Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Quan Hệ Việt - Trung: Mười Tám Năm Bắc Thuộc Đã Là Quá Đủ!

18/10/200800:00:00(Xem: 12199)

 Bùi Tín

* ông Phụng hãy trả lời    

* có 2 phe không"     

* thủ đoạn "khoanh"

* ông Dũng với 2 lễ vật   

* nội lực dân tộc trên đôi cánh thời đại

(Bùi Tín)

Quan hệ Việt - Trung từ xa xưa đến nay luôn có ý nghĩa chiến lược mang tính chất quyết định đối với đất nước ta.
Cứ khi nào chính quyền ta có lập trường tự chủ tự cường, đoàn kết dân tộc, trên dưới một lòng, thì nền độc lập được giữ vững, đất nước phát triển thuận hoà, mọi âm mưu xâm lấn bị đẩy lùi.
Hiện nay tình hình không được như thế; còn rất đáng lo ngại.
* Mong ông Phụng trả lời.
 Mới đây, ông Lê Công Phụng nguyên là Trưởng ban biên giới, tham gia đàm phán với phía Trung quốc 2 Hiệp định về biên giới trên bộ và ranh giới trên biển, hiện là đại sứ ở Mỹ, đã trả lời phỏng vấn của nhà báo Lý Kiến Trúc của báo Văn hoá ở Nam Cali.
 Ý định của ông Phụng là sua tan những nghi ngờ rằng phía Việt nam đã nhân nhượng rất nhiều, thanh minh rằng kết quả đàm phán là công bằng, hợp lý.
 Tôi muốn đặt ra với ông Phụng vài câu hỏi.
 Mong ông trả lời ngay thật, vì chỉ có sự thật mới thuyết phục được đông đảo người Việt quan tâm đến vấn đề này.
- Vì sao từ khi đàm phán năm 1992 đến khi kết thúc, chính quyền trong nước không thông báo cho nhân dân biết, cũng không báo cáo cho Quốc hội hay Uỷ ban thường vụ quốc hội biết, khác hẳn khi thương lượng với Mỹ từ 1968 đến 1973, luôn thông báo công khai tiến triển và chủ đề từng kỳ họp" Có điều gì khuất tất phải giữ kín.
 Sao không tận dụng sự hỗ trợ của dư luận" - Khi đưa ra quốc hội Bản hiệp định trên bộ ngày 9-6-2000, không có chất vấn và thảo luận; qua loa hình thức đối với Hiệp định quan trọng như thế, vì sao"   - Tại sao tập bản đồ tỷ lệ 1/25.
000 đi kèm, coi như nội dung cấu thành Hiệp định năm 1999, không được đưa công khai " sao dấu kỹ thế"- Sách Trắng bộ ngoại giao năm 1979 lên án nhiều thủ đoạn xâm lấn trắng trợn và tinh vi của phía Trung quốc, phía Việt nam có giữ những ý kiến ấy không " hay đã tự rút bỏ "- Vì sao cả 2 bản hiệp định đều ký vào những ngày cuối năm (ngày 30 và 25 tháng 12), rõ ràng theo ý kiến của Giang Trạch Dân: ''lãnh đạo 2 đảng đã thoả thuận ký trước khi năm 1999 (và sau đó là năm 2000) kết thúc".
 Có ai đi thương lượng lại bị đối phương ép về thời hạn để bị động đến như vậy" - Một chuyên gia quốc tế về biển cho rằng phía Việt nam hớ to khi ký hiệp định biến giới trên biển, vì đó là Vịnh Bắc bộ của Việt nam (golfe du Tonkin), lẽ ra phía VN phải được ít ra là 2/3,  hay 3/4, vì các yếu tố cấu thành Vịnh.
 Số dân sống quanh Vịnh : Việt nam gấp 4 lần Trung quốc; số đảo và đường ven biển : Việt nam gấp hàng trăm lần Trung quốc; số sông đổ lượng nước và phù sa để tham gia hình thành Vịnh : Việt nam có gấp hơn 10 lần Trung quốc.
.
.
- ông Phụng cho rằng Trung quốc là nước láng giềng lớn mạnh, "ta phải biết sống với họ", nghĩa là nhún nhường, biết điều .
.
.
 Thưa rằng đó chỉ là một mặt thôi, là mặt chiến thuật thôi! Mặt chính là Việt nam phải mạnh lên toàn diện, về chính trị - tinh thần - kinh tế - quân sự - văn hoá - ngoại giao, phải đoàn kết toàn dân, cố kết dân tộc, ý chí vững mạnh về chủ quyền, đó mới là cơ sở của mọi cuộc đàm phán.
  Ông Phụng có vẻ quên mặt này.
 * Từ đối đầu chuyển sang liên minh :  Xưa nay Trung quốc luôn tự coi mình là trung tâm của thế giới.
 Hiện nay đảng Cộng sản Trung quốc có tham vọng xây dựng Trung quốc thành siêu cường thống trị thế giới về mọi mặt trong một tương lai gần.
Với tham vọng ấy, Trung quốc luôn mong muốn Việt nam là một chư hầu của mình.
 Qua những thăng trầm của lịch sử, họ hiểu rất rõ là Việt nam là một dân tộc rất đáng gờm, rất đáng nể, từng giáng trả họ những đòn kinh hoàng.
Biện pháp thâm độc nhất, có hiệu quả nhất là tạo nên ở Việt nam một chính quyền phụ thuộc, dễ bảo, có hình thức dân tộc nhưng thực chất là chư hầu cho thiên triều ở Bắc Kinh.
Ở phía Nam, Trung quốc từng xây dựng được một nhóm chư hầu trung thành là bọn Khơme Đỏ ở Cambốt, nhóm này đã bị đánh đổ đầu năm 1979, khiến Đặng Tiểu Bình phát điên lên và kéo đại quân vào đánh phá 6 tỉnh cực bắc Việt nam trong tháng 2 và tháng 3-1979, nhằm đỡ đòn cho bọn chư hầu, đồng thời dạy cho Việt nam một bài học, ra oai với nhóm lãnh đạo ở Hà nội để lôi kéo nhóm này vào vòng kiểm toả của họ.
Đến năm 1990, sau khi phe Xã hội chủ nghĩa tan rã, Liên Xô có nguy cơ tan vỡ, đảng CS Trung quốc cô lập và nao núng, liền tìm kiếm khẩn cấp sự hoà giải với Việt nam để chống chọi với tình thế nguy ngập.
 Đảng CS Việt nam đang chuẩn bị Dại hội VII cũng ở trong thế hoang mang khi phe XHCN tan rã, liền sớm lao vào con đường bình thường hoá và kết nghĩa Việt - Trung, mở đầu bằng cuộc gặp cấp cao ở Thành Đô (Tứ Xuyên) vào tháng 9-1990.
 Phía Việt nam có 3 nhân vật là: Nguyễn Văn Linh rất non về đối ngoại, Phạm Văn Đồng già ốm lòa mắt, chuyên 3 phải, và Đỗ Mười mưu thâm, nhiều tham vọng cá nhân.
 Thế là Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và Lý Bằng chấm ngay Đỗ Mười làm kẻ thân tín của thiên triều; sau đó, tháng 6-1991, Đại hội VII cử Đỗ Mười làm tổng bí thư thay Nguyễn Văn Linh; Đỗ Mười đưa ngay Lê Đức Anh làm nhân vật số 2 của đảng, nhận chức chủ tịch nước, thay Võ Chí Công.
 Ngay sau Đại hội VII, '' đoàn đại biểu đặc biệt  của đảng CS Việt nam " gồm 2 người là Mười và Anh được mời sang Bắc kinh, được Giang Trạch Dân và Lý Bằng tiếp ngày 28-7-1991.
 Sau đó, việc bình thường hoá được ký kết tại Bắc kinh ngày 5-11-1991.
 Từ đó, liên minh 2 đảng CS Trung-Việt được thắt chặt, cho đến tận bây giờ.
 Hai Hiệp định Việt - Trung được đàm phán, ký kết chóng vánh trong hoàn cảnh này.
* Không có 2 phe trong bộ chính trị:Gần đây, trong một số bài bình luận chính trị có nhận định rằng hiện nay nhóm lãnh đạo 14 nhân vật trong bộ chính trị phân hoá thành 2 phe đối lập nhau : phe đổi mới, cấp tiến (!) và phe giáo điều, bảo thủ.
Người có nhận định trên đây có thể nghĩ rằng đời sống chính trị ở Việt nam cũng giống như ở các nước dân chủ phương Tây, kiểu đa nguyên chính trị, nghĩa là cùng tồn tại nhiều xu hướng, phe phái khác nhau.
 Cần nhận rõ bàn tay Đại hán của cộng sản Bắc kinh thọc rất sâu vào Việt nam và lũng đoạn rất sâu vào đời sống chính trị Việt nam.
Trong thời chiến tranh, khi lãnh đạo có ý định đi dây, đứng giữa Liên xô và Trung quốc nhằm tranh thủ sự chi viện của cả 2 ông anh - anh Cả và anh Hai - thì Trung quốc luôn lôi kéo Việt nam ngả hẳn về một bên, theo khẩu hiệu " nhất biên đảo " (di p'ian tảo).
 Từ năm1991, đại sứ quán Trung quốc trên đường Hoàng Diệu, quận Ba đình Hànội, với viên đại sứ hiện nay là Hồ Càn Văn (năm 1991 là bí thư thứ nhất, rồi tham tán, nói tiếng Việt không khác gì người Việt) là một trung tâm chính trị đầy quyền lực ở Hà nội.
 Từ lâu đã có đường điện thoại đặc biệt nối Ba đình với Trung Nam Hải.
Mọi người đều biết năm 1991 uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Cơ Thạch đã bị loại khỏi bộ chính trị, mất chức bộ trưởng ngoại giao, là do yêu cầu của phía Trung quốc, chỉ vì ông Thạch có ý kiến cân bằng quan hệ giữa Trung quốc và Hoa kỳ, trái với ý muốn "nhất biên đảo " của thiên triều (Hồi ký của Trần Quang Cơ).
Ông Nguyễn Cơ Thạch - được coi là con dê tế thần phương Bắc - cay đắng thốt lên rằng :" kiểu bình thường hoá Việt - Trung tháng 11-1991 là khởi đầu của một thời kỳ phụ thuộc mới - một thời kỳ Bắc thuộc mới ".
  Ai oán chưa !Việc cử nhân sự lãnh đạo cộng sản luôn theo nếp lựa chọn từ trên xuống dưới, cấp trên chọn kỹ cấp dưới theo hình ảnh của chính mình, không mảy may tính đến ý kiến từ bên dưới, nên bộ chính trị thường nhất trí về đường lối.
Còn xu hướng thân phương Tây, thân Mỹ ư " Xin nhớ rằng sau đại hội VII một đội ngũ báo cáo viên của đảng toả đi khắp các tỉnh thành gỉải thích kỹ rằng chủ trương "kết bạn với tất cả các nước" phải được hiểu rằng có 5 nấc bạn khác nhau; bạn số 1 là Trung quốc, Cuba.
.
.
 cùng chung chế độ, ý thức hệ, bản chất cộng sản; cho đến bạn loại 5, cuối cùng, là Hoa kỳ, - "vừa bạn, vừa thù", rất nguy hiểm, đang nuôi ý đồ lật đổ theo kiểu diễn biến hoà bình, dù rằng Hoa kỳ vì động cơ lợi nhuận sẽ đầu tư ngày càng nhiều vào nước ta.
Cho nên có thể nhận định cả 14 vị trong bộ chính trị hiện đều chung một lập trường  "nhất biên đảo", chỉ khác ở chỗ đậm nhạt đôi chút, bất đồng ở những điểm thứ yếu, trên những vấn đề khác, không phải về đường lối đối ngoại.
 * Thế là phái đổi mới, tiến bộ ư ": Sự thật là 14 nhân vật ấy đều nhất trí sâu sắc trong đường lối Bắc thuộc mới.
 Xin hãy quan sát kỹ.
 Chủ tịch quốc hội Nguyễn Phú Trọng tháng 4 -2007 sang Bắc kinh, khi gặp chủ tịch quốc hội Ngô Bang Quốc, ông này lên mặt ta đây, cao giọng căn dặn rằng:" 2 bên cần giải quyết ổn thoả vấn đề biên giới lãnh thổ, cùng nhau giữ gìn ổn định của vùng biển Nam Trung quốc (!)".
 Não trạng và khẩu khí ngạo mạn của một viên thái thú.
 Thế mà Nguyễn Phú Trọng vẫn nhăn nhở cười nịnh.
 Chưa hết, cũng ngày hôm ấy, người phát ngôn bộ ngoại giao Tàu là Tần Cương tố cáo việc Việt nam khai thác dầu trong vùng hải phận ta, coi đó là vi phạm lãnh hải Trung quốc (!), rồi trịch thượng lên giọng " Trung quốc bày tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt nam ".
 Cũng năm ngoái, trước khi sang Hoa kỳ, Nguyễn Minh Triết đã "bị mời" vội sang Bắc kinh (không có dự định trước) để được răn đe trước là không được đi quá xa trong quan hệ với Hoa kỳ.
 Còn ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm bao giờ gặp Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo cũng không quên ôm chặt, bắt tay lắc đi lắc lại  3 lần và không quên 2 chữ " đồng chí "(!).
 Phía Trung quốc luôn tỏ nhiệt tình đặc biệt với Nông Đức Mạnh và Hồ Đức Việt, coi như người nhà, vì Mạnh tuy uy tín không còn, nhưng còn uy lực của tổng bí thư, còn Việt nắm vấn đề nhân sự trên cương vị trưởng ban tổ chức trung ương đảng, được giao việc canh gác kỹ để không một ai có tinh thần chống bành trướng bá quyền phương Bắc có thể lọt vào trung ương.
 Còn ông Nguyễn Tấn Dũng" ông là nhà cải cách" người chủ trương đổi mới" vị thủ tướng kiên quyết chống tham nhũng" đứng đầu phái cởi mở, đổi mới trong bộ chính trị chăng "  ông Dũng muốn giữ khoảng cách với Bắc kinh và sáp lại gần Hoa kỳ " Có đúng như vậy không " Xin chớ phạm sai lầm.
 Xin chớ lầm lẫn bản chất với thủ đoạn, mưu mẹo, chớ lẫn lộn chiến lược với chiến thuật của họ.
Sống dưới chế độ cộng sản, cần luôn luôn tỉnh táo, ''nghe nói vậy mà không phải vậy"; ông Dũng thề thốt đi đầu chống tham nhũng, như chống giặc; đứng đầu bộ máy chống tham nhũng, leo lẻo "không trừ một ai, ở bất cứ cấp nào"; ông còn kể ra 10 vụ tham nhũng lớn nhất sẽ ưu tiên xét xử, đầu tiên là Vụ PMU18.
 Đến nay, sau hơn 2 năm, những vụ án trên còn lây bây, nhùng nhằng ra sao, lại còn lật án nữa.


 Ai chỉ chống tham nhũng bằng lưỡi"Ông Dũng công khai nói như một tuyên ngôn : "tôi kiên quyết cấm không cho tư nhân làm báo ", công khai nói ngược với Hiến pháp [ điều 69: công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật ].
 Ông Dũng không những miệt thị hơn 10 ngàn nhà báo Việt nam, còn xúc phạm hơn 1 triệu nhà báo toàn thế giới.
 Vì không có một nghề nào tự do hơn, mang tính tư nhân hơn là nghề làm báo; mỗi bài báo mang tên người viết ở dưới là một sản phẩm cá nhân độc đáo không thể là của một ai khác.
 Ông Dũng nói ngược những điều ấy, thế là tiến bộ, là cởi mở ư"  Chưa hết, việc đàn áp bằng bạo lực các nhà dân chủ, trừng phạt những nhà báo, sinh viên biểu tình trước Sứ quán và lãnh sự quán Tàu, chính ông Dũng ra lệnh và thúc đẩy là chính, chứ còn ai" Mới đây thôi, ông vẫn lên án Giám mục Ngô Quang Kiệt "có lời nói xúc phạm đất nước mình" [ khi nói rằng: chúng tôi cảm thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt nam ]; báo chí trong và ngoài nước đã lật tẩy cái trò thấp hèn cắt cụt câu nói của Giám mục Kiệt, khi giám mục nói rõ ý rằng: ngài mong nước Việt Nam đoàn kết, mạnh, có uy tín để ta đi lại tự do như dân Nhật, dân Đại hàn, không bị soi mói khi ra nước ngoài cầm hộ chiếu Việt nam.
 Thế là ông thủ tướng tự tỏ ra không ngay thật (cắt xén, ăn gian), còn tỏ ra cố chấp (không biết phục thiện), còn hớ to khi xã hội đã biết chuyện.
 Còn những việc: mở Nghĩa trang Biên hoà, lập đàn Giải oan, cho giải thưởng các nạn nhân vụ Nhân văn, đưa Giỗ tổ Hùng vương thành Quốc lễ, thăm La mã.
.
.
 đều là nghị quyết nhất trí của bộ chính trị, sau những tính toán hơn thiệt chung.
 * So sánh với quan hệ Việt - Mỹ:  Có thể khẳng định rằng cả 14 nhân vật trong Bộ chính trị đều ngả theo Bắc kinh, gắn chặt với Bắc kinh, vì họ vẫn giữ một não trạng hằn sâu trong óc từ gần 20 năm nay sau khi bức tường Berlin đổ sập, Liên Xô tan rã, phe Xã hội chủ nghĩa tan tành.
 Họ coi thảm hoạ ấy là do các nước phương Tây, trước hết là Hoa kỳ, câu kết với bọn cơ hội hữu khuynh ở trong các đảng cộng sản, gây nên.
 Mở cửa, hội nhập, làm bạn với mọi nước.
.
.
 chỉ là những chủ trương bắt buộc, miễn cưỡng, chẳng thể đặng đừng, do đất nước ở trong thế bị cô lập, nghèo đói cùng cực, có nguy cơ tan rã, cần gấp những khoản đầu tư cực lớn, không có lối thoát nào khác.
Họ hiểu rằng công luận xã hội sẽ bị tự do và dân chủ tấn công và mê hoặc (theo lối nghĩ của họ), nhưng họ sẽ cố kiềm chế, trì hoãn quá trình chết người (đối với họ) ấy, càng kéo dài chế độ độc đảng càng tốt để tận lực vơ và vét, tha hồ chia chác tiền của của công và nhà đất tài sản của xã hội, truyền lại cho con, cháu, để hạ cánh an toàn, trên "cánh dù vàng", theo cách nói ở phương Tây.
 Cho nên những chuyến đi thăm các nước phương Tây, những lời hứa xây dựng chế độ pháp quyền, cải cách hành chính mạnh mẽ, tôn trọng tự do tôn giáo, tôn trọng dân quyền .
.
.
 chỉ là những việc làm nửa vời, lời hứa, câu hẹn mang tính chiến thuật, có ý nghĩa lơ lửng, nói để nói, nói rồi quên ngay, chỉ đánh lừa được những người nhẹ dạ.
Ngay cả những mối "quan hệ chiến lược", "hợp tác an ninh, quân sự Mỹ - Việt", nghe tưởng là ghê gớm, cũng chỉ mới chớm ở trong việc trao đổi thông tin về chống khủng bố, huấn luyện và hợp tác trong cứu hộ tàu thuyền, huấn luyện quân y và ngoại ngữ cho một số sỹ quan, còn khác xa, rất xa, khác về chất với quan hệ hợp tác toàn diện Trung - Việt giữa 2 nước, 2 đảng, 2 bộ chính trị, vừa là đồng chí vừa là anh em.
 Xin nhớ nhóm lãnh đạo cộng sản Trung quốc luôn có tư tưởng nước lớn, đàn anh, theo bản chất Đại Hán đối với các nước nhỏ xung quanh họ.
 Họ ép Việt nam phải đi theo con đường của họ, không mảy may được chệnh hướng, lại phải lẽo đẽo đi sau họ, không được phép vượt lên trước.
 Họ đổi mới trước ta 8 năm, bình thường hoá với Mỹ trước nữa, vào WTO cũng sớm hơn, cố buộc ta lẽo đẽo sau xa để phụ thuộc lâu dài.
Về nhân sự, từ năm 1990 đến nay, họ không thể cho phép trong bộ chính trị 14 người ở Việt nam có một ai đó chống lại họ hay giữ một khoảng cách đối với họ, huống hồ ở các vị trí then chốt là chủ tịch nước và thủ tướng.
 Họ không chỉ có toà nhà Đại sứ quán với đại sứ Hồ Càn Văn đầy uy thế, với hệ thống tình báo và cộng tác viên dày đặc về chính trị, kinh tế, quân sự, văn hóa,  họ còn 2 nhân vật chí cốt Đỗ Mười và Lê Đức Anh tuy tuổi cao sức yếu nhưng vẫn còn quyền uy, lại còn Tổng cục 2 đầy tiền và lắm thủ đoạn thâm hiểm đang kết nghĩa bền chặt với Cục tình báo Hoa Nam.
Ông Nguyễn Tấn Dũng sắp thăm Trung quốc ngày 20-10, cho tới 25-10.
 Ông ta không thể quên 16 chữ vàng (giả "), và ca ngợi cái tình sâu nghĩa nặng "láng giềng tốt, bè bạn tốt, đồng chí tốt và đối tác tốt" ( tốt cho ai ").
 Hồ Cẩm Đào sẽ không quên khen Nguyễn Tấn Dũng về 2 món quà qúi : chiến công dẹp giáo dân và trị các nhà báo về "tội" quá hăng hái chống tham nhũng.
 Đối với những kẻ yếu bóng vía, chịu thân phận phiên thuộc, bọn quan chức đại Hán thích trò chơi trội, cố tình làm nhục nữa khi cần.
 Họ không nể ai hết.
 Họ chỉ biết sợ cái quắc mắt của Trần Bình Trọng, hiện quá hiếm.
Lôi kéo, mua chuộc, đe doạ là thủ đoạn quen thuộc của họ.
 Họ vừa cho phổ biến ầm ĩ những bài luận văn dài, sặc mùi đe doạ chiến tranh, đòi đánh phủ đầu, "thảo phạt " Việt nam, dạy cho Việt nam một bài học nữa.
.
.
  Rất có thể ông Dũng sẽ được thông báo tin "mừng" (!) việc đặt hơn 2.
000 cột mốc dọc biên giới Việt - Trung dài 1400 km đã hoàn thành, với bản đồ tỷ lệ 1/5.
000 được xác định chính thức, để 2 bên cùng phổ biến công khai, rộng rãi.
 Bắc kinh mừng to vì đã ngoạm được những giải đất biên giới rộng lớn, để thừa thắng chiếm luôn các quần đảo họ vẫn một mực nhận vơ là của họ.
Đại yến Bắc Kinh đãi các "đồng chí phương Nam" thường có món súp đắng.
* Con đường bứt phá trong danh dựCon đường Bắc thuộc là con đường tối tăm ô nhục, bế tắc.
 Cuộc Bắc thuộc mới  kéo dài 18 năm rồi.
 Quá đủ ! Người dân thường cũng nhìn thấy.
Nhiều người còn nhớ trước Đại hội X, bộ chính trị đã thành lập một Ban kiểm tra liên ngành gồm các đại diện của Ban kiểm tra trung ương, Viện kiểm tra tối cao, Toà án nhân dân tối cao, Ban tổ chức trung ương, Ban bảo vệ chính trị trung ương, Ban nội chính trung ương, Tổng thanh tra chính phủ, bộ công an, bộ quốc phòng, bộ tư pháp nhằm điều tra đầy đủ về Tổng cục 2 (quân báo, tình báo, gián điệp và phản gián)  trực thuộc bộ quốc phòng.
Lẽ ra bản báo cáo (được biết là dày 200 trang với nhiều hồ sơ - 3000 trang- kèm theo) phải được đưa trình cuộc họp ban chấp hành trung ương tháng 4-2006 như đã định, sau đó báo cáo Đại hội X.
 Nhưng tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã đột nhiên nhân danh bộ chính trị, yêu cầu Ban chấp hành trung ương quyết nghị giao cho bộ chính trị nghe báo cáo và giải quyết (!) , coi như xong, vì bản báo cáo có nhiều vấn đề hệ trọng, đưa ra trung ương và đại hội thì lộ ra hết.
 Đây là chuyện chưa từng có.
[ nhiều khả năng là do phía Trung quốc giật dây, vì điểm bùng nổ lớn nhất của bản báo cáo là bàn tay Bắc Kinh thọc quá sâu vào  nội bộ Việt nam ].
 Tập thể Ban chấp hành trung ương, về nguyên tắc là cấp cao hơn bộ chính trị,  đã bị tổng bí thư xỏ mũi dắt đi, tự mình từ nhiệm nghĩa vụ và trách nhiệm của chính mình, đầu hàng một nhóm lãnh đạo khi nhóm này sắp hết nhiệm kỳ, để cho Vụ án siêu nghiêm trọng về Tổng cục II - theo cách gọi của nhiều cán bộ cộng sản kỳ cựu - rơi tõm vào hư không.
 Nhưng rồi trước sau món nợ này sẽ phải trả.
 Ông Mạnh được mang tên là ''Anh Hai Khoanh''! Còn Khoanh lại không để thảo luận về quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân dù cho đảng đã buộc phải trả lại quyền sở hữu tư nhân cho tư sản thương nghiệp và tư sản công nghiệp.
 Khoanh lại, trong đảng không ai được kiến nghị đổi tên đảng, đổi tên nước.
 Khoanh lại, không bàn về cho tư nhân làm báo, dù cho đi ngược với các văn kiện pháp lý quốc tế Việt nam đã cam kết tôn trọng.
 Khoanh lại, kiểm soát chặt các bloggers phần lớn là tuổi trẻ năng động, bén nhạy với tư duy cởi mở thông thoáng.
.
Hiện nay trình độ dân trí đã cao hơn "đảng trí", "quan trí" và "bộ chính trị trí".
 Cứ làm một cuộc tham dò dư luận hay trưng cầu dân ý sẽ rõ.
 Ngay trong đảng cộng sản, nhiều đảng viên thường, ở cơ sở, tinh thần yêu nước, tự chủ cũng vượt xa nhóm lãnh đạo chóp bu tham lam mù quáng, nhu nhược.
Ông Lê Công Phụng cần đọc kỹ lịch sử dân tộc.
 Nước ta, khi nào có Minh Quân, Vua có tài đức, hệ thống cai trị liêm chính, tuyển nhân tài công bình, xã hội thịnh trị, quân dân nhất trí nhận rõ mặt kẻ thù ngoại xâm, ắt bờ cõi vững an ninh, dù có chiến tranh thế giặc hung hãn đến mấy cũng bị đập tan.
 Còn như chính quyền thối nát, cường hào hoành hành, bất công lan rộng, dân oan kêu la khắp nơi, lãnh đạo khiếp nhược tự nguyện là phiên thuộc, thì đất nước tuy còn đó mà đã như mất rồi vậy.
 Dân không thể cam chịu.
Chỉ có một đường thoát.
 Chỉ có một con đường danh dự.
 Nung nấu tinh thần quật khởi tự chủ của dân tộc, gìn giữ từng tấc đất tấc biển, tấc đảo của Tổ quốc, đi với thời đại, xây dựng nền móng dân chủ đa nguyên đa đảng vững chãi, với nếp xưa lấy dân làm gốc, lấy lá phiếu công dân từ cơ sở mà bàu lên bộ máy lãnh đạo trong sạch và sáng suốt, vượt lên trước nước láng giềng lớn nặng nề cổ hủ về chính trị.
 Chớ bao giờ coi phải sống bên nước lớn là định mệnh nghiệt ngã.
 Ấn độ, Mông cổ vẫn sống tự chủ, độc lập bên cạnh anh khổng lồ đấy chứ.
Đảo nhỏ Đài Loan tự chủ vững, vẫn liên minh bền chặt về quân sự với Hoa kỳ, còn là tấm gương dân chủ đa đảng cho Hoa lục.
Hãy vẫy gọi nhau, hãy khoác vai nhau, hãy thông tin cho nhau, bàn bạc với nhau, hãy thức tỉnh nhau, 2 thành 4, 4 thành 8, 8 thành 16 .
.
.
.
bình tĩnh, ôn tồn, không mệt mỏi, không bỏ cuộc, không nản lòng .
.
.
 Bồi dưỡng cho nhau tinh thần Tự chủ Tự cường;  gắn trọn vẹn với Thế giới Dân chủ.
Thế mới là Đổi mới, là Đi với Thời Đại, là Đột phá, là Tư duy Chiến lược, Tư duy Mở, là Canh tân hệ thống chính trị vì Dân, vì Nước.
Sự nghiệp dân chủ hoá cao quý rất đáng được các bạn trẻ dấn thân thực hiện.
 Hãy đồng loạt thức tỉnh, như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, như Phạm Thanh Nghiêm, Dương Thị Xuân, như Hà Đông Xuân, Trần Hiền Thảo, như Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Hoàng Lan, như Song Chi và Võ Thị Hảo, như Nguyễn Tiến Nam, Lê Thanh Tùng, Hoàng Hải (Điếu Cày) và biết bao nhiêu tấm lòng khí khái, tự chủ đang dấn thân cho tự do của dân mình.
  Ý chí tự chủ tự cường truyền thống được chắp đôi cánh tự do dân chủ của thời đại, sẽ đưa dân tộc ta vượt qua nỗi khổ nhục của thời phụ thuộc, băng mình lên phía trước, bay cao vươn xa đến những bến bờ văn minh mới.
 Bùi TínParis 18-10-2008.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.