Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bùi Tín Viết Riêng Cho VOA, Thứ Ba, 22 Tháng 3 Năm 2011: Quyết định lịch sử của LHQ: Đặt cuộc sống đồng loại ở tầm cao nhất

23/03/201100:00:00(Xem: 8868)

Bùi Tín Viết Riêng Cho VOA, Thứ Ba, 22 Tháng 3 Năm 2011: Quyết định lịch sử của LHQ: Đặt cuộc sống đồng loại ở tầm cao nhất

Bùi Tín

Nghị quyết số 1973 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc chiều ngày 17-3-2011 là một nghị quyết lịch sử.

Có thể nói trong lịch sử 69 năm của LHQ (1942 – 2011), Nghị quyết 1973 là một trong những nghị quyết có ý nghĩa chính trị và tư tưởng quan trọng nhất, cao quý nhất về tôn trọng quyền sống của đồng loại trên trái đất, về bảo vệ quyền tự do của một dân tộc đang bị nguy cơ tàn sát bởi một chính quyền cực kỳ hung bạo đang lên cơn điên.

Cái cao quý của Nghị quyết 1973 là nội dung của nó nhắm cấp cứu nhân dân một nước quyết nổi dậy chống ách độc tài cá nhân của Moammar Gadhafi, tên điên khùng ở Địa Trung Hải, và đang bị đàn áp điên cuồng, đang kêu cứu thế giới can thiệp gấp để tránh khỏi bị diệt chủng.

Cả 15 nước trong Hội đồng Bảo an, cả 192 nước thành viên của LHQ đều không có một lợi ích riêng tư nào khi bàn bạc về Nghị quyết này. Do đó động cơ để ra nghị quyết về tình hình Libya hoàn toàn là trong sáng, vô tư; đó là tình Người, là lòng Nhân ái giữa cộng đồng nhân loại, là thương Người như thể thương thân, người chung Quả đất hãy thương nhau cùng. Mục tiêu của Nghị quyết là bảo vệ cuộc sống vô giá của người dân tay không.

Một Nghị quyết vô tư, trong sáng, đẹp đẽ, cao thượng như thế là rất hiếm, cho nên rất đáng quý. Nghị quyết này sẽ có ý nghĩa dài lâu, vượt qua không gian và thời gian, làm nức lòng mọi người dân lương thiện trên trái đất, củng cố niềm tin cho mọi dân tộc chưa có tự do và quyền công dân thật sự, đang khao khát quyền sống dân chủ, tự do giữa thế giới văn minh hiện tại. Đây là một mũi đột phá có ý nghĩa lịch sử, mang lại tiếng thơm và vinh dự

cho Hội đồng Bảo an và cho cả LHQ trong sứ mạng cao quý bảo vệ hòa bình và an ninh của toàn.nhân loại.

Cần chỉ rõ vinh quang trước hết thuộc về 10 nước đã bỏ phiếu thuận cho bản dự thảo đã được Pháp và Anh khởi thảo, được Ngoại trưởng Alain Juppé Pháp đọc ttrước Hội đồng Bảo an. Đó là các nước: Pháp, Anh, Brazil, Colombia, Gabon, Bosnia Herzegovina, Lebanon, ibania, Nigeria, Bồ Đào Nha và Nam Phi.

Theo tin các nhà báo Pháp theo dõi chặt chẽ cuộc bỏ phiếu lịch sử, đến phút chót, Nigeria và Nam Phi định không tham gia bỏ phiếu, đại biểu Pháp và Lebanon đã ra sức thuyết phục có kết quả, do đó mà đạt vừa đủ 10 phiếu thuận. Thật đáng mừng.

Cũng nhờ đại biểu Lebanon đã thay mặt khối nước A-rập ra sức thuyết phục các đại biểu Nga và Trung Quốc để 2 nước này chỉ không tham gia bỏ phiếu mà không dùng quyền phủ quyết của nước thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an, do đó mà cuộc bỏ phiếu tránh khỏi thất bại.

Thái độ của Đức cũng đáng ghi nhận. Bà Merkel tuy giữ lập trường không can thiệp, không bỏ phiếu, nhưng ngày 19-3 bà vẫn sang Paris để tỏ tình đoàn kết với các nước châu Âu, A-rập và châu Phi; bà cho biết Đức sẽ gửi ngay một số máy bay quan sát AWACS hiếm hoi sang Afghanistan, để các nước bạn có thể điều các máy bay AWACS ở đó sang hoạt động ở bầu trời Libya và quanh đó.

Ngay chiều 19-3, máy bay quân đội Pháp đã đánh trúng 4 xe tăng Libya đầu tiên từng bắn vào dân thường. Các máy bay Anh, Canada đang hành động tiếp. Quân đánh thuê của Libya đang hoang mang, có dấu hiệu tan rã từng mảng.

Nghị quyết 1973 ngày 17-3-2011 của Hội đồng Bảo an LHQ sẽ cổ vũ các dân tộc Bắc Phi và Trung Đông vùng dậy giành dân chủ và tự do theo đường lối hòa bình không bạo lực. Nhân dân Algerie đang rục rịch. Nhân dân Bahrain đã xuống đường đông đảo. Nhân dân Yemen đang xuống đường quyết liệt đòi tự do và công ăn việc làm. Nhà Vua Maroc đã cam kết dân chủ hóa vương quốc với một bản hiến pháp mới. Nhân dân các nước trên đây tin rằng thế giới đã chi viện, tiếp sức cho nhân dân Libya thì cũng sẽ ủng hộ chi viện các dân tộc khác.

Ở Việt Nam, các báo nhà nước được lệnh không đưa tin sâu đậm, không bình luận gì về Nghị quyết 1973 của Hội đồng Bảo an. Nhưng dấu diếm hay úp mở chỉ khêu gợi tò mò của bạn đọc, và không thiếu nguồn thông tin và bình luận phong phú trên mạng lưới thông tin dày đặc.

Sau Nghị quyết 1973, có thể thấy trên trái đất, quan hệ người với người đã đổi khác. Gần gụi, thân quen, tinh thần cứu giúp nhau trong hoạn nạn nồng ấm hơn trước. Cái lý sự cùn «không can thiệp vào nội bộ nước khác» đã bị bẻ gãy vụn từ lâu rồi. Người với người, nước này với nước khác bị ràng buộc chặt chẽ cả về luật pháp và đạo lý. Đã có cả một lập luận văn minh về «quyền can thiệp», «về bổn phận can thiệp», «về nghĩa vụ can thiệp». Đã có nhiều đạo luật văn minh nghiêm trị những công dân thấy đồng bào, đồng loại lâm nguy mà bỏ qua không ứng cứu. Làm ngơ khi đó là phạm tội, tội nặng.

Rất cần giới thiệu kỹ cho 14 người trong Bộ Chính trị của đảng CS Việt Nam về sự hình thành của Nghị quyết 1973 trên đây, cũng nên cho họ tập huấn sâu sắc về «quyền can thiệp», về «nghĩa vụ can thiệp». Và cũng nên mời người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Hà Nội tham dự.

Bùi Tín

Ý kiến bạn đọc
30/03/201117:57:35
Khách
Theo tôi nghĩ: Ông Bùi Tín khi bảo bọn 14 tên đầu sỏ Việt Cộng nằm trong Bộ Chính-trị của chúng hãy suy ngẫm về Nghị-Quyết của Hội-đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là ý Ông chỉ muốn nhắc cho bọn khốn kiếp này đừng có giở mãi cái lý-luận, cái nguyên tắc, cái đĩa hát đã cũ mòn: "Không chấp nhận cho nước nào can thiệp đến chuyện nội bộ của một nước khác !", để chúng tha hồ tự tung tự tác hà hiếp, chém giết dân lành trong nước đứng lên phản kháng, chống đối chúng. Rồi đây chúng sẽ phải trả giá, phải bị nghiêm trị đến nơi đến chốn, khi vẫn cứ tỏ thái-độ khinh thường các Nghị-quyết của Hội-đồng Bảo An LHQ hay của các Tổ chức Nhân-đạo trên Thế-giới.
Bọn khốn kiếp này hiểu rõ, biết vậy chứ chẳng phải không; nhưng với bản chất ngoan cố, lưu manh, chỉ đến khi bị trừng phạt nặng-nề bởi các nước trên Thế-giới, thì chúng mới thấm đòn.
25/03/201119:01:47
Khách
Theo dõi Bùi Tín từ ngày ông đào tị tại Pháp, càng ngày tôi càng thấy ông rõ ràng với tấm thân tình cùng đất nước hôm nay, bởi, hầu như ông là người trong số rất ít người luôn giúp ta nhìn thấy những yếu huyệt hóc hẻm nhất của tập đoàn Công Sản Việt Nam, một đảng phái được xây dựng trên dối trá, điêu ngoa và tàn độc nhất thế kỷ. Xuất thân từ một giai cấp từ trung đến cao cấp trong Quân Đội Nhân Dân của đảng CSVN, có lúc nắm giữ luôn phần chủ yếu của một cơ quan tuyên truyền của đảng, tư cách của con người Bùi Tín, có thân thế thuộc loại "danh gia vọng tộc" cuối thời Phong kiến, được gia đình giáo dục đàng hoàng, ông Bùi Tín không thể vì nhìn ra sự sai hỏng, mà nặng lời với những người sai hỏng mà ông đã từng có lúc, là đồng đội, đồng chí với họ. Cho nên, với cách nói, cáh gọi, cách xưng hô, ông vẫn dùng những ngôn từ vừa phải của một người có giáo dục với những người bạn cũ. Chính vì vậy, mà vô số nạn nhân Cộng Sản, dù muốn quên hay không thể quên được những nỗi đau thương tày trời do đảng CSVN gây ra cho họ, gia đình, cha mẹ, vợ con và cho chính bản thân họ, đã luôn tỏ ra nhẹ thì lạnh nhạt, mạnh thì dày vò, phỉ mạ ông. Những người nạn nhân Cộng sản này, trong đó có chúng tôi (xin xác minh như thế để khỏi gây nơi người đọc sự ngộ nhận là người nói lên ý kiến này, chắc cũng chỉ thuộc loại "phe mình đánh bóng phe ta"). Tôi có người anh vợ, nay cũng tị nạn và sinh sống ở Paris. Anh là một người chống cộng phải kể là rất "cực đoan", Ấy vậy mà anh đã bùi ngùi kể tôi nghe, một lần Bùi Tín được mời tới dự một cuộc hội thảo của một Tổ chức Người Việt Tị Nạn CS tại Âu Châu. Khi Bùi Tín bước vào, ông đã được chào đón với đôi ba lời thật "mạnh mẽ đến khiếm nhã" bới một hai nạn nhân Cộng Sản lúc đó. Nhưng thái độ Bùi Tín không phải là thản nhiên thách đố hay giận dữ đối trả, mà ngược lại, ông bình tĩnh đón nhận, lặng lẽ cam chịu không phải với tư thái của kẻ đầu hàng, mà với phong độ của một người từng trải, hiểu chuyện và cảm thông với uất ức, vì ông hiểu qúa rõ uất ức từ đâu ra cũng như kết qủa ắt phải có của con toán: một cộng một là hai. Từ đó ông anh thù CS một cách cực đoan của tôi, bỗng đổi cách suy nghĩ và cách cảm nhận về ông Buì Tín.Ông đã thuật lại chuyện này cho tôi nghe, qua một lần tới Mỹ, thấy ông dớm nước mắt, tôi bỗng cũng bùi ngùi. Thứ bùi ngùi không thể trách cứ nạn nhân, nhưng cũng không muốn tán trợ. Vì...Có quên được thù hận với CS hay không, không tùy thuộc vào hàng ngũ những nạn nhân CS này, mà nó tuỳ thuộc vào chính đảng CSVN, có chịu từ bỏ cái bản chất tráo trờ, dối lừa trơ trẽn, tiểu nhân trong cách bày tỏ lòng hãnh tiến của mình hay không? Trong bài trên, ông Bùi Tín phơi rõ cho chúng ta thấy cái lo âu trùng điệp tiếp sau Nghị Quyết lịch sử của Liên Hiệp Quốc cho các nước Âu Châu và Mỹ, can thiệp vào Lybia với mục đích đặt cuộc sống của nhân loại lên trên hết, xóa bỏ lằn ranh Quốc Gia mà các chế Cộng Sản và các chính phủ độc tài, tàn bạo luôn tuyên chiến với cả nhân dân hiền lương của mình, thương dùng làm trường thành bất khả xâm phạm, nơi mà họ đang mặc sức tung hoàng trong đó. Bây giờ, xin thưa với ông Bùi Tín, là người hiều đến thâm căn đảng CSVN, việc ông xướng lên gợi ý giới thiệ với 14 Ủy Viên trong Bộ Chính trị Cộng Sản và Phát ngôn viên của họ Bản Nghị Quyết LHQ nhằm can thiệp vào Lybia để bảo vệ mạng sống của người dân nước ấy có thiết thực không, khi mà chính nhiều nghị quyết họ đã ký, nhưng rồi họ cũng xé ngay khi mực còn chưa khô, nhất là "Quyền Can Thiệp" và "Nghiã Vụ Can Thiệp" của quốc tế, vào một nuớc độc tài toàn trị, cha truyền, đảng nối (tiếp) như Lybia và cái nước gọi là Cộng Hoà XHCN Việt Nam - Độc lập (sic...) - Tư Do (sic...) - Hạnh Phúc (sic...), nơi mà ý dân đối với họ như đàn gẩy tai trâu và Hiệp Ước, nghị Quyết của Liên Hiệp Quốc, thể hiện tâm nguyện của loài người, đối với 14 Ủy Viên trong Chính Trị Bộ của họ, luôn coi là những tờ giấy rách. Tuy trong lòng, cái đảng CSVN và 14 ông lãnh đạo naỳ, rất sợ vì ông đã khoáy trúng tử huyệt của họ?
23/03/201121:37:56
Khách
Tôi rất đồng ý với quan điển của ông Bùi Tín, thế giới mỗi ngày càng liên kết chặt chẽ với nhau hơn, mỗi nước đều có bổn phận cùng hợp tác và đoàn kết với LHQ thi hành bản quốc tế về nhân quyền, nước nào vi phạm phải bị xử lý. Nghị quyết 1973 là 1 điểm son ghi dấu mốc cho nhân loại mỗi ngày được tốt đẹp hơn, để đánh đổ được tới đâu hay tới đó, các chế độ độc tài ngang nhiên chà đạp lên tự do dân chủ quyền con người của nhân loại. Có nhiều người nói đến việc ăn chay, nhưng theo tôi việc ăn chay đồng nghĩa với mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm. LHQ đã vừa làm và sẽ làm mãi cho đến khi những bất công được xoá sạch.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.