sinh Viên chưa bao giờ bước tới. Đặc biêt được quen với cô Hồng Thư Ký và chúng tôi có với nhau nhiều kỷ niệm vui buồn.

Tháng 10 năm 1973 ra trường tôi chọn về Tiểu Khu Phong Dinh, một thành phố đẹp,Thủ Đô của miền Tây mà tôi rất thích khi còn đi học .Nhưng tôi đã lầm, vì nơi đây là biển lữa, chung quanh Thành Phố thơ mộng nầy là cuộc chiến tranh khốc liệt. Đơn vị phải chiến đấu mổi ngày. Làm Trung Đội trưởng Trung Đội 4 với quấn số 11 người và 30 "Loài Chim Đi Biển". Đặc biệt Trung Đội tôi có Anh Phước ,Trung Sỉ Nhảy Dù, đào ngũ về đăng vào binh nhì Địa Phương Quân. Bình thường nhìn anh rất hiền hậu dể thương, nhưng khi uống rượu vào thì anh chửi từ lính cho tới vị Tổng Thống ,và dùng súng M16 quay vòng ,180 độ, xả đạn .Hết rượu anh lại hiền như pho tượng.Cho đến một hôm Đại Đội ra lộ lãnh lương và để anh ở lại giử đồn, vì sợ anh ra ngoài quậy phá . Tại đồn anh gôm hết những canh rượu cũa một số vợ lính đi theo chồng, và mở tiệm bán vài thứ cần dùng .Lên cơn say anh bắt những người vợ lính làm con tin và bắn xối xả ra ngoài .Đơn vị phải dùng loa đễ kêu gọi anh đầu hàng.Hơn một ngày tử thủ, đơn vị mới giải tỏa được đồn, và giải giao anh cho an ninh và từ đó tôi không gặp lại anh.

Một lần đơn vị tôi bị bao vây ở vùng Thuận Nhơn .Một đêm tôi nằm mơ thấy Mẹ tôi đến thăm, bà nhìn quần áo tôi dính đầy phèn ,tóc tai bù xù ,giường ngủ là tấm poncho trải trên thảm cỏ, nữa sình nửa nước ,lẹp xẹp ,bà ôm tôi vào lòng và khóc .Trong số những anh em, Mẹ tôi thương tôi nhất .Tôi dấu Mẹ khi tôi vào lính và Mẹ tôi lo cặm cuội làm ăn nên cứ tưởng tôi vẫn còn đi học ở Saigon .Bà ít học nhưng có trí nhớ thật tốt . Thời đó gia đình tôi sống nhờ vào tiệm tạp hoá một tay Mẹ quán xuyến hết mọi việc .Khách hàng hầu hết là lính. Bán cho lính phải bán chịu tới tháng, lính lảnh lương mới trả tiền.Bán cho ai Mẹ nhớ hết và tối đến Mẹ đọc lại và nhờ con cái ghi vào sổ.Người nhận nhiêm vụ nầy thường là tôi, vì các anh tôi lanh lợi hơn, hoạt bác hơn , có nhều bạn bè ,nên thường đi chơi ngoài .

Mấy anh em tôi đi học xa, chỉ về thăm nhà vào ngày Lể Tết .Mẹ cho tiền mổi người khi chúng tôi trở lại trường. Mổi lần như vậy, Mẹ thường dấu các anh, nhét thêm vào túi tôi một ít tiền,vì Mẹ tôi biết những ngày ngắn ngủi tại nhà, các anh tôi lanh lợi nên lấy được chút ít riêng để tiêu xài.Riêng tôi với bản chất thiệt thà , cố hửu là phải chịu thiệt thòi, nên Mẹ cho thêm.

Đêm nay nằm ở tiền đồn,nơi hoang vắng và nguy hiểm nầy ,trong giấc mơ tôi nhận ra Mẹ đã biết mình là người lính,một điều mà Mẹ sợ nhất, vì trong đời bà đã chứng kiến hai lần tiễn biệt hai người anh rể hy sinh trong cuộc chiến.Với Mẹ sự bình yên cho con cái ,cho gia đình,và cho Đất Nước là trên hết. Mẹ không cần biết một Chủ Thuyết nào, chỉ đơn giản thế thôi .

Qua cơn mơ "thấy Mẹ về", lòng tôi buồn vì hối hận, vì mình đã lầm lỗi, dấu Mẹ khi đi nhập ngủ.Khi lương tâm còn phán xét tội lổi thì anh lính Truyền Tin đến báo hung tin, Mẹ của chuẩn úy đã qua đời.Tôi ngã quỵ. Một nữa người nằm dưới nước, một nữa trên vủng sình lầy. Tỉnh lại tôi gọi điện và nhờ Tiểu Đoàn mở đường cho tôi về Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn lấy phép, Nhưng Tiểu Đoàn cho hay phải chờ tới chuyến supplies khoảng một tuần nữa.Thương mẹ tôi liều lĩnh ,mặc nguyên đồ trận đón võ lãi , và vượt qua đoạn đường gần 10 cây số, mất an ninh .May mắn về đến BCH Tiểu Đoàn an toàn ,và khi về đến nhà thì không kịp nhìn mặt Mẹ lần cuối.Niềm đau khôn cùng đã theo tôi trong những năm tháng lây lất của cuộc đời.

Khoảng đầu tháng Giêng năm 1974 tôi được đi học khóa 2 Phân Chi Khu hai tuần lễ tại TTHL Chi Lăng. Đơn Vị thuộc quận Châu Thành, Tiểu Khu Phong Dinh, Cần thơ .Tưởng về đây được an nhàn hơn, nào ngờ cũng phải đi tăng viện cho các đơn vị bạn mổi ngày .Về đây gặp bạn V.Q., chuyên viên tử thủ, vì các đồn thuộc phạm vi xả của bạn thường bị bao vây.Có lần tôi suýt chết khi đi giải tỏa một đồn cho bạn ở vùng sâu trên cầu Đất Sét đi vào.Khi gặp lại bạn V.Q trên đất Mỹ . Chúng tôi đều ngậm ngùi, nhớ về một thời đã qua mà cảm thấy rùng mình.Thời gian tham gia cuộc chiến ngắn ngủi, nhưng cà hai chúng tôi, biết bao lần vào sanh ra tử, và chua cay hơn hết mổi người nhận lảnh hơn năm năm tù cải tạo.

Nhận đơn vị tại Bộ Chỉ Huy tiểu đoàn đóng tại Long Thạnh, Cần Thơ. Phía trước Bộ Chỉ Huy tiểu đoàn, có một quán cà phê. Tình cờ tôi quen với cô Mai .Gia đình cô ở Vũng Tàu,nhưng không biết buồn chuyện gi mà về đây sống cùng bà Ngoại. Ở vùng quê nầy có lẻ cô không tâm sự được với ai, nên trút hết tâm tình cho tôi đọc.Trung bình cứ 2 ngày tôi nhận được một lá thơ, cô kể cho tôi nghe đũ thứ chuyện trên đời,tôi cũng thã hồn mình theo mộng, để vơi đi những ngày dài gian khổ và luôn đối diện với bao sự hiểm nguy ở chiến trường.

Khi được định cư tại Hoa Kỳ, tôi gặp lại bạn 10B72 Trần Anh T.và bạn Th. khóa 11 QT Đồng Đế.Tiểu Đoàn của hai người bạn nầy đã về thế chổ cho đơn vị tôi tại cầu Long Thạnh,và từ đó một trong hai anh chàng nầy, cũng đã thay tôi trong câu chuyện tình cảm của người em đầy mơ mộng nầy.

Vào trại cải tạo tôi gặp lại 2 người bạn thuộc khóa 10B/72.Đó là bạn Trịnh Như Kha và bạn Phạm Sắc cả hai đều thuộc Đại Đội 767. Đặc biệt bạn Phạm Sắc quê ở vùng Kinh B,Cái Sắn,thuộc tỉnh Kiên Giang. Phạm Sắc lao động rất giỏi và thường tiếp sức cho tôi để đạt chỉ tiêu trong trại lao động đưa ra.Đêm nào bạn cũng được nêu tên thuộc thành phần xuất sắc.Nhưng lạ thay, lúc phần đông anh em được thả,thì Phạm Sắc vẫn còn ở lại trong tù, cho đến năm thứ sáu anh mới được về. Khi về địa phương, đến xả trình diện thì giấy ra trại của anh bị giử. Khi chương trình HO ra đời thì anh bôn ba đì tìm lại tờ giấy "định mệnh" đó , cuối cùng thì bị tai nạn giao thông chết. Anh đã qua đời,và mải mải không tìm được "Tờ Giấy Ra Trại!!!"

Về Phân Chi khu được hơn một tháng thì tôi phải lòng với cô Nữ Sinh Đ. T. Đ., Cần Thơ .Một lần nữa lại vương vấn sự đời, để lại bao nhiêu buồn đau cho người khác.

Tuyệt vọng trong nhà tù cải tạo,vì biết được khó có ngày về .Trong khi gia đình người yêu đang kiệt quệ về kinh tế.Có lúc em phải lội bộ một đoạn đường gần 6 cây số,mang một chút quà đến gặp mặt người tù vài phút .Không muốn nhìn thấy một người còn quá trẻ phải hy sinh cho mình với một tương lai vô vọng.Tôi viết cho em một lá thư,nói cho em biết tôi không còn yêu em nữa, và khuyên em nên có gia đình.Nhưng thật sự trong sâu thẩm tự đáy lòng ,tôi vô cùng đau đớn.Nhận được thư có lẻ một phần giận tôi, một phần vì khó khăn về đời sống.,em không còn đi thăm tôi nữa.

Năm năm sau được thả về tôi định ghé nhà em để có vài lời giải bày, may ra nàng chưa lập gia đình.Nhưng khi đến nơi tôi lại có quyết định không vào,một phần vì mặc cảm, một phần vì tôi không muốn phá vở hạnh phúc, nếu như nàng đã có gia đình.

- Xin tạ lổi những người tình đã đi qua trong cuộc đời tôi, trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, ít nhiều tôi cũng gây ra những hệ lụy làm buồn phiền, có khi gây đau khổ.

- Cảm ơn các chị,vợ của anh em khóa 10B/72.Đặc biệt là những chị đã gắn bó với chồng từ trước năm 1975 và trãi qua gian khổ của những năm tháng đổi đời, chịu đựng bao nhiêu sự cám dổ của những kẻ có tiền, và nhiều quyền thế.Có chị như chi M. vợ của 10B/72 Trần Ãi Minh đã vào tận nhà tù để cỏng chồng ra khỏi trại,khi chồng được tạm tha về,vì thân tàn sức kiệt.

Có chị đã hi sinh đời mình để kết hôn với người mình yêu, cho dù người đó lúc bấy giờ đang bị loại ra bên lề xả hội, ngay chính trên quê hương mình.Đặc biệt có chị Q., vào năm 14 tuổi đã yêu thầm chàng SVSQ Đồng Đế và mở lòng mình, chờ đợi anh cho đến lúc ra tù, mới làm lễ thành hôn .Một bông hồng cho các chị.

- Cảm ơn các bạn bè đã cho tôi những vui buồn trong cuộc sống.Những người bạn, những ngày đầu đã đi tìm lại những thành viên của khóa 10B/72, và phải chịu đựng những lời khen tiếng chê,vẩn không nản lòng bỏ cuộc.

Và sau cùng,

- Cảm ơn Mẹ đã cho con HƠI THỞ và TRÁI TIM NHÂN ÁI để làm người.

California mùa Thu 2011

TQL

(John Tran, 13332 Gilbert st,Garden Grove,Ca 92844. Tel. 714-618-3600)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.