Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Thầy Lang: Trẻ Em Bắt Nạt Trẻ Em

10/12/201000:00:00(Xem: 7073)

Câu Chuyện Thầy Lang: Trẻ Em Bắt Nạt Trẻ Em

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Nhớ lại sáu bẩy chục năm về trước khi còn mài đũng quần ở Trường Tiểu học Hải Dương…
Có một trự cùng lớp lớn hơn vài tuổi đồng thời cũng to con, ngang tàng. Cả trường có một cái bàn ping pong, ai ghi danh trước được ưu tiên. Nhưng tên to xác thì bất chấp luật lệ. Khi nào đương sự muốn chơi thì cứ ngang nhiên đuổi mấy chú oắt con ra rìa rồi tỉnh bơ cùng bạn múa vợt, giao banh. Mấy nhóc tì hậm hực lủi thủi lảng xa…Đương sự còn thường xuyên chế giễu, quấy phá các nữ sinh nhỏ bé trong trường khiến cho nhiều em sợ hãi đến nỗi không dám đi học…
Đó phải chăng là tình trạng mà ngày nay xã hội cũng như gia đình, học đường đều hết sức lưu tâm: Con Trẻ Bắt Nạt, Hiếp đáp Trẻ Con mà tiếng anh gọi là Bullying. Tình trạng này đang là vấn đề gây ra nhiều thảo luận, ngày một gia tăng, quá phổ biến, quá thường xuyên tại mọi quốc gia trên thế giới với hậu quả khôn lường.
Bullying được nhà tâm lý học Gia Nã Đại Debra Pepler định nghĩa là thái độ cố ý, đã được tính toán trước, có ác ý của một hoặc nhiều người với mục đích là thường xuyên gây thiệt hại cho người khác. Thái độ này có liên quan tới sự bất tương xứng về quyền uy và sức mạnh.
Trong khi đó, tác giả có nhiều kinh nghiệm về các vấn đề học đường Barbara Coloroso nhận định rằng bullying không phải là về sự tức giận hoặc bất đồng cần giải quyết mà là một sự khinh miệt mạnh mẽ đối với một người bị coi là vô giá trị, hèn hạ, không đáng tôn trọng. Kẻ chủ mưu tự cho mình có quyền làm tổn thương và kiểm soát kẻ yếu thế; không dung thứ sự khác biệt và có quyền tự do khai trừ, cấm cản, cô lập và tách riêng cá nhân đó với người khác. Do đó, học sinh nam nữ đồng tính thường chịu nhiều phá phách hơn.
Bullying có thể là bằng lời nói hoặc hành động như thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đấm đá, xô đẩy, nói móc, nhục mạ, châm biếm, chế diễu, nói xấu sau lưng, chiếm đoạt vật dụng tiền bạc, loại ra  khỏi nhóm. Mới đây lai còn xuất hiện tệ nạn nhắn tin vu khống có ác ý qua email hoặc điện thoại di động, internet thậm chí có cả bullying tại sở làm…
Hành động ác ý này thường nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong thời gian lâu khiến cho nạn nhân rơi vào tâm trạng hoang mang sợ hãi, ảnh hưởng tới học vấn, đời sống và tương quan xã hội. Trầm trọng hơn nữa là đã có rất nhiều trường hợp, nạn nhân không chịu đựng được với áp lực, đã kết liễu đời mình.
Chẳng hạn như trường hợp một bé trai 13 tuổi tại thành phố Houston đã tự sát bằng cách bắn vào đầu hồi tháng 9 năm 2010. Theo cha mẹ cháu, trong suốt thời gian hơn 2 năm trước đó, cháu liên tục bị vài người bạn bắt nạt, chọc ghẹo chế diễu về tôn giáo, về thân hình nhỏ bé, về khuynh hướng tính dục, quần áo giày dép của cháu. Cha mẹ đã thông báo cho nhà trường nhưng không có biện pháp nào được đưa ra để giải quyết sự hiếp đáp này. Nhà trường phủ nhận lời buộc tội. Tuy nhiên ngay sau sự việc đáng tiếc, ban giám đốc đã đưa ra kế hoạch phòng tránh trường hợp tương tự trong tương lai. Và các vị dân cử quốc hội tiểu bang Texas cũng lên tiếng thảo luận khả năng ban hành luật để đối phó với hành động xấu quá phổ biến này.
Một vài con số thống kê
Theo Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ thì hàng năm có 3.7 triệu trẻ em là tác giả hiếp đáp và 3.2 triệu trẻ em là nạn nhân.
 Tonja R. Nansel và đồng sự cho hay là tại Hoa Kỳ có từ 15-20% học sinh là nạn nhân và 15-20% là tác giả.
Tiến sĩ Debra Pepler thấy rằng cứ mỗi 7 phút là một cháu bé tiểu học bị bạn chọc ghẹo hà hiếp tại sân trường.
Hiệp Hội Giáo Dục Hoa Kỳ cho biết mỗi ngày có 160.000 trẻ em tại quốc gia này không đi học vì sợ bị hăm dọa, tấn công bởi các học sinh khác.
Vài nét chung
Thường thường thì trẻ nam có hành động ngang ngược hiếp đáp người khác hơn là nữ;
-Nam thường bị nam hiếp đáp nhiều hơn còn nữ thì bị cả nam lẫn nữ phá phách;
-Hiếp đáp ở nam thì rõ ràng bằng sức mạnh; với nữ thì kín đáo nhưng thâm độc, thường hay bị rỉ tai nói xấu, chọc quê, “xí nó ra, đừng chơi với nó” hoặc nam giới cợt nhả chọc ghẹo “sao em dễ thương, đáng yêu, sexy…”
-Bắt nạt bằng thượng cẳng chân hạ cẳng tay (nam) hoặc lời nói (nữ).
-Trẻ em tật nguyền, khó khăn dễ trở thành nạn nhân hơn là các em khỏe mạnh, bình thường;
-Bắt nạt thể xác nhiều nhất ở tiểu học, tăng trên trung học rồi giảm khi vào đại học.
-Bullying thường xảy ra ở trường học hoặc quanh trường, nhất là chỗ vắng bóng người lớn như sân chơi, hành lang, nhà ăn, trong lớp trước giờ học.
-Bắt nạt bằng lời nói thì đều đều xảy ra …có khi tới già
Lưu ý là nếu hai người thân mật khích bác nhau hoặc cùng có sức mạnh mà gây lộn uýnh nhau thì không phải là bullying.
Chân dung Hung nhân
Tác giả của bullying có một số đặc tính như sau:
- Luôn luôn muốn kiềm chế kẻ khác;
- Tự cho mình mạnh, có bản lãnh, dễ dàng có chân tay vây cánh;
- To con, tự đắc ngang tàng; coi đối tượng như yếu đuối và mình có quyền quấy phá, kiềm chế;
- Thường hay có hành động cứng ngắc, ám ảnh;
- Đã từng bị bắt nạt;
- Bất mãn buồn bực về chuyện gì đó ở trường;


- Có những hành động bốc đồng, dễ  bực mình, hay gây gổ;
- Vô cảm đối với kẻ nhỏ bé, yếu thế;
- Bướng bỉnh, có khó khăn tuân theo cương kỷ;
- Coi bạo lực là hành động tích cực để bảo vệ uy tín, hình ảnh của mình;
- Xuất thân từ gia đình có vài đặc tính khác thường như thiếu thương yêu, cha mẹ quá buông thả không biết con cái làm gì, ở đâu hoặc quá cứng rắn, nhiều bạo lực.
- Hung nhân thường bào chữa hành động của mình với một số lý do như vì thấy người khác làm vậy thì làm theo; rằng đó là cách để gia nhập phe nhóm mà mình thích hoặc cảm thấy oai mạnh hơn khi hiếp đáp kẻ khác.
Với thời gian, các cháu này sẽ trở nên các phần tử bất hảo trong xã hội, học hành dở dang, luôn luôn gây gổ, đánh nhau, nghiện rượu, hút thuốc, trộm cắp vặt.
Và Nạn nhân
-Các cháu thường nhỏ con, ít tuổi;
-Không có bạn thân ở trường;
-Nếu là nam thường hay yếu sức không tự vệ được;
-Rụt rè nhút nhát; nhạy cảm, thu mình;
-Mất dần bạn bè vì bị cho là kém cỏi, không đối phó được với kẻ ác hoặc tránh xa để không bị phá phách lây
Lớn lên dễ bị trẩm cảm, bất an, không vui, đôi khi chán sống, nghĩ tới tự kết liễu đời mình. Các cháu cũng cảm thấy thoải mái hơn với người lớn tuổi so với bạn cùng lứa.
Nét chung: cả hai đều bỏ học và đều có những hành vi phạm pháp.
Bàng nhân (bystander)
Trẻ em ngoài cuộc chứng kiến cảnh hiếp đáp cũng bị ảnh hưởng bởi bullying với cảm giác sợ hãi, không thoải mái, bất lực, không dám bênh vực nạn nhân, không dám tố cáo thủ phạm sợ bị gán cho là chó săn, chỉ điểm, bẻm mép. Nếu có ý định hỗ trợ kẻ yếu thì chờ sau khi kẻ mạnh khuất mặt
Dấu hiệu báo động:
-Trẻ đi học về với quần áo xốc xếch, nhàu nát, mất khuy; kéo lê cặp sách, mất vật dụng cá nhân…
-Thương tích bầm trầy da chẩy máu mà không giải thích tại sao;
-Tỏ vẻ không muốn đi học, không muốn đi xe chuyên chở học sinh của trường,
- Xa lánh nhóm họp bạn bè, tránh đi học trên con đường thường lệ;
-Bất ngờ học kém, điểm thấp, chểnh mảng bài vở,
-Buồn khóc lóc khi đi học về;
-Hay than phiền nhức đầu đau bụng mệt mỏi vu vơ để khỏi phải đến trường;
-Ngủ khó khăn kèm theo ác mộng;
-Ít ăn kém khẩu vị.
Đối phó
-Đừng phản ứng bằng sức mạnh vì mình thường kém sức đối phương, có thể đưa tới thương tích trầm trọng.
-Đừng tỏ vẻ giận dữ vì đó là chủ đích của đối phương để tiếp tục chọc tức, kiểm soát tâm trạng của mình.
-Bình tĩnh cương quyết làm chủ tình hình nói vào mặt đối phương là hãy chấm dứt hành động côn đồ, tôi không chấp nhận hành vi của anh/chị.
-Không nên nghĩ là mình tự giải quyết được khó khăn mà nên tìm kiếm giúp đỡ.
-Kể rõ sự tình cho thầy cô, bạn bè, cha mẹ;
-Nhớ là khi có người lớn can thiệp thì bullying chấm dứt;
-Tạo thêm bạn tốt để được hỗ trợ ở trường;
-Tránh vãng lai nơi vắng bóng người lớn;
-Không mạng vật quý giá tới trường.
Vai trò cha mẹ
-Chăm chú nghe khi con kể lại nội vụ. Hỏi thêm chi tiết
-Khi thấy dấu hiệu con bị phá phách, cần lưu ý giải quyết ngay. Nhiều người vô tình bỏ qua, cho là chuyện chọc ghẹo giữa con nít với nhau, lớn lên sẽ hết.
-Nếu chỉ là chọc ghẹo nhỏ, để nhà trường giải quyết.
-Nếu trầm trọng, cần cho cảnh sát hay ngay. Nên ghi rõ chi tiết với nhân chứng, hình ảnh. Viết thư trình bầy sự việc với ban giám đốc nhà trường, hội đồng giáo dục, đại diện dân cử, truyền thông báo chí, nếu cần cho luật sư riêng hay tự sự.
-Giúp con tạo thêm bạn mới;
-Khuyến khích con tập thể dục thể thao để tăng tự tin, quả cảm;
-Hàng ngày thăm hỏi con xem có gì lạ trong các sinh hoạt của chúng ở trường.
Đôi lời về Cyberbullying
Hiếp đáp nhau qua internet cũng đang quá phổ biến trên mạng truyền thông điện tử. Đó là Cyber Bullying.
Số người lớn trẻ em xử dụng máy vi tính ngày một gia tăng. Để học hỏi, để làm việc kiếm kế sinh nhai cũng như để giao thiệp thân hữu, mở rộng kiến thức. Nhưng internet cũng là nơi mà sự ức hiếp, xàm ngôn thường xảy ra.
Được coi như Cyberbullying khi một người hoặc nhóm người dùng internet để gửi các messages thô bỉ, tục tằn, đe dọa người khác; phát tán các tin tức nhậy cảm, riêng tư; mạo danh một người nào đó để nhục mạ cá nhân…
Một thống kê bên Canada cho hay là 58% học sinh đã dùng internet để hiếp đáp các em khác và 53% các cháu cho biết đã từng là nạn nhân của hiếp đáp qua kỹ thuật truyền thông.
Sự hiếp đáp này còn nguy hại hơn hiếp đáp đối diện, trực tiếp. Người với người chỉ khi nào gặp nhau, còn qua internet thì bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm. Chỉ cần gõ vào bàn phím một lúc là ra một mớ những lời có thể sưởi ấm lòng nhau nhưng cũng có những dòng chữ có thể gây tổn thương mọi mặt cho nhau.
Kết luận
Nhà tâm lý học Dan Olweus có ý kiến là “Bullying đầu độc môi trường học vấn và ảnh hưởng tới sự học hỏi của tất cả trẻ em”.
Bullying cần được coi như vấn đề quan trọng của xã hội. Đã có vô số cháu bé bị tổn thương cả về thế chất lẫn tinh thần thậm chí sinh mạng, chỉ vì bullying.
Xin mọi người cùng chung sức giải quyết.
Kế cả bullying lẫn nhau trên internet, email, cell phone.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức M.D.
Texas-Hoa Kỳ.
www.bsnguyenyduc.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.