Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sinh Nhật Tròn Tuổi 100 Nữ Tác Giả Trùng Quang

03/02/201100:00:00(Xem: 7523)
Ngày 1 tháng 1 năm 2011, tròn tuổi 100, vượt 5 con số 1
Việt Báo kính chúc Bà năm mới, thập niên mới vui khoẻ


Trước Tết Tân Mão, Việt Báo và các thân hữu đã có dịp trân trọng chúc mừng sinh nhật tác giả Trùng Quang vào đúng ngày đầu năm dương lịch, 1 tháng 1 năm 2011 - gồm bốn con số 1. Thêm con số 1 thứ năm: Bà chẵn tuổi 100, và vẫn mạnh khoẻ tinh tường khi bước vào thập niên thứ hai của thế kỷ 21.

Trong số các tác giả cao niên còn tiếp tục cầm bút, Bà Trùng Quang, chính là vị niên trưởng số một. Không chỉ làm thơ, viết văn, viết kịch và đạo diễn, bà còn là nhà hoạt động giáo dục văn hoá xã hội được kính nể. Cố Tổng Thống Richard Nixon, khi tới thăm Hà Nội năm 1951 với tư cách Phó Tổng Thống Hoa Kỳ, đã thăm gặp tham khảo ý kiến bà. Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ngay những ngày đầu của Đệ Nhất Cộng Hoà tại miền Nam, đã yêu cầu bà giúp dân giúp nước. Các chính phủ quốc gia đã tặng bà nhiều huân chương và bội tinh cao quí. Tại Hoa Kỳ, nhiều thị trưởng tại cả hai vùng Bắc và Nam California đều đã trực tiếp vinh danh bà.

ba-trung-quang-chuc-vbba-trung-quang-large-content
Bà Trùng Quang cười vui
khi đại diện Việt Báo mang hoa
tới chúc mừng sinh nhật.
Bà nói đầu năm khai bút
chúc vui cho Việt Báo.
Trên: thủ bút ghi ngày 4 số 1,
khi Bà tròn 100 tuổi.
Hình bên: Tác giả coi lại bài
viết về nước Mỹ của bà
10 năm trước.
Photo: Nguyễn Trần Phương Dung
Bà Trùng Quang sinh ngày 1 tháng 1 năm 1912, tại làng Hạ Vĩnh, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương, thuộc Lê tộc, dòng họ từng góp nhiều công sức cho các lãnh vực y khoa, văn học của đất nước ở cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam.

Là tiểu thư thứ sáu của một đại thần triều Nguyễn trấn nhậm tại miền Bắc, ăn học và lớn lên ở Hà Nội, ngay từ thời đầu thế kỷ trước, bà đã là nhà hoạt động nữ quyền tiên phong. Đời hoạt động của bà trải dài hơn 8 thập niên, nối tiếp hai thế kỷ, ở cả trong nước và hải ngoại.

Từ những năm 1930', khi phụ nữ Việt Nam còn bị nhốt kín sau cánh cửa gia đình, bà là người đầu tiên phát động phong trào nữ sinh Hà Nội đi xe đạp, chủ động đoàn ngũ hoá phụ nữ, tham gia các hoạt động văn hoá xã hội.

Đầu thập niên 1940, thế chiến thứ hai, quân Nhật tràn vào Việt Nam, không chế thực dân Pháp, gây nạn đói năm Ất Dậu làm chết hơn một triệu dân, bà dự phần thành lập và điều hành phong trào thanh niên khất thực cứu đói. Sau khi Việt Minh cướp chính quyền, người bạn đời của bà -một nhà hoạt động cách mạng ở phía quốc gia- bị cộng sản giết hại. Goá bụa trước tuổi ba mươi, từ đây, bà là người phụ nữ một mình trọn đời và một mình phấn đấu.

Thập niên 1950', trong 4 năm đầu tại Hà Nội, bà là hiệu trưởng trường Việt Nư, chuyên dạy nữ công gia chánh và sinh ngữ. Năm 1951, bà thành lập Hội Phụ Nữ Tương Tế, hội đoàn phụ nữ đầu tiên tại Việt Nam. Chiến tranh Việt Pháp lan rộng, bà tận lực tổ chức trợ giúp đồng bào hồi cư về thành phố. Chính do nỗ lực này, khi đến thăm Hà Nội vào năm 1951, Phó Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon đã trực tiếp gặp bà tham khảo ý kiến để trợ giúp dân chúng rời bỏ vùng cộng sản. Năm 1953, có cô học trò tại trường Việt Nữ được chọn diễn trong kịch thơ do bà viết và đạo diễn trên sân khấu Nhà Hát Lớn Hà Nội. Cô học trò của bà sau này chính là nữ diễn viên điện ảnh Kiều Chinh.

Sau khi đất nước qua phân năm 1954, ngay trong những ngày đầu của Đệ Nhất Cộng Hoà tại miền Nam, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã yêu cầu bà ra giúp dân giúp nước. Bà xin kiếu, nói chỉ mong có cơ hội xuất ngoại thâu thập kinh nghiệm thực tế từ nước ngoài mang về giúp bà con làm ăn. Được Tổng Thống Diệm đồng ý, bà một mình lên đường sang Nhật Bản, theo học tại Đại Học Quốc Tế ở Tokyo.

Thập niên 1960', sau khi về nước, với kỹ thuật thâu thập từ Nhật và Pháp, bà khai sinh ngành nghề làm búp bê Việt Nam, mở trường Phương Chính chuyên về sinh ngữ, nữ công, dạy nghề hướng nghiệp thích hợp cho phụ nữ. Tại Saigon, nhiều chủ tiệm uốn tóc, trang điểm, mỹ nghệ... xuất thân là học viên của bà. Đồng thời, bà tham gia thi đàn Quỳnh Dao, khởi xướng nhiều sinh hoạt văn chương được các bậc thức giả hưởng ứng. Do những nỗ lực trên, bà đã lần lượt được chính phủ trao tặng Huân Chương Văn Hóa Giáo Dục, Kinh Tế bội Tinh và Lao Động Bội Tinh.

Thập niên 1970', bà sáng tác và ấn hành một số thi tập, trong số này có kịch thơ "Mỵ Châu-Trọng Thuỷ", được trình diễn trên đài truyền hình quốc gia và tại trụ sở Hội Việt Mỹ. Trường Phương Chính tiếp tục phát triển. Cơ sở nhà trường trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Saigon, được bà tự tay hoạch định xây cất thành một cao ốc, bề thế không kém những cơ sở kế cận nổi tiếng như Saigon Ấn Quán, trường anh ngữ Nguyễn Ngọc Linh...

Tháng Tư 1975, cộng sản chiếm miền Nam, trường Phương Chính bị đóng cửa, kiểm kê. Bốn năm sau, 1979, bà cùng người thân vượt biển, tới được nước Pháp.

Năm 1980, bà rời Pháp sang Hoa Kỳ định cư. Ngay những ngày đầu đến Washington D.C. bà cầm bút trở lại, các bài viết ký tên bà Trùng Quang lần lượt xuất hiện trên báo Văn Nghệ Tiền Phong. Gia đình di chuyển về vùng Bắc California, bà liên lạc lại với các bạn văn định cư trong vùng, khôi phục các sinh hoạt văn chương nghệ thuật. Dù tuổi đã 80, bà vẫn tự mình trở lại đại học. Hình ảnh một cụ bà sinh viên trường Evergreen, San Jose, hàng ngày đi học bằng xe bus là chuyện thường được nhắc đến như tấm gương học hỏi cho lớp trẻ gốc Việt tại San Jose trong những năm 90'.

Sang thế kỷ 21, năm 2001, bà viết bài tham dự giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. "Đây là việc phải làm, để giúp con cháu chúng ta sau này biết gốc rễ của họ. Vì vậy, dù đã 90 tuổi, tôi vẫn viết bài này để cổ võ mọi người cùng viết về nước Mỹ." Bài "Tôi Đi Tìm Tự Do, Dân Chủ", ký bút danh Lê Tâm. Sau khi bài viết vào chung kết, mới biết tác giả chính là Bà Trùng Quang. Họp mặt Việt Báo Viết Về Nước Mỹ 2002 đã trân trọng vinh danh tác giả. Các quan chức dân cử địa phương khi trực tiếp vinh danh bà đã ngạc nhiên thấy cụ bà gốc Việt 91 tuổi ứng đối đĩnh đạc bằng tiếng Anh. Từ đây, mỗi năm bà đều có bài viết mới cho báo xuân Việt Báo.

Năm 93 tuổi, 2004, bà Trùng Quang tổ chức việc biên tập, phiên dịch Anh Pháp ngữ và ấn hành sách "Bình Ngô Đại Cáo" của Nguyễn Trãi. Năm 95 tuổi, 2006, bà chủ biên và xuất bản tuyển tập "Bóng Cờ Nương Tử", gồm các truyện ngắn của 11 nữ tác giả.

Tại San Jose, các hội đoàn văn hoá đã tổ chức vinh danh bà Trùng Quang. Các vị thị trưởng San Francisco, Milpitas tặng bà bảng vinh danh của Hội Đồng Thành Phố. Trên bục sân khấu, bà mặc áo lụa vàng, tóc bạc bới cao, hiền hoà nhận lời chúc mừng của nhiều thế hệ văn chương.

Vào đời từ tuổi đôi mươi, suốt 80 năm vận nhà vận nước đầy giông bão, bà một mình vững tâm bền chí, lấy cái đẹp và lẽ phải soi đường để góp phần phụng sự xã hội. Tấm lòng, ý chí và sức sống của bà là tấm gương chung cho con cháu.

Sau đây là tường trình của Hạnh Dương, phái viên Việt Báo từ San Jose.

Chuyện một ngày của Cụ bà 100 tuổi Ngày đầu năm bốn số một, 1 tháng 1 năm 11 (2011) phái viên Việt Báo đã căn thêm giờ có sáu con số một (11 giờ 11 phút 11 giây) để bước vào căn chung cư trên lầu 1 ở mặt tiền trên đường South King, San Jose. Đúng ngày giờ nơi chốn cộng lại thành... 11 con số 1, nữ tác giả Trùng Quang cười vui ngắm hoa rồi đọc thiệp mừng. Cụ bà 100 tuổi đọc không mang kiếng lão. Cùng có mặt lúc đó là chị Ngọc An, một nhà thơ nữ ở San Jose và cô Tường Vân, người từ 5 năm qua chăm sóc sức khỏe và miếng ăn giấc ngủ cho cụ do sở xã Hội trả lương.

Theo cô Tường Vân thì cụ bà Trùng Quang sống rất đơn giản và có tinh thần tự lập. Cụ thức dậy từ 8:00AM và tập thể dục hít thở lối 30 phút; sau đó cụ ăn sáng thường là cháo nấu từ các loại đậu. Món ăn mà cụ thích nhất là thịt kho hơi ngọt một chút. Sau khi ăn sáng xong, cụ đi tắm và tiếp theo ngồi vào bàn viết để sáng tác. Cụ sắp xếp các bản nháp rất ngăn nắp và những gì cần làm tiếp thì cụ ghi nốt rồi ghim treo lên tường phía bàn viết của cụ. Cụ bà Trùng Quang ăn trưa đều đặn 3 chén cơm vào lúc 12:30PM, sau đó là đứng vào chiếc xe guồng loại dành cho người già tập đi để di chuyển lui tới trong nhà cho khỏe chân. Đây là cách cụ tập thể dục. Đến 2:00PM thì cụ ngủ trưa cho đến 4:00PM chiều mới thức dậy và lại ngồi vào bàn viết để sáng tác văn, thơ. Khoảng 6:00PM thì cụ coi TV, đọc báo chí bằng Anh ngữ và nghe Radio các chương trình tiếng Anh để trau dồi Anh ngữ.

Cô Tường Vân nói rằng, khi căn nhà của cụ cần sửa chữa gì thì cụ tự gọi người Mỹ Quản Lý lên và cụ trao đổi thẳng bằng tiếng Anh rất lưu loát. Lúc cụ học tiếng Anh, cụ cũng bắt cô phải nói tiếng Anh, không nói bằng tiếng Việt. Cụ bà Trùng Quang còn dạy cho cô Tường Vân những danh từ tiếng lóng (Slang) trong tiếng Mỹ. Cô vừa nói chuyện vừa đan len và đưa ra khoe chiếc hài len vừa đan được theo cách truyền nghề của cụ bà 100 tuổi dạy cô.

Cụ bà Trùng Quang ăn tối vào lúc 8:00PM, rồi nghỉ ngơi xem Tivi, nghe ca nhạc lối một tiếng đồng hồ; sau đó cụ tắm rửa thay đồ sạch đẹp cho giấc ngủ tối, theo Tường Vân nói, cụ thường làm việc khuya và đi ngủ lúc 12:00AM tức Giờ nửa đêm. Cũng có khi cô nghe cụ ngâm thơ, đôi khi ngẫu hứng cụ cũng hát vài câu tân nhạc! Cô cho biết có hai nữ sĩ bạn thơ thường gọi điện thoại hay gởi thơ qua lại với cụ là nữ sĩ Tuệ Nga và nữ sĩ Cao Mỵ Nhân.

Nhắc tới thơ, cô Tường Vân nói: "Cụ làm Thơ Bẩy Bước đi cụ!" Cụ bà lắc đầu từ chối. Hỏi Thơ Bẩy Bước là sao, cô kể hai năm trước cụ Thi sĩ Hà Thượng Nhân còn khỏe đã đến thăm cụ bà. Hai vị thi nhau đề thơ. Một cụ đi 7 bước thì cụ kia phải xong một câu thơ. Hai lão ông lão bà thi sĩ cười vui như trẻ thơ. Nay cụ Hà cũng già yếu không đến được nên cụ bà cũng buồn.

Nhà thơ Ngọc An, cô Tuờng Vân và Hạnh Dương chúc cụ sống lâu. Tường Vân nói "Chúc cụ bà sống đến 120 tuổi!"; nhưng cụ bà nói "Không, phải sống tới 150 tuổi!". Cụ cười ngặt nghẽo và thêm "Phải sống tới 150 tuổi để nhận thêm hoa và thiệp của Việt Báo!" Đi đến thăm cụ có cháu trai là Dương Tâm Anh. Cách đây 9 năm, Anh Dương mới 5 tuổi đã cùng ba "hộ tống" cụ Trùng Quang từ San Jose bay về Nam Cali dự họp mặt Viết Về Nước Mỹ. Nay cháu đã hơn 14 tuổi, cụ vẫn nhớ ra và nhớ cả tên. Cụ bà Trùng Quang rất vui vẻ tinh tế, sâu sắc trong ngày kỷ niệm 100 tuổi. Cụ nói "Tôi là người cầm bút lớn tuổi nhất ở xứ nầy!" Hạnh Dương bổ túc, "Cụ bà Trùng Quang là nhà văn, nhà thơ đệ nhất cao niên trong toàn thể người Việt khắp thế giới mọi thời đại tính cho đến hôm nay".

Cô Tường Vân hỏi bí quyết sống thọ, Cụ nói: "Trong lòng không giận hờn ai, không tỵ hiềm cay ghét ai... lúc nào cũng vui với hoàn cảnh, thảnh thơi trong tâm hồn, cố gắng học tập, làm điều phải giúp ích cho mọi người nên không ân hận, không âu lo thì sẽ sống lâu!".

(Hạnh Dương, San Jose) Một lần nữa, mừng sinh nhật tác giảTrùng Quang tròn tuổi 100, Việt Báo kính chúc bà năm mới Tân Mão an vui, thập niên mới luôn tinh tường, viết khoẻ, sống khoẻ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.