Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

21/05/201100:00:00(Xem: 18082)

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ:

bỏ thì thương vương thì tội...

Trương Ngọc Bảo Xuân

Hôm nay ngồi trong phòng làm việc trên tầng lầu bốn, nhìn ra cửa sổ, bầu trời đóng khung màu xám bạc, mưa phùn bay bay, buồn muốn chết, buồn nẫu người ra, ốt dột!

Chị nhớ buổi chiều mưa xa xưa, có lần đi chơi với người anh lính chiến, bước vô ngõ hẻm, nước đọng vũng lớn, ngại ngần chưa dám xoạt chân bước qua thì chàng đã bồng xốc nàng lên, "cho chân em khỏi vướng bùn."

Người yêu xa xưa kia, đã nằm trong lòng đất lạnh.

Chị luôn buồn nhớ quê hương xứ sở, nhứt là những ngày mưa dầm như thế này. Hôm qua mưa hôm nay cũng mưa nghe đài nói thì mưa luôn ngày mai.

Hôm chủ nhựt chị đã rải một mớ hột bông hướng dương ngoài sân trước, một mớ hột dưa hấu ngoài sân sau, mưa suốt ngày như vầy thì quả là quá tốt.

Chị thường hay bị lẫn lộn giữa xưa và nay, giữa quê hương thứ nhứt và quê hương thứ hai như vầy lắm.

Chị nhìn cô Hoa, dò xét coi cô có khá hơn chút nào không, về vụ cô nói là muốn li dị. Cha a a a, đang buồn gia đạo mà gặp trời mưa buồn này, chưa li dị cũng muốn li dị phứt cái đi cho rồi, như chị, hồi đó…

Để tới giờ ăn trưa coi coi. 

A a a buồn gì buồn cũng phải làm việc cho tròn buổi sáng.

Giờ ăn trưa.

Chị Minh rủ cả nhóm ăn ở nhà hàng, khi về thì tới giờ trở vô làm việc nên cô Hoa cũng chưa giải bày tâm sự, cái tâm sự lòng thòng từ hôm trước, thế nhưng, sau khi quất vô một dĩa cơm tấm hai ba bốn màu gì đó, ực thêm một ly cà phê sữa đá đặc quánh, no nê, cô Hoa bắt đầu cười. Thấy cô cười, chị Minh cũng mỉm chi. Chị nghĩ, chắc là nàng ta quên phứt cái chuyện "tính" li dị với chồng rồi. Để coi nàng có nhắc lại không, nếu không thì ta cũng nên lờ đi thì tốt hơn. Nghĩ vậy, chị làm vậy.

Quả thật, no bụng rồi, cô Hoa cảm thấy yêu đời, lại bận rộn công việc, quên đứt chuyện buồn gì đó của cô.

Chuyện mình cô đã quên, nhưng sinh ra chuyện thị phi trong lúc ăn uống. Khi gọi món ăn, chị Minh lên tiếng trước:

-Nầy, tôi nghe nói không nên ăn bì, họ ngâm hoá chất tẩy cho bì trắng ra rất độc hại phải không" Cho tôi dĩa cơm sườn chả giò.

Cô Hoa nói:

-Xời. Tối ngày chị cứ đọc ba cái vụ hù doạ khiến cho riết rồi không dám bỏ món gì vô miệng hết. Em thì cứ ăn tuốt luốt. Cơm tấm không có bì sao gọi là cơm tấm"

Chị Diệu ung dung nói:

-Bì làm ở đây chắc phải tốt hơn nhập cảng chớ. Tiệm ăn này nổi tiếng, họ không dám mua những vật liệu có hại đâu chị à. Tui nghĩ vậy đó. Thôi, đừng nghĩ tới mấy vụ đó nữa, ăn cho ngon miệng

Thấy mấy ngừơi này vừa chỉ chỉ trong thực đơn vừa nói nói, Nancy hỏi:

-Mấy you bàn chuyện gì mà sôi nổi vậy" có gì không ổn phải không" Giúp tôi gọi món nào ngon ngon nhá.

Chị Minh chỉ tay vô thực đơn, nói:

-Nancy gọi món này đi, cơm sườn chả giò, vừa ngon vừa an toàn. Uống cà phê sữa đá, ngon lắm.

Cô Hoa không thể im được, cô hỏi :

-Chị Minh. Chị mới la tụi em tránh bì này chừa bì nọ, thế sao chị lại gọi cà phê bột pha sẵn vậy" cũng nhập cảng chớ bộ. Bún nè, cũng là nhập cảng từ Trung Cộng đó. Nghe hôm trước chị nói bún trộn chất nhựa nylon phải không" rồi bánh tráng cũng trộn chất nylon nữa, thì sao"

Chị Minh ngẩng ra, rồi háy cô Hoa:

-Hỏi cắc cớ. Là tôi nói thế thôi chứ, món gì cũng sợ thì ăn cái gì" Thức ăn của hãng Mỹ cũng trộn cả đống hoá chất đấy, thì sao" Thôi thôi, úi giào thơm quá, thơm lừng lẫy, nào chúng ta cùng ăn nhanh nhanh lên nào.

Trở về sở, ai nấy có vẻ uể oải. Ăn no xong hai mắt chỉ muốn híp lại.

Cô Hoa móc cái điện thoại cầm tay ra, bấm bấm rồi nhìn chăm chú. Chị Minh đứng dậy ngó vói, thấy cô đang nhìn hình trong điện thoại, nét mặt giản ra, tươi tươi lên. Không bỏ lỡ cơ hội, chị Minh hỏi:

-Uí giời!. ngắm hình chàng đấy à" Chà, xem bộ tình tứ thế, chà, hình như có ai mới tuyên bố là "tôi muốn li dị phứt cho rồi…" mới chỉ vài tiếng đồng hồ đã quên đi chuyện đau khổ rồi ư" Thế mới biết "tình là giây oan, trói buộc vô hình nhưng không thể thoát…"

Chị Diệu nói:

-Như vậy thì biết cô Hoa yêu thương chồng đến bực nào rồi, thấy chưa, suy đi nghĩ lại, chắc chàng cũng hổng đến đổi nào, phải hông cô Hoa"

Hoa nói:

-Không hiểu mấy chị có chồng lâu năm có kinh nghiệm ra sao chớ sao chồng em hay chọc tức em. Nhiều lúc muốn cuốn gói về nhà Má…rồi nghĩ lại, ảnh cũng thương em điên cuồng, hổng đành bỏ.

Chị Minh nói:

-Bỏ uổng. Thế, người ta bảo rằng "bỏ thì thương vương thì tội" là thế. Sao, chuyện gì thế" nói nghe nào.

Cô Hoa nói:

-Thì cũng chuyện vợ cũ của ảnh. Giống gì bả cũng réo ảnh hết trơn. Như hồi hôm qua, đáng lý tuần này ảnh hông phải rước con về, hai đứa tính đi xem xine, mua vé rồi, sửa soạn ra khỏi cửa thì bả gọi, ảnh bắt điện thoại, nghe xong, ảnh nói ảnh phải đi, đứa con bị bịnh bất tử, phải đem đi cho bác sĩ khám khẩn cấp. Rồi bỏ em đó, bỏ luôn hai vé hát, anh dông đi tới tối mịt mới về, mệt mỏi, nhào lên giường ngủ. 

Em cũng hiểu con cái bịnh hoạn cha có trách nhiệm phải lo, nhưng chuyện như vầy xảy ra hà rằm, nhứt là vào những tuần không phải giữ con của ảnh. Giống như là bả ghen, hay bả ghét, hay bả tiếc" Bả không muốn chồng em đi chơi với em hay sao ấy. Hết đứa này tới đứa kia. Bả nữa. Có lần hồi mới cưới nhau, bả quên xin nghỉ để tới phi trường rước mẹ bả, cũng gọi, ảnh cũng chạy ra rước bà già, mẹ của vợ trước, đã vậy, máy bay tới trễ vì kẹt tuyết, giờ cơm để em ngồi đợi, rồi ăn một mình, nghĩ coi có ứa gan không chớ"

Chị Diệu nói:

-Rồi chừng về chàng năn nỉ, đè ra hôn vài cái, vuốt ve âu yếm một hơi, bủn rủn tay chân, cục giận tan ra như cục bơ trong chảo nóng, phải hông" Rồi đâu cũng vô đó phải hông" Đã nói trước, cô cũng đã biết trước, lập gia đình với người có con riêng thì cũng lãnh luôn trách nhiệm đó vì em phải chia xẻ chồng với con chồng, người ta phải nuôi con tới nó lớn, bây giờ than van gì".

Cô Hoa phân bua:

-Em đâu có biết trước. Cưới xong rồi mấy tháng sau mới biết mà, trễ rồi.

Chị Minh nói:

-Thì chịu vậy. Cô yêu chồng phải không" gật đầu, biết lắm mà. Như hôm nay đấy. 

Thôi. Giây tơ hồng đã cột, có duyên phận với nhau, tu mấy kiếp mới thành vợ chồng kiếp nầy, đâu mà hở một cái là đòi li dị li dị, dễ vậy"

Ghen với chuyện quá khứ là điều không nên, chứ phải chi chồng mình ngoại tình có con riêng cả chục năm rồi mới khai ra thì đáng nói, như chuyện ông cựu Thống Đốc của tiểu bang Cali mình đây, gia đình đang yên ấm, đùng một cái nghe tin có nói báo có đăng, hai vợ chồng ly thân. Hôm nay, ông ta mới khai ra sự thật, là ổng đã có đứa con riêng với một nhân viên làm việc trong nhà hai chục năm, hai người tằng tịu lòi ra đứa con nay được mười bốn tuổi. Có con riêng với nhau mà bà ta vẫn còn làm việc cho hai vợ chồng tới bây giờ mới nghỉ, thử hỏi là vợ nào chịu nổi " 

Thôi, cô hãy an tâm, mà "gánh luôn cái giang sơn nhà chồng" cho trọn đạo làm vợ, nghe chưa.

Chị Diệu ngẫm nghĩ, -sao chị Minh khuyên những lời khuyên, nghe như mơ hồ đâu đâu, chẳng hiểu cô Hoa có thấu hay không ta"

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.