Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hoa Kỳ Nên Rút Những Bài Học Trong Cuộc Đua Vũ Trang - Kim Lai dịch

20/06/201100:00:00(Xem: 4415)
Hoa Kỳ Nên Rút Những Bài Học Trong Cuộc Đua Vũ Trang - Kim Lai dịch

(Bài viết này của nhà báo kỳ cựu Dinh Gang của báo Nhân Dân TQ trực tuyến, người chuyên ngồi bàn gom tin để phân tích – The article was taken from People’s Daily, Kim Lai dịch. Bài này cho dân ta thấy rõ cái thủ đoạn của Bắc Kinh không ngần ngại trong công cuộc chiếm lãnh biển Đông, khi họ biết rõ cái ý muốn của Hoa Kỳ. TQ không ra mặt hẳn để đối đấu với Hoa Kỳ, nhưng lợi dụng mục tiêu phát triển kinh tế một cách hoà bình theo chiến lược toàn cầu hoá của Tây phương để chiếm toàn vùng biển Đông làm lợi kinh tế của Trung quốc nằm trong ý đồ bá quyền.)
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates đã phát ngôn trong hội đàm Shangri-La, áp lực ngân quỹ quốc phòng và hai cuộc chiến tranh tốn phí dai dẳng tại Iraq và Afghanistan không cản Mỹ tôn trọng những cam kết đối với các đồng minh tại Á châu. Ông Gates tất nhiên phải nói ra vì có một số nước Á châu đang nghi ngờ về chuyện Hoa Kỳ xác định quay trở lại Á châu.
Hoa Kỳ đã triển khai lực lượng quân sự đáng kể tại vùng Á châu Thái Bình Dương từ khi Thế chiến II chấm dứt. Mặc dầu nền kinh tế Hoa kỳ chưa hồi phục hẳn nền kinh tế đã bị suy thoái, không có ai nghi ngờ quân đội Mỹ vẫn dẫn đầu trong cấu trúc quân sự tại vùng Á châu Thái Bình Dương còn rất lâu. Hoa Kỳ đã chấp nhận một tư duy mới và khéo léo sử dụng quyền lực mềm và cứng để tránh những nhầm lẫn trước đây khi tìm cách bá quyền địa cầu.
Á châu ngày nay không còn là Á châu ngày xưa nữa để chia rẽ bằng bản kịch “Chiến tranh lạnh”, các nước Á châu đang phát triển nhẩy vọt và đang cùng nhau gia tăng hợp tác, không như Phi châu. Các nền kinh tế thị trường đang nhô lên tại Á châu đã đóng một vai trò chính để cứu thế giới ra khỏi cuộc khủng hoảng tài chánh. Các nước Á châu đã trở thành độngcơ để kinh tế thế giới tăng trưởng và thay đổi vai trò Á châu trong sân chơi quốc tế.
Á châu đang có lợi thế. Chính sách Hoa Kỳ đối với Á châu sẽ còn tuỳ thuộc nhiều hơn nữa vào tình trạng Á châu phát triển trong tương lai, không giống như quá khứ chính sách Hoa kỳ hoàn toàn dựa hẳn vào sách lược toàn cầu của Hoa Kỳ do các kế hoạch gia đưa ra. Có nghĩa là Hoa Kỳ không cần thiết phải đi vào tình hình của Á châu theo như các quốc gia Á châu vốn ưa thích. Trong quá khứ, Hoa Kỳ đã hình thành các chiến lược phát triển cho Á châu như biến Trung quốc trở thành nhà máy làm hàng tiêu dùng cho toàn thế giới, nhưng Hoa Kỳ nên nhớ rằng trong tương lai Á châu sẽ hình thành các chiến lược cho Hoa Kỳ không dựa vào bất cứ quốc gia nào của Tây phương như Hoa Kỳ hiện nay.

Công cuộc phát triển của Hoa Kỳ đòi hỏi phải có một Á châu có tốc độ phát triển tăng tốc nhanh nhiều hơn nữa, và những gí Á châu cần thiết để phát triển nhanh là Hoa Kỳ phài thúc đầy phát triển Á châu một cách hoà binh, góp phần với Á châu và tạo thêm lợi ích hỗ tương, đôi bên cùng hưởng lợi, không phải cái cách Hoa Kỳ kéo một số nước theo mình để chống lại các nước khác.
Nếu Hoa Kỳ muốn đứng vững tại Á châu trong tương lai, Hoa Kỳ cần phải học cách đi theo Trung quốc. Tính chất nổi bật trong việc phát triển Á châu trong thế kỷ thứ 21 là để cho Trung quốc phát triển trong hoà binh. Trung quốc mới thực là lực đẩy để phát triển vùng Á châu Thái Bỉnh Dương, sự phát triển này của Trung quốc đã tạo ra những lợi ích hỗ tương chưa từng có và đôi bên cùng có lợi cho các nước Á châu.
Trung quốc hiện nay đã trở thành một quốc gia tối quan trọng tại Á châu, Hoa Kỳ hiện nay đang có chiến lược nhầm lẫn trong những cách đối sử với Trung quốc theo như thời xưa. Hoa kỳ phải thắt chặt thực quan trọng vào những quyền lợi cốt lõi của Trung quốc và phải thận trọng ứng sử với các đề xuất hiện nay. Bất cứ hành động nào cũng làm tổn thương tới việc giao hảo giữa Hoa Kỳ và Trung quốc, còn làm nguy hại sự an ninh và ổn định của Á châu, cũng không nên gây hại tới tình trạng phát triển quý báu bình thường của Á châu.
Cái thách thức vĩ đại nhất là Hoa Kỳ sẽ phải đối mặt trong tương lai tại Á châu, không phải chuyện một số nước muồn tách ra khỏi Á châu, là làm thế nào để các nước này dự phần hợp tác để phát triển Á châu. Ngoại trừ trường hợp Hoa Kỳ muốn tạo thêm nhữngcơ hội cho Á châu phát triển và hình thành một hệ thống an ninh mới cho những quốc gia Á châu. Hoa kỳ không có thể tiếp tục gây ảnh hưởng Hậu thế chiến II tại vùng Á châu Thài Binh Dương như dựa vào sức mạnh của mình.
Gần đây, một giới chức cao cấp Hoa Kỳ đã cảnh báo Trung quốc cần phải học bải học của Liên Sô, kinh tế Liên Sô đã bị tan rã khi chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ. Song lý do là Trung quốc không tìm thế bá quyền như Liên Sô, cái đó là để cho Hoa Kỳ phải rút ra bài học trong giai đoạn lịch sử này.
(Chú thích: Bài viết do Kim Lai chuyển ngữ sau khi đối chiếu bản dịch Anh ngữ với bản Hoa ngữ.)

Ý kiến bạn đọc
21/06/201113:03:33
Khách
Bài viết nầy có lẽ do một tên Tàu cộng huênh hoang cho chủ nghĩa bá quyền dại hán, du đảng, côn đồ cuả một nước lớn nhưng hèn hạ, lưu manh, đểu cáng. Nứoc Tàu hiện đang gặp rất nhiều nguy cơ phát sinh từ trong nước, từ vấn đề lạm phát càng ngày càng lên cao mà Tàu cộng đang tìm cách chống đỡ, hạn hán làm đập nứoc Tam Điệp (một tự hào cuả Tàu cộng) trở thành một "món nợ" cần được phá bỏ vì những tác hại lớn lao. Nội loạn lúc nào cũng âm ỉ chờ cơ hộ bùng phát để chia xẻ nước Tàu thành nhiều mãnh. Người ta chỉ nhìn thấy Tàu cộng qua bức tranh hào nhoáng cuả sự phát triển kinh tế vượt bực, mà bỏ qua nhửng lõi lầm vô cùng tai hại cuả chánh sách độc tài, độc dảng. Niềm mơ ước cuả Tàu cộng trở thành một cường quốc vẫn là một viễn ảnh xa vời. Không phải nước Tàu hiện có dư hàng ngàn tỷ Mỹ kim mà có thể trở thành cường quốc trong một sớm, một chiều, trong khi Tàu cộng chưa lột bỏ đựoc bản chất lưu manh hèn hạ.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang. Kể từ năm 1950, TQ biến phía đông tỉnh Kham và một phần phía tây tỉnh Kham thành Vùng Tự Trị Tây Tạng, theo www.en.wikipedia.org. Trong thời đại Cộng Hòa Trung Hoa vào đầu thế kỷ 20 theo sau triều đại nhà Thanh, tướng Hồi Giáo người TQ kiêm thống đốc Thanh Hải là Mã Bộ Phương đã bị người Tây Tạng tố cáo thực hiện chính sách Hán hóa và Hồi Giáo hóa tại các khu vực Tây Tạng. Ép buộc cải đạo và đóng thuế nặng được báo cáo dưới sự cai trị của ông. Sau Khi Mao Trạch Đông chiến thắng cuộc nội chiến năm 1949, mục tiêu của ông là thống nhất “5 dân tộc” khi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa nằm dưới sự cai trị của Đảng CSTQ. Chính phủ Tây Tạng tại thủ đô
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
Đại dịch Vũ hán do virus cộng sản Bắc Kinh gây ra chưa dứt thì nhiều tổ chức, nhiều nước đã lập hồ sơ kiện Xi và đảng cộng sản Trung Quốc về tội dấu xử thật. Trong lúc đó, chánh phủ một số các nước khác cũng bị dân chúng khiếu kiện về tội không bảo vệ hữu hiệu xửc khỏe và đời sống dân chúng.
Sự tăm tối và độ hoang tưởng của các chú – xem ra – cũng ngang ngửa với các bác, chứ chả kém cạnh gì. Cỡ Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc… e cũng chỉ “ngoan cố” và “ngu dốt” đến cỡ đó là cùng. Tuổi trẻ và những năm du học, ngó bộ, không giúp cho các chú đỡ “gù” hơn các bác bao nhiêu. Vậy mà các chú vẫn được coi như những ngôi sao đang lên (rising stars) trên chính trường nước Việt, một đất nước là vô phúc. Thiệt là họa vô đơn chí!
Trump có tâm tính độc tài nhưng nhiều cử tri vẫn ủng hộ tin rằng nền dân chủ Mỹ sẽ tiếp tục đứng vững cho dù có phải chao đảo thêm bốn năm nửa do những quyết định độc đoán của Trump. Cho nên bỏ phiếu cho Trump là cái giá cần phải trả vì Trump chống Tàu và sẽ ngăn chận khuynh hướng xã hội chủ nghĩa của phe cấp tiến trong đảng Dân Chủ. Điều này chẳng khác gì bán linh hồn cho ác quỷ vì không kẻ nào thương lượng với quỷ dữ trước đó nghĩ rằng mình sẽ suốt đời trở thành nô lệ cho cái ác.
(Lời người dịch: Là một trong những nhân vật cuối cùng còn sót lại của nhóm Big Six, sáu lãnh tụ chính yếu của phong trào dân quyền Hoa Kỳ vào thập niên 60, Dân Biểu John Lewis vừa qua đời vào ngày 17/07/2020 vừa qua, hưởng thọ 80 tuổi. Tốt nghiệp Thần Học và trở thành Mục sư, Dân Biểu John Lewis đã sát cánh cùng Mục Sư Luther King Jr. để trở thành một biểu tượng của phong trào dân quyền và nhân quyền Hoa Kỳ, cũng như là một dân biểu Quốc Hội có tầm ảnh hưởng lớn lao trong suốt hơn 30 năm qua. Tang lễ của ông được tổ chức trang trọng với sự tham dự và phát biểu của các tổng thống tiền nhiệm như Bill Clinton, George W. Bush và Barack Obama. Chúng tôi xin lược dịch bài điếu văn của Tổng Thống Obama đọc trong tang lễ của ông vừa được tổ chức tại thành phố Atlanta, Georgia hồi cuối tuần qua).
Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng. Người Mỹ không biết sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Marxist-Leninist, mà Tập Cận Bình là hiện thân của Joseph Stalin.
Giống như hầu hết các nước trên thế giới, Hoa Kỳ đang cố gắng vượt qua trận đại dịch COVID-19 và cuộc suy thoái kinh tế trầm trọng do lệnh đóng cửa của chính phủ. Tính theo tỷ lệ thường niên, nền kinh tế Mỹ đã giảm 5% trong quý đầu năm 2020 và trong quý hai vừa kết thúc, có thể giảm đến 40%, mức suy sụp mạnh nhất kể từ thời Đại Suy thoái năm 1930. Hơn nữa, hàng chục triệu công nhân đã mất việc, khiến tỷ lệ thất nghiệp trong tháng Tư tăng vọt lên mức cao sau Đại Khủng hoảng là 14,7%. Dù 70% những người bị sa thải hy vọng sẽ được gọi làm việc lại, nhưng không phải tất cả sẽ có việc, vì nhiều doanh nghiệp sẽ sát nhập, di dời hoặc tổ chức lại. Đúng vậy, lúc đầu, sự mở cửa lại của nền kinh tế đã dẫn đến tình trạng phục hồi mạnh mẽ, nó được dự kiến là sẽ tiếp tục trong quý ba. Việc làm đã tăng 2,5 triệu trong tháng Năm, trong khi dữ liệu từ các thẻ tín dụng và theo dõi di động cho tháng Năm và tháng Sáu cho thấy, mức phục hồi khá lớn từ lúc thấp trong tháng Tư, với hoạt động trong
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.