Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

22/10/201100:00:00(Xem: 15907)

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

Thiệt, đúng là Tình Bạn Neo!

Trương Ngọc Bảo Xuân

Trong tiệm nails, vùng xa xa…

Chị Ba cất giọng thảnh thót:

"Chời! Xao mà ế quá vầy nè chời." Chị Tâm phụ họa:

"Có nước cho đám con xực mì gói."

Thủy than:

"Làm sao mà tui mở tiệm cho kịp Giáng Sinh để hốt bạc."

Thành nguýt xéo Thủy:

"Xí. Người ta chết luôn chết xuống. Người ta lo từ bữa ăn. Người ta rầu con rầu cái. Người ta hổng đủ sở hụi. Cái nị nầy, ích kỷ. Chỉ biết nghĩ tới vụ hốt bạc. Thấy ghét."

Thủy cong cớn trả lời:

"Ở đó mà than vắn thở dài. Trong thời gian nầy đừng có xuống tinh thần chớ. Mình lớn lên trong xứ chiến tranh mà. Ba cái vụ giặc ở xa xa vầy nhằm nhò gì."

Cô Hiền lên tiếng liền:

"Sao hổng nhằm" Tại Thủy chẳng có ai trong quân đội. Thủy chỉ có một mình ôm cái hộp đựng tiền với cái mộng mở tiệm đó thì còn biết nghĩ tới ai nữa. Cháu tui đang trên tàu ngoài khơi. Con tui hổng biết phải động viên lúc nào. Chồng tui hãng xưởng ế nhệ. Tiệm nầy cả buổi chưa thấy khách, cả đám ngồi chần dần ngáp lên ngáp xuống, nàng “hắc hai ô” này thì lo nói chuyện hốt bạc Giáng Sinh nghe thấy ghét. Mới giữa tháng mười đã lo xa dữ thần!

Thủy xây qua chỏ mỏ gây liền:

"Ai ghét tui thì còn xương với da. Xời ơi, thời gian bay nhanh như “vó” như “vó” Còn chị. Nói thiệt, tui kỵ nhứt ai kêu tui là H2O nghe. Nhớ hồi nhỏ đi học bị đám bạn qủy ghẹo đã đời rồi, bây giờ phải kêu tui là Thủy, Thủy, Thủy, nghe chưa. Người chớ bộ hoá chất sao mà kêu tầm bậy tầm bạ! Tối ngày chị lo dạy đời. Chị vô tiệm nầy sau tui mà. Khi không cái làm xếp tụi nầy một cách ngang xương. Hồi trước tại bận rộn khách hàng tui bỏ qua bây giờ nghĩ lại chị Ba cũng bất công quá trời. Nhà quê thiệt tình."

Chị Ba xây qua sừng cổ gà lên liền:

"Xao mà kiêu là bất công" Quê thì có sao" Mầy lúc nào mà hổng có khách. Có ai dựt khách của mầy đâu." Người ta dô sau nhưng người ta biết công chiện. Người ta biết điều hành, phân chia. Mầy làm được chiện của cô Hiền hông mà phân bì kỳ vậy trời""

Thu cãi lại:

"Tui đem biết bao nhiêu tiền vô cho tiệm của chị. Nhờ có tui tiệm chị mới đắt đó chớ...”

Chị Ba ngắc lời:

"Thôi mầy ơi... đừng có tưởng mình là chời. Hổng có chị thì chợ cũng đông, hổng có mầy tiệm tao cũng dững dàng. Mầy có khách tiền dô túi mầy. Chủ tiệm chịu đủ thứ sở hụi. Như bây giờ nè. Tiền điện tiền ga tăng, mầy có dô chịu cho tao hông" Mầy có tăng giá làm neo hông" mầy có lấy bớt phần chăm hông" Lúc nào cũng chập chờn dái cho tao tiêu đặng mầy sang cái tiệm này. Tao dư biết ý đồ của mầy mà."

Thấy hai bên bắt đầu găng quá, cô Hiền và chị Liễu vội vàng can:

"Thôi thôi hai bà cho can. Trời đất ơi đã ế thấy mụ nội, hổng biết thương nhau mà lại cắn xé nhau vậy hai bà. Ê, tuần rồi tui lên Oregon chơi đó, tui có vô một tiệm Nail trên đó, để tui kể cho mấy bà nghe."

Cả đám nhao nhao lên:

"Ừa kể đi chị, ở trển làm ăn thể nào."

"Thì tương đối cũng như mình nhưng giá cả còn đường lắm. Nhà cửa lại rẻ mạt, mua đồ khỏi phải đóng thuế."

Chị Ba hỏi:

"Còn nhiêu một bộ""

Cô Hiền trả lời:

"Băm hai."

Thủy nhảy xọt vô liền:

"Trời, đỡ vậy. Còn phiu""

Tôi trả lời:

"18 tì. Khách đa số Mỹ trắng. 18 cho 2 đồng tip chẵn chòi tấm 20, lời chán. Có điều phải làm kỹ. Tiệm nầy cũng người mình làm chủ. Trời ơi, chỗ thiệt là nhỏ mà cũng có hai ba tiệm nail của người mình. Thiệt đúng là đâu có khói là có tiệm nail. Còn chuyện nầy nữa, khách họ không mấy gì thích vụ dũa móng bằng máy nghe quí vị. Thấy cô thợ cầm cây dũa máy lên, bà khách cười:

" Đây là cây drummer drill thứ của chồng tôi xài để dũa sắt, sao cô lại xài trên móng tay""

Cô thợ không biết giải thích sao cho xuôi, cổ chỉ ậm ừ lí nhí sau cái khẩu trang bịt mặt là dũa bằng máy thì giữ móng bột được bền, bà khách móc lại:

"Ủa vậy chớ từ trước tới giờ giữ hổng được bền sao."

Chị Ba xen vô nói:

"Bởi dậy tui nói goài khách da đen đỡ gắc gối."

Liễu tiếp:

"Ở trển tiệm của họ sạch lắm nghe quí vị. Sạch từ trong ra tới ngoài. Họ có toàn là khách hẹn, khi nào ở không họ lấy đồ nghề ra chùi, đánh bóng, bàn ghế cũng sạch. Hổng có vụ vừa làm vừa bóc đồ ăn lủm vô miệng như mấy cô ẩu tả ở đây đâu nghe. Trên bàn người nào cũng có hai cái hộp. Một hộp đựng đồ nghề sạch và một hộp đựng đồ nghề dơ, dán nhãn đâu đó rõ ràng."

Cô Hiền hỏi tới:

"Có tụi hội đồng tới xét hông."

Liễu trả lời:

"Em quên hỏi nhưng nhìn cách họ giữ vệ sinh như vậy em nghĩ có lẽ cũng có bị hay sợ bị xét nên họ sạch sẽ quá, mình nên bắt chước."

Cô Hiền nói:

"Vậy chớ tiệm mình lóng rày cũng sạch thấy bà."

Chị Tâm xen vô:

"Chỉ có bàn của bà Thủy là dơ dáy, có ai thấy bả rửa đồ nghề chưa."

Thủy cũng không vừa:

"Còn a muối" cô em rửa giỏi quá sao còn cặn da thúi trong hộp."

Chị Tâm không thèm trả lời, ngáp:

"Chời ơi là chời, sao mà ế quá chời vầy nè. Khách đi đâu hết ráo, cả ngày hổng có một móng. Thợ ngồi ở không, bươi móc gây gổ um xùm. Chán quá chời."

Cô Liễu đề nghị:

"Chị Ba, chị biết rạp hát đang chiếu lại cái phim Harry Potter hông" trời đất ơi, xứ Mỹ nầy, làm ăn chiện gì bất kể, khi trúng mối thì trở thành tỉ tỉ phú như chơi. Mấy người biết hông, chỉ một tuần lễ đầu mà họ thâu vô cả trăm triệu đô."

Thu hỏi:

"Phin loại gì""

Liễu trả lời:

"Loại phong thần con nít. Phim nói về phép thuật, về chuyện một đứa con trai có phép thuật bà con dòng họ thầy cô bạn bè ai cũng đấu phép như phim chưởng của Tàu đó quí vị. Tui có đọc sách, nghe nói phim y như trong sách. Con tui coi rồi nó nói hay lắm. Chị Ba, hay là tụi mình đóng cửa nghỉ sớm, ngồi đây cũng hổng có khách, tốn điện. Tụi mình cả đám đi coi phim, giờ nầy hổng chừng ít khách, mình đỡ phải sắp hàng lâu."

Cả bọn nhao nhao hưởng ứng:

"Ừ phải đó chị Ba, đâu chị làm bảnh một bữa, bao tụi nầy đi coi hát đi chị Ba."

Chị Ba còn ngần ngừ, tôi chêm thêm:

"Thay vì trả tiền điện, chị bao tụi nầy đi coi hát còn có nghĩa hơn."

Chị Ba than:

"Chời ơi, tụi bây nói mà hổng si nghĩ, đã ế thấy cha, tiền dô hổng dô mà tụi bây còn muốn móc túi tao. Thôi được, kể như tui thua bài cào. Ừa, đi thì đi, tao ngon mà. Đóng cửa. Đi coi hát."

Liễu nghĩ bụng - mấy bà nầy, ngồi không hổng có gì làm, ngó nhau gây gổ rồi ngày mai lại trở vô, huề, lại đem hết chuyện gia đình ra kể lễ khóc lóc khuyên can xúi biểu, rồi lại ăn chung, chia xẻ, ngày qua ngày thân còn hơn ruột thịt.

Thiệt, đúng là Tình Bạn Neo!

Trương Ngọc Bảo Xuân

Ý kiến bạn đọc
25/10/201121:38:40
Khách
Now I'm like, well duh! Truly tnhafukl for your help.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.