Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Lời Hứa, 40 Năm Sau...

24/12/200800:00:00(Xem: 9705)

Một Lời Hứa, 40 Năm Sau...

Lê Dương Đoàn
(Tặng các bạn cùng lớp Duy tân, đứa còn, đứa mất, đứa bên nầy, đứa bên kia.)
Trước Noel năm 68 (*) vài ngày, sau mấy đêm mờ người ở trường, vừa qua khỏi cổng cư xá đã thấy mấy đứa em họ lao nhao: ‘’Anh N. có điện tín từ Đàlạt- Mà ai tên Hoa dzậy" Dấu kỹ dữ hén! Forget-me-not hay ..thạch thảo đây" Hối lộ kỹ không tụi em mét Bác! ‘’- Mặc kệ mấy cái miệng tía lia, tôi giựt vội tờ giấy màu xanh chừng như đã chuyền tay nhiều lần. ‘’HEN GAP TAI DALAT TRUOC NOEL, HOA’’
Điện tín có ai bỏ dấu bao giờ"- Đúng là oan ông địa nhưng đành chịu- Ai mà cãi lại đám con nít mới qua, người lớn chưa tới !
Đám bạn cùng lớp, cùng quê Phanrang chúng tôi vẫn quen cái kiểu hẹn hò tửng tửng này. Nhắn tin hôm trước, hôm sau đã gõ cửa kéo nhau ra quán. Nhưng thường chỉ loanh quanh ở Sàigòn. Đứa đóng đồn miệt Bạc liêu, Rạch giá. Đứa hành quân liên miên ngoài Trung. Đứa làm phó quận tận Cheoreo Phú bổn. Đứa nửa cận vệ, nửa chúa trùm giang hồ, không ở nơi nào nhất định. Mỗi lần về được Sàigòn thường dùng căn phòng chút xíu của tôi như là cái hậu trạm thứ hai. Rủng rỉnh mấy tháng lương chưa có dịp xài hay chỉ còn đủ tiền vé xe đò về lại đơn vị đều giống nhau: ‘’Ở chơi với mày mấy bửa, biết đâu chẳng có ngày gặp lại"’’
Riêng D.T. Hòa, từ ngày pháo đội theo một trung đòan thuộc sư đoàn 23 về vùng Bảo lộc- Đàlạt, lại đổi chiêu: ‘’Tụi tao lính tráng khó khăn, mày học trò, đám dưới Phương lâm, đèo Chuối đâu thèm dắt vô rừng chi cho tốn cơm- Chịu khó lắc lư theo xe đò lên đây. Đàlạt lạnh, uống bia ngon hơn’’
Hòa đón tôi tại bến xe Minh trung cuối dốc Hoà bình. Không biết trời Đàlạt lạnh hơn mọi năm hay thằng bạn ít nói này vẫn chưa quên cái tính tới đâu hay tới đó của tôi nên chưa xuống xe đã thấy Hòa cầm sẳn cái jacket nhà binh 4 túi, chắc là vơ đại của ai đó trong đơn vị.
Sau vài vòng khu Hòa bình cho dãn chân sau hơn nủa ngày bó gối, ghé qua phòng ngủ của ông Tàu gìa đường Tăng bạt Hổ tẩy nhanh mớ bụi đường, Hòa đưa tôi đến quán thịt rừng quen thuộc cuối đường Phan đình Phùng.
Trông Hòa có vẻ buồn.
- Tao sắp biệt phái lên Tây nguyên. Kỳ này chắc lâu mới gặp lại mày, nếu trời thương còn có dịp. Cảm ơn mày đã lên để tao đỡ nặng lòng
- Dẹp cái khách sáo qua một bên- Tao cũng đóan là có chuyện nên mày mới xài đến điện tín, chứ không nhắn lơ xe đò như mọi khi. May mà đường xá xuông xẽ nên tao lên trước Noel đúng hẹn. Có gì cứ nói, nếu cần, ngày mai tao sẽ đi gặp bà xã mày.
- Thôi uống đi. Chuyện này không dính tới bà ấy. Chút nửa mày đi với tao.
Bên mấy chai bia, câu chuyện trở lại những đề tài củ. Chuyện hồi xưa, chuyện bây giờ, đủ thứ chuyện trên đời- ngọai trừ chuyện tương lai. Hình như lúc đó- trừ con cháu ông tướng hay gia đình nào đủ tiền làm vui lòng bà tướng- tưong lai đối với đám thanh niên gốc tỉnh lẻ tụi tôi như là một cái gì thật xa xỉ. Đứa đã vào lính thì tiếp tục sống với súng đạn. Đứa chưa vào thì đoạn đường Sàigòn-Thủ đức cũng chẳng mấy xa!
Khi hai thằng ra khỏi quán, trời chưa khuya nhưng Đàlạt như đã ngủ từ lâu. Đường vắng xe, quán xá thưa khách. Sau Tết Mậu thân, hình như không còn nơi nào của miền Nam có thể yên tâm với sinh hoạt bình thường trong những dịp lễ lớn, ngay cả Đàlạt.
Chưa leo hết dốc Duy tân, Hòa đã kéo tôi quẹo trái. Đi đâu cũng được, miễn vui lòng thằng bạn khổ một đời này. Tôi không rành khu phố cũ này lắm, chỉ biết khi Hòa dừng lại thì mùi thơm bánh xèo đã át đi cái lạnh.
- Mày đứng đây với tao. Có mày tao mới nói được.
- Mà nhà ai đây" Ân tình hay ân oán"
- Nhà M.
- M. nào" Nhà quê như mày mà cũng có bồ Đàlạt sao"
- Ng. thị M. Gần nhà mày, trên đường xuống chợ. Biết vậy đủ rồi. Chờ tao gõ cửa.
- M. ’’Vòng tay học trò’’" Tao có biết bà ấy ra trường rồi ở lại lập gia đình trên này. Chuyện tình nghe đâu cũng lãng mạn, ly kỳ, đáng nể lắm. Mà dính líu gì tới mày" Khoan gõ cửa, nói cho tao biết đã - không tao về chổ ông già Tàu ngủ.
- Con nít như mày không biết cũng phải. Tao thương M. từ hồi đệ tứ
- Trời ! Đêm hôm đòi gõ cửa nhà người ta đòi nói chuyện yêu đương chục năm về trước- Bộ ỷ lính muốn làm gì thì làm sao ông nội" Lỡ bà già chồng nghe được làm sao người ta sống" Mà sao tao không biết chuyện này"
- M. không biết, làm sao mày biết được- đồ ngu"
- ! ! !
Tới nước này thiệt hết thuốc chửa. Ngồi xe đò từ Sàigòn lên Đàlạt để làm chứng cái chuyện tình một chiều này chắc thế gian chỉ có mình tôi !- Thằng này hiền nhưng cộc, không câu giờ chắc không xong.
- Còn sớm, qua bên kia đường ăn vài cái bánh xèo cho ấm bụng rồi tao đi gõ cửa cho. Tao đã không đẹp trai lại ốm yếu, khù khờ, chắc gia đình chồng bà ấy không nghĩ bậy đâu.
Vừa kéo vừa năn nỉ, cuối cùng tôi cũng đưa được thằng đệ tử ruột của Thôi Hộ, yêu thầm nhớ trộm, ’’ Hoa đào còn đó, người xưa đâu rồi’’, này tới một quán bánh xèo bắt đầu vắng khách.
- Mày nhớ năm đệ tứ, bác kêu tao về ở với mày cho đến khi thi xong Trung hoc không"
- Nhớ. Đâu 3-4 tháng gì đó. Mà nhà tao trong hẻm, nhà M ngoài mặt đường, đâu phải chỉ ngăn mỗi hàng dậu thưa mà thương với nhớ"
- Tao không biết. Bao nhiêu năm tao vẫn không quên hình bóng của M ngồi học sau khung cửa kính mỗi đêm. Cứ ngồi trên bờ tường thấp bên kia đường nhìn qua, chỉ vậy thôi. Tao mồ côi, không có nhà để có thể dùng được chữ nhà nghèo. Khi bị gia đình dì tao đuổi, nếu bà già mày không thương làm gì tao có được hôm nay" Thân phận tao mày biết rồi. Nhà M kín cổng cao tường, tao lại không biết ôm gốc trầu làm thơ như tụi Võ tấn Khanh, Tô đình Sự, đành thương thầm chớ biết sao hơn" Cứ tưởng thời gian sẽ giúp tao quên được, nhưng vô ích. Đã bao nhiêu lần ngồi trên xe trước cổng trường chờ M dạy xong- biết vậy là không phải với bà xã nhưng không làm khác được- Đành kêu mày lên đây. Có mày chắc tao sẽ nói. Một lần rồi thôi.


- Uả . . . . Con gái đầu của mày tên Aí M. Dư âm của chuyện . . .‘’Tình anh bán chiếu’’ này sao"
- Mày thông minh hơn tao nghĩ. Thôi qua gõ cửa đi.
Ước gì giờ giới nghiêm đến cho nhanh hay Quân cảnh Đàlạt bất chợt tới giải tán khu này.
- Nói tao thông minh cũng mày, mà ngu cũng mày. Vậy cuối năm lớp nhứt, thằng nhỏ nào bưng phần thưởng nặng quá bị té sấp trong rạp hát Thanh bình"
- Sao mày không nói thêm mày là học lớp nhứt A trường Nam, phần thưởng do ông tỉnh trưởng phát nên nhà trường dồn hết vô mày cho xôm. Tội nghiệp thằng Chương đen, năm đó cũng đứng nhứt nhưng là lớp nhứt D của thầy Mạnh, phần thưởng do nhân hào thân sỉ phát nên chỉ lèo tèo mấy cuốn sách. Nhưng rồi mấy năm trung học, có khi nào mày đứng cao hơn nó đâu"
- Mày nói phải. Trong lớp, tao thua Văn kỳ Chương. Thua luôn Đoàn kỳ Đồng. Ước gì tao còn cha như tụi nó để kèm tao học Pháp văn, cột chưn tao lại để tao bớt chạy rông. Nhưng nếu tính cả chuyện qua bên kia sông bắn gà, lên chùa trộm nhản, cho mấy chị hai ngồi bàn trước cóp-bi toán, . . .  thì hai thằng đó thua tao xa lắc.
- Còn chuyện ngày Tết cột pháo vô đuôi chó hàng xóm để nó chạy mất tiêu, ai làm"
- . . . . .
- Hoà, mày lấy tên người xưa đặt cho con gái còn ghép thêm chữ  Aí, bà xã biết không"
- Tao thương M. một mình chứ có bồ bịch, lăng nhăng, bỏ bê vợ con gì đâu mà phải dấu" Mà bà ấy biết lâu rồi. Cũng có khóc nhưng lính tráng tụi tao đi hành quân liên miên, sống chết biết đâu chừng. Thấy chồng về nguyên vẹn là mừng. Mà về nhà mấy ngày rồi lại mang balô đi tiếp, thì giờ đâu mà ghen, chừng nào có vợ thì mày biết. Mà thôi đi thằng láu cá. Bộ mày tưởng tao không biết mày câu giờ sao"
Kiểu này chắc chỉ còn nước dỗ ngọt ông trời con này thôi.
- Hòa, gõ cửa thì dễ ợt, mày biết tánh điếc không sợ súng của tao rồi mà, nhưng nghe tao một chút: Nói xong, mày đi Kontum, Pleiku; tao vè Sàigòn, ai ở lại chịu trận đây" M. làm dâu nhà chồng, lỡ bị hiểu lầm xưa kia có tình ý với mày thì sao" Mày lon lá tùm lum, xe jeep hai ba cái cần câu; chồng người ta cấp bậc còn thấp hơn tài xế mày hồi chiều (**). Nghĩ lại đi ông nội. Hay qua café Tùng ngồi rồi tao sẽ gặp M. nói thế cho mày sau. Tao hứa, mày tin tao đi.
Bà chủ quán lẫn cô phụ việc tuy loay hoay với công việc nhưng chắc chẳng bỏ sót câu nào của hai người khách lạ đời. Có lẽ động lòng trước chuyện tình qúa chân thật cuả Hòa và chắc cũng thương cho cái thế chẳng đặng đừng của tôi nên bà chủ quán lên tiếng với giọng Huế nhẹ đặc biệt của dân Đàlạt:
- Trung úy, cho phép tôi xin lỗi đã vô tình nghe lóm chuyện của Tr. úy nảy giờ. Tôi cũng có con đi lính và buôn bán ở đây khá lâu nên có biết cô giáo của Tr. Úy. Cô ấy hiền lắm, khu này ai cũng thương. Phải chi hồi trẻ được ai thương như vậy chắc tôi nhớ hoài. Cô giáo có phước thiệt, nhưng mà Tr. Úy nghe tôi đi- Bạn của Tr. Úy nói phải đó. Lỡ có hiểu lầm gì thì tội nghiệp cô giáo mà Tr. úy. Thôi Tr. úy đi uống café với bạn đi. Chúc Tr. úy mọi sự may mắn.
- Nghe bác nói chưa Hòa. Thôi đứng dậy đi. Có bao giờ tao thất hứa với mày đâu.
. . . . . . . . .
Hai năm sau đó, tôi vào lính. Hòa chuyển về sư đòan 2. Có một lần khoảng 73-74, tôi không nhớ rõ, Hòa có ghé đơn vị thăm tôi ở Nhatrang. Hai đứa kéo nhau ra biển. Nhatrang cũng là nơi chúng tôi có nhiều chuyện để nhớ. Tôi học Võ tánh mấy năm cuối trung học cùng lúc Hòa vừa dạy kèm, vừa làm bồi bàn ở nhà hàng Fregate, vừa học tư trường Kim Yến. Cha tôi mất sớm, mẹ tôi tần tảo nuôi con ăn học, tôi đã từng ước có thật nhiều tiền để mua hết sách đem về học và từ những năm tiểu học, tôi có rất nhiều bạn nghèo, thiếu thốn hơn tôi, nhưng Hòa là người nghèo nhất, nghèo cả sự có mặt của cha mẹ trên đời.
Cũng như lần gặp 4-5 năm trước, hai đứa chia nhau mấy chai bia, nhắc lại chuyện xưa, chuyện bây giờ, nhưng không biết tại sao, cả hai đều không nhắc đến M., đến lời hứa của đêm Đàlạt dù rằng qua ánh mắt mệt mỏi của Hòa tôi vẫn thấy sáng lên cái gì đó, nửa buồn, nửa mong đợi, khi nhắc đến bạn bè Duy tân đứa còn, đứa mất, nhắc đến Phanrang, đến con đường từ chợ về.
Rồi miền Nam sụp đổ. Chiến cuộc tàn thì những ngày cơ cực của trại cải tạo lại đến. Khi tôi từ trại Phước long về lại quê thì được biết Hòa đã không còn nửa từ trại Hàm trí, Phanthiết. Đời Hòa lúc nào cũng hưởng phần thua thiệt nhất.
Người xưa có nói đến tuổi 60 là lúc ‘’nhi nhĩ thuận’’, phán đoán được chuyện đúng sai trong thiên hạ, hiểu thấu mọi lý lẽ trên đời nhưng với tôi có lẽ không đúng khi phải làm sao với câu chuyện đêm Đàlạt năm xưa.
Hòa đã ra người thiên cổ từ lâu nhưng lời hứa 40 năm vẫn vậy. Không biết  M. bây giờ ra sao" Nếu đọc được những dòng này, hy vọng cô bạn học hiền lành năm xưa thắp cho câu chuyện tình học trò vừa dễ thương vừa tội nghiệp và người bạn học xấu số một nén hương nhỏ.
Lê Dương Đoàn
12-08
*-  Có thể là năm 69, không nhớ được chính xác
**- Đàlạt có nhiều quân trường, dinh thự. Nhiều binh sĩ và hạ sĩ quan phục vụ những nơi này xuất thân từ những gia đĩnh có điễu kiện khá hơn bình thường. Người viết chỉ nêu lên sự kiện, không có ý kiến phê phán.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.