Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khóc không hẳn là buồn, cười chưa chắc đã vui

23/04/201100:00:00(Xem: 20520)

Khóc không hẳn là buồn, cười chưa chắc đã vui…

Trương Ngọc Bảo Xuân

Cô Martha ngồi kể chuyện đời nó cho mấy bà nghe.

"Năm tôi 14 tuổi, đi học hay bị con trai theo chọc ghẹo. Tôi học dở lắm vì ham vui, hay đi party. Tôi quen với Alberto rồi thành bạn gái của nó.

Một đêm đi birthday party tụi bạn làm ồn ào quá bị cảnh sát tới. Tụi nó cãi lẩy với cảnh sát làm nó ghét nó bắt cả bọn vô sở. Khi lụt soát tự nhiên cảnh sát lôi ra một gói cocaine trong túi áo choàng của tôi. Tôi sợ quá vì đó đâu phải của tôi, tôi chưa từng xài drug mà, thỉnh thoảng có uống bia thôi. Thế là vì tuổi còn vị thành niên nó gọi cha mẹ tôi tới lãnh ra.

Cha mẹ tôi theo xưa, giận lắm nói tôi theo đám du đảng, đánh đập rồi đuổi tôi ra khỏi nhà."

Nó chảy nước mắt. Ai nấy thấy buồn quá. Thảm cảnh nầy có xảy ra trong nhiều gia đình đủ mọi nước. Cha mẹ không hiểu con cái ... giận đẩy con vô vòng tay 'tướng cướp' có khi hư cả cuộc đời...

Martha chùi nước mắt xong nói tiếp:

" Tôi phải đi vì lúc đó tôi lỡ có bầu. Đi đâu bây giờ" ngoại trừ đi theo bồ"

Tôi có hối hận cũng đã trễ, you biết hôn, tôi sống đói khát lăn lóc vì thằng Alberto đâu có nghề nghiệp gì, nó bán drugs. Biết nó là du đảng cũng phải theo nó. Trong lúc đang mang thai nó hay đánh tôi. Lần sau cùng là lúc tôi gần sanh. Hôm đó đi đâu về, tôi có hỏi nó tôi cần đi chợ, đã mấy ngày chỉ ăn..." Martha lại rớt nước mắt. Cả nhóm thở ra...

" Tôi đói. Vậy mà nó chửi tôi, nó bắt tôi đi bộ theo nó ra chợ mua thức ăn. Khi về tôi ôm bịch đồ ăn, nó đi sau lưng chê tôi đi chậm, nó đá mông tôi.

Trong xóm có một người thường hay nhìn tôi, y ra can, nói vài lời binh vực, bị thằng Alberto chửi rồi nó đẩy tôi vô nhà. Nó tiếp tục chửi tôi, đánh tôi. Tôi chỉ đỡ, phẫn uất quá tôi có nói là tôi sẽ thôi nó. Nó như hung thần nói tôi là đồ điếm muốn đi theo thằng nào, phải thằng hàng xóm không, rồi nó rút con dao trong túi ra chém tôi mấy nhát, tôi chạy nó rượt theo rồi tôi vấp té bất tỉnh.

Khi tỉnh lại thấy nằm trong nhà thương. Cổ tôi băng, lưng tôi băng, và bụng đã xẹp. Đứng kế bên giường bịnh là người đàn ông đã binh vực tôi, là Amando chồng tôi hiện thời.

Nghe kể lại thì Alberto rạch cổ, đâm tôi hai mươi mấy nhát sau lưng. Chính Amando kêu cảnh sát tới bắt nó và đem tôi vô nhà thương. Bác sĩ phải mổ bụng lấy đứa con ra. Nếu không có Amando cứu thì tôi đã chết rồi. Tôi có đứa con trai với thằng khốn nạn. Alberto lãnh án chung thân. Chuyện xảy ra đã 12 năm."

Martha ngước đôi mắt còn ngấn lệ, mơ màng nhìn lên.

" You biết hôn, cuộc đời của tôi chưa gặp chuyện vui. Khi ra khỏi nhà thương, tôi ôm con thơ, không nơi nương tựa, rồi Amando sẵn sàng đem tôi về nhà hứa sẽ yêu thương hai mẹ con. Tôi cũng đành sống với y.

Con trai tôi năm nay 12 tuổi. Điều làm tôi sợ nhứt là con tôi đã lộ ra tánh tình hung dữ giống như cha nó. Tôi không biết phải làm sao"

Cô Hoa hỏi:

"Bộ chồng you không dạy dỗ nó sao""

Martha chùi nước mắt:

"Có chớ. Nhưng cũng tại tôi phần nào. Tôi hay binh con"

"Binh là binh làm sao""

"Thì tại mình tội nghiệp con hổng cha, bị cha ghẻ rầy mình nóng ruột."

Chị Diệu nói:

"Bên xứ của tôi, người xưa hay nói câu nầy: " Không có công sanh nhưng có công dưỡng. Thương con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho bùi."

Martha suy nghĩ một hồi rồi hỏi:

"Phải có nghĩa là thương con mình phải đánh nó không" Còn không thương mình cho nó ăn kẹo nhiều quá nó bị đau răng..." Chị Minh bật cười nói:

"Cũng gần giống như vậy mà không phải vậy đâu Martha ơi. Thương con mình phải răn dạy, đôi khi mình đánh nó mà bắt nó nằm sấp xuống, chỉ đánh mông nó thôi chớ không phải đụng đâu đập đó là bị vô tù. Tôi còn nhớ hồi nhỏ, nhà ông hàng xóm có thằng con hơi khật khùng, nếu như ở đây thì mình kêu nó là bị retard đó, tội nghiệp nó lắm cứ bị ông già rượt đập bằng cũi, có khi đá té lăn cù vì tội chậm chạp!

Bà mẹ thương con, tôi thấy rõ ràng bả bới cơm cho nó ăn trước, bả nhét thịt, thức ăn dưới đáy tô, cơm đậy lên trên, ông già nó ngày nào cũng liếc ngó tô cơm thằng nhỏ, thấy chỉ có cơm không tưỡng thằng con ăn cơm chan nước mắm. Ổng nói nó ngu như bò nuôi tốn cơm. Cho ăn cơm là may.

Đó là cách đối xử vô nhân đạo, tàn nhẫn chớ không phải là cách dạy con.

Còn "cho ngọt cho bùi" không phải là cho ăn kẹo nhiều quá đâu, đây phải hiểu theo nghĩa bóng, chuyện gì con làm sai quấy mình cũng làm lơ không dạy bảo thì nó đâu biết chuyện làm sai của nó. Lâu ngày quen thói sanh hư hỏng, lúc đó có muốn dạy cũng trễ rồi. Người xứ tôi hay nói "dạy con từ thuở còn thơ" nghĩa là dạy từ lúc nó mới bắt đầu biết hiểu, cỡ hai ba tuổi..."

" Có lẽ tại tôi hay binh con, hay la chồng tôi là sao cứ để ý từ chút, câu mâu với con cho nên bây giờ chồng tôi không thèm ngó ngàng gì tới thằng nhỏ, thái độ lãnh đạm làm cho tôi buồn quá."

Chị Minh nói:

"Đó. Trước thì nói là hay câu mâu, bây giờ thì chê là lãnh đạm, vợ chồng khó có hạnh phúc là do những lý do bên ngoài."

Martha gật đầu:

"Tôi đồng ý với you. Mình là người khác nước mà sao ý nghĩ cũng giống nhau quá há"

Nãy giờ chị Diệu lóng tai nghe giờ lên tiếng, nói bằng tiếng Mễ:

"Cha, tui coi bộ chị Minh nầy mở mục gỡ rối tâm tình, đăng trên báo là kiếm khách ngon lành"

Chị Minh cười:

"Hết xảy hết xảy... bữa nay chị Diệu nói rót rót một hơi tiếng Mễ hổng ngọng tiếng nào, hay quá ta"

Chị Diệu cười mắc cỡ:

"Nói ngọng chồng nó chê mình dân bình dân thất học thành tui phải "gáng" nói cho "gõ"

Cô Hoa cười ngất xẹt vô:

"Rõ mà lâu lâu cũng lọt vài tiếng ..."

Nancy chen vô:

"Rồi sao nữa nói tiếp.."

"Thì bây giờ vậy đó. Con tôi đang tuổi lớn, lì lợm, đi học về là rút vô phòng đóng cửa lại"

Cô Hoa nói:

"Nguy lắm. Nó đang mơ cung trăng, hay là đang trên đường lên sao Hỏa. You phải kéo nó trở về trần gian. You chịu khó làm lì, phải lì hơn nó. Phải làm sao cho nó mở miệng tâm sự với mình"

Martha nói:

"Khó quá, khó quá"

Cô Hoa thở dài:

" Hơ...ơ.... Không chồng em sướng như tiên...Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Yêu nhiều thì khổ...

Chị Diệu xịa vô:

"Tiên mắc đọa. Yêu nhiều thì khổ. Yêu ít thì lỗ. Thà chịu khổ chẳng ai chịu lỗ"

Nancy kêu lên:

"Xếp vô xếp vô."

Chị Minh cất tiếng ca nho nhỏ:

"Cười lên đi em ơi... Cười lên dấu những giòng lệ rơi

Hãy ngước mặt nhìn đời...

Chị Diệu la:

"Thôi cho can bớ nữ ca sĩ mầm già"

Người ta đang buồn mà chị còn chọc chọc.

Chị Minh nói:

"Buồn mình mới chọc cho vui chớ. Cười lên đi, cười là thang thuốc bổ em ơi…

Cô Hoa ngân nga:

"Cười là tiếng khóc khô không lệ. Khóc không hẳn là buồn, cười chưa chắc đã vui…

Chị Diệu nạt:

"A. Mấy ngừơi này, lộn xộn quá. Thôi, Martha, lo ly cà phê cho ông xếp đi. Chút nữa ăn trưa nói chuyện tiếp nhá."

Mọi ngừơi tản ra, lòng dạ bâng khuâng vì chuyện của Martha./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.