Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Viết Riêng Cho VOA Thứ Sáu, 07 Tháng 1 2011: Đại Hội Đảng XI: Không Thể Đày Đọa Các Công Dân Ưu Tú

08/01/201100:00:00(Xem: 4544)
Viết Riêng Cho VOA Thứ Sáu, 07 Tháng 1 2011: Đại Hội Đảng XI: Không Thể Đày Đọa Các Công Dân Ưu Tú

Bùi Tín
Đã thành lệ, cứ vào các dịp lễ lớn trong nước là không khí chính trị trở nên căng thẳng. Lực lượng công an, cảnh sát vũ trang, cả một số đơn vị quân đội được huy động để giữ gìn an ninh, an toàn và trật tự xã hội.
Đại hội XI lần này cũng thế. Thủ tướng chính phủ vừa ra chỉ thị cho các lực lượng an ninh tăng cường cảnh giác, lảm thất bại mọi âm mưu phá hoại của các “thế lực phản động”. Chữ “phản động” ở đây chỉ những người bất đồng chính kiến. Bộ Công an vừa họp để thực hiện chỉ thị này.
Lẽ ra dưới một chế độ thật sự của dân, do dân, vì dân, một dịp Đại hội như thế phải là những ngày yên vui, phấn chấn của đông đảo quần chúng khắp nông thôn, thành thị, nhưng thực tế lại trái ngược.
Từ khi chuẩn bị Đại hội giữa năm 2010, không khí căng thẳng về chính trị bao trùm xã hội. Báo chí bị kiểm soát chặt, răn đe trước tiên. Tin vui bà Aung San Syu Kyi được tự do và nhà dân chủ Lưu Hiểu Ba được giải Nobel Hỏa bình bị coi là “tin xấu”, “tin đen”, “tin buồn”, tuyệt đối cấm lưu hành. Bà con ta thèm khát tin nhanh, chính xác phải tìm đọc trên các mạng và blog ngoài luồng.
Khi Vietnam Net chuyển đi bản tin nước ngoài về một cuộc điều tra dư luận có thống kê hẳn hoi, cho biết ngành cảnh sát Việt Nam đứng đầu sổ về tham nhũng thì bộ Thông tin-Truyền thông và bộ Công an ra lệnh rút ngay tin đó xuống, một loạt biên tập viên cho đến tổng biên tập bị khiển trách, cảnh cáo. Lẽ ra, như ở mọi nước dân chủ, bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh phải cám ơn bài báo ấy và mở cuộc điều tra và giáo dục sâu rộng, chấn chỉnh nghiêm khắc ngành cảnh sát cũng đang bị công luận xã hội nhận xét xác đáng là bê bối hư hỏng. Nhưng không, các nhả lãnh đạo đã mất lòng tự trọng và đức khiêm tốn từ lâu rồi, chỉ muốn bảo vệ hư danh của các lực lượng đàn áp để dễ dàng sai khiến họ lao vào các hành động chống nhân dân một cách tàn bạo nhất. Do đó mà hàng loạt luật sư bị hành hung, các mục sư Tin lành bị đánh vỡ mặt, các con chiên Cồn Dầu bị công an đánh chết, và mới sáng 5-1-2011, phái viên chính trị Christian Marchant của Sứ quán Hoa Kỳ bị công an thành phố Huế quật ngã khi ông định ghé thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý đang ốm nặng. Vấn đề này đang trở thành sự kiện ngoại giao nghiêm trọng.

Cái gọi là “Vụ án âm mưu lật đổ chính quyền”, “vu khống bôi nhọ chính quyền” do cơ quan điều tra của Công an gán cho Luật sư Cù Huy Hà Vũ, thật ra chỉ là nhằm bịt mồm mọi người chống đối bác bỏ các văn kiện cực kỳ giáo điều và nguy hiểm sắp đưa ra trước Đại hội XI. Không thể ngâm quá lâu, sợ bị lên án là vi phạm Luật tố tụng hình sự, nhà cầm quyền buộc phải tuyên bố sẽ mở phiên tòa trước Tết âm lịch Tân Mão, nghĩa là sau khi Đại hội XI đã kết thúc vào ngày 19-1-2011.
Nếu được tiến hành công khai đúng luật, phiên tòa sẽ rất lý thú và mang nhiều kịch tính, vì bản thân bị cáo là một nhà luật học trình độ cao, ba luật sư được quyền biện hộ cho bị cáo là bà Dương Hà, vợ ông Hà Vũ, luật sư lão thành Trẩn Lâm và luật sư Trần Đình Triển – người từng phá án vụ án Hà Giang để điều tra lại từ đầu - đều lả những nhân vật kiên cường hiếm có của ngành tư pháp trong nước.
Sẽ là một hành động thức thời, khôn ngoan nếu như ngay trước ngày khai mạc Đại hội XI 11-1-2011 Bộ Chính trị ra quyết định trả lại tự do cho tất cả các tù chính trị hiện còn bị giam giữ và quản thúc dưới tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền”, vì thật ra tất cả chỉ là những người bất đồng chính kiến một cách ôn hòa không chủ trương dùng bạo lực; và công bằng khách quan nhận xét, hầu hết họ là những công dân lương thiện, thật lòng yêu nước, và có thể khẳng định đó là những công dân ưu tú đáng quý trọng, và đang được xã hội quý trọng.
Nếu như Bộ Chính trị hiện tại không có đủ công tâm và dũng khí làm nổi việc rất bình thường cần kíp trên đây, mong rằng đa số 1.400 đại biểu dự Đại hội XI cùng Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị mới của khóa XI sẽ ra một quyết định như thế.
Được vậy, tình hình đất nước sẽ có thề chuyển biến thuận lợi, mở ra nhiều triển vọng mới.
Không được vậy, tình hình đất nước sẽ lâm vào bế tắc, và trải qua nhiều quanh co phức tạp, để rồi không thể khác được, thế cùng tất biến, khi sức dân lay trời chuyển đất trỗi dậy tự cứu lấy mình, cứu nước mình.
Bùi Tín

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.