Hôm nay,  

Một Đôi Điều Người Nhật Có Thể Dạy Chúng Ta ….

22/03/201100:00:00(Xem: 7856)

Một Đôi Điều Người Nhật Có Thể Dạy Chúng Ta ….

Nguyễn Q.

Hôm Chuá Nhật 20 tháng 3 tờ NY Times đăng bài “Một đôi điều người Nhật có thể dạy chúng ta” của Nicholas Kriftoff, trưởng văn phòng NY Times ở Tokyo .

Sau thiên tai ngày 11 tháng 3, đếm không hết những bài viết ca tụng về lòng tự trọng, sự chia xẻ, tinh thần kỷ luật, đức nhẫn nại mà người Nhật đã biểu lộ trong lúc đương đầu với thảm họa nầy. Những người viết giải thích tại sao không thấy có cảnh hôi cuả, cướp dựt, bạo động như ở New Orleanshay Haiti. Tại sao lại có những người sắp về hưu lại còn tình nguyện trở lại, hy sinh tính mạng cuả mình, để cố gắng sưả chửa những lò nguyên tử hư hại ở Fukushima Daiichi , hy vọng tai ương do phóng xạ không lan rộng tới đồng bào mình. Đây là những người anh hùng đích thực, và ông Nicholas tự hỏi khi nào thì những bức tượng cuả những người anh hùng nầy sẽ được dựng lên như chứng tích của lòng trung thành, tận tụy với công việc, xã thân vì tha nhân - như bức tượng nổi tiếng cuả con chó Hachiko . Hachiko mỗi chiều ra ga xe lửa đón người chủ đi làm việc trở về. Một ngày kia, vào năm 1925, người chủ chết ở sở làm và không bao giờ trở về nưã. Trong suốt mười năm sau, cho tới khi chết, Hachiko vẫn mỗi ngày ra ga xe chờ, lỡ người chủ còn trở về. Ở đây, chúng ta đã có tượng cuả những người đánh basketball, cuả tài tử đóng phim cao-bồi.

Năm 1995, ông Nicholas đi làm tin vụ động đất ở Kobe, có tới 6000 người chết. Ông nhìn khắp nơi để tìm chứng cớ là ở đây cũng có người hôi của. Cuối cùng, ông gặp người chủ một tiệm tạp hóa nhỏ, nơi vưà có ba thanh niên ăn cắp thực phẩm và bỏ chạy. Ông Nicholas hỏi người chủ tiệm có ngạc nhiên không khi có những người Nhật tệ như vậy. Người chủ trả lời “Không, ông hiểu lầm rồi. Mấy người hôi cuả đó không phải là người Nhật. Họ là người ngoại quốc”.

Khi thiên tai xẩy ra, những cưả tiệm thực phẩm quanh vùng không xem đây là “cơ hội” kiếm tiền. Họ phát không thức ăn, nước uống cho nạn nhân. Có những người homeless còn đem những tấm thùng giấy, là giường ngủ cuả mình, cho những người bị kẹt lại ở nhà ga mượn ngủ tạm qua đêm. Có ai còn nhớ những năm chiến tranh đồng bào mình chạy về thành phố, phải bán đi những gì còn mang theo được với giá rẽ mạt để mua thức ăn sống qua ngày, và những chủ tiệm buôn đã cám ơn trời đất cho mình thêm tài lộc!

Ông Nicholas sống 5 năm ở Nhật với gia đình. Một hôm ông mời các bạn học cuả con tới nhà dự sinh nhật cuả con và tham dự trò chơi musical chairs. Disaster, ông than. Trẻ em Nhật không coi chuyện dành dựt, xô đẩy nhau là “vui”. Người Nhật nhẹ nhàng, trân trọng trong cách đối xử với nhau, tương kính như tân. Cứ nhìn những món quà họ trao tặng nhau thì cũng biết. Mỗi nhà ga ở Nhật là một shopping center với không biết bao nhiêu tiệm bán quà bánh, đầy người mua. Những cưả hàng nầy thường bán những thứ giống nhau, những hộp bánh làm bằng bột gạo nếp có nhân đậu đỏ, nhưng gói ghém tuyệt đẹp. Họ nhẫn nại sắp hàng đứng mua đế đem biếu cho bạn bè, thân nhân trên đường về nhà hay trong dịp gặp mặt nào đó sắp tới. Không thể tới thăm ai mà đi tay không! Họ lễ độ tới mức nhiều người cho là không thật. Khi bàn thảo công chuyện, đừng tưởng họ cười cười, gục gục đầu rồi nói “I see, I see…” là họ đồng ý với mình. Không, họ chỉ muốn nói “vâng, tôi nghe…” Có thế thôi.

Người Việt mình thường nói “một người Việt bằng ba người Nhật, nhưng ba người Việt họp lại thì thua một người Nhật”. Tinh thần tập thể cuả người Nhật thật đáng kính nể và đây có thể là điều cần thiết giúp họ tồn tại qua biết bao nhiêu biến động. Họ bỏ ra rất nhiều thì giờ bàn thảo vấn đề trong nhóm với nhau, bàn lui bàn tới, bàn tới bàn lui, cho tới khi có sự “nhất trí” của mọi người, có quyết định chung rồi mới làm. Họ xấu hổ khi ngồi không trong lúc mọi người trong nhóm bận rộn làm việc. Mỗi lần qua Nhật ghé lại trạm xe lửa để đổi JR pass cho cả nhóm, thường thì mình giao hết cho một người nhân viên ngồi sau quầy, nhưng những nhân viên ở các quầy khác sẽ chạy lại ngay tức khắc khi vưà làm xong công việc cuả mình, chia nhau xấp JR pass để phụ làm thủ tục.

Người Nhật tự hào về công việc và đóng góp cuả mình cho xã hội. Họ làm việc tận tụy. Không có vấn đề cho “tip” ở tiệm ăn, khách sạn, vận chuyển… Họ cho rằng họ có trách nhiệm làm việc hết mình vì đã lãnh thù lao, không phải để mong đợi có thêm tiền “tip”. Ngay cả những người dọn dẹp phòng ốc trong khách sạn cũng từ chối nhận “tip” dù không có ai nhìn thấy.

Văn hóa Nhật trái ngược với văn hóa cuả “I”, cuả “me”, cuả “mine”, cuả “not my fault”. Họ giỏi chịu đựng và nhẫn nại, đặt quyền lợi cuả tập thể trên quyền lợi của cá nhân. Nhưng sự chịu đựng, nhẫn nại nầy có thể giải thích phần nào việc duy trì những chính phủ yếu, thiếu hiệu năng. Thủ Tướng Kan có tỷ lệ chấp thuận rất thấp và người ta dự đoán, nếu không có trận thiên tai kỳ nầy, ông sẽ phải ra đi trong vòng vài ba tháng tới.

Với tinh thần trách nhiệm cuả mỗi ngườì, người dân Nhật sẽ không chỉ trông cậy vào chính phủ mà sẽ cùng nhau vượt qua tai ương để xây dựng lại xứ sở cuả mình. Hầu như ai cũng biết rõ vai trò cuả mình trong guồng máy và làm việc rất nhịp nhàng, ăn khớp với nhau. Các khách sạn, xe chuyên chở khách đến phi trường thuộc nhiều công ty khác nhau, có khi còn cạnh tranh với nhau rất ráo riết, nhưng cùng dùng chung một hệ thống ký hiệu . Khách đi hãng nào, khách sạn biết hãng đó nằm terminal nào và sẽ cột vào hành lý cuả khách cái nhản có màu cuả riêng terminal đó, trước khi xếp lên xe bus đi phi trường. Mỗi terminal trên bản đồ cuả phi trường đặt trên xe bus đều có tô màu riêng. Khi xe dừng lại ở terminal nào thì màu cuả terminal đó hiện lên trên screen, khách không thể xuống lầm được. Rồi những người nhân viên cuả hãng xe bus làm việc ở terminal chỉ mở thùng xe mang xuống hành lý có nhản cùng màu với màu cuả terminal mà nhân viên khách sạn đã cột vào. Không cần phải đem hành lý xuống hỏi cái nầy là cuả ai, cai kia là cuả ai. Phải thì để lại, không phải thì lại bỏ lên xe chạy tiếp…

Những trường tiểu học, như ông Nicolas cho biết, không có giáo viên dự khuyết. Khi giáo viên bệnh, học sinh tự điêù hành lớp học với nhau. 

Xã hội Nhật là một xã hội kỹ cương, nhưng đây có phải là một xã hội hạnh phúc không" Tùy mỗi người nhận xét. Chín mười giờ tối vẫn còn nhiều người mặc còm-lê cà vạt rất đẹp, đắt tiền, xách cặp lầm lủi bước nhanh tới trạm xe lưả, hay đứng ăn vội vàng bát mì trong một tiệm ăn rất nhỏ bên đường. Tờ Wall Street Journal kể khi một người muốn về nhà ngay sau giờ tan sở, họ thường điện thoại về hỏi vợ xem có “vấn đề” gì không. Người vợ không muốn hàng xóm thấy chồng mình về nhà sớm quá, sợ họ nghĩ là chồng mình không phải là asset của công ty, làm vợ mất mặt. Có lúc người vợ phải đi quanh lối xóm“chuẩn bị dư luận” trước khi chồng về. Đâu là thì giờ riêng tư cho bản thân, cho gia đình"

Những tấm lều cuả những người salaryman mất việc ngày càng nhiều trong các công viên. Cứ tối đến là những tấm thùng giấy vuông vắn dựng lên ngoài lành lang của các cao ốc chung quanh vùng Shinjuku, làm chổ ngủ cho những người homeless. Đời sống ngày càng khó khăn hơn, tỷ lệ tự tử cuả những người trẻ tuổi gia tăng…

***

Chế độ quân phiệt Nhật đã để lại nhiều tội ác trên những quốc gia họ chiếm đóng trong thế chiến thứ hai. Ngay cả trên đất Nhật, sau trận động đất năm 1923, khoảng 6000 người không phải dân Nhật đã bị giết hại vì bị đổ tội là gây hoả hoạn và ngay cả tạo ra động đất… Nhưng với người Nhật, họ không phải chỉ có đôi điều mà có quá nhiều điều để dạy chúng ta …

21 tháng 3, 2011.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian gần đây, những người thương vay khóc mướn ở Việt Nam thường đem vấn đề Chủ nghĩa Xã hội và đảng có quyền một mình lãnh đạo ra hù họa dư luận. Tuy nhiên, càng vênh váo và cù nhầy bao nhiêu lại càng lâm vào thế bí. Những bài viết không trả lời được câu hỏi: Ai đã trao quyền lãnh đạo cho Đảng, và tại sao Đảng sợ Dân chủ đến thế?
Cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì, chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng. Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ quí thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”
Một quan điểm lạc quan đang dấy lên trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng CSVN khi bước vào năm 2024, nhưng thực tế tiềm ẩn những khó khăn chưa lường trước được...
Nếu Donald Trump giành lại được Nhà Trắng vào tháng 11, năm nay có thể đánh dấu một bước ngoặt đối với quyền lực của Mỹ. Cuối cùng, nỗi sợ hãi về tình trạng suy tàn đã khiến cho người Mỹ bận tâm kể từ thời thuộc địa sẽ được biện minh. Hầu hết người Mỹ tin rằng, Hoa Kỳ trong tình trạng suy tàn, Donald Trump tuyên bố rằng ông có thể “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Nhưng tiền đề của Trump đơn giản là sai, và các biện pháp trị liệu được ông đề xuất đặt ra mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ.
Đảng CSVN hay nói “Trí thức là “nguyên khí của quốc gia”, làm hưng thịnh đất nước, rạng rỡ dân tộc*; “Trí thức là vốn liếng quý báu của Dân tộc”; hay “Thanh niên là rường cột của nước nhà” , nhưng tại sao nhiều người vẫn ngại đứng vào hàng ngũ đảng? Lý do vì đảng chỉ muốn gom Trí thức và Thanh niên “vào chung một rọ để nắm tóc”...
Tây Bắc hay Tây Nguyên thì cũng chừng đó vấn đề thôi: đất đai, tôn giáo, chủng tộc… Cả ba đều bị nhũng nhiễu, lũng đoạn tới cùng, và bị áp chế dã man tàn bạo. Ở đâu giới quan chức cũng đều được dung dưỡng, bao che để tiếp tục lộng quyền (thay vì xét sử) nên bi kịch của Tây Nguyên (nói riêng) và Cao Nguyên (nói chung) e sẽ còn dài, nếu chế độ toàn trị hiện hành vẫn còn tồn tại...
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.