Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ra Thăm Quê Hương Của Tổng Thống Obama

20/08/200900:00:00(Xem: 4694)

Ra Thăm Quê Hương Của Tổng Thống Obama

Hình ảnh Tổng thống Barack Obama trong cửa hàng ở Hawaii.

Bài và ảnh: Bùi Văn Phú


Khi đi du lịch tôi vào mạng travelocity.com hay orbitz.com để mua vé và chọn khách sạn, vì thế cũng thường nhận được những quảng cáo giảm giá từ những mạng này. Khi có khuyến mãi và thời gian cho phép là tôi mua ngay.
Tình hình kinh tế nước Mỹ chưa khả quan nên ảnh hưởng đến kĩ nghệ du lịch ở nhiều nơi. Nổi tiếng như tiểu bang hải đảo Hawaii cũng phải quảng bá chào mời du khách. Mới đây có chương trình du lịch tương đối rẻ nên gia đình tôi cùng với gia đình một người bạn rủ nhau ra đó vui chơi với sóng nước, biển xanh một tuần.
*
Trở lại Waikiki sau 17 năm, điều tôi nhận ra trước tiên là cửa hàng bách hoá ABC mọc lên ở mọi góc phố. Tôi không nhớ trước đây có cửa hàng này chưa. Hay đã có, nhưng ít nên tôi không để ý. Bây giờ ABC có mặt khắp nơi trên hải đảo. Hôm đi chơi Trung tâm văn hoá Polynesian (Polynesian Cultural Center), người hướng dẫn cho biết những nguồn tài chánh mang lại lợi tức cho tiểu bang chủ yếu là từ kĩ nghệ quốc phòng, du lịch và cửa hàng ABC.
Một điều khác nữa làm tôi chú ý là hình ảnh Tổng thống Barack Obama có ở nhiều nơi. Hình ông in trên bìa sách, trên những áo bày bán trong cửa hàng ABC. Đúng vậy. Hawaii giờ đây là quê hương của tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Ông Obama sinh ra tại Hawaii năm 1961, chỉ hai năm sau khi những hòn đảo nằm giữa biển Thái Bình chính thức gia nhập liên bang cách đây đúng nửa thể kỷ. Nơi đây vị tổng thống Mỹ đương nhiệm đã sống quãng đời niên thiếu cho đến khi tốt nghiệp trung học.

Trung tâm văn hoá Polynesian trên đảo O’ahu có trình diễn văn hoá truyền thống mỗi ngày.


Trong thời gian tranh cử vào năm ngoái, dư luận Hoa Kỳ đã có lời đồn rằng Barack Obama không sinh ra trên đất Mỹ, mà sinh ở Kenya, quê cha, vì thế ông không thể làm tổng thống theo đúng hiến pháp. Chuyện giấy khai sinh của ông Obama gần đây lại được hâm nóng khi một sĩ quan Mỹ từ chối lệnh tham gia chiến trường vì cho rằng ông Obama không phải là tổng thống hợp hiến nên ông bất tuân lệnh.
Tổng thống Obama có thật sự được sinh ra ở Hawaii hay không thì giới chức hộ tịch tiểu bang đã hơn một lần xác nhận nơi sinh của ông chính là Hawaii. Nhưng có người vẫn muốn ông đưa bằng chứng, là giấy khai sinh. Tổng thống Obama từ chối. Còn luật của bang Hawaii không cho phép công bố các giấy tờ liên quan đến lí lịch cá nhân nếu không được chính chủ thể cho phép.
Bây giờ ra O’ahu chơi, có công ti du lịch tổ chức “Presidential Tour” hay “Obama Tour” là chương trình đi vòng quanh hải đảo một ngày, ghé qua những nơi mà sau khi đắc cử tổng thống, vào tháng 12 năm ngoái ông Obama cùng gia đình đã có kì nghỉ trước khi nhận chức. Khách du lịch được tham quan bãi biển, cửa hàng quần áo, tiệm ăn hay nơi bán si-rô ba mầu mà gia đình Obama đã ghé qua mua sắm, ăn uống. Đọc qua tờ quảng cáo, những nơi ông ghé qua cho thấy gia đình ông rất bình dân.

Rừng trúc trên đường Hana Highway, Maui.


Nhưng chuyện có một tổng thống được sinh ra tại đây cũng không giúp gì cho kĩ nghệ du lịch hiện nay. Tuy có những quảng cáo và phối hợp giảm giá giữa các hãng hàng không và khách sạn, nhưng vì ảnh hưởng xấu của kinh tế nên số khách du lịch đến Hawaii cũng giảm, nhất là du khách nước ngoài. Theo số liệu của cơ quan du lịch tiểu bang, đăng trên báo Star Bulletin ngày 18-06, trong tuần lễ từ 9 đến 15-06 có 24.702 du khách ngoại quốc đến, giảm 27% so với cùng thời gian năm ngoái. Trong khi số du khách Mỹ có tăng chút đỉnh, 0.8%. Riêng số du khách đến Waikiki giảm 2.4%.
*
Khi đến Maui, vừa ra khỏi phi trường gặp gió biển thổi lồng lộng lùa vào tóc, vỗ lên mặt đưa đến một cảm giác nhẹ nhàng. Lối sống của người dân Hawaii ít sô bồ đem lại cho cuộc sống sự thư giãn, thảnh thơi. Một người dân nói rằng nhiều người địa phương cứ cuối tuần là đem lều đi cắm trại ngoài bờ biển từ chiều thứ Sáu đến tối Chủ Nhật mới về.
Dân Hawaii gồm người bản xứ và những sắc dân có nguồn gốc từ các đảo ở nam Thái Bình dương như Tonga, Fiji, Samoa, Tahiti hay Maori, Polynesia vì thế Hawaii có một nền văn hoá đặc thù qua ngôn ngữ, nhạc vũ, thực phẩm. Tuy tiếng Anh là ngôn ngữ chính nhưng gặp nhau không ai chào “Good morning”, “Good afternoon” hay “Hi”, “Hello” mà là câu chào phổ thông “Alo… ha”, có nghĩa “hãy chia sẻ với nhau hơi thở của sự sống”. Còn tên của thành phố lớn nhất ở đây là Honolulu, nghĩa là “Vịnh An Bình”.
Lu’au là bữa ăn mà du khách đến Hawaii tham dự sẽ có nhiều hiểu biết hơn về truyền thống dân gian ở đây. Vừa uống rượu, thưởng thức món ăn, vừa quan sát sinh hoạt đan lưới cá, đan lá dừa, đóng thuyền và nhìn ngắm hoàng hôn trên biển để cảm nhận được đời sống của người dân thời xa xưa. Về thức ăn, thực ra tôi không thấy Lu’au heo nướng trui ủ lá là ngon vì thịt bã và gia vị không hợp. Nhưng trong bữa tiệc còn nhiều món khác như gà, bò, cua, cá thêm vào để làm hài lòng du khách. Từ nguyên thuỷ, hai món ăn chính của người Hawaii là cá và poi. Poi là nước chấm đặc biệt làm bằng khoai môn, một thứ củ được chế biến ra nhiều thứ, kể cả làm bánh mì. Khá ngon. Đến với Lu’au du khách được nhâm nhi cả chục loại rượu pha chế với các loại hoa quả: mai tai, chi chi, tita, margarita, nalu. Thơm và ngon. Uống thoải mái cho đến lúc nào ngà ngà xỉn thì ngưng.
Trong buổi tiệc Lu’au hay tại Trung tâm văn hoá Polynesian là những nơi mà nét truyền thống văn hoá Hawaii vẫn được bảo tồn và phát huy. Đến đây du khách hoà mình với sinh hoạt của dân bản xứ qua các trò chơi, trang sức, điệu nhạc. Những trái bầu, trái bí, những khúc gỗ, lóng tre được chế biến thành nhạc cụ từ cả nghìn năm trước. Tiếng trống trong điệu vũ Ote’a nổi tiếng của Tahiti với các thiếu nữ chỉ mặc áo ngực làm bằng quả dừa để lộ ra làn da nâu bóng. Hấp dẫn. Điệu múa lắc mông hula với những chiếc váy bằng lá, với âm thanh phát ra từ những chuỗi đeo nghe nhộn nhịp. Rộn ràng vui. Du dương là vũ ‘Auana, điệu hula tân thời, thể hiện qua những cô gái trên người mang đầy hoa. Hoa sứ cài bên tai, hoa đeo trước ngực. Thật lãng mạn.


Bãi biển Waikiki thu hút nhiều triệu du khách mỗi năm.


Chúng tôi đến Maui đúng dịp lễ Nã Kamehameha nên thủ phủ Lahaina có diễn hành trên đường Front dọc theo bờ biển. Chưa bao giờ tôi xem diễn hành mà được chỗ tốt như dịp này. Chúng tôi ngồi trên lề đường, đối diện với em-xi của buổi lễ, xem xe hoa, xem ngựa cùng đoàn người với trang phục Hawaii rực rỡ mầu sắc chầm chậm đi qua. Thật là một dịp may hiếm có.
*
Waikiki là bãi biển thoai thoải cát trắng. Bờ biển này nguyên thuỷ tự nó không đẹp, nhưng người Mỹ muốn phát triển để thu hút khách du lịch nên đã đem cát biển từ nơi khác đổ vào đây. Khách sạn được xây lên. Waikiki phát triển từ hơn nửa thế kỉ qua và đã trở thành nơi thu hút cả chục triệu du khách mỗi năm. Nay theo đà phát triển của Mỹ trong hơn một thập niên qua, khu du lịch này cũng đã thay đổi rất nhiều so với lần trước khi tôi đến đây vào năm 1992. Nhiều khách sạn mới, cao tầng và sang trọng hơn trước được xây dựng nằm dọc giữa bờ biển và đại lộ Kalakaua. Có hai chung cư cao cấp 40 tầng xây sắp xong, đang rao bán, rẻ nhất cũng 500 nghìn đô cho một căn hộ một phòng ngủ. Giá cao nhất gần 2 triệu đô.
Hai con đường chính là Kalakaua và Kuhio với nhiều cửa tiệm bán hàng hiệu. Ngày trước đi tìm một quán ăn bình dân chỉ có mấy tiệm buffet, ăn vài bữa là ngán vì đa số các món ăn có nêm sốt teriyaki kiểu Nhật. Nay có ba bốn food court với nhiều loại thức ăn khác nhau: Nhật, Tầu, Mỹ, Hàn, Việt, Mễ. Giá tương đối, chừng 10 đô một phần ăn.
Mười bảy năm trước muốn ăn cơm Việt hay phở phải xuống phố Tầu mà tài xế xe buýt gọi là “combat zone”. Bây giờ Waikiki có ít nhất hai nhà hàng ăn Việt, nhưng giá đắt. Một buổi trưa, bốn người chúng tôi ghé vào tiệm Old Saigon trên đường Kuhio, ăn phở với bún không thôi mà tốn gần 60 đô.
Ngày nay người Việt đổ về đây làm ăn sinh sống cũng nhiều. Họ làm móng tay, làm việc trong khách sạn, lái tắc-xi hay xe du lịch sang trọng chở khách đi đó đây trên đảo. Người Việt có sạp hàng trong khu International Market.
Ở đây, thỉnh thoảng nghe có người nói tiếng Việt và còn ít nhiều thứ khác nữa phảng phất hương vị Việt Nam. Như khí hậu hay cây đa. Như ngày ở Maui chúng tôi leo núi vào rừng trúc đi tìm suối mát. Hay như cây trái và các loại hoa. Đi loanh quanh nơi nào cũng có sứ trắng, sứ đỏ toả hương, có hoa trang, vạn thọ toả sắc. Thấy phượng rực nở bên đường và trước khách sạn làm tôi mênh mang nhớ về quê nhà. Thời còn ở trung học. Mơ mộng. Yêu thương.
Hôm ở Trung tâm văn hoá Polynesian có hai du sinh Việt đi làm hè là hai anh em, thấy chúng tôi nói tiếng Việt nên làm quen. Hai em gia đình họ Nguyễn là người gốc Tây Ninh, qua du học ở Đại học Brigham Young University là cơ quan chủ quản của trung tâm. Trò chuyện, người anh cho biết đang học năm thứ ba nghệ thuật hội hoạ nhưng cũng muốn làm ca sĩ, đã thử giọng đưa lên YouTube và mong có một ngày vào nội điạ Mỹ thi tuyển lựa với các trung tâm âm nhạc Việt Nam. Cô em có mầu da nâu đậm như dân bản xứ dù mới qua có mấy tháng. Hỏi ra được biết muốn có làn da như thế không khó, chỉ cần dùng một loại phấn đặc biệt.
*
Bây giờ Hawaii thực sự là quê của một tổng thống Mỹ. Nhưng không biết lần tới, khi tôi trở lại nơi này có được thăm bảo tàng viện tổng thống hay không" Vì sau khi hết nhiệm vụ, Thư viện Tổng thống Barack Obama sẽ được đặt ở nơi ông đã sinh ra, học hết trung học; hay ở nơi ông làm việc và bắt đầu con đường chính trị của mình: Chicago"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hoả táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái.
Sau 95 năm gào cùng một giọng nền Báo chí gọi là “cách mạng” của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trơn tru uốn lưỡi phóng ra câu giả dối rằng:”Tự do ngôn luận, tự do báo chí là những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết thực hiện theo những nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền.” (báo Quân đội Nhân dân (QĐND), ngày 15/6/2020). Điều không thật này đã được Ban Tuyên giáo, tổ chức tuyên truyền và chỉ huy báo chí-truyền thông sử dụng từ lâu, nay được lập lại để kỷ niệm 95 năm ngày gọi là “Báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/1925-21/6/2020).
“Muốn chỉ một cá nhân nào đó, tùy theo giai cấp, tín ngưỡng, tùy theo lúc sống hay chết, tùy theo già hay trẻ, người Việt Nam có rất nhiều tên để gọi. Ngôn ngữ Việt có những từ sau đây chỉ các loại tên: bí danh, bút hiệu, nhũ danh, nghệ danh, pháp danh, pháp tự, pháp hiệu, tên, tên cái, tên đệm, tên họ, tên gọi, tên chữ, tên cúng cơm, tên hèm, tên hiệu, tên húy, tên riêng, tên thánh, tên thụy, tên tục, tên tự, thương hiệu.” (Ngưng trích: Nguyễn Long Thao- DANH XƯNG ĐẶC BIỆT CỦA THƯỜNG DÂN VIỆT NAM)
Các cuộc khủng hoảng lớn lao có các hậu quả trầm trọng, thường không tiên đoán được. Cuộc Đại Khủng hoảng trong thập niên 1930 đã thúc đẩy trào lưu cô lập, tinh thần dân tộc, chủ nghĩa phát xít và Đệ nhị Thế chiến, nhưng cũng dẫn đến biện pháp hồi phục kinh tế New Deal, sự trỗi dậy của Hoa Kỳ như một siêu cường toàn cầu, và cuối cùng là tiến trình xoá bỏ thực dân. Các cuộc tấn công trong ngày 11 tháng 9 đã tạo ra cho Mỹ hai sự can thiệp thất bại, sự trỗi dậy của Iran và các hình thức mới của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan. Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đã tạo ra một sự đột biến trong trào lưu dân tuý chống các định chế chính trị lâu đời để thay thế cho các nhà lãnh đạo trên toàn cầu. Các nhà sử học trong tương lai sẽ theo dõi và so sánh những ảnh hưởng lan rộng đến cơn đại dịch virus corona hiện nay; thách thức cho họ là hình dung ra trước được các ảnh hưởng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.
Sáng ngày thứ Ba (30/06/2020), Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc đã thông qua luật an ninh Hong Kong, sẽ có hiệu lực từ ngày 01/07/2020
Thứ Hai (29/06/2020), Mỹ bắt đầu tiến hành các bước loại bỏ quy chế đặc biệt của Hong Kong, tạm dừng xuất khẩu quốc phòng và hạn chế quyền tiếp cận các sản phẩm công nghệ cao, trong bối cảnh Trung Quốc thông qua luật an ninh mới dành cho đặc khu.
NGC 2359 là một đám mây vũ trụ có hình dạng như chiếc nón với hai đôi cánh mở rộng giống như chiếc nón của thần Thor.