Hôm nay,  

Chuyển Đau Thương Thành Vận Hội

01/05/201100:00:00(Xem: 5400)

Chuyển Đau Thương Thành Vận Hội

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 30 tháng 4, 1975 đem lại thảm hoạ cho hàng triệu gia đình và mở ra một trang sử đen tối cho dân tộc Việt đã kéo dài 36 năm qua. Hôm nay chúng ta nhìn lại quá khứ để không quên những người đã hy sinh thân mạng cho lý tưởng tự do, để không quên những gian truân của cuộc đời tị nạn, và để không quên gần 90 triệu đồng bào đang ngụp lặn trong một xã hội lạc hậu, bất công, đè nén ở Việt Nam.
Đồng thời chúng ta cần hướng đến tương lai để tìm lối thoát cho một dân tộc với lịch sử năm ngàn năm hào hùng. Trải qua 36 năm, chỉ là một chớp mắt trên giòng thời gian của lịch sử, tập thể ba triệu người Việt tị nạn đã nhanh chóng gầy dựng lại cuộc sống cá nhân và gia đình, đạt nhiều thành công trong mọi lãnh vực, và cống hiến tài năng và trí tuệ cho nhân loại. Đó là niềm hãnh diện chung cho cả giống nòi, là bức tranh tương phản với hiện tình ở Việt Nam.
Thời Pháp thuộc có người muốn canh tân đất nước bằng con đường đào tạo nhân tài. Thật chật vật những nhà yêu nước ấy mới gởi được vài chục người đi Nhật, đi Pháp để rồi mai một dần và cuối cùng chẳng còn lại mấy ai. Nay chúng ta có hàng triệu hạt mầm rải khắp thế giới, ở những quốc gia với nền dân chủ tiên tiến nhất, phú cường nhất hoàn cầu. Đó là vận hội lớn cho dân tộc Việt, mà nay đã vượt qua giới hạn của giải đất hình cong chữ S. Chúng ta có quyền hy vọng.
Và chúng ta có trách nhiệm, một trách nhiệm lịch sử, không để lỡ vận hội ngàn năm một thuở này. Chúng ta phải gom góp tất cả tài năng, tất cả vốn liếng, tất cả tâm huyết cho một đại cuộc: bảo đảm dân tộc sinh tồn và phát triển.
Đúng ngày 30 tháng 4 năm ngoái tôi lên đường chuyển tải “thông điệp hy vọng và trách nhiệm” ấy, nhằm dấy lên một quyết tâm chung nơi những người đồng tâm, đồng chí: tận dụng vận hội này để thăng tiến chính cộng đồng của mình, đóng góp cho xã hội và nhân loại, và thay đổi đất nước Việt Nam.


Trên con đường rong ruổi 12 tháng qua, nơi nào tôi cũng nhận được sự hưởng ứng đầy phấn khởi, và gặp gỡ những con người với trí tuệ tuyệt vời và tâm hồn còn tuyệt vời hơn nữa. Tất cả cùng chung một sở nguyện: dấn thân phục vụ để đưa cộng đồng đi lên, để đóng góp cho đất nước đã cưu mang mình, và để đem lại dân chủ và hạnh phúc cho đồng bào ở Việt Nam. Họ đúng là hào kiệt của cộng đồng, là vốn quý của dân tộc.
Ngày 2 tháng 7 tới đây hai trăm những con người ấy, từ mọi nẻo đường của đất nước Hoa Kỳ bao la, sẽ hội tụ về thủ đô Hoa Thịnh Đốn để cùng nhau đề ra kế hoạch mười năm thăng tiến cộng đồng một cách đồng loạt trong cả ba lãnh vực chính quyền, kinh doanh và xã hội. Cũng tại hội nghị này một số chuyên gia sẽ khởi xướng các công tác nghiên cứu về chính cộng đồng và đào tạo lãnh đạo cho thế hệ nối tiếp.
Chuyến đi khởi đầu ngày 30 tháng 4, một ngày tang thương, sẽ kết thúc với cuộc hội tụ của những người đồng tâm đồng chí vào đúng dịp Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, một ngày trọng đại kỷ niệm sự ra đời của nền dân chủ hùng mạnh nhất thế giới. Ngày khởi đầu và ngày kết thúc hành trình mang một ý nghĩa biểu tượng: những con người đi từ đau thương sẽ cùng đến với nhau trong hào khí để mở ra một thông lộ cho dân tộc trong thiên niên kỷ mới.
Có vậy, những hy sinh, mất mát và đau thương mới không trở thành lãng phí và vô nghĩa. Từ máu, nước mắt và mồ hôi, dân tộc Việt sẽ lại có vận hội để ngửng cao đầu tiến lên, nối tiếp hành trình năm ngàn năm lịch sử hào hùng của tổ tiên. 
Chúng ta hãy dành ngày 30 tháng 4 để tưởng niệm một quá khứ u uất. Nhưng sang ngày 1 tháng 5, chúng ta hãy cùng hướng về và cùng vun xới cho một tương lai sáng lạn.
(Mạch Sống Magazine:
http://machsong.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.