Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tăng Thuế Hay Không Tăng Thuế"

19/07/201100:00:00(Xem: 10765)

Tăng Thuế Hay Không Tăng Thuế"

Vũ Linh

...hễ nói đến cắt là mang chuyện cắt tiền già, tiền thuốc, ra hù dọa...

Tin báo chí cho biết cuộc thảo luận giữa Dân Chủ và Cộng Hòa để giải quyết những khó khăn kinh tế vẫn bế tắc (cho đến ngày viết bài này), vì hai bên vẫn… ông nói gà bà nói vịt.

Vấn đề rắc rối mà lại cấp bách vì cần sự thỏa thuận về vấn đề mức công nợ tối đa. Theo luật thì Nhà Nước không được vay mượn của thiên hạ quá một mức nào đó –hiện nay được ấn định là trên 14 ngàn tỷ. Nhưng mức này đã bị vượt qua từ tháng 5 rồi vì những chương trình vĩ đại của TT Obama, do đó quốc hội cần phải cho phép vượt qua mức này trước tháng Tám. Nếu không thì Nhà Nước sẽ kẹt tiền tứ phía không trả nợ nổi, điểm tín dụng (debt rating) sẽ giảm, đưa đến việc lãi suất sẽ tăng vọt, Nhà Nước khó mượn tiền tiếp tục, hàng ngàn món chi tiêu bắt buộc sẽ không thực hiện được, tiền già, tiền thất nghiệp có thể sẽ không trả nổi… Nước Mỹ sẽ bị rắc rối to tuy chưa đến nỗi phá sản ngay.

Cái khúc mắc Dân Chủ và Cộng Hòa không thoả thuận được là Dân Chủ đòi tăng mức nợ và tăng thuế bù lại, trong khi Cộng Hòa đồng ý tăng nợ với điều kiện Nhà Nước phải cắt chi tiêu, ngưng vung tay quá trán, xài tiền thuế của dân như tiền mã trong khi vẫn chẳng giải quyết được nạn thất nghiệp, mà vẫn chỉ là hứa hẹn viễn vông.

Bế tắc thứ hai là Cộng Hoà muốn cho tăng mức nợ trần trong ngắn hạn để kiểm soát chi tiêu của TT Obama trong khi Dân Chủ muốn giải pháp dài hạn. Dễ hiểu vì giờ này là mùa tranh cử, TT Obama cần một giải pháp cho đến sau ngày bầu cử năm 2012.

Đây là một cuộc tranh luận cực kỳ quan trọng và phức tạp về ý thức hệ giữa hai triết lý chính trị và kinh tế bảo thủ và cấp tiến, với hệ quả lớn lao trên ba trăm triệu dân Mỹ, không phải chuyện đơn thuần “đảng nhà nghèo” muốn tăng nợ để có tiền lo cho dân nghèo trong khi “đảng tài phiệt” muốn cắt giảm để bảo vệ túi tiền nhà giàu.

Cái lý luận Cộng Hoà là đảng của 2% tài phiệt da trắng chỉ muốn bóc lột dân nghèo không giải thích được tại sao từ sau Thế Chiến đến 2008, Cộng Hòa đã nắm quyền 36 năm trong khi Dân Chủ là đảng của 98% dân lại chỉ nắm quyền có 24 năm. Trừ phi dân Mỹ thuộc loại ma-sô-xít thích bị bóc lột, còn không thì theo quy luật đa số, đảng Cộng Hòa đã phải tự tan hàng ngay từ đầu và đảng của 98% dân chúng tất nhiên đã phải nắm quyền từ ngày khai quốc.

Có người viện dẫn 60% dân Mỹ muốn tăng thuế nhà giàu. Con số này không giải thích được tại sao dân Mỹ lại trao Hạ Viện cho Cộng Hòa để họ cản TT Obama tăng thuế nhà giàu" Hay là tại tài phiệt tung tiền ra mua quốc hội, theo gương của Obama tung 750 triệu ra mua Nhà Trắng"

Có một lập luận truyền thông cấp tiến hay nhắc, theo đó thì không tăng thuế “nhà giàu” từ 35% hiện nay lên 39% là sẽ bớt thu 1.000 tỷ. Nhiều người vội diễn giải là “dân nghèo” sẽ phải đóng 1.000 tỷ thuế thay cho nhà giàu, hay lạ lùng hơn nữa: “Cộng Hòa lấy 1.000 tỷ của dân nghèo”"! Dĩ nhiên là “dân nghèo” nghe vậy là thất kinh.

Thật ra, Dân Chủ nhìn nhận thâm thủng quá lớn, hơn 10.000 tỷ trong mười năm tới, bây giờ nếu tăng thuế “nhà giàu” 4% thì sẽ thu thêm 1.000 tỷ để giảm thâm thủng được 10%. Kể ra đảng Dân Chủ cũng rất nhân đạo với nhà giàu. Đúng ra phải tăng gấp mười lần, 40%, từ 35% lên 75%, như vậy Nhà Nước sẽ thu được thêm 10.000 tỷ, đủ bù đắp hết thâm thủng ngân sách ngay. Mấy ông nhà giàu phải cám ơn TT Obama đã nhẹ tay mới đúng.

Một cách nghiêm chỉnh hơn, câu hỏi đầu tiên cần đặt ra là tại sao lại phải đóng thuế thêm để giảm thâm thủng ngân sách" Có một giải pháp khác dễ hơn nhiều: TT Obama bớt xài tiền, thì thâm thủng sẽ bớt mà không cần lấy thêm thuế của ai hết, mà cũng không cần vay nợ thêm gì nữa. Tại sao Nhà Nước lại xài vung vít xong rồi hăm dọa nếu không tăng thuế thì sẽ thâm thủng nặng" Đó là câu hỏi của Cộng Hòa. Như Chủ Tịch Hạ Viện John Boehner nói: hãy ngưng xài tiền mà chúng ta không có.

Phe Dân Chủ dọa thiên hạ ngay: Cộng Hoà đòi ngưng xài tiền tức là đòi cắt tiền già, tiền medicare, medicaid… Đây là chiến lược sở trường của Dân Chủ, hễ nói đến cắt là mang chuyện cắt tiền già, tiền thuốc, ra hù dọa thiên hạ ngay. Nhưng không phải ai cũng nhẹ dạ cắn câu Dân Chủ. 

Qua cuộc bầu cử vừa qua, đa số dân Mỹ đồng ý với Cộng Hòa, cho rằng những biện pháp của TT Obama chẳng những không chữa trị được gì mà chỉ làm con bệnh bị nặng hơn. Bằng chứng hiển nhiên là bất chấp hàng ngàn tỷ đổ ra để cứu nguy kinh tế, tỷ lệ thất nghiệp vẫn ở mức 9%-10%, nhà cửa vẫn tiếp tục bị kéo, chi phí y tế vẫn leo thang… Có tăng nợ tăng thuế để TT Obama tiếp tục tiêu xài thì cũng chỉ đi đến kết quả tương tự mà thôi. Biện pháp không phải là tăng nợ tăng thuế mà là bớt tiêu xài.

Theo phe Dân Chủ, kinh tế chưa hồi phục được không phải vì giải pháp của TT Obama sai, mà chỉ vì gia tài kinh tế của Bush để lại là một mớ rác lớn quá, phải vung thêm tiền nữa mới phục hồi kinh tế được.

Chuyện khủng hoảng kinh tế có phải là gia tài của Bush hay không đã được bàn qua tuần rồi. Đối với đa số dân chúng bình thường, cái nhìn đơn giản là xẩy ra dưới trào Bush thì là lỗi Bush. Chẳng trách họ được. Đòi hỏi dân chúng phải hiểu rõ ngõ ngách kinh tế của ba chục năm qua hơi quá mức của họ. Đó là chuyện của chuyên gia kinh tế và sử gia.

Bây giờ ta thử suy nghĩ kiểu khác. Ừ thì đó là lỗi của Bush đi. Biết rồi. Đối với 15 triệu người đang thất nghiệp, điều quan trọng là có việc làm để nuôi gia đình, chứ không phải chuyện ai lỗi ai phải. Dân Mỹ bầu Obama làm tổng thống để “hy vọng” có job lại, chứ không phải để nằm nhà ăn tiền thất nghiệp rồi nghe kể tội Bush. Kể tội hay sỉ vả bôi lọ Bush mà no bụng được thì cũng rất nên làm.

Đổ thừa là mặt trái của… thất bại. Có thất bại thì mới cần phân trần, giải thích, đổ thừa, và sỉ vả bôi lọ để khỏa lấp. Nếu thành công thì đã hớn hở lo quảng bá thành quả chứ ai hơi đâu ngồi phân trần chửi bới. Nói cách khác, thiên hạ càng đổ tội cho Bush, càng sỉ vả Bush, thì chỉ càng xác nhận thần tượng Obama của mình đã thất bại. Phương cách tốt nhất để bênh vực TT Obama là nêu thành quả cụ thể của ông trong gần ba năm qua. Khó quá. Bôi bác Bush dễ hơn nhiều.

Trở lại câu chuyện ngân sách, cắt chi tiêu không có nghĩa là phải cắt tiền già, tiền thuốc, hay tiền thất nghiệp. Trong 36 năm Cộng Hòa nắm Tòa Bạch Ốc, chưa có khi nào trợ cấp an sinh bị cắt một xu. Ai cũng hiểu cắt những thứ này là tự sát chính trị, không có tổng thống, nghị sĩ hay dân biểu nào muốn tự sát hết. Nhưng trong những chi tiêu thiết yếu đó, vẫn có những chỗ có thể cắt hay giới hạn bớt được. Như đã có dịp viết trong một bài trước, bắt thiên hạ cong lưng đi làm đóng thuế để nuôi những bà mà TT Reagan gọi là “welfare queen”, suốt ngày nằm nhà sản xuất tí nhau dù không có chồng, không phải là công bằng xã hội. Hay để nuôi mấy ông lực điền nằm nhà tháng này qua năm nọ, ăn B-B-Q, uống bia, coi football cũng vậy.

Cắt ngân sách cũng có thể thực hiện được qua chuyện cắt quà cáp lăng nhăng để lấy phiếu. Chẳng hạn như 100 triệu đô mua “áo mưa” phân phát cho “dân nghèo” ham vui, hay 300 triệu sơn quét, trồng cây kiểng trong các nhà tù để các anh tù cảm thấy thoải mái hơn, sau này ra tù sẽ bỏ phiếu cho Dân Chủ, hay cả trăm tỷ vớ vẩn khác trong kế hoạch gọi là kích cầu kinh tế. Theo thống kê của chính Hội Đồng Cố Vấn Kinh Tế của TT Obama, kế hoạch kích cầu đã tạo ra jobs thật, nhưng phải mất 250.000 đô mới tạo được một việc làm với mức lương dưới 50.000 đô một năm. Bất cứ người nào biết cộng trừ cũng nhìn thấy ngay cái vô lý của những thành tích này.

Một cách giảm thâm thủng ngân sách nữa là siết chặt luật thuế, đóng các kẽ hở lại (loop-holes), bỏ hàng loạt trường hợp miễn thuế đi. Đại gia GE, một trong những công ty lớn nhất Mỹ - gần như nhà nào cũng có máy lạnh, tủ lạnh, máy giặt, quạt máy của GE - năm ngoái lời hơn 14 tỷ đô, nhưng chẳng đóng một xu thuế nào. Theo đúng luật, thì GE phải đóng khoảng 35% thuế, tức là ngân sách đã bớt thâm thủng 5 tỷ riêng nhờ GE thôi. Nhà Nước chắc phải trừng trị đại gia tư bản vô liêm sỉ này cho thích đáng"

Nhưng không, Tổng Giám Đốc của GE Jeffrey Immelt đầu năm nay đã được bổ nhiệm làm… Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Kinh Tế.

Trong khi đó, tăng thuế “nhà giàu” - nếu thu được - cũng không phải là giải pháp. Nghe thì hấp dẫn lắm. Ta thuộc loại nhà nghèo, nên chẳng có gì phải sợ. Đánh thuế cho mấy tên tư bản bóc lột chết luôn là đúng rồi. Nếu giải pháp là giết hết mấy tay nhà giàu để chúng khỏi bóc lột dân nghèo được nữa thì các bác Xít-Ta-Lin, Mao và Hồ đã thành đại vĩ nhân, mang lại hạnh phúc cho cả tỷ người rồi. Còn chờ gì nữa mà cả thế giới không quy hàng cộng sản, giết tư bản bảo vệ bần cố nông"

Những “nhà giàu” trên thực tế, cũng là những người có tiền mở business, mở hãng xưởng, thuê nhân công, sản xuất hàng hoá, nuôi dưỡng kinh tế, giúp chúng ta có công ăn việc làm. Họ không bỏ tiền ra thì kinh tế kiệt quệ và thất nghiệp tràn lan. Ông chủ hãng của tôi đi con Mẹc, lãnh lương gấp cả trăm lần lương tôi, làm việc lè phè, suốt ngày tiệc tùng, rồi đi đánh gôn, thật là bực mình, trong khi tôi làm cật lực mà vẫn chưa đủ tiền trả bills mỗi tháng. Tư bản bóc lột bỉ ổi! Xin TT Obama đánh thuế cho ông chủ tôi đến sạt nghiệp đi! 

Nghe mát tai lắm. Chỉ có điều, ông chủ tôi sập tiệm thì job của tôi sẽ ra sao"

Lập luận của Cộng Hòa là phải giảm thuế hay giữ mức thuế thấp thì mới khuyến khích các đại gia đầu tư, tạo công ăn việc làm. Bây giờ khi thất nghiệp còn lởn vởn ở mức 10% không phải là lúc tăng thuế để giết thêm kinh tế.

Không có anh nhà giàu nào “yêu nước” đến độ ráng sức bỏ thêm tiền đầu tư, để có thêm lợi tức, để có được cơ hội làm “nghĩa vụ công dân” đóng thuế nhiều hơn để giúp TT Obama nuôi welfare queen.

Còn một lập luận quan trọng hơn cả mà ít người chịu nhìn vào.

Giả dụ như ông nhà giàu bị bắt phải đóng thuế nhiều hơn, và giả dụ ông ta chẳng có cách nào trốn hay lách, mà phải đóng thật sự, ta hãy thử nghĩ lại xem, có khi nào ông nhà giàu ấy ngoan ngoãn về bảo bà vợ “em ơi, mình xài bớt đi để dành tiền đóng thuế” không" Nếu ông ta ngây thơ như vậy thì đã không trở thành nhà giàu, mà vẫn chỉ lận đận trong cái vòng “trung lưu” là giỏi.

Thực tế là các đại gia sau khi phải đóng thuế, sẽ tìm đủ trăm phương ngàn kế để gỡ lại. Chẳng hạn như tăng giá hàng hoá, cắt bớt nhân viên, thậm chí đóng cửa hãng ở Los Angeles đi mở hãng ở Ấn Độ, nhân công rẻ, thuế thấp. Càng tăng thuế thì càng nhiều hãng bỏ đi Á Châu. Kết quả là lạm phát và thất nghiệp. Hai chỉ số đó cộng lại là ra cái mà dân Mỹ gọi là “misery index”, đã làm TT Carter thành tổng thống một nhiệm kỳ. Tại vì cái misery index đó là cái chỉ số đo lường sự khốn đốn của người dân, vừa phải mua hàng đắt hơn, vừa bị mất việc làm.

Xin lấy một thí dụ bâng quơ nhưng gần rũi với nhiều người. Nếu ông chủ một tiệm phở trong khu Bolsa có may mắn kiếm ra lợi tức bị thọ thuế là trên 250.000 đô một năm, ông sẽ phải trả thuế nhiều hơn, nên có thể tăng giá tô phở, bỏ ít bánh phở hơn, hay bỏ ít thịt bò đi, thậm chí sa thải bớt vài em chạy bàn và dĩ nhiên là không muốn mở ra một tiệm khác, tuyển thêm người làm, có khi còn chi trả nhiều khoản trợ cấp về an sinh hay bảo hiểm khác.

Khi ấy, người tiêu thụ chúng ta có ba lựa chọn, trả tiền tô phở đắt hơn, ăn tô phở thanh đạm hơn, hay ngồi nhà ăn phở gói. Có trách thì trách người làm chính sách, đừng trách ông chủ tiệm phở. Tức là ta còn lựa chọn thứ tư: đổi người làm chính sách.

Tất cả chúng ta đều là nạn nhân, đều chịu trực tiếp hay gián tiếp hậu quả của “tăng thuế nhà giàu”. Đó là lý do tại sao kẻ viết này làm lương năm đồng ba cọc, lại sợ tăng thuế nhà giàu. Nếu lý luận này sai, kẻ viết này xin dựa cột nghe chỉ giáo.

Chính TT Obama và phe Dân Chủ cũng hiểu tăng thuế nhà giàu không giúp phục hồi kinh tế, mà trái lại chỉ kéo dài thất nghiệp. Do đó, trong suốt hai năm đảng Dân Chủ nắm cả hành pháp lẫn lập pháp (2009-2010), họ đã không tăng thuế nhà giàu gì hết. Bây giờ, đợi Cộng Hòa nắm Hạ Viện, TT Obama mới lên tiếng “thách thức quốc hội tăng thuế nhà giàu”, biết chắc đề nghị sẽ bị Cộng Hòa phản đối. Như vậy mới có chủ đề ra tranh cử năm tới: tố cáo Cộng Hòa chỉ muốn bảo vệ túi tiền nhà giàu. Một tiểu xảo sơ đẳng nhưng vẫn hữu hiệu vì vẫn có người tin!

Điều đáng nhắc nhở là bây giờ TT Obama coi chuyện tăng mức nợ trần như chuyện hiển nhiên phải làm. Nhưng khi ông còn là thượng nghị sĩ, ông ta bỏ phiếu chống lại chuyện này, công khai tuyên bố tăng mức nợ là bằng chứng của một chính sách kinh tế thất bại. Khi đó Bush là tổng thống. Bây giờ ông là tổng thống. “Thay đổi chúng ta có thể tin được”, khẩu hiệu của ông chứ của ai"

Ngõ bí ngân sách chỉ có một lối thoát. Mức nợ trần sẽ phải được tăng. Cả hai bên đều phải nhân nhượng, tức là sẽ phải tăng thuế như Dân Chủ muốn, và giới hạn tiêu xài như Cộng Hòa đòi. Không có giải pháp thì Mỹ sẽ đi theo con đường phá sản của Hy Lạp bất luận đổ thừa cho gió cho mưa cũng vậy. (17-7-11)

*

Nói cho rõ: Trong bài viết tuần rồi, có đề cập đến ba nhân vật nội các của TT Bush được TT Obama lưu nhiệm. Một vài độc giả cho là không chính xác. Vậy xin nói cho rõ:

- Ông Ben Bernanke không là nhân viên nội các Bush. Ông là Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Kinh Tế của TT Bush, rồi được TT Bush bổ nhiệm Chủ Tịch Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang năm 2006. Ông được TT Obama lưu nhiệm đến 2014.

- Ông Tim Geithner dưới thời TT Bush là Chủ Tịch Ngân Hàng Dự Trữ Nữu Ước, là cặp bài trùng với ông Henry Paulson, Bộ Trưởng Tài Chánh trong vụ khủng hoảng tài chánh cuối trào Bush. Ông là “cha đẻ” của luật TARP (Trouble Asset Relief Program) cứu nguy ngân hàng được TT Bush ban hành đầu tháng Mười 2008. Ông được TT Obama bổ nhiệm Bộ trưởng Tài Chánh để tiếp tục kế hoạch đối phó khủng hoảng tài chánh mà ông và ông Paulson đã đề ra.

- Điểm quan trọng là trong các vấn đề mà TT Obama đả kích TT Bush mạnh nhất, ông đã dùng lại những người do TT Bush bổ nhiệm, kể cả Bộ trưởng Quốc Phòng Gates và tướng Petraeus.

Một vấn đề khác cũng cần nói cho rõ: VNCS gia nhập Liên Hiệp Quốc tháng 9/1977 (dưới thời TT Carter, rất nhiều người tỵ nạn lúc đó còn trong tù cải tạo nên không biết TT Carter đã bắt tay lại với VNCS). TT Clinton nhìn nhận VNCS và mở tòa đại sứ tháng 8/1995, bổ nhiệm đại sứ đầu năm 1997, và là TT Mỹ đầu tiên thăm VNCS tháng 11/2000.

Xin đa tạ quý độc giả đã đọc và góp ý mỗi tuần. Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Ý kiến bạn đọc
23/07/201103:24:05
Khách
Hai lua nói:” TT Obama là người chống chiến tranh, có cả bằng Hoà binh Nobel, nhưng mới ra lệnh tấn công Lybia ở châu phi xa xôi chẳng đụng cham gì với nước Mỹ hiện tại”

Đại tá Gaddafi cướp chính quyền năm 1869 và cai trị tới ngày hôm nay. Ngay 5 thang 4 nam 1986 ông cho người đặt bomb ở La Belle" nightclub in West Berlin, làm chết 3 nguoi và bi thương 229 nguoi đa số là dân Mỹ.

Ngay 14 thang 4 nam 1986 TT Reagan ra lệnh thả bomb nhưng ông may mắn thoát chết.

Ngay 21 thang 12 nam 1988 ông cũng là nguoi cho đặt bomb nổ chiếc máy bay PanAm Flight 103 làm 270 nguoi chết đa số là nguoi Mỹ, sau đó Lien hiep quoc cấm vận Libya.
22/07/201121:14:03
Khách
Gửi ban Vivian Nguyen ! Sao tên gọi kỳ thế . Ý tôi múôn nói là ,nếu ai muốn gặp nói chuyện hay hạch hỏi Bush lớn hay Bush con thì cứ làm bằng nhiều cách khác nhau và sẽ có giấy mời vài tiếng sau. Vậy Vivian đã thử chưa ? Còn về chuyện cắm bảng không cho Bush con về Dallas ở là phạm luật đấy bạn biết không? Có lẽ bạn hoặc dân ở đó chưa học thuộc Hiến pháp nên mới có sự cố như thế ! Tội nghiệp quá! Tuy nhiên bạn hay dân thừơng như họ không hiểu về Hiến -phàp Hoa-kỳ thì còn tha thứ được, đằng này lại là Ngài Nghị-sĩ Dân-chủ của Bạn thì nhất đinh không tha đâu .Đó là cách đây vài tháng, khi phát biểu tại Thượng-viện Hoa-kỳ, Nghi-sị Chuck Schumer thuộc Tiểu bang New-York đã cho rằng :" Hành-pháp, Hạ-viện và Thượng-viện là ba Ngành trong guồng máy nhà nước ,mà lẽ ra, theo hiến-pháp Hoa-kỳ phải là Hành-pháp, Lập-Pháp(Hạ-viện, Thượng-viện) và tư-Pháp (Tối cao pháp viện) .Còn bà Dân -biểu Dân-chủ Jack Lee thuộc Texas lại sai trái ở chỗ đến bây giơ vẫn cho rằng có "hai nước Việt-Nam". Đấy bạn thấy gì ? Cả hai đều là Dân-Cử . Chắc hẳn bạn có muốn mời Ông, Bả này về vườn không nào, hay cứ để họ ngồi "Gật" ở nghị-trường.? Đôi lời phát biểu mong bạn hiểu cho. Cám ơn Vivian. Vubinh
22/07/201112:34:01
Khách
"Kính mời các vi thông thái. Cho rằng VL thiên vị Cộng Hòa viết bài ca tụng mỗi tuần thì tại sao các vị thông thái không bầu ra 1 vị thông thái nhất (best of the best) viết bài ca cho Dân Chủ " theo như ông tieu tu đã nói.

1.Vậy xin ông hãy đọc kỹ những lời góp ý của họ trong bài này, và những bài trước của ông Vu Linh, họ so sánh Dan chu và Cong hoa khác nhau như thế nào, tại sao ông không đọc ? còn TT Bush con như vầy mà ông khen được sao ?

2. Tháng 9,ngày 11, 2001. Quân khùng bố tấn công vào World Trade Center ở NewYork. Máy bay American Airline Flight 111 đụng vào toà nhà ở hướng Bắc lúc 8:46 AM. 17 phút sau đó chiếc thứ hai là United Airline Flight 175 đụng vào toà nhà hướng Nam.

Vào lúc 9:59 AM toà nhà hướng Nam sập, và 10:28 AM toà nhà hướng Bắc bị sập.

Trong lúc đó TT Bush đang ở Florida, khi nghe tin World Trade Center bị sập. TT Bush với tư cách Tổng Tư Lệnh chỉ huy Quân đội, TT Bush không bay thẳng về toà Bạch Ốc để chỉ huy, giờ này chỉ còn PTT Cheney và CIA director Tenet ngồi chỉ huy ở toà Bạch Ốc.

TT Bush bỏ mặc nước Mỹ trong giờ phút lâm nguy, ông bay qua Kansas và được núp dưới hầm chống nguyên tử, mãi tới 7: 30 PM TT Bush mới quay trở về Toà Bạch Ốc. Các bạn nghĩ gì về TT Bush ?
22/07/201112:21:59
Khách
Ông Le Dan nói:” Ta cứ thử nhìn vào cuộc sống đầy an nhàn và yên tịnh của cựu TT Bush hiện thời có ý nghĩa trong lúc cuối đời hay chăng ? Hay là ông ấy tự cho mình là khôn ngoan khi lui về ở ẩn”

1. Tất cả TT Mỹ như TT Bush cha, Bush con, Carter, Clinton đều hưởng lương và quyền lợi của Tong thong suốt đời.

2. Bush con la` TT lấy nhiều vacation nhất, TT Bush lấy vacation gần 1000 ngay` trong 8 năm cầm quyền. Ông mãi mê vacation đến nỗi bão Katrina nam 2005 làm dân chết 1836 người vào lịch sử Mỹ, thành phố trộm cướp, nhưng Bush con không hề hay biết, các tờ báo ở Châu âu viết tựa đề lớn: " NO GOVERMENT IN US " nước Mỹ không có chính quyền. Vao` lịch sử Mỹ dân di tản tren xa lo 1 mile 1 giở. Vào cuối nam 2008 gần het nhiem ky Bush con, lúc đó la thoi ky khủng hoảng kinh te lớn nhất trong lich su nuoc My, ong ta mang theo hon 600 cận vệ qua Trung Cong xem The van Hoi.

Trong khi đó tất cả The gioi lên án nhân quyền Trung Cong, đàn áp dan Tibet. Các Tong thong, Thu Tuong tren the gioi va Chau Au, Tong thu Ky Lien hiep quoc Ban Ki-Moon va ngay cả dân My ủng hộ nhân quyền cho Tibet lên án Trung Cong, nhung Bush con làm ngơ và còn lên tiếng: “Day là The van Hoi thể thao không phải là chính trị”

3. TT Carter, TT Clinton giờ đây vẫn làm việc với tư cách của một nguoi dân Mỹ. Như vậy ai mới là kẻ ăn hại ???
22/07/201112:07:15
Khách
Đảng Cong hoa mới nắm quyền đa số hơn 6 tháng ở Quoc hoi, nhưng gio đây dân hết tin tưởng vào dang Cong hoa, bởi dang Cong hoa không có một kế hoạch nào đề tạo ra job, dang Cong hoa chỉ làm một việc là giảm thuế cho nguoi giàu và cắt hết mọi quyền lợi của dân, theo kết quả mới nhất 80% dân Mỹ không muốn cắt an sinh Xa hoi.

1. Thong doc Tieu bang Ohio John R. Kasich mới đắc cử nam 2010, ông ta cắt An sinh xa hoi, giáo dục, bớt thuế cho nha giau giờ đây kết quả mới nhất uy tín ông còn 35% nhưng vẫn còn cao hơn TT Bush truoc khi rời nhiệm kỳ hai là 26%.

2. Thong doc Walker tieu bang Winsonsin mới đắc cử nam 2010, cũng làm tương tự như ong TD Kasich cắt An sinh xa hoi, giao duc, bot thue cho nha giau, dan đi biểu tình đông đến nổi chi thua chien tranh Viet nam, giờ day ket qua mới nhat uy tín ong còn 28%.

3. Thong doc Tieu bang New Jersey Chris Christie moi dac cu nam 2010, ong cat An sinh xa hoi, giao duc, bot thue cho nha giau. Ông được nhà báo hỏi:” Ong cắt hết ngân sách giao duc của trường công trong khi ông cho con ông học ở trường tư”. Ông trả lời “do là chuyện riêng của tôi không dính dáng tới các nguoi”. Ong còn dùng máy bay của nhà nước để đi xem con ông chơi football, giờ day ket qua moi nhat uy tin ong còn 38%.

4. Đây là thời gian thử thách lớn cho dang Cong hoa nam 2012, bởi vì dân không ưa dang Cong hoa nữa
22/07/201104:06:27
Khách
Bob Vu noi:" Ông cựu Bush của nhà cháu cũng mượn ông Norman Mineta thuộc Đảng Dân chủ từng làm tổng trưởng bộ Thương mại dưới trào ông cựu TT Bill Clinton"

Ông Norman Mineta là Bộ trưởng bộ Giao thông ( United States Secretary of Transportation, the only Democratic Cabinet Secretary in the Bush administration ) chứ không phải tổng trưởng bộ Thương mại
22/07/201103:54:34
Khách
1. Dr NO VU LINH, NO tất cả những vấn đề của đảng Dân chủ đề ra.

2. Dr NO VU LINH, NÔ + ?= NỔ, NỔ tất cả những vấn đề của đảng Cộng hoà đưa ra. Tự Nổ, tự khen, tự ve, tự vuốt, … tự nhiên không mắc cỡ.
21/07/201122:21:05
Khách
Tôi mong được xem lại đoạn kêu gào đòi hỏi 767 tỉ đô la cho lần kích thích kinh tế thứ 2 của obama đại ý : quốc hội phải thông qua để thất nghiệp không vượt quá 8 % . Lần đó tôi và các bạn hửu cười quá xá , quà xa ... Ông Luu vong Hanh đã nói như vậy, ông cưới vội quá sớm, ông làm ơn đọc góp ý của Nam Ho rồi sẽ rõ.

Theo kết quả trưng cầu dân ý hôm nay: “ 63% dân Mỹ muốn tìm ngưởi mới cho dân biểu quốc hội mà đó là tĩ lệ cao nhất chống lại những người đương nhiệm. Đó là tỉ lệ cao nhất kể từ năm 1989.

Trong kỳ bầu cử năm 2010, khoảng 50% dân Mỹ muốn tìm kiếm người mới cho dân biểu và kết quả là 63 ghế mới đã về tay đảng Cong hoa.


Và theo như ông Dzuy Vu nói: Trong khi thời TT Bush tăng nợ trần lên 7 lần và TT Bush làm Mỹ nợ ngập đầu và thất nghiệp lên hơn 8.5% khi TT Obama vừa mới nhậm chức, TT Bush cha cũng làm My nợ ngập đầu, và ngay cả TT Reagan tăng nợ trần lên tới 18 lần, cho My nợ ngập đầu, và thất nghiệp cao hơn 10%. Tại sao dang Cong hoa và ông VL không lên tiếng sài nhiều, nợ nhiều và thất nghiệp tỉ lệ quá cao. NHƯ VẬY ĐẢNG NÀO LÀ ĐẠO ĐỨC GIẢ
21/07/201121:55:13
Khách
Cám ơn quí vị người Việt trong đảng dân chủ obama đã có những lời chửi bới rủa xả những ai đồng tình với bài viết của Vũ Linh .Bản thân tôi đã từng bị ... liệng lựu đạn nhiều rồi trong đó có 1 lần người thân đã qua đời khi việt cộng ném chất nổ vào chợ vào năm 1963, từ đó tôi không sợ lựu đạn nữa. Còn nón cối thì nếu cố gắng chụp thì thừa để kể ... công là ... đồng chí với bọn việt cộng rồi . Nay sau bao năm lưu vong được tỵ nạn chính trị tôi chưa 1 lần trở về VN khi đất nước vẫn còn dưới ách cai trị của bọn việt cộng. Rồi lúc nhập tịch HK đến nay tôi chưa 1 lần bỏ phiếu - primary- cho đảng nào ngoại trừ cho bầu cử tổng thống. Những lời chửi rủa của người Việt đảng dân chủ được con cháu tôi đọc và hàng ngàn ban đọc khác nữa chắc chắn sẽ giúp mọi người hiểu thêm về đảng dân chủ , obama và bọn tay chân hạ bộ. 1 lần nữa thành thật cám ơn đảng dân chủ của obama.
21/07/201121:45:57
Khách
Tôi là công dân Hoa-kỳ, tôi muốn gặp Bush lớn hay Bush con để nói chuyên trên một tờ carton cắm ngay trước nhà, hay cầm tay nơi công cộng . Tôi nghĩ chỉ vài tiếng sau, bạn sẽ toại nguyện. Theo như ông vubinh nói.

Tôi là người dân Dallas, Texas. Khi TT Bush năm 2008 vừa rời White House về Dallas, người dân Dallas đã lên tiếng phản đối chẳng ai welcome TT Bush. Họ treo bảng phản đối tùm lùm trước nhà TT Bush, vì thế tôi không nghĩ như ông nói.
Chính TT Bush không gặp bà mẹ có con chết ở chiến trường Iraq bà ta phải mua một cái nhà bên cạnh nhà TT Bush đề gặp TT Bush nhưng không thể gặp TT Bush
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này?
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)
Lời người dịch: Các lý giải của Jude Blanchette và Richard McGregor về sự ra đi và kế vị của Tập Cận Bình trong tương lai là một đóng góp hữu ích cho độc giả quan tâm đến sự nghiệp chính trị của Nguyễn Phú Trọng và sự thống trị của ĐCSVN, vì không có sự khác biệt to lớn trong hệ thống chính trị của Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng hai tác giả không nêu lên một khía cạnh thời sự đang tác động cho tình thế là dịch bịnh COVID-19. Cả hai ĐCSTQ và ĐCSVN đều luôn tự hào về các thành tích kinh tế toả sáng mà không cần cải cách tự do chính trị và tự tuyên dương là “cường quốc chống dịch bịnh” hữu hiệu hơn các nước dân chủ phương Tây. Hiện nay, biến chuyển thảm khốc về dịch bịnh tại Việt Nam cho thấy một sự thật khác hẳn và giúp cho người dân có một cơ hội để nhận định đúng đắn hơn về sự lãnh đạo của ĐCSVN.
Ở độ cao hơn 46,000 feet tức là cao hơn 14 kilomets trên vùng sa mạc khô cằn của tiểu bang New Mexico, chiếc phi thuyền không gian màu trắng và bạc đã được hỏa tiễn phóng lên hướng về bầu khí quyển của Trái Đất, cỡi lên một chòm khói khí đốt và nhiên liệu cao su cứng đang cháy rực, theo ký giả Michael Greshko của báo National Geographic. Một vài phút sau, 2 phi công và 4 hành khách của phi thuyền, gồm tỉ phú Richard Branson, đã trôi trên bề mặt của hành tinh chúng ta hơn 53 dặm, tức hơn 85 cây số là độ cao đủ để nhìn thấy độ cong của Trái Đất và trượt qua mối ràng buộc của hấp lực, trong vòng ít nhất vài phút. Chiếc phi thuyền lấp lánh đó -- Virgin Galactic’s V.S.S. Unity – được phóng vào không trung từ một chiếc máy bay lớn hơn để đạt tới độ cao hơn 53 dặm trên bầu trời. Khi nó hoàn tất đường phóng lên, nó xoay cặp đuôi của nó lại, sắp xếp lại hình dạng chiếc phi thuyền để cho phép nó rơi trở lại thượng tầng khí quyển như một trái banh vũ cầu. 15 phút sau khi tách khỏi phi thuyền mẹ,
Câu chuyện của Giannis Antetokounmpo cũng là câu chuyện của những người di dân Mỹ. Bất kể đến từ đâu, bất kể màu da, bất kể chủng tộc, giá trị của người di dân chỉ có thể được đánh giá trên sự phấn đấu và những đóng góp của họ cho quê hương mới.
Như vậy, thì “mạng xã hội” đã lũng đoạn thành công và làm tha hóa đảng Cộng sản chưa, hay là, nói như lời để lại ngày 15/09/2017 của Cố Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh (Trung Cộng) rằng: ”ĐCSVN nay đã hoàn toàn biến chất, trở nên quá hư hỏng, khó có thể sửa chữa được! Đảng đã đánh mất mình, không còn xứng đáng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội nữa.”
Sóng radio, sóng ánh sáng lan tỏa trong không gian như thế nào ta đã biết. Chỉ còn một thắc mắc: Nguyên do nào khiến một vi phân tử, thí dụ như photon, “bay” nhanh đến thế – có thể nhanh nhất trong Vũ Trụ. Theo truyền thống, trước hết, thỉnh ý tiền nhân. Lên Gúc, tra cứu sách báo khoa học, không thấy các ngài – như Einstein, Newton – dạy bảo gì rõ ràng, dứt khoát về vụ này. Đành trông chờ ở các bậc cao minh của thời đại chúng ta.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.