Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bản Dịch Việt Ngữ Từ Nguyên Tác “the Chau Trial” Của Tác Giả Elizabeth Pond (xiix)

11/03/201100:00:00(Xem: 3986)

Đọc Sách Mới: Bản dịch Việt ngữ từ nguyên tác “The Chau Trial” của tác giả Elizabeth Pond (XIIX)
7 cuộc gặp gỡ giữa hai anh em
image003-4004Tác giả Elizabeth Pond

Là một tác giả và diễn giả danh tiếng chuyên về các vấn đề quốc tế, tên tuổi Elizabeth Pond (hình bên) được nể trọng ở Âu Châu và Hoa Kỳ, trong cả hai lãnh vực báo chí và hàn lâm. Ngoài công việc giảng dạy tại các đại học Đức và Mỹ, bà còn là thành viên nhiều hội đồng tham vấn và viện nghiên cứu chiến lược quốc tế như: The Council on Foreign Relations, the German Council on Foreign Relations, the International Institute for Strategic Studies, the US Institute of Peace... và là tác giả của 11 cuốn sách có nội dung đã đụng tới các vấn đề nóng bỏng nhất tại nhiều khu vực của thế giới như bức tường Bá Linh, Chính sách Mỹ đối với nước Đức; Biến động vùng Balcans; Nhận thức về nước Nga; Sự tái sinh của Âu châu... 
Sự nghiệp của Elizabeth Pond bắt đầu bằng “The Chau Trial”. Đúng 40 năm trước đây, sau cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân, cô phái viên của The Christian Science Monitor xin nghỉ giả hạn luôn nửa năm để ở lại Saigon theo dõi tại chỗ. Và “The Chau Trial” trở thành tác phẩm đầu tay của Elizabeth Pond, với kết luận “Đây là bước khởi đầu sự sụp đổ của ông Thiệu.”
Cho tới nay, 40 năm sau “Vụ án Trần Ngọc Châu”, tác giả và nhân vật chính trong vụ án - Pond và Châu- vẫn chưa hề gặp nhau. 
Sau đây là bản dịch Việt ngữ “Vụ Án Trần Ngọc Châu” do THANH NGUYỄN và HOÀNG NGỌC TRÁC chuyển ngữ từ nguyên tác “The Chau Trial”, với hế nhưngbản án của phiên xử đầu tiên, không có mặt bị cáo, đã đương nhiên mất hiệu lực một khi ông Châu ký thỉnh nguyện xin được tái xử và ông sẽ ra tòa.

***
XIIX. Cáo trạng kết tội
2. Lần thứ hai:
Tháng 5/1966 khi Trần Ngọc Châu được điều về Sàigòn để làm Chỉ huy Trưởng Trung tâm Huấn luyện Bình định Nông thôn thì bị can lại đến gặp Châu lần thứ hai. Lần này đương sự tìm cách nêu vấn đề là Hoa Kỳ xử dụng đôla và vũ khí để khống chế các nước khác. Đương sự cũng nêu vấn đề trung lập hóa Việt Nam do phong trào chống Mỹ đang lên đến cao điểm. Đương sự thúc dục Trần Ngọc Châu tranh thủ bè bạn, các giới chức cao cấp, các giới trí thức và kết hợp họ lại để trong tương lai khi gặp thời cơ sẽ bắt liên lạc với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Ông Châu đã hỏi bị can xem đương sự có muốn tiếp xúc với người Mỹ hay không. Nếu đồng ý thì ông Châu sẽ giới thiệu đương sự với họ nhưng bị can đã từ chối.
3. Lần thứ ba: 
Đến cuối năm 1967, trong khi chuẩn bị tranh cử vào Hạ Viện Trần Ngọc Châu đã phái Kháng đi kiếm Hiền để đến gặp đương sự tại nhà riêng. Châu đã phàn nàn với Hiền là Hiền tiếp xúc quá nhiều với mọi giới. Nếu như Hiền bị bắt thì Châu sẽ bị liên lụy. Đồng thời Châu đã yêu cầu Hiền báo lại với thượng cấp yêu cầu là không ngăn chận quần chúng đi bầu cử hoặc phá hoại bầu cử bằng những hành động như là pháo kích hoặc ném lựu đạn vào dân chúng. Châu cũng nêu ý kiến là mình không chống cộng một cách mù quáng. Châu ngỏ ý sẵn sàng hành động phục vụ cho những gì có lợi cho dân tộc và hòa bình. Bị cáo sau đó có đạo đạt ý kiến của Châu lên cấp trên. Chính vì thế mà cuộc bầu cử diễn ra êm đẹp tại Kiến Hòa.
4. Lần thứ tư:
Vào giữa năm 1968. sau hai đợt tổng tấn công của Cộng sản, bị can tìm đến gặp Châu ở nhà riêng để bàn bạc về chuyến đi của Châu sang Hoa Kỳ và Âu Châu. Trong lần tiếp xúc này Hiền đã nhận thấy rằng Châu có phần chao đảo trong phần tin tưởng vào sức mạnh và thiện chí của Hoa Kỳ...
5. Lần thứ năm:
Khoảng cuối 1968, khi người dân Hoa Kỳ đang chú mục vào cuộc bầu cử Tổng thống tại Hoa Kỳ thì bị can đã tìm gặp Châu để khai thác tin tức có liên quan đến hai ứng cử viên Tổng Thống là Humphrey và Nixon.
6. Lần thứ sáu:
Sau khi Tổng Thống Hoa Kỳ tuyên bố ngưng ném bom miền Bắc, bị can đã đi gặp Châu và nói với Châu rằng: "Người Mỹ không thể làm tất cả cái gì họ muốn ở Việt Nam; rằng không phải tất cả mọi quyết định đều nằm trong tay người Mỹ và rằng người Việt nam cứ phải theo đó mà làm.
Từ ngữ xử dụng trong nguyên bản đối với phần này có phần mơ hồ. Thực tế thì điểm này lại do chính Châu nói ra với Hiền trong khi Hiền nghĩ rằng việc Sàigòn bất mãn về việc ngưng ném bom là do Hoa Kỳ dàn dựng.
Châu có yêu cầu bị can thăm dò xem liệu miền Bác có chịu tiếp đón một phái đoàn Dân biểu miền Nam hay không nếu như đoàn này được phái đi Hà Nội để gặp gỡ với các lãnh đạo miền Bắc nhằm tìm ra giải pháp cho cuộc chiến tại miền Nam. Bị can nói với Châu là đương sự sẽ liên hệ với mặt trận và với đại diện miền Bắc và đương sự cũng đã truyền đạt đề nghị của Châu lên thượng cấp. Và sau đó đương sự cũng đã nói với Châu là nên theo lập trường của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và lập trường của Hà Nội như đã được công bố trên đài phát thanh của mặt trận và đài Hà Nội. Điều đó có nghĩa là phía Cộng sản đã không chấp nhận đề nghị của Châu.
Phần cáo trạng này có sự nhầm lẫn. Chính Hiền nhận được chỉ thị từ thượng cấp là để trả lời cho đề nghị của Châu đương sự nên theo chủ trương đường lối như được công bố trên đài phát thanh Mặt trận và đài Hà Nội.
7. Lần bảy:
Sau khi ông Nixon đắc cử Tổng Thống Hoa Kỳ thì bị can đi tìm gặp Châu với hai người con của mình để dọ dẫm tình hình và đồng thời cũng để thúc dục Châu bắt liên lạc với Mặt Trận Giải Phóng nhằm tìm giải pháp cho cuộc chiến tại miền Nam. Lần này thì Châu cho hai người con của đương sự mười ngàn đồng.
8. Lần thứ tám:
Sau Tết Kỷ Dậu (1969) thì Châu, thông qua người giao liên đã mời Trần Ngọc Hiền đến gặp đương sự, và Châu đề nghị cử một phái đoàn gồm một số Dân biểu và đại diện tôn giáo đi Paris hoặc bất kỳ một nơi nào khác, ở một nước nào khác, để tiếp xúc riêng với các đại biểu miền Bắc và Mặt Trận Giải Phóng với mục đích là trao đổi quan điểm và hiểu biết, và để tìm ra khả năng giải quyết cuộc chiến giữa người Việt và người Việt. Châu nói rằng sớm hay muộn thì cuộc chiến cũng cần phải được giải quyết giữa Mặt Trận Giải Phóng và miền Nam Việt Nam, nhưng dù sao thì lúc bấy giờ cũng còn quá sớm để cho công bố ý kiến này. Chính vì vậy mà Châu sợ rằng việc công bố ý kiến đó là nguy hiểm. Bị can cũng hứa với Châu là đương sự sẽ báo cáo lên cấp trên về nhóm do Châu nêu ra và thực tế là cũng có thế lực.
Trong lần gặp gỡ này Châu cho đương sự vay 10 ngàn đồng. Đương sự có ý muốn gặp Châu lại để tìm hiểu thêm về việc cử phái đoàn nêu trên đi Paris để gặp các đại biểu miền Bắc và Mặt Trận Giải Phóng nhưng đương sự đã bị bắt vào ngày 6/4/1969.


Trần Châu Khang: giao liên, khai rằng mình là anh của Trần Ngọc Châu và đóng vai trò giao liên giữa Châu và Hiền. Đương sự cũng đã được Hiền tường trình về các chiến thắng trên mặt chính trị và quân sự của Mặt Trận Giải Phóng tại miền Nam. Hiền đã thuyết phục Châu đưa Kháng vào làm việc tại TTHLBĐNT để Kháng có thể ẩn náu tại đó mà làm công tác tình báo chiến lược cho trung ương cục miền Nam. Trong thời gian làm việc lại TTHLBĐNT đương sự đã đánh cắp trong khoảng từ tháng 1/1967 đến thang 6/1967 một số tài liệu của trung tâm này và chuyển cho Hiền khai thác. Từ tháng 4/1968 đến tháng 4/1969 đương sự đã đánh cắp ba loại tài liệu liên quan đến hệ thống bảo mật, đến chương trình hoạch định bố trí cán bộ BĐNT, đến phúc trình các cuộc hội thảo, đến kế hoach bình định, và đến các khu vực ưu tiên cho kế hoạch bình định và chuyển hết cho Trần Ngọc Hiền.
Đây là những loại tài liệu được đóng dấu "mật" theo thông lệ nhưng thực ra thì thường xuyên vẫn được cung cấp cho báo chí. Và vì chỉ là một nhân vật thứ yếu nên Khang cũng chỉ bị kết án năm năm tù.
Kết luận: Vì những lẻ ở trên, Trần Ngọc Châu bị buộc tội: "Liên lạc với một người thực hiện các hoạt động có phương hại đến an ninh quốc gia".
Tội trạng và hình phạt này đã được quy định ở điều 10 dụ 47 ban hành ngày 21/8/1956, ở điều một của sắc luật 49/67 ban hành ngày 30/10/1967, và ở điều 9 sắc luật 11/62 ban hành ngày 21/5/1962.
(Kết thúc phần cáo trạng)
Bà Đại:
Tôi thấy rằng tất cả mọi sự bào chữa của tôi đều vô tích sự do đó tôi đề nghị quý tòa nên hỏi Dân biểu Châu xem ông có cần luật sư hay không.
Chánh thẩm:
Nếu bị cáo từ chối không xử dụng luật sư do mình mướn thì chúng tôi sẽ yêu cầu tòa chỉ định luật sư công.
Ông Châu:
Tôi xin quý tòa cho phép tôi được tham khảo với các luật sư của tôi về vấn đề này.
Chánh thẩm:
Tòa án không ép buộc một luật sư nào phải bào chữa cho bị can nhưng chúng tôi cho Dân biểu Châu 10 phút để hội ý với các luật sư của ông.
Bà Đại:
Dân biểu Châu đã nhờ chúng tôi bào chữa cho ông nhưng nếu đến giờ phút này mà Dân biểu Châu cho rằng sự hiện diện của chúng tôi không còn cần thiết nữa thì tốt hơn cả là chúng tôi nên rút lui.
Luật sư Trần Văn Tuyên:
Chúng tôi đồng ý 10 phút để hội ý.
(Phiên xử tạm hoãn. Sau đó khi trở vào 
thì Bà Đại không còn khoác áo luật sư)
Ông Châu:
Các luật sư của tôi đã cạn lời thế nhưng quí tòa đã không chấp nhận việc bào chữa cho tôi. Nếu ta cứ tiếp tục kiểu này thì tôi cho rằng không có lợi gì cả. Tôi đồng ý để cho các luật sư của tôi rút lui (1).
*
Hình như có hai lý do trong chiến thuật để các luật sư rút lui ở đây. Lý do chung nhất là để đưa vụ án vào lãnh vực chính trị tức là mặc nhiên công nhận rằng ông Châu chẳng có hy vọng gì được xét xử công bằng theo các thủ tục pháp lý của tòa án. Còn lý do cụ thể hơn là nhằm kéo dài vụ án.
Kéo dài bằng cách lợi dụng các thủ tục hành chánh chậm trễ trong việc điều động luật sư thay thế.
Chờ cho đến khi kết thúc vụ đình công của báo giới. Báo chí lúc bấy giờ đang còn phản đối chính quyền về vụ gia tăng giá báo. Có người cho rằng tuy chính quyền có bị xao động về việc báo giới biểu lộ sự căm phẩn đó thế nhưng lại cũng có vẻ như muốn khuyến khích vụ đình công này trong thời gian xử ông Châu! Hình như là chính quyền muốn kết thúc vụ xử trong vòng một ngày. 
Trong khi đó thì ở Sàigòn đang lâm vào tình trạng cạn nguồn dự trữ về gạo. Vụ mùa thu hoạch đang bị các nông gia giữ lại ở vùng Châu thổ (như vậy là điều tốt vì chứng tỏ là họ đủ giàu để khỏi phải bán gạo) hoặc bởi giới trung gian người Hoa (mà như vậy thì lại là triệu chứng chẳng lành vì nhiều lý do). Người ta đang đề nghị đưa ra các chiến dịch thu hoạch lúa. Cũng trong thời kỳ ấy các viên chức Hoa Kỳ đang cho khai trương hệ thống mới nhằm đánh giá kế hoạch bình định tại miền Nam. Theo hệ thống này -- căn cứ vào 139 câu hỏi do máy điện toán đánh giá cho mỗi địa phương -- thì 87,9% các xã ấp tại miền Nam tương đối đã được bình định.
Về tình hình chiến sự thì đến cuối tuần 40 pháo đài hay B52 của không lực Hoa Kỳ đã trút hơn 1000 tấn bom xuống các cơ sở hậu cần của Bắc Việt trong nội địa nước Lào.
Tư lệnh quân lực Mỹ, tướng Creighton Abrams, được quyền cho lệnh trực tiếp oanh kích ở phía đông trên lãnh thổ Lào.
Số quân Mỹ tụt xuống còn 467.350 người tính vào giai đoạn đầu của đợt thứ III kể từ khi bắt đầu kế hoạch rút quân.
Người ta công bố rằng ở chiến khu D bộ binh Hoa Kỳ đã tịch thu 1000 đôi dép râu, 2000 chén ăn cơm, 130 bình đựng nước, 5 xe đạp, và 5 ruột xe đạp. Lại thêm 2 trực thăng bị bắn rơi trong tổng số 6456 trực thăng và phi cơ Mỹ bị hạ tính từ 1/1/1961.
Các viên chức Hoa Kỳ và Việt Nam đã kết thúc cuộc điều tra dưới hỏa lực của địch ở miền Trung về vụ 5 phụ nữ và 11 trẻ em bị 1 toán thám sát thủy quân lục chiến Mỹ giết chết. Đầu đuôi là cứ mỗi lần toán thám sát đó tiến vào làng thì từ trong đó có súng bắn ra; một binh lính Mỹ lại vừa lọt vào hầm chông khi xảy ra vụ nổ súng ngay sau giờ giới nghiêm; đấy là vùng tự do oanh kích và các gia đình VC sống ở đấy đã không chịu dời đi nơi khác. Người ta đã báo cho các gia đình ấy biết rằng họ có thể rời khỏi nhà sau giờ giới nghiêm nếu cầm theo đèn và đi thành từng toán không quá 6 người. Một sĩ quan miền Nam nói rằng người ta đã phát hiện ra các xác chết ở ngưỡng cửa của ba ngôi nhà tranh liền nhau. Vấn đề là các gia đình đó vi phạm lệnh giới nghiêm hay là chẳng qua trước đó cũng chỉ lo việc riêng hằng ngày.
(Không theo dõi được các diễn tiếp sau đó).
Chánh thẩm:
Tất nhiên là các luật sư có thể rút lui thế nhưng ta không thể tiếp tục phiên xử nếu không có phần bào chữa.
Ông Tuyên:
Xin quí tòa cho phép chúng tôi được rút lui.
Ông Châu:
Tôi là một công dân. Tôi biết trước là tôi sẽ bị kết án cho dù tôi có luật sư hay không.
Chánh thẩm: 
(nói với ông Châu) 
Không. Ông chỉ đến đây để nói xem ông có luật sư bào chữa hay không.
Ông Châu:
Tôi đến đây không phải nhất thiết để bảo vệ cho mạng sống của tôi nhưng cốt là để bảo vệ nhân phẩm của tôi. Tôi đã phục vụ đất nước tôi từ 23 năm nay.
Ông Tuyên:
Chúng tôi thấy sự có mặt của chúng tôi ở nơi đây là không còn cần thiết nữa do đó chúng tôi đã quyết định rút lui.
(Tòa hoãn xử, dời qua ngày hôm sau).
Kỳ tới: Phiên xử ngày Thứ Hai.
Bìa sách “Vụ Án Trần Ngọc Châu”, 504 trang, ấn phí 25 mỹ kim. Sách gửi tận nhà trong nước Mỹ thêm $5 cước phí. Bạn đọc và các đại lý xin liên lạc Việt Báo: 
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Mắt thường chúng ta có thể nhìn thấy bao xa?
Theo nhà dịch tễ học hàng đầu của Thụy Điển, hầu như không có dấu hiệu nào cho thấy miễn dịch cộng đồng đang giúp nước họ chống lại Covid-19
Theo dự báo mới nhất của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA), đại dịch Covid-19 sẽ gây thiệt hại lớn cho ngành hàng không toàn cầu trong giai đoạn 2020-2021.
Sau khi các hãng dược phẩm Mỹ và Anh lần lượt công bố kết quả thử nghiệm khả quan vaccine phòng Covid-19, Nga cũng tuyên bố sẽ bán vaccine Covid-19 với giá rẻ hơn và đặt mục tiêu sản xuất 1 tỷ liều trong năm 2021
Theo trang Financial Times, Facebook đang lên kế hoạch “lấy lòng” ông Biden bằng các chiến dịch tập trung vào Covid-19 và biến đổi khí hậu.