Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Phó Tế Nguyễn Mạnh San thuyết trình về Ngày Lập Pháp

17/07/201100:00:00(Xem: 6052)

Phó Tế Nguyễn Mạnh San thuyết trình về Ngày Lập Pháp

thay_pho_te_nguyen_manh_san_-large-contentPhó Tế Nguyễn Hòa Phú (Atlanta) và Phó Tế Nguyễn Mạnh San (Oklahoma City) tham dự Đai Hội Phó Tế Việt Nam toàn quốc kỳ IV vào ngày 30-6-2011 tai Houston, Texas.

(Tại Tòa Án Liên Bang Hoa Kỳ vào ngày 25 tháng 4 năm 2009)
(LTS: Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San vừa xuất bản Tuyển Tập Pháp Luật Hoa Kỳ Thực Dụng, gồm nhiều bài viết do tác giả kể lại những kinh nghiệm và cảm xúc trong nhiệm vụ của một chuyên gia luật pháp tại Tòa Án Liên Bang Oklahoma và cũng là một tuyên úy mục vụ trại giam. Việt Báo sẽ đăng những bài trong Tuyển Tập chưa từng phổ biến trên Việt Báo, để giúp độc giả có thêm kiến thức pháp luật cần thiết trong đời sống tại Hoa Kỳ. Trân trọng cảm ơn Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San.)
The Speech by Deacon San Nguyen for the Law Day in the United States District Court for the Western District of Oklahoma On April 25, 2009
Dear Honorable Judges,
Ladies and Gentlemen,

First of all, I would like to thank Chief Judge Vicki Miles-LaGrange for asking me to be the speaker for today's naturalization ceremony. It is a great honor for me to stand here and speak to all of you present today about my story. 34 years ago, I came to the United States as a refugee and gained employment here at the Federal Court. It's hard to believe I have been working as the Attorney Admissions and Naturalization Clerk of this Court for almost 30 years. There are only 5 more days remaining until the historic event that took place in my home country occurred some 34 years ago; the sad event which forced the majority of Vietnamese Community living in the U.S. today to flee our homeland for a better place and become the permanent residents and U.S. citizens right here in the United States.

On the last day of April 30, 1975, my former country of Vietnam fell into Communist power, I was rescued by a U.S. Helicopter of the United States 7th Fleet which was anchoring on the international area of the Pacific Ocean. During that time, I was a Vietnamese civilian working for the U.S. Army as an interpreter and translator. My wife and 2 minor children already left Vietnam for the United States one week before me. The U.S. 7th Fleet loaded thousands of Vietnamese people who escaped from inland. All of whom either escaped by small boats or by U.S. Helicopter. We were all brought to Guam. Many tents were set up there for us to temporarily reside before coming to the United States.

There were 3 different locations in the United States, so called Refugee Camps. The first one, Camp Pendleton was in California; the second one, Fort Chafee was in Arkansas; and the third one, Indiana Town Gap was in Pennsylvania. All Vietnamese refugees were assigned to temporarily reside at one of these camps for many months. You could not be released from the camp until you acquired an American Sponsor. My wife and our 2 children were already staying in Fort Chaffee Refugee Camp. By some miracle, I was brought to Fort Chaffee and was soon reunited with my beloved family. Fortunately, we only needed to stay there for 3 weeks because I was hired by the United States Catholic Conference Agency as the Coordinator for the Southeast Asia Refugees Settlement Program in Oklahoma City. Through this position, I processed legal administrative procedures for finding American sponsors in order to help over 6000 refugee families from the 3 Refugee Camps in the United States plus 3 Refugee Camps in Thailand, Malaysia and Indonesia. For almost 5 years, I helped numerous Vietnamese refugee families from all of these camps find sponsors to help settle them in Oklahoma City and its nearby small towns.


Due to my professional and educational background, from having a law degree in Vietnam, working for the U.S. Army, achieving my masters degree from Oklahoma City University, and my years of hard work with the U.S. Catholic Conference Agency Refugee Program, I was hired by the U.S. Federal Court - Western District of Oklahoma in May of 1980.

My dear new citizens, 29 years ago, just like all of you here today, I was naturalized in this Court and have always been very proud to be an American Citizen. I enjoy the freedoms which are afforded to me, the democracy in which we operate, and the liberty to choose my own religion. But I have always understood that in order for me to have these invaluable things in my life, which were not afforded to me in my former country, I must protect them by complying with the laws of this country and fulfilling my civic duty. Furthermore, I would like to remind you all that today is an important law day and I want to share with you 2 stories which relate to the law. As American citizens, we must all be careful and realize that some of our former country traditions are very different from the American culture. Although this country is comprised of a mixture of different cultural backgrounds which essentially make up the American culture, some of our traditions may not be suitable and sometime are just inappropriate to practice in this country. We must adjust ourselves and assimilate to this new culture and use good judgment when considering our own customs. Failure to do so may well lead to certain laws be violated. For example: in my former country, if I didn't like a cat or dog or any type of domestic animal, I had the right to beat them until death and I would not suffer an consequence or persecution. However, several weeks ago, in Houston, Texas, a Vietnamese gentleman chased a cat belonging to a neighbor and beat it until it died because it came to his house and bothered him. He was arrested and placed in jail, went to trail and was sentenced to prison. Here is another example: a few years ago, I visited a Vietnamese person in the county jail in my capacity as a Chaplain for my Archdiocese of Oklahoma City. This person slapped his wife's cheek and he was put in jail and charged with domestic violence. However, he insisted that he did not beat his wife. He only slapped his wife because he thought in his mind that beating was different from slapping. He was in jail for 3 weeks with 6 month probation.
Well, in the Vietnamese community, we have a saying that goes like this: In the United States there are 4 priorities, the first one is child, the second one is woman, the third one is a domestic animal and the last one is man. Truly this statement is only a joke, but everyone should realize that, in the United States, we are not only afforded certain freedoms as citizens but we have equal rights which require us to respect each other. If by some reason we do violate the law and commit a crime, we are also afforded protection by the law through due process of law in the Court. So, in order to avoid such problems like I mentioned before, every American citizen must obey and comply with the laws of this country and use sound judgment when practicing your very own customs and traditions.
Finally, thank you all for your patience and attention today. You should all stand tall and be proud to be an American citizen of this great country. May God bless the United States of America and all of you.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
"Văn hóa Việt Nam hiện nay đang bị xơ cứng, mất tính sáng tạo, nhiều năm liên tục vắng bóng tác phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật lớn...". “Môi trường văn hóa nước nhà bị xâm thực, “ô nhiễm” khá nghiêm trọng.” Nhà sử học, nguyên Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân đã phát biểu như trên vào dịp Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ III được tổ chức tại Hà Nội ngày 24/11/2021, sau 73 năm, kể từ Hội ghị lân thứ hai tại Phú Thọ ngày 20/07/1948.
Khi Max Hofmann hỏi bà sẽ làm gì nếu không còn tại vị, bà Merkel nói: "Bây giờ tôi không biết mình sẽ làm gì sau đó. Tôi nói là, trước hết, tôi sẽ nghỉ ngơi một chút và hãy xem điều gì sẽ xảy ra trong đầu tôi." Bà sẽ đọc và ngủ rất nhiều. Bà Merkel đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bà tin rằng bà có thể từ bỏ quyền lực khá dễ dàng, điều mà bây giờ bà nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn với DW, "một trong những người cuối cùng" trên cương vị nừ Thủ tướng Liên bang.
Tác giả Đoàn Hưng Quốc (tên thật Đoàn Văn Tân) hiện hành nghề kỹ sư ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Học kinh tế chỉ có 1 lớp Econ 101 hơn 30 năm trước – cho đến nay thì chữ nghĩa của thầy đã trả lại thầy để thầy còn vốn mà dạy sinh viên khác. Tác giả bắt đầu quan tâm đến ngành kinh tế tài chánh vì thua lổ chứng khoáng trong cuộc Đại Suy Trầm 2007-08, lúc đó làm việc liên quan đến toàn cầu hóa trong ngành sản xuất điện thoại cầm tay mà trong đầu cứ nhớ câu nói “follow the money” - phải theo dõi dấu vết của đồng tiền mới rõ tiền nhân hậu hoạn của sự việc.
Nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Có rất ít thông tin chính xác về nội dung thật sự của cuộc gặp này được tiết lộ, nhưng ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Bắc Kinh đến phó hội đối với tương lai của đất nước ta đã không che mắt được ai. Đến nỗi ngoại trưởng Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn Cơ Thạch, người bị gạt ra ngoài rìa của cuộc họp lịch sử này, đã phải than thở: ‘Thế là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!”
Năm nay, lễ Tạ Ơn diễn ra vào thứ năm ngày 25/11/ 2021. Mỗi lần đến lễ Tạ Ơn, tôi muốn tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi cuộc sống no đủ, an lành và cảm ơn tất cả những người thân quen luôn yêu thương và giúp đỡ tôi trong cuộc sống. Mỗi người trong chúng ta nợ nhiều người, ngoài nợ ông bà cha mẹ đã sinh ra, nuôi cho lớn khôn, thương yêu đùm bọc cho đến khi cha mẹ qua đời.
Nói tóm lại, giá dầu xăng tăng gần đây là một cơ hội để chúng ta ôn lại bài học kinh tế căn bản về luật cung cầu. Giá xăng dầu tăng vì cung chưa bắt kịp cầu. Hệ thống vận chuyển hàng hóa trên thế giới sẽ được cải thiện nhiều hơn trong thời gian tới. OPEC đã bắt đầu tăng mức sản xuất dầu. Những công ty dầu ở Mỹ cũng sẽ tăng sản xuất dầu nội địa.
Tiêu cực đẻ ra tham nhũng và tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhưng cha mẹ của tiêu cực lại sinh ra từ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của cán bộ đảng viên. Đó là “lời phán” của 4 đời Tổng bí thư đảng CSVN, gồm Đỗ Mười (1997-2001), Lê Khả Phiêu (tháng 12/1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và Nguyễn Phú Trọng (từ 2011 đến nay). Nhưng đến năm 2021, sau 27 năm xây dựng và chỉnh đốn (từ khóa đảng VII năm 1994) mà 4 nguy cơ vẫn còn là mối đe dọa sống còn của chế độ và vị trí lãnh đạo của đảng là tại sao ?
Chơi tới bến như Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang (Nguyễn Trường Tô) mà vẫn hạ cánh an toàn thì chỉ ăn (có mỗi một miếng thịt bò) thôi nào phải là chuyện lớn. Hồi năm 2018, chú Lâm còn làm một vụ dại dột hơn nhiều (khiến cả Âu Châu sửng sốt, sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh) mà cũng có sao đâu.
Theo cam kết trong Chương 13 về Thương mại và Phát triển Bền vững (TSD) của Hiệp định Thương mại Tự do (EV-FTA) giữa Liên minh Âu châu (EU) và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cả hai bên, EU và Việt Nam, phải thành lập “Các nhóm Tư vấn Nội địa” (DAGs) gồm những tổ chức phi chính phủ NGO, đại diện người lao động, hiệp hội thương mại, v.v., để có thể quan sát, nêu lên và thảo luận các vấn đề liên quan đến các chính sách xã hội và môi trường với Ủy ban Liên minh Âu châu và VN.
Trong chế độ Cộng sản Việt Nam, có 2 thành phần trí thức: Trí thức sáng suốt và trí thức u mê. Đội ngũ trí thức sáng suốt khan hiếm, biết chọn cái đúng và việc cần làm. Nhưng thành phần trí thức u mê thì đông, là công bộc, sống chết với đảng; đảng bảo đâu đánh đó, nhiều khi không cần tiêu chuẩn luân thường đạo lý. Ngược lại, trí thức có bản lĩnh, có lập trường rành mạch thì biết đặt quyền lợi chung trên lợi ích cá nhân và biết chọn cái đúng đánh chết cái sai, không sợ bị trù dập.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.