Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thứ Ba, 25 Tháng 10 Năm 2011: Người Việt ở Pháp muốn nhắn gì với Tổng thống Sarkozy

26/10/201100:00:00(Xem: 4516)

Thứ Ba, 25 Tháng 10 Năm 2011: Người Việt ở Pháp muốn nhắn gì với Tổng thống Sarkozy

Bùi Tín

Có nhiều tiếng nói mạnh mẽ cất lên từ nhiều trí thức gốc Việt vang động qua loa phóng thanh, muốn nhắn đến tận tai Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy, yêu cầu nhớ đến lời hứa khi ra tranh cử năm 2007.

Chủ nhật 16-10-2011, giữa Paris, trên đồi cao Maillot nhìn xuống dòng sông Seine, ngay trước tháp Eiffel, cộng đồng người Việt đã tổ chức một cuộc tập họp và tuần hành lớn, lên án chính sách bành trướng ngang ngược của chính quyền Bắc Kinh đã và đang lấn chiếm biển Đông, được tiếp tay bởi thái độ “hèn với giặc ác với dân” của nhóm lãnh đạo cộng sản ở trong nước.

Trời đầu thu mát mẻ, lại hửng nắng, khá đông bạn Pháp, khách du lịch Âu, Á, Mỹ, Úc đi qua đây, đã chú ý dừng chân tìm hiểu sự kiện này và tiếp nhận nhiều tài liệu của các bạn Việt Nam phân phát. Một số bạn thành viên tổ chức Pháp Luân Công Trung Quốc, một số bạn Tây Tạng, Miến Điện dân chủ sống tại Paris cũng đến dự và tỏ cảm tình với cuộc đấu tranh của đồng bào ta.

Cuộc tập họp diễn ra ngay khu vực trung tâm, giữa 2 tòa lâu đài là Bảo tàng Nhân chủng học và Bảo tàng Hải quân, trên Quảng trường Nhân quyền, từ 15 giờ cho đến 18 giờ, giữa một rừng cờ và biểu ngữ. Các bài nói chuyện về tình hình đất nước xen lẫn với những bài hát yêu nước, đòi tự do và dân chủ, cuối cùng là cuộc tuần hành quanh quảng trường, vang dậy những khẩu hiệu khẳng định chủ quyền trên Biển Đông, trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, bác bỏ tuyên bố ô nhục ngày 14-9-1958 của cựu Thủ tướng Phạm Văn Đồng, lên án thái độ “hèn với giặc ác với dân” của chính quyền hiện tại, nhiệt liệt ủng hộ các cuộc xuống đường dũng cảm, bền bỉ trong nước gần đây.

Có nhiều tiếng nói mạnh mẽ cất lên từ nhiều trí thức gốc Việt vang động qua loa phóng thanh, muốn nhắn đến tận tai Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy và ngoại trưởng Alain Juppé, yêu cầu các vị hãy nhớ đến lời hứa khi ra tranh cử năm 2007 là sẽ nêu cao những giá trị tôn trọng nhân quyền là những giá trị truyền thống cơ bản nhất của nước Pháp trong đường lối đối ngoại, là bênh vực mạnh mẽ nhân dân ở mọi nơi còn bị mất tự do, bị đàn áp và đối xử bất công. Vậy mà suốt 4 năm nay, các ông Sarkozy, Juppé…đã không quan tâm gì đến cảnh người yêu nước Việt Nam bị đàn áp tàn bạo, bị đạp giày vào mặt, đến giáo sư người Pháp gốc Việt Phạm Minh Hoàng bị bỏ tù chỉ vì dạy cho sinh viên lòng yêu nước, yêu dân chủ tự do, đến nhà luật học Cù Huy Hà Vũ được đào tạo từ Pháp bị tù do dám kiện thủ tướng về những việc hại dân, hay đến các cô Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh…bị tù chỉ vì yêu nước tha thiết, bênh vực người lao động, bênh vực ngư dân bị bọn bành trướng Trung Quốc bức hại.

Mọi người còn nhớ chính do có sự can thiệp của Tổng thống Pháp và Phu nhân Francois Mitterrand hồi 1993 mà nhà văn Dương Thu Hương sớm được trả lại tự do. Tại sao các ông Sarkozy và Juppé hăng hái can thiệp cho nhân quyền ở Tunisia và Libya, lại thờ ơ, nhạt nhẽo với nhân dân Viết Nam đến vậy" Phải chăng vì Libya có nhiều dầu hỏa, lại ở gần nước Pháp" Vậy thì cái giá trị phổ quát của Tự do, Bình đẳng, Bác ái có còn có ý nghĩa gì nữa không"

Một số trí thức người Pháp gốc Việt có mặt ở cuộc tập trung lớn này còn phàn nàn rằng sự lạnh lùng của chính giới Pháp đối với tình hình chính trị ở Việt Nam và Đông Nam Á càng thêm khó hiểu khi bà Thủ tướng Merkel của CHLB Đức và bà Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton quan tâm nhiệt thành đến vấn đề tôn trọng nhân quyền của chính quyền Việt Nam và coi đó là nguyên tắc, là điều kiện để cải thiện quan hệ giữa Đức và Hoa Kỳ với Việt Nam.

Trao đổi ý kiến với một số bạn Pháp có mặt tại Quảng trường Nhân Quyền, các bạn này cũng cho rằng đảng UMP của ông Sarkozy năm 2007 chỉ hứa để kiếm phiếu, lẽ ra nước Pháp phải quan tâm thật sự đến Việt Nam và Đông Dương cũ, nơi nền văn hóa Pháp đã có thời có ảnh hưởng sâu rộng, trong đó những giá trị cao quý và thiết thực Tự do và Dân chủ của cuộc Cách mạng 1789 đã bắt rễ khá sâu.

Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.