Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tại Sao Không Vãng Sinh Khi Đang Hiện Sống Mà Phải Chờ Sau Khi Chết Mới Vãng Sinh?

01/02/200800:00:00(Xem: 7976)

Nếu muốn Vãng Sinh ngay khi dang hiện sống thì chúng ta chỉ cần hiểu rốt ráo về:

"Bát Nhã Tâm Kinh"

Về Bát Nhã Tâm Kinh, chúng ta tạm phương tiện nói nghĩa Hình Tướng và Vô Hình Tướng của nó.

Nghĩa Hình Tướng: Bát Nhã Tâm hay còn gọi là Trí Tuệ Tâm, dược ví như thanh gươm vô cùng rắn chắc, và sắc bén như kim cương, có thể dùng dể chặt dược những vật cứng nhất như sắt, thép v..v..

Nghĩa Vô Tướng: Tâm Trí Bát Nhã chiếu rọi tới dâu thì màn Vô Minh dầu cho có sâu dầy cách mấy cũng phải tan rã.

Đó chỉ là một cách nói, một cách tỉ dụ khi Đức Phật giảng dậy cho các dệ tử dễ hiểu, chứ thật ra thì Tâm Bát Nhã ấy, nó sẵn có ở trong muôn loài, muôn vật chúng sinh chúng ta, nhưng chỉ vì Vô Minh: Tham, Sân, Si quá sâu, và mọi tập khí Hỷ, Nộ, Ái, Ố v..v.. quá dầy, nên chúng ta dã tự che kín Chân Tâm Bát Nhã ấy mà thôi!

Nay muốn Trí Tuệ Bát Nhã hiển bầy, thì chúng ta cũng phải Phương Tiện, dùng một trong 84 ngàn Pháp Môn mà Đức Phật dã trao truyền dể mà Tu; Tu làm sao cho màn Vô Minh mỏng dần di, nghĩa là tùy theo sự Tu Hành chân chính, kiên trì, sự buông xả mọi tập khí và sự nỗ lực cỡ nào thì Tâm Trí Bát Nhã sẽ hiển bầy, ló rạng ra tương ứng với sự Tu Hành của chúng ta như thế ấy.

Còn Chân Tâm Bát Nhã của chúng ta thì lúc nào nó cũng vẫn tự tịnh, tự dịnh, tự chiếu tỏa cùng khắp Pháp Giới, cùng khắp không gian, thời gian, tự nó thông suốt vũ trụ vạn vật huyễn hóa Hình Tướng và Vô Hình Tướng, có/kho^ng, không/co' này.

Trong 260 chữ của Bát Nhã Tâm Kinh dã chỉ thẳng rất rõ ràng, không có nghĩa den, nghĩa bóng gì hết. Chỉ tại chúng ta Vô Minh, luôn sống trong vọng tưởng! Nên lúc nào cũng tự tưởng tượng rồi vẽ râu, vẽ cánh, méo mó sự thật của Bát Nhã, dể tự biến Bát Nhã thành nghĩa hai chiều suôi/ngu+o+.c, trắng/dden của phàm phu thế tục!

Nếu chịu tĩnh tâm bằng những phương tiện như: Niệm Phật, Trì Chú, Thiền Định, Tham Công Án, dể từ Tán Loạn Tâm về Nhất Tâm, tiến tới Vô Tâm rồi vượt cả Vô Tâm/ Hữu Tâm, Nhất Tâm, thì ngay dó là Bát Nhã, là Tính Không, y chang bốn Kinh sau dây dã dẫn chứng:

1.Lăng Nghiêm Kinh:

"Tính không rời Tướng, Tướng không rời Tính."

"Vô Tướng là Hữu Tướng, Hữu Tướng là Vô Tướng."

2. Bát Nhã Tâm Kinh:

"Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc"

"Sắc chính là Không, Không chính là Sắc"

3. Pháp Hoa Kinh: "Cảnh vốn tự Không, dâu cần hoại Tướng"

4. Kinh Duy Ma Cật, Ngài Hỷ Kiến Bồ Tát nói:

- "Sắc tức là Không, chẳng phải Sắc diệt rồi mới là Không; Tính của Sắc tự là Không"

- "Ngũ Uẩn tức là Không, không cần chờ Ngũ Uẩn diệt  rồi mới là Không; Tính Ngũ Uẩn tự là Không, thì Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng y như thế!"

Xin thưa rằng: Không ở dây là Chân Không, là Tính Không, là Pháp Tính,  là cái vốn Vô Vi, nó là Tính Thấy, Tính Nghe, Tính Hay Biết, dều chỉ là Một Tính, nó còn dược gọi là Tâm Trí Bát Nhã, trường tồn, bất biến.

Tâm Trí này vốn Vô Tướng, nên ẩn mật trong muôn loài, muôn vật hiện hữu;  Cũng vì ẩn mật, nên nó mầu nhiệm thiêng liêng, dồng thời nó lại vi diệu hiện tướng, dể thể hiện hữu dụng cùng khắp nơi nơi, trong muôn loài, vũ trụ, vạn vật. Nó chính là Cha Mẹ của vạn Pháp! Nó rất khó hiểu, nếu chúng ta chỉ hiểu một chiều theo cái hiểu thông thường của Thế Gian: Một là chấp thật, hai là chấp giả; Hay một là chấp Sống, hai là chấp Chết thì hoàn toàn di vào Sinh Tử.

Vậy chúng ta nên hiểu nó bằng cả hai mặt:

Đời/DDa.o; Âm/Du+o+ng; Có/Kho^ng của nó thì mới xong.

Hãy tạm ví Chân Lý như một dồng tiền có hai mặt, hai mặt ấy không thể rời nhau, nếu rời dược nhau thì không phải là dồng tiền! Với Đạo/DDo+`i cũng y như vậy, và Chân Lý thì cũng thế; Do lẽ dó mà trong Kinh nói: "Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp". Cho nên mất Thân này là tự dộng phải có ngay Thân khác, nhưng dặc biệt chỉ có Thân Người là có dầy dủ Sáu Căn, mới có thể hiểu dược cái thâm sâu của Chân Lý này, và mới giải thoát dược Sinh Tử!

Như dã nói ở trên về Chân Lý, Tính Không qua sự minh chứng của bốn Kinh: Lăng Nghiêm, Bát Nhã, Pháp Hoa, và Duy Ma Cật.

Nay chúng ta hãy cùng suy tư, dể hiểu sâu rộng hơn:

Trước hết nói về mặt Vô Tướng:

Là mặt của bên kia dồng tiền hay còn gọi là Mặt Đạo:

Với những danh từ gán ghép, dặt tên cho nó, làm chúng ta rất nhầm lẫn và khó hiểu! Nay xin dược giải thích rõ hơn về những danh từ dược dặt gọi cho cái Vô Tướng ấy:

"Vô":  Tức là "Không" (dừng chấp là không có gì)

"Âm":  Vì nó Ẩn Mật, Vô Hình Tướng, cũng dược gọi "Âm Cảnh" hay "Âm Thế"

"Vô Tướng":  Tức không có hình dạng gì.

Dù nó dược gọi bằng tên gì chăng nữa, thì cả ba danh từ trên dều nghĩa là: Tính Không, Chân Không.

- Về mặt Hữu Tướng:

Tạm gọi là mặt bên dây của dồng tiền, tức Mặt Đời, nó dược gọi bằng những danh từ sau dây:

Hữu: Tức là Có (Đừng chấp là có thật)

Sắc: Là Sắc Tướng của muôn hình vạn trạng

Dương:  Muôn cảnh vật hiện hữu tại dây, còn gọi là "Dương Thế".

Dù gọi tên là gì, thì cả ba danh từ trên dây vẫn dều cùng một nghĩa là: 

- Muôn cảnh vật hiện tướng dang hiện hữu tại thế gian này".

Chú ý:

Mặt Đời không rời Mặt Đạo, nếu chấp mặt Đời phải tiêu diệt di, rồi vứt bỏ di, dể di kiếm cái Vô tướng là Cực Lạc, là Chân Lý thì chúng ta sẽ di vào cái: "Có Trí mà không có Thân" là hoàn toàn di ngược lại với Chân Lý, cũng là ngược lại với bốn Kinh dã kể ở trên.

Vì là Chân Lý Giải Thoát Sinh Tử nên cũng khó hiểu và khó thâm nhập dược là  lẽ dương nhiên, nhất là dối với những ai ít chịu suy tư, nông cạn và làm biếng, là chưa dủ duyên lành! Trái lại với những ai dã chán ngán cuộc dời Vô Thường, dâu bể, nên muốn xả bỏ Vô Thường và khao khát Chân Ly, là cái giải thoát Sinh Tử thì chẳng ngại gì chông gai; Những hành giả này lúc nào cũng khắc khoải, suy tư, nên dù có khó cách mấy cũng nỗ lực dể hiểu và dể vượt qua.

Nói tóm lại: Khi dã hiểu rốt ráo về cả hai mặt Đời/DDa.o tức là dã thấu dáo về Sắc/Kho^ng của Bát Nhã Tâm, thì chúng ta dã biết chắc chắn rằng: "Pháp Giới Tự Dung Thông"

Sắc/ Không vốn chẳng hai, Thân/Ta^m chỉ là Một 

Tức là: Tướng không rời Tính, Tính không rời Tướng, Vô Tướng không rời Hữu Tướng

Và: Âm Thế chẳng rời Dương Thế

Nếu quả là thế thì không thể nào chúng ta còn bị ở trong tình trạng: Chia xẻ Thân Tâm làm hai, nghĩa là chỉ chọn Cái Tâm mà bỏ di Cái Thân, hay chỉ chọn Cái Không mà bỏ di Cái Sắc, tức là chỉ chọn Cực Lạc là nơi Vô Tướng, mà bỏ di cái Hữu Tướng là cái Thân mình, và vũ trụ vạn vật ngay nơi dang hiện sống; Hiểu như thế là hiểu lầm, tức hiểu một chiều dể rơi vào tình trạng:

Hữu Trí mà Vô Thân (tức Có Trí mà không có Thân)

Là không dúng với những Mạch Kinh dã kể ở trên, cũng chẳng dúng như Đức Phật dã nói:

- Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp"

Vâng, rời làm sao dược mà rời, khi Vũ Trụ Vạn Vật, Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới không gì ngoài Sắc với Không.

Vậy thì chúng ta di dâu khi dang Sống cũng như sau khi Chết"

Hay vẫn là hiện hữu ngay dây, với cái Thân Tâm cùng vũ trụ vạn vật dều toàn là Sắc và toàn là Không, cùng là Toàn Tâm Trí Bát Nhã. Xin nhấn mạnh và nhắc lại:

Lăng Nghiêm Kinh:

Tính là Tướng, Tướng là Tính.

Thân Tâm Tính Giác là Chân Không, Tính Không là Chân Giác.

Tính của Địa, Thủy, Hỏa, Phong (Đất, Nước, Gió, Vũ Trụ,  Lửa)  là Chân Không;

Vạn Vật Tính của Chân Không là Địa, Thủy, Hỏa, Phong (Đất, Nước, Gió, Lửa).

Và cũng xin nhắc lại một lần nữa: Ngài Hỷ Kiến trong

Kinh Duy Ma Cật nói về Bát Nhã Tâm Kinh:

- "Sắc tức là Không, chẳng phải Sắc diệt rồi mới Không,

Tính Sắc tự Không"

- "Ngũ Uẩn tức là Không, chẳng phải Ngũ Uẩn diệt rồi mới Không, Tính Ngũ Uẩn tự Không thì: Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng thế".

Như vậy Thân Tâm, Vũ Trụ Thế Giới là dồng nhất; Đã hiểu rốt ráo về Thân Tâm và Vũ Trụ Vạn Vật cùng một Chân Lý như thế, thì phải chăng chúng ta dã và dang Vãng Sinh khi dang hiện Sống, nghĩa là Vãng Sinh Khi Đang Mở Mắt, thật là vô cùng tuyệt diệu!

Vậy thì tại sao phải chờ sau khi Chết mới Vãng Sinh" Có nghĩa là chờ khi mắt dã nhắm lại rồi, thì liệu có trễ không" Liệu lúc ấy chúng ta có hiểu nổi cái Chân Lý Thâm Sâu của Tâm Trí Bát Nhã không" Cho dù có Minh Sư khai thị rõ ràng tới dâu, e cũng vẫn khó lắm!

Chú ý:

Xin dừng "chấp thật" trong nghĩa "Sắc" với "Không", mà phải hiểu như sau dây mới là thật hiểu:

"Sắc" chẳng phải "Sắc", mới thật là "Sắc"

"Không" chẳng phải "Không", mới thật là "Không"

Vì phủ dịnh nên "Không"

Vì thừa nhận nên "Bất Không" (Không phải là không ngơ)

Vì phủ dịnh nên "Vô Ngã"

Vì thừa nhận nên "Có Ngã" (Đại Ngã)

Do dó: Chẳng nói phủ dịnh, cũng chẳng nói thừa nhận, mà vượt ra ngoài phủ dịnh lẫn thừa nhận.

Thiền Viện Sùng Nghiêm

11561 Magnolia Street

Garden Grove, CA 92841

Tel: (714) 636-0118

Web-Site: WWW. Thienviensungnghiem.Com

Emai : Sungnghiem@Hotmail.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.