Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Mê Tới Ghiền Hồi Nào Hổng Hay

26/02/201100:00:00(Xem: 13516)
Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Mê Tới Ghiền Hồi Nào Hổng Hay

Trương Ngọc Bảo Xuân
Chị Ngà hỏi:
-Nè, có ai coi phim Xin Chào Thượng Đế chưa" xời ơi phim này khiến tui tiêu hết hộp khăn giấy. Sao mà tài tử Hàn nó khóc như trời mưa dột vách lá vậy ta" Đàn ông đàn bà con nít gì cũng khóc sướt mướt hay vậy ta" Hồi xưa nghe nói có vài nghệ sĩ, những lúc thương cảm cần phải khóc mà không thế nào ra một giọt nước mắt, khóc tự nhiên không được, họ phải khóc bằng dầu, nghĩa là họ quẹt chút dầu gió lên khăn tay rồi chậm chậm mắt, hơi dầu cay làm họ chảy nước mắt, còn trong phim, họ quay ngay vô đôi mắt, thấy đôi mắt của người tài tử trở nên u buồn, tối lại, thấy tình cảm từ trái tim từ từ dâng lên, con mắt từ từ ửng đỏ, lỗ mũi cũng từ từ ửng đỏ, rồi nước mắt từ từ ứa ra lưng tròng, rồi nước mắt đọng lại có hột từ từ rớt xuống, chảy dài xuống đôi má, rồi cứ vậy mà tiếp tục chảy… như mưa dột mái lá vậy. Hay thiệt!
Kim nói:
-Chị sao hay tôn sùng tài tử Hàn đưa tuốt lên cung trăng nghe "muốn ói" nghệ sĩ mình cũng khóc hay vậy, mà còn "tàn tài" hơn nữa kìa. Theo em, khóc hay là khóc mà đừng để giọt nước mắt rớt ra khỏi mi mắt, cứ để giọt nước mắt no tròn đọng lung linh ngay mi mắt, làm cho người coi bị nghẹn ngang trái tim, ấm ức, nỗi buồn mới sâu mới thắm, còn để nước mắt giọt ngắn giọt dài chảy tuôn tuôn xuống là giải tỏa hết nỗi lòng rồi còn gì"
Chị Ngà nói:
-Nói đúng. Nhưng cũng tùy lúc tùy chuyện. Mà thôi, mình chưa tới lúc phải phân tích sâu xa về những kiểu khóc nghe, đây là tui chỉ muốn nói về cuốn phim tui mới coi xong thôi nha. Tại tui coi phim Hàn nhiều hơn, với lại, coi phim mình mà thấy dạng cái lá cờ máu đó lời ăn tiếng nói đó hay bộ quần áo công an của họ là tui nổi sùng! với lại phim Hàn bây giờ đại hạ giá, rẻ quá, mỗi lần mua cả đống, coi đã đời.
Láng hỏi:
-Chị coi phim mà chị có mê luôn tài tử hông đó" Hồi trước em nghe nói có phong trào mấy cô coi phim Hàn mê tài tử Hàn lấy chồng Hàn luôn!
Chị Ngà phất phất tay, nói:
-Thôi thôi, xẹt vô lảng òm! Phim này có một chỗ rất là hay, anh chàng vai chánh là một thanh niên đã qua tuổi hăm mấy rồi, thân thể cường tráng nhưng trí não không được phát triển, bị ngưng lại ở thời gian con nít bảy tuổi mà thôi, được bác sĩ giải phẫu, mới đầu lấy lại được sự thông minh như người thanh niên hăm mấy, thế nhưng, từ từ bộ não bị trở lại như đứa bé từ lúc tập đứng tập đi cho tới bảy tuổi thì ngưng phát triển. Cảnh tui nói là lúc thân thể anh ta bị thay đổi, tay chân mất đi sức mạnh, anh đi chợ cùng người yêu, nàng xách hai bịch đồ, anh dành lấy một, bàn tay không có sức, bịch đồ rớt xuống cả lố cam lăn tròn dưới đất, lúng túng anh đưa tay ra tính lượm lên nhưng trí óc anh không còn điều khiển được những bắp thịt nữa rồi, tay anh không khép lại để cầm được trái cam, khi anh cố gắng mà vẫn không cầm được trái cam thì bàn tay của người con gái hết dạ yêu anh, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay anh, bàn tay nàng được điều khiển bằng con tim, tay trên tay nhẹ nhàng bóp lại cầm lấy trái cam, tới đó thì nước mắt tui đã từ từ trào lên ứa ra hồi nào không hay, rớt xuống như chuổi hột bẹt đứt dây, trái tim tui cũng như muốn đứng lại! Đạo diễn hay tài tử cũng hay. Họ chỉ khéo léo quay hai bàn tay ấy thôi, hai bàn tay nói lên được hai chữ "tình yêu" nâng đỡ…

Diễn tả tình yêu, đâu cần phải ôm nhau hôn méo mày méo mặt, chỉ cần quay đại ảnh hai bàn tay ấy, cái mạnh mẽ ôm lấy cái yếu ớt, đủ nói lên tình yêu sâu sắc, lòng trắc ẩn của người con gái và tính cách quan trọng của câu nói -yêu nhau, yêu khi mạnh khỏe và càng yêu nhau hơn khi bịnh hoạn. Tuy chuyện tình rất là cải lương nhưng sự diễn xuất từ nội tâm đưa ra ngoài ánh mắt làn môi giọng nói làm cho người xem cảm động. Từ cảm động đi tới chỗ từ từ đem mình vô hoàn cảnh ấy, tưởng tượng mình trở thành nhân vật ấy, yêu người đàn ông thắm thiết như thế ấy, được người con trai yêu mình như vậy… ôi… mình yêu người ta trăm phần trăm được người ta yêu mình hai trăm phần trăm, không đáng mê sao Trời" từ mê tới ghiền hồi nào hổng hay. Tui khoaí nhứt sự mạnh bạo trong tình yêu của ngườithanh niên trong những cảnh anh ta nắm lấy bàn tay của người yêu lôi đi.
Nói thiệt, cả cuốn phim làm tui tiêu nguyên hộp khăn giấy…
Sương nói:
-Nghe chị Ngà nói em cũng cảm động với ý nghĩa "tình yêu nâng đỡ" dù chưa coi phim. Bữa nào chị cho em mượn nha.
Thu nói:
-Xời ơi i i… thì giờ đâu Sương coi" chị Ngà này đâu phải như mình, chị Ngà này sướng quá cha! chị Ngà này về nhà đâu phải lo cơm nước, về là có sẵn cơm ăn, ăn xong "phẻ phắn" leo lên giường khóc lóc với tài tử, chìm đắm trong mấy chuyện phim, theo dõi những chuyện tình không có thật, sống mơ mơ màng màng riết rồi quên mất hiện tại, bởi vậy cầu mới ngẹt thùng rác chưa đổ… Tui thà nằm kế thân thể của chồng ấm áp, thỏ thẻ chia xẻ buồn vui lo lắng với nhau giải quyết vấn đề xảy ra hàng ngày một cách thực tế hơn là ôm hộp khăn giấy khóc theo những cuộc đời lãng mạn tiểu thuyết! Hồi nhỏ má em dặn có thương ai thì thương 50 phần trăm thôi, chừa 50 phần trăm cho mình để lỡ khi xa nhau thì mình không thảm sầu quá mức.
Khải nghe vợ nói vậy, lườm Thu, hỏi:
-Thế, em yêu anh bao nhiêu phần trăm" Sao vài năm sống chung nhau, có lẽ chỉ còn hai mươi phần thôi, phải không"
Thu cười lỏn lẻn nhìn chồng:
-Hi hi hi anh thì khác. Gặp anh thì em mê anh thấy mồ. Em thương anh không tính được bằng con số, nghĩa là thiên thu bất tận, như vũ trụ, được chưa" còn anh" hỏi ngừơi ta, còn anh" Thương em cỡ nào" Nói thiệt đi.
Khải cười cừơi chọc vợ bằng giọng miền Nam:
-Còn tui hả" nói thiệt nhe, tui thương em tới nỗi tui chỉ còn xương với da, mê em thấy bà!
Thanh trề môi nói:
-Thôi đi. Vợ chồng muốn dê nhau thì về nhà nghe. Hai người nói chuyện còn tiểu thuyết quá cha. Hơn luôn phim. Muốn ói! Thà sống mơ mơ màng màng mà không hại ai, còn hơn cứ để đồng đô la xanh chờn vờn trứơc mắt, vô ít thì lo lắng bất an vô nhiều thì muốn nhiều thêm riết rồi cau có bẵn gắt hổng giống ai!
Thu nổi nóng gây liền, hỏi:
-Nói xéo ai đó, mẹ" hổng lo kiếm tiền thì ai ra tay đóng tiền "lôn" quá lớn mỗi tháng cho tui" mấy ngừơi chỉ mướn cái phòng ở sướng muốn chết hổng gì lo đi chơi có bồ bao cơm nước khỏi phải nấu mỗi ngày không có con cái phải lo lắng cho tương lai… mấy người sướng là phải! ở đó mà so sánh. Chiện ai nấy biết chớ.
Kim lắc đầu, nói:
-Trời trời. Gì vậy Thu" Khi không nổ bất tử vậy bà" đang nói chuyện phim mờ. Bà nội nầy. (quay qua chị Ngà Kim hỏi):
-Rồi sao chị" kết cuộc thì sao"
Chị Ngà chưa kịp trả lời, Sương ré lên, tay vẫy vẫy:
-Ế ế, đừng nói đừng nói chị Ngà, trời ơi… bà Kim nầy vô duyên, em chưa coi phim mờ biết đoạn kết sao hay trời" chị Ngà mai nhớ đem cuốn phim vô cho em mượn nghe
Kim trố mắt ngó Sương:
-Úi i i… nhỏ Sương này lóng rày ăn nói hơi hơi hỗn nghe. Sao dám nói chị vô duyên"
Sương cười cười:
-Thì tại mấy chị nói em "chậm tiêu" em phải ăn nói như vầy mới rượt theo kịp mấy "bà" trong tiệm chớ, với lại, em "mắng yêu" đó mờ hi hi hi …
Chị Ngà nghiêm mặt, nói:
-Thôi thôi. Ngưng. Bữa nay tới phiên ai lo ba cái vụ thay nước sát trùng rửa đồ nghề đây" Ở đó mà lanh chanh. Làm liền đi, lỡ tụi thanh tra nó vô phạt thì đừng nói sao xui./.
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.