Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: Người Mình Đẹp Nhứt Thế Giới

28/02/200900:00:00(Xem: 8042)
Chuyện Trong Nhà Ngoài Ngõ: người mình đẹp nhứt thế giới
Trương ngọc Bảo Xuân
Trong phòng tập tạ, cô Hoa và cô Thư vừa ngồi đạp xe đạp vừa chuyện trò. Phải rống lớn tiếng cho át tiếng nhạc ầm ầm mới nghe được, có khi tiếng được tiếng mất.
Cô Hoa mở đầu bằng cái giọng xẵng lè:
- Thiệt là bực. Tôi không thích đạp xe, thích máy đi bộ hơn. Sao bữa nay đông qúa trời vậy" Cái đám Mễ dành máy đi bộ hết trơn rồi. Tụi nó cố ý dành với mình đó.
Cô Thư chắc lưỡi:
- Thì mình đạp xe cũng tốt vậy, nếu thích đi bộ hơn sao hổng chịu khó đứng đợi, chút xíu cũng có người xuống cho mình lên, máy nào cũng chỉ đi 30 phút thôi mờ, cằn nhằn chi vậy, cái bà này! mà sao bà biết nó dành với mình"
Cô Hoa vẫn còn liếc qua hàng máy đi bộ vẻ tức tối:
- Tại bà không biết đó thôi. Bà mới vô nên bà không rành. Tụi này, mỗi lần nó thấy mình vô là nó nhảy lên máy rồi để cái khăn lên máy kế bên giữ chỗ cho bạn nó, giống như trong phòng tập aerobic, mình ráng vô sớm đặng có chỗ mà tập thì trong phòng họ để sẵn mấy cái step hoặc mấy cái tấm trải đầy phòng rồi, mình đành phải đứng tuốt trong góc phía dưới cùng.
Cô Thư cười, cô có giọng cười trong cổ họng trầm trầm nghe hiền hiền dễ thương lắm :
- Hì hì hì... đứng ở đâu thì cũng tập y chang nhau sao bà rắc rối khó khănnn...
Cô Hoa háy:
- Sao mà khó" đứng phía trươc mới nhìn thấy rõ cô huấn luyện chớ, mới có đủ chỗ cho mình xoay trở chớ, kẹt trong góc quay bên nay đụng người quay bên kia đụng vách, hứ, bực! riết rồi tôi bỏ luôn giờ aerobic, qua tập tạ thì gặp đám quỉ nhỏ.
Cô Thư nói:
- Chắc tại mình vô nhằm giờ người ta đông, hay là chị vô khác giờ, không chừng có ít người hơn.
Cô Hoa thở dài:
- Chắc là phải vậy rồi. Mấy bữa mưa quá trời quá đất tưởng họ làm biếng vô đây chắc mình mặc sức mà tập, vô thì thấy đầy hết, trong phòng hơi nóng không có chỗ ngồi, còn đông hơn những ngày trời đất sáng sủa nữa.
Thư nói:
- Thì trời mưa không đi chơi được họ vô đây tập thể dục chớ lạ gì, trời lạnh vô đây tắm hơi đã gì đâu, mình cũng vậy mà. (rồi Thư đổi qua chuyện khác) Ờ nè, tôi đọc tin tức trên internet thấy chuyện này rất thương tâm và bất ngờ quá sức. Bà có biết vụ cô người mẫu kiêm hoa hậu thế giới được vô vòng chung kết của năm ngoái đã bị cưa mất hai tay hai chân rồi chết luôn không"
Cô Hoa hỏi:
- Phải cái cô bị bịnh hoại huyết mà không biết sớm chừng được chữa trị thì quá trễ không" tôi có nghe sơ sơ chớ không rõ đầu đuôi, chuyện này hồi tháng rồi. 
Cô Hoa thở dài, tiếp:

- Tội nghiệp dễ sợ. Cô ta đẹp quá trời. Bởi vậy ngườ ta nói bịnh mà dễ ngươi, bỏ qua, có khi nguy tới tính mạng. Mới đầu cô ta bị đau phía dạ dưới, bác sĩ khám nói cô bị sạn trong thận. Sau đó nói cô bị nhiễm trùng đường tiểu, chừng đem vô nhà thương thì vi trùng đã lan tùm lum rồi. Loại vi trùng này quá mạnh lan hết thân thể, ngăn trở không cho dưỡng khí xúông tới tay chân nên đầu tiên bác sĩ phải cưa bỏ hai bàn chân tuần trước, tuần sau phải cưa luôn cả hai bàn tay, vậy mà cũng không thể cứu cô được.
Cô Thu chắc lưỡi, hỏi:
- Tại sao"
Cô Hoa nói:
-Thì tại vi trùng xơi luôn thuốc trụ sinh, vi trùng mạnh hơn thuốc nên lan ra quá mau, cứu gì kịp. Tội nghiệp quá chừng. Vừa trẻ vừa đẹp như tiên nga giáng thế, cả một tương lai sáng lạn trứơc mắt!
Cô Thư bắt đầu thở mạnh hơn, đổi đề tài:
- Aaaa... đạp xe đạp mau mệt quá hà. Ừa, cô đó bắt đầu làm người mẫu từ hồi 14 tuổi. Cô thi hoa hậu thế giới của năm 2007 - 2008 thì được vô vòng chung kết, mới có 20 tuổi hà. Cổ ngừơi nước nào vậy chị Hoa"
Cô Hoa nói:
- Người Brazil. Ba Tây.
Cô Thư nói:
- Hèn chi cổ đẹp mặn mòi quá, nước da bánh mật mắt to khỏi phải cắt, môi đầy khỏi phải bơm.
Cô Hoa cười:
- Xời ơi thi hoa hậu thì phải đẹp tự nhiên nếu sửa thì đâu được thi.
Cô Thư nói:
- Vậy sao" Sao tôi thấy hoa hậu nào cũng ngực to quá cở, thân hình thì thon, trước ống kính mà thấy thon như vậy tức là ở ngoài mấy cổ ốm nhom. Ốm còn xương với da mà sao cô nào cũng có hai trái bưởi khổng lồ!
Cô Hoa nói:
- Người ta tập thể dục bà ơi.
Cô Thư nói:
-Mình tập xuất mồ hôi hột sao không nở thêm được một phân nào hết. Mấy trái bưởi đó chắc chắn phải tốn cở năm ngàn đô!
Cô Hoa nói:
- Người tây phương họ lớn con, từ nhỏ tới lớn toàn là thức ăn bổ dưỡng nên nảy nở đều đặn, mình bì sao được.
Cô Thư trề môi:
- Bà nói sao ấy, bà có coi mấy cuốn video nhạc như của Thúy Nga với Asia chưa" trời ơi mấy cô ca sĩ vũ công người mình có thân hình thon thon đi đứng dịu dàng đẹp hết xẩy, nhứt là khi họ bận áo dài thì bảo đảm ăn đứt người Mỹ. Tôi thấy ngừơi mình đẹp nhứt thế giới, cái áo dài mềm mại đẹp nhứt thế giới, quyến rũ vì nửa kín nửa hở, sexy nhứt thế giới.
Cô Hoa cười hắc hắt:
- Còn gì nhứt thế giới nói luôn. Khôn ngoan nhứt thế giới, chịu khó nhứt thế giới, học giỏi nhứt... nước.
Cô Thư vừa thở phì phò vừa gật đầu:
- Ừ. Thì cũng đâu đó à. Thôi, mình qua tập tạ nha, nhịp tim của tôi tăng lên tới 141 rồi, xuống là vừa, ngồi đạp thêm một hơi bà mất công kêu chín một một à.
Hai người leo xúông, lấy khăn lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên mặt trên cổ, qua khu tập tạ.
Trương ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.