Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

GIỌT SẦU BAN MAI - CINDY NGUYỄN HỮU CHINH

24/09/201100:00:00(Xem: 7336)

GIỌT SẦU BAN MAI - CINDY NGUYỄN HỮU CHINH

cindy_nguyen_-1-large-contentHình ảnh cô Cindy Chinh.

Đỗ Vẫn Trọn

Mùa thu về, theo lá đổi

Bạn tôi kia, góc tím cả chân trời

Giữa đêm qua, co quắp xác thân người

Trong mất mác, miền tử sinh vô vọng

Sáng nay buồn… âm thanh tắt lịm

Cánh cửa hờ, đưa tiễn một hương linh

Tôi thắp nến, nguyện cầu trong cõi khác

Khấp đất trời, tôi hỏi mãi trong tôi"

Đem ai oán, chờ tin nhau phép lạ

Đổi điều gì, cứu lấy bạn tôi đây"

Đến giờ tôi vẫn không tin. Cindy Nguyễn đã chết. Đã bị một tên sát nhân người Mễ, Paul Ray Castillo, bắt cóc và bắn chết vào trưa thứ Sáu ngày 16 tháng 9 năm 2011 tại bãi đậu xe ở The Plant Shopping Center, San Jose.

Tôi không tin, buổi trưa thứ Sáu là một định mệnh tàn nhẫn mà tử thần đã cướp đi người bạn thân thiết của tôi. Tôi phẫn nộ thú tính con người. Tôi phẫn nộ với những diễn biến xung quanh, và tôi, muốn gào thét trong tận cùng mất mác.

Tôi biết Cindy Nguyễn hơn 20 năm, lúc Cindy Nguyễn còn làm việc ở văn phòng du lịch. Cảm nhận đầu tiên của tôi, đó là một người phụ nữ giỏi, đảm đang, hiền và vui vẻ. Bẵng đi một thời gian, Cindy Nguyễn dọn về nơi nào tôi không biết. Tôi nhắn tin trên truyền hình, mong muốn Cindy Nguyễn cộng tác trong ngành du lịch.

Bặt vô âm tín. Mãi đến đầu năm 2000 thì tôi gặp lại Cindy Nguyễn với một công việc mới là chuyên viên địa ốc. Cindy khá thành công trong lĩnh vực này. Đầu tư địa ốc khắp nơi, thời hưng thịnh đã có trên 300 người cộng tác. Sinh nhật của Công ty được tổ chức tại khách sạn The Mirrage sang trọng ở Las Vegas, với tất cả chi phí vé máy bay, ăn, ở được chủ nhân Lakami Real Estate - Cindy Nguyễn đài thọ. Nhân viên, người cộng tác, ai cũng hãnh diện về chủ nhân Cindy.

Ngoài việc ưu đãi cho nhân viên, Cindy Nguyễn còn cúng dường cho rất nhiều ngôi chùa ở San Jose và Việt Nam. Những tổ chức hội đoàn - truyền thông nhờ giúp, Cindy không bao giờ từ chối. Lúc đó, Hội Giúp Người Mù của chúng tôi và Cindy Nguyễn đã khơi nguồn ánh sáng cho rất nhiều người mù nghèo tại Việt Nam, và dự định sẽ làm nhiều việc hướng thiện nữa.

Năm 2005 thì Công ty Lakami dọn về chung với Building của Viên Thao ở đường Quinn. Một thời gian thì Cindy Nguyễn mua một building rất lớn ở đường số 10th rồi dọn về đó. Công việc mỗi lúc mỗi phát đạt. Lakami được xem như là Công ty địa ốc tầm cỡ nhất của người Việt ở Vùng Vịnh. Sự nghiệp của Cindy Nguyễn phát triển nhanh chóng. Bỗng cơn địa chấn địa ốc vỡ vụn năm 2008, nhiều nhà đầu tư mất trắng, Cindy Nguyễn không thoát khỏi số phận đó. Thu nhập lao đao, tiền mortgage trả building thiếu hụt, trăm bề khó khăn.

Giữa năm 2009, Cindy Nguyễn quyết định về Việt Nam làm địa ốc, mở ra một hướng khác. Cindy chấp nhận mọi thử thách, vật vã với môi trường mới nhưng cũng không đạt được ý định, đành trở về lại San Jose vào mùa hè năm 2010. Tôi khuyến khích và giúp đỡ Cindy trở lại ngành địa ốc.

Cindy Nguyễn quả là một người có nghị lực, kiên trì và chịu khó làm việc. Cindy không mệt mỏi với thời gian, làm việc cả ngày lẫn đêm.

Tháng 2 năm 2011, tôi mời Cindy cộng tác trong chương trình phát thanh Ban Mai và Dạ Thanh trên làn sóng AM 1290. Tuy công việc làm truyền thông Cindy mới nhập cuộc, nhưng nhờ giọng đọc và tài ứng trí nhanh nhẹn nên chỉ hai tháng sau lượng thính giả đón nghe chương trình của Cindy Nguyễn thật đông. Từ đó, Cindy Nguyễn trở thành một xướng ngôn viên chuyên nghiệp và là một giọng nói mỗi buổi sáng được đón nhận nhiều nhất.

Cách đây mấy ngày, Cindy cho biết tin vui là Công ty địa ốc mới - PN Real Estate của Cindy và mấy người bạn đang có dấu hiệu đi lên. Tôi vỗ vai Cindy thân ái chúc mừng. Nhiều lần tôi nói với Cindy: “Quả thật, Chinh là một người phi thường, có tất cả rồi mất tất cả mà vẫn thản nhiên, vẫn siêng năng làm việc”.

Giữa tôi và Cindy có một thứ tình gì đó không giải thích được. Rất tự nhiên như hai người đàn ông nói chuyện - tâm sự. Tửu lượng Cindy thuộc loại khá nên chúng tôi thường hay “nhâm nhi” với nhau. Tôi hay nói: “Muốn thử đàn ông là lúc uống rượu và đánh bài, còn muốn thử đàn bà là lúc đánh ghen và đếm tiền”. Nhiều đêm sau giờ làm việc, chúng tôi hay hội họp với nhau, Cindy lúc nào cũng đến muộn vì phải làm xong chương trình phát thanh Dạ Thanh và lo bài tập cho cô con gái út. Cháu lúc nào cũng lẽo đẽo bên cạnh mẹ, ngay cả trong lúc Cindy đang làm việc hay lúc gặp chúng tôi. Cindy thương con hơn cả bản thân mình. Cô con gái lớn làm việc cùng văn phòng với Cindy, còn người con trai thì đang học ở Chicago.

Mỗi lần chúng tôi ngồi với nhau, Cindy là niềm vui cho mọi người. Anh Chín Hương Lan, Phong Trần, Nguyễn Thanh Tòng, Cao Sơn, Hùng Senter, Cao Mạnh Cương, Nguyễn Trung Quang, Tony Hải, Nguyễn Tính, Trần Hữu Định, Trần Bá Thành, Nguyễn Cữ, … ai cũng rất mực thương mến Cindy. Chúng tôi thường hẹn Cindy ở nhà hàng Nha Trang. Những ly rượu vang ân tình cùng nâng ly. Tình thân đậm đà hơn trong ly rượu, đượm tình hơn trong lời nói. Tiệc tàn, rượu thấm, Cindy lúc nào cũng dành phần đưa tôi về. Có những đêm ăn tối muộn, tôi, Cindy và Xuân Hồng ngồi tâm sự với nhau về công việc, về những ý hướng tốt đẹp cho xã hội, cho người nghèo khổ, cho những hoài bão sau này.

Nhớ đến khuôn mặt hiền từ vui vẻ của Cindy, nhớ nụ cười rạng rỡ của Cindy sau những lần talkshow với Kimberly, với Xuân Hồng. Nhớ những buổi sáng sớm, những đêm khuya khoắt, Cindy mở cửa Viên Thao đầu tiên và đóng cửa sau cùng. Nhớ những ngày ở Việt Nam, chúng tôi hẹn nhau ở một quán nhỏ bên lề đường Duy Tân, ngồi uống café nhìn những chiếc lá me bay bay, những con đường đã đổi tên, nhớ lại một góc nhỏ thiên đường của tuổi thơ đã đánh mất, trôi dạt… Những tình cảm đậm đà mà chúng tôi có với nhau. Nghĩ tới đó, lòng tôi buồn vô hạn. Tôi cảm thấy mất mác vô cùng khi một người thân, một người bạn, một đồng nghiệp đã ra đi, đã bị thảm sát. Tôi nhớ giọt nước mắt của Cầm, giọt lệ tức tưởi của Định – cô em gái cận kề của Cindy. Tôi lặng người khi có ai gọi thăm hỏi về Cindy. Tôi cố giữ niềm đau như chực muốn òa vỡ. Tôi thương xót khi nhìn đứa con út của Cindy, cháu thơ thẩn mang một nỗi buồn vô tận. Tôi sợ những ngày tới, cháu sẽ rất bơ vơ trong tình thương vô bờ mà mẹ cháu đã dành cho.

Tôi không tin đây là sự thật, Cindy Nguyễn Hữu Chinh, người bạn nhân ái của tôi, của nhiều người đã nằm xuống, đã tức tưởi chết trên vũng máu bầm còn loang lỗ đau thương. Phát súng lạnh lùng của kẻ sát nhân vứt bỏ một mạng người, một mạng sống nơi mặt thềm đường trống trải tanh hôi.

Tôi đau đớn vô ngần, thương xót cho một tình thân đã ra đi. Tôi chôn sâu hình ảnh Cindy Chinh trong lòng như ôm ấp một kỷ niệm, một tình bạn đã có nhau trên 20 năm. Giọt lệ rướm máu, trái tim tôi đau buốt. Tôi khóc thương vĩnh biệt Cindy Nguyễn Hữu Chinh. Và cũng từ đây, chúng ta đã vĩnh viễn thiếu vắng giọng nói mỗi buổi sáng, mỗi buổi tối của Cindy.

Hãy ngủ yên. Hãy tìm vui ở một cõi khác yên bình và êm đềm hơn nha Cindy Nguyễn Hữu Chinh – Giọt Sầu Ban Mai, giọt sầu của tôi từ đây và mãi mãi.

Vĩnh biệt Cindy Nguyễn Hữu Chinh. Vĩnh biệt người bạn thân thiết của tôi.

Đỗ Vẫn Trọn 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Rừng điêu tàn thì đất nước suy vong; đây mới chính là cội rễ của vấn đề.bChúng ta cứu giúp đồng bào bị nạn nhưng chính chúng ta có ai nghĩ đến cội nguồn của vấn đề là nạn phá rừng cưa gỗ tàn phá đất nước. Tác động tới môi trường, phá rừng vẫn đang tiếp diễn và đang làm thay đổi khí hậu và địa lý.
Trưa ngày 16/10/2020, một thanh niên người Tchétchène, tên Abdoullakh Anzarov, đã cắt cổ Thầy giáo Sử Địa, ông Samuel Paty, ngay trước trường Trung học Le Bois d'Aulne nơi ông đang dạy, ở Thành phố Conflans-Sainte-Honorine, ngoại ô Tây-Bắc cách Paris chừng 40km Paris.
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.