Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhún Nhường Đến Mức Nào?

24/08/201000:00:00(Xem: 9444)

Nhún Nhường Đến Mức Nào"

Vũ Linh

...gần 30% cho rằng ông không sanh ra tại Mỹ, mà tại Kenya...

Giờ này đây thì ai cũng đã biết sách lược chống khủng bố của TT Obama như thế nào rồi. Nhưng vẫn chỉ là biết sách lược đại cương, trong khi trên thực tế, không ai hiểu rõ TT Obama trên phương diện áp dụng sẽ đi xa tới đâu.
Ngay sau khi đắc cử, TT Obama xác nhận với mọi người ông sẽ lật ngược 180 độ sách lược của TT Bush. Ở đây ta khỏi cần nhắc lại những chi tiết gì nhiều. Chỉ cần nhớ lại chính sách mới của tân tổng thống trên căn bản hoàn toàn dựa trên một sách lược mềm dẻo, với mục đích vuốt ve lấy cảm tình khối Hồi giáo, quá khích cũng như ôn hòa.
Việc cấm dùng danh từ gây “mích lòng” các nhóm khủng bố như “thánh chiến” (jihad), hay “khủng bố Hồi giáo” (islamic terrorism), đã được thi hành, nhưng tất cả các quyết định khác lại không thực hiện được vì chỉ là những quyết định hồ đồ, lấy quá sớm vì lý do chính trị trong khi chưa tìm hiểu rõ vấn đề.
Trại Guantanamo đã không đóng cửa được. Gần hai trăm tù không nước nào nhận và cũng không tiểu bang nào nhận thành ra vẫn còn bị nhốt tại đó và chính quyền Obama vẫn chưa có giải pháp gì, hoặc có mà không dám nói ra trước sợ bị bể nữa. Chuyện mang tù khủng bố về Nữu Ước để truy tố ra trước tòa dân sự đã chìm xuồng vì sự chống đối của chính thành phố và những khó khăn thực tế khác, trong đó có chuyện Nữu Ước cho biết sẽ không thể bảo đảm an ninh tại đây được nếu quân khủng bố quyết định đánh để trả thù. Nôm na ra là không dám làm vì sợ bị đánh. Đại cường Cờ Hoa của TT Obama nghĩ đến chuyện mấy tên khủng bố trả thù là đã bí lối, không dám làm gì nữa rồi, chưa cần chúng hành động.
Dự định truy tố các cố vấn của TT Bush và nhân viên CIA ra tòa cũng chìm xuồng luôn vì bộ Tư Pháp, sau khi khua chiêng gõ trống ồn ào để thoả mãn các cử tri cấp tiến cực đoan, đã kết luận không đủ yếu tố buộc tội ai hết. Chẳng có ai vi phạm luật gì hết. Những biện pháp xoa dịu khủng bố hay xin lỗi khối Hồi giáo đã chẳng có được thành quả nào. Các nhóm khủng bố vẫn tiếp tục cố gắng đặt bom trên tàu bay hay trên xe hơi…
Có lẽ chính quyền Obama đã nhìn thấy rõ sự “chưa thành công” của chiến lược mới, nên quyết định cần phải đi thêm vài bước nữa.
Bước đầu là ủng hộ chuyện xây một đền Hồi giáo sát nách hai tòa cao ốc bị đánh xập ngày 9/11. Đây không phải chỉ là một ngôi đền vĩ đại, mà là một trung tâm sinh hoạt Hồi giáo, trị giá 100 triệu đô, với cao ốc 15 tầng, và đầy đủ tiện nghi như phòng họp cho 500 người, hồ bơi (đền thờ mà cũng có hồ bơi"), thư viện,… Dĩ nhiên không ở ngay chỗ hai cao ốc bị xập, nhưng chỉ cách đó hai con đường (2 blocks). Việc xây trung tâm sinh hoạt này bị các thân nhân của gần 3.000 người chết ngày 9/11 kịch liệt chống đối vì cho đó là một sự xúc phạm công khai đến vong linh những người quá cố. Một hành động có tính thách thức, khiêu khích trắng trợn.
Truyền thông cấp tiến đồng loạt hoan hô chuyện này như là một hành động hàn gắn (healing) với khối Hồi giáo. Cần hàn gắn vì sợ “mích lòng” khối Hồi giáo" Trong khi khối Hồi giáo đó không cần biết có “mích lòng” thân nhân 3.000 người chết và dân Mỹ hay không"
Ngày 13 tháng 8 vừa qua, TT Obama mở tiệc tại Tòa Bạch Ốc ăn mừng ngày đầu của tháng Ramadan, là tháng lễ chay của Hồi giáo. Đây là thông lệ mới của Tòa Bạch Ốc, nhưng chỉ ăn tiệc ngày đầu tháng thôi, chưa đến nỗi cả Tòa Bạch Ốc nhịn ăn cả tháng. Nhân dịp này TT Obama lên tiếng ủng hộ việc xây đền, nhân danh tự do tín ngưỡng. Ông xác nhận tất cả các tôn giáo đều có quyền xây nơi thờ phượng tại bất cứ đâu trên nước Mỹ. Washington Post mau mắn phụ họa theo tổng thống và tố cáo những người chống là kỳ thị tôn giáo.
Fox News vừa loan tin, một nhà thờ Cơ Đốc Hy Lạp (Greek Orthodox) sát cạnh hai cao ốc, cũng đã bị đánh xập hồi 9/11. Suốt mấy năm qua, họ xin phép được xây lại tại chỗ cũ, nhưng đã bị nhà cầm quyền bác bỏ và yêu cầu xây tại chỗ khác, cách hai cao ốc ít nhất 100 thước (khoảng năm blocks). Câu hỏi đặt ra là một nhà thờ Cơ Đốc bị đánh xập ngày 9/11, muốn được xây lại tại chỗ cũ thì không được phép vì cho là quá gần hai cao ốc, nhưng một đền Hồi giáo muốn được xây gần hơn nữa thì lại được phép, nhân danh tự do tôn giáo.
Thế nghĩa là gì"
Khi viện dẫn tự do tín ngưỡng, TT Obama đã lái vấn đề. Cả thế giới đều biết tự do tín ngưỡng chưa bao giờ bị rắc rối tại xứ Mỹ này. Không ai phản đối việc mở tiệc Ramadan trong Tòa Bạch Ốc, hay xây đền Hồi giáo tại Mỹ hết, chỉ yêu cầu đừng xây ngay chỗ 3.000 người đã bị giết bởi Hồi giáo quá khích thôi. Ngay cả Thống Đốc Nữu Ước từ đầu đã nhìn thấy sự tế nhị của vấn đề, và đề nghị với nhóm Hồi giáo nên chọn một địa điểm khác, nhưng nhóm nay nhất định không đổi ý. Vì chủ ý muốn thách thức"
Công bằng mà nói, TT Obama cho dù muốn, cũng không có quyền ra lệnh xây hay cấm xây đền này vì hoàn toàn ngoài thẩm quyền của ông. Đáng lẽ ra, ông không cần và không nên can dự vào một vấn đề địa phương, nhưng ông đã lên tiếng ủng hộ chỉ để lấy điểm với khối Hồi giáo. Và ông tạo thêm một khó khăn mới cho đảng Dân Chủ đang lo sợ sẽ bị thảm bại trong kỳ bầu cử tới. Thăm dò dư luận của CNN cũng cho thấy 70% dân Mỹ chống đối việc xây đền. TNS Harry Reid, lãnh tụ khối đa số Dân Chủ đã là nạn nhân đầu tiên: bị đe dọa mất ghế, ông phải mau mắn lên tiếng kêu gọi nhóm Hồi giáo xây đền chỗ khác, trái với ý của TT Obama. Chủ Tịch đảng Dân Chủ Howard Dean, người chịu trách nhiệm về cuộc tranh cử của các ứng viên Dân Chủ, cũng đã lên tiếng chống vì nhìn rõ ảnh hưởng tai hại của vấn đề trong cuộc bầu cử tới. Như vậy có thể nói là các ông Reid và Dean đã không tôn trọng tự do tôn giáo như Washington Post tố không"


Một điều lạ lùng nữa. Chi phí xây trung tâm này là 100 triệu đô. Nhà Nước Mỹ không có vẻ gì thắc mắc xem số tiền này từ đâu ra mặc dù có tin đồn là tiền sẽ đến từ Ả Rập Saudi và Iran. Trái lại, bà Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi lại yêu cầu điều tra xem những người chống đối xây đền lấy tiền đâu ra để vận động chống đối. Không biết bà có “nói lộn” không"
Các nước Âu Châu, tuy không bị đánh kiểu 9/11, nhưng lại là những nước bị đe dọa nhiều hơn, vì số di dân Ả Rập và Hồi Giáo bên đó rất đông. Dù vậy, cho đến nay, chưa thấy xứ Âu Châu nào khúm núm o bế mấy ông Hồi giáo hết. Trái lại, Thụy Sỹ ra lệnh cấm không được xây tháp Hồi Giáo trên nóc các đền. Đức đóng cửa đền Hồi giáo trước đây được nhóm khủng bố 9/11 dùng làm nơi hội họp tại Hamburg. Pháp ra luật cấm phụ nữ Hồi giáo mang khăn che mặt ngoài đường, và cấm không cho nữ học sinh Hồi giáo được mang khăn che tóc trong trường. 
Không ai có thể tưởng tượng được TT Obama sẽ dám làm bất cứ chuyện gì kiểu này. Trái lại, hết vuốt đến ve. Chẳng những công khai mà còn lén lút làm nhiều chuyện khác nữa.
Cách đây hơn hai chục năm, nhà độc tài Khadafi của Lybia ra lệnh đặt bom đánh rớt một chuyến bay của hãng Pan Am khi bay ngang qua Anh làm 260 hành khách chết hết, trong đó phần lớn là dân Mỹ. Sau cả chục năm điều tra, thủ phạm người Lybia, Abdel Baset al-Megrahi bị bắt và năm 2001 bị kết án chung thân tại Scotland (tương đương với một tiểu bang trong Liên Hiệp Anh, là nơi tàu bay rớt).
Cách đây đúng một năm, al-Megrahi được chẩn bệnh và một bác sĩ đưa ra kết luận là tên này bị ung thư đến thời cuối, nhiều lắm là sống được ba tháng nữa thôi. Vì lý do nhân đạo, chính phủ Anh ra lệnh thả hắn về Lybia. Dĩ nhiên là tên tù này khi về tới Lybia đã được long trọng đón rước như một anh hùng dân tộc. Đích thân con trai trưởng của Khadafi - coi như là thái tử sắp nối nghiệp phụ vương - ra tận phi trường đón.
Chính quyền Obama lớn tiếng công khai phản đối Thủ tướng Anh, tiếp các thân nhân của các nạn nhân đã bị chết oan, khẳng định tổng thống sẽ không bỏ qua chuyện này và sẽ lập ủy ban điều tra cho ra lẽ.
Một năm sau, sự thật lòi ra. Câu chuyện không giống như mô tả ở trên chút nào.
- Một năm sau khi được thả, al-Megrahi vẫn sống nhăn răng, như một ông hoàng, chẳng có triệu chứng sắp chết gì hết. Phúc trình nói rằng tên tù chỉ còn sống được ba tháng, là phúc trình của một bác sĩ được mang từ ngoài nhà tù vào, trong khi bốn vị bác sĩ chăm sóc cho tên tù từ nhiều năm trước, không có người nào ký vào phúc trình đó.
- Việc thả tù này là do áp lực của hãng dầu của Anh, BP (hãng dầu thủ  phạm vụ dầu loang ở New Orleans), vừa kiếm được mỏ dầu ngoài khơi Lybia, muốn được khai thác, nhưng bị Khadafi ra điều kiện, làm khó dễ. BP thương lượng với Thái Tử Lybia rồi với chính quyền Anh để tìm cách thả tên tù ra lấy lòng Khadafi. Sau đó, BP được giấy phép cho khai thác dầu. BP nhìn nhận có thương lượng với Khadafi cũng như áp lực chính quyền Anh, nhưng dĩ nhiên không nhìn nhận đã nói chuyện về al-Megrahi. Tuy nhiên, nhiều báo Anh không tin lời phủ nhận này.
- Chính quyền Anh trước khi thả tù, đã tham khảo chính quyền Obama. TT Obama đích thân xử lý, hiểu rằng Lybia là một nước Ả Rập Hồi Giáo cực đoan có ảnh hưởng lớn đối với các nhóm khủng bố quá khích, nên đồng ý cho thả, và còn khuyến cáo nên thả về Lybia, chứ không nên thả ra tại Anh. Một loạt thông điệp trao đổi lúc đó giữa hai chính quyền Anh và Mỹ vừa được Thủ tướng Scotland công bố để chống đỡ những chỉ trích.
- Ủy ban điều tra mà TT Obama long trọng hứa hẹn cho đến nay vẫn chưa ra đời.
Tòa Bạch Ốc không lên tiếng xác nhận hay phủ nhận gì về tin TT Obama đồng ý thả tên tù. Nếu thật sự TT Obama đã biết trước và chấp nhận thả al-Megrahi thì sự ngạc nhiên và bất bình của TT Obama khi nghe tin tên tù được thả ra chỉ là trò xi-nê-ma rẻ tiền lừa thiên hạ. Sao lại im lặng" Chẳng lẽ thủ tướng Scotland ngụy tạo thông điệp mà lại không bị chính phủ Anh truy tố" Rất có thể TT Obama đã đồng ý vì đây cũng là cách vuốt ve các nhóm quá khích Hồi giáo vẫn còn nể nang Khadafi.
Và như vậy cũng giúp ta hiểu rõ tại sao cả năm nay mà vẫn chưa thấy ủy ban điều tra được thành lập. Ngay cả ủy ban điều tra do Thượng Viện thành lập trước sự đòi hỏi của phe Cộng Hòa cũng đã bị các thượng nghị sĩ trong khối đa số Dân Chủ ngâm tôm cả năm nay chưa thấy nhúc nhích gì hết. Cách đây ít ngày mới rục rịch viết thư cho chính phủ Scotland xin tài liệu để trấn an dư luận đang bất mãn.
TT Syria, là một trong những lãnh tụ không thân thiện gì với Mỹ, và được TT Obama o bế, đã công khai nhận định về TT Obama như là một nhà lãnh đạo “yếu” (weak), quả là không sai chút nào. Vấn đề là không hiểu TT Obama sẽ còn nhân nhượng hay nhún nhường đến mức nào để thỏa mãn các nhóm khủng bố quá khích, hy vọng chúng sẽ tha, không đánh Mỹ nữa.
Dù sao thì sự nhún nhường với Hồi giáo đã tăng thêm sự hiểu lầm về tín ngưỡng của TT Obama. Năm 2008, khi ông còn tranh cử và người ta ít biết đến ông, kể cả tên đệm là Hussein cũng được né - thì 10% dân Mỹ (khoảng 30 triệu người) nghĩ ông là Hồi giáo. Con số đó bây giờ đã tăng gấp đôi, 20% (hay 60 triệu người), sau khi TT Obama đắc cử gần hai năm. Năm 2008, báo New York Times nhận định cả hai ông bố ruột và bố kế của TT Obama đều theo đạo Hồi, và theo luật Hồi, TT Obama đương nhiên là đạo Hồi khi ra đời. Nhưng TT Obama khẳng định ông theo đạo Thiên Chúa. Tòa Bạch Ốc mới đây đã ra thông tư xác nhận TT Obama là Thiên Chúa giáo thuần thành tuy không nói rõ từ hồi nào, mỗi ngày đều đọc kinh. Hiện nay chỉ có một phần ba dân Mỹ biết TT Obama theo đạo Thiên Chúa, gần một nửa không biết ông thực sự theo đạo gì. Chưa kể gần 30% cho rằng ông không sanh ra tại Mỹ, mà tại Kenya!
Càng biết TT Obama nhiều, người ta lại càng mù mờ về ông. Nói cách khác, càng ít tin ông hơn. (22-8-10)
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.