Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Hậu Phương: Chút Em Mơ Ước

20/07/200900:00:00(Xem: 5244)

Thư Hậu Phương: Chút Em Mơ Ước

Ảnh từ Internet.


(Trích KBC Hải Ngoại số 42, ngày 1 tháng 7 năm 2009)
... ngày ... tháng ... năm ...
Thăm anh Tư Báo ,
Mèn ơi
Bữa hỗm tự nhiên cái bác Tám Gái đón em, rồi đưa phong bì xanh xanh cho em , cười cười nói “Thơ của thằng Tư Báo nè con.”
Làm em cầm cái thơ mà thẹn thò đội nón lá lên dạ dạ rồi đi miết liền, quên nói lời cám ơn má anh.
Ai có mà ngờ có ngày em nhận được lá thơ ai đó gởi cho mình , thiệt ngộ quá hà . Xưa giờ đâu có ai gởi thơ từ gì cho em.
Em mở thơ ra đọc liền đó nghen anh. Mà tấm thơ đã rọc ra rồi anh à, chắc má anh coi trước rồi mới đưa cho em.
Mà đâu có sao hén , vì thơ anh viết đọc vui thấy mồ đi .
Từ ngày anh nhập ngũ , à, hai chữ nầy nghe văn chương quá, mấy bạn em ngoài chợ thì nói ảnh đi lính rồi , mày có nhớ ảnh hông , làm em nghĩ mắc cỡ quá. Chắc chuyện anh theo em ăn chè đậu ván woài thiên hạ có để ý , phố chợ nhỏ quá trời mà , ai giấu ai được.
Em đọc thơ của anh rồi, vui trong lòng quá nên đưa cho mấy con bạn ngoài chợ đọc nữa, ai cũng nói em tốt số có người để ý thương rồi , trời , mắc cỡ muốn chết.
Mấy chỉ đọc tới chuyện anh giả bộ cầm chén chè, rồi cầm luôn bàn tay em, mấy chỉ cười quá xá làm em vừa thẹn lại vừa vui trong lòng .
Mấy tháng anh đi lính, em gánh chè ngang qua nhà anh, lòng buồn hết sức , cứ trông trông ngóng ngóng , mà không hiểu rõ mình trông mình ngóng cái gì, anh Tư đã đi mất tiêu rồi mà. Nhiều bữa ngang nhà anh, tiếng rao chè của em tự nhiên cái tắt nghẹn hà .
Đọc tờ thơ nầy em nghĩ ra chắc cái nhớ của anh Tư nó thần giao cách cảm tới em. Câu nầy em bắt chước mấy tuồng cải lương đó anh . Bữa hỗm gánh hát ghé đình hát mấy ngày tuồng Tiết Đinh San Cầu Phàn Lê Huê. Trời ơi nghẹt đình luôn đó anh . Gánh chè của em hết trơn sớm nên em gánh dià nhà, rồi thay bộ bà ba mới trở ra đình coi được khúc giữa cho tới hết, hay lắm đó anh.
Chút Em khoái nhứt màn Tiết Đinh San bước một bước, phải quì lạy một lạy , trời ơi thiên hạ vỗ tay muốn bể cái đình đó anh. Mà bà Phàn Lê Huê cái mặt dữ quá chừng hà . Đàn bà mà oai hùng quá trời há anh . Ai biểu Tiết Đinh San làm tàng chi , tới khi biết người ta tài giỏi thì mới phải quì phải lụy phải cầu.
Chút Em coi tuồng hát nầy, tự nhiên lòng ngẫm nghĩ trong nhà binh, nghe nói cũng có mấy cô con gái nữa . Con gái mà đi lính , bận quân phục chắc cũng hùng dũng như con trai hả anh" Nghĩ phục mấy cô gan dạ quá trời.
Anh viết mấy chuyện nhà binh hay quá đi, đọc sợ nữa. Em mà gặp mấy cảnh chết chóc đó, chắc là em chịu hỏng nổi đâu , chết đứng hà.
Mà cái anh Xáng Lựu Đạn đó giỏi quá đi , một mình dám cắn lựu đạn giết chết nhiều Việt Cộng như vậy gan dàn trời bang nghen .
Anh Tửng Nắp Keng, tên bắt cười , chắc hàm răng cứng lắm a . Mà ảnh có tửng hông dậy"
Ba anh đều lên một cấp, mà cấp gì dậy anh " Có được lên lương không anh "
Ở nhà em thấy bác Tám Gái với chị Ba của anh buôn bán ngoài chợ cũng được hàng lắm. Chị Ba của anh dễ thương lắm nghen , có mấy anh địa phương quân cà rà theo dữ lắm đó nhang . Còn bác Tám Gái thì hiền lành lắm, mà em có lỡ gặp giữa đường, em cũng sợ sợ né né. Bác ưa kêu em lại, hỏi nầy kia.
Mới hôm qua đây nè, khi em gánh chè ngang qua nhà anh , bác Tám kêu em lại mua hai chén chè , biểu em bưng dô ngồi bộ ván dí bác một lát nghỉ cho khỏe , em ngại ngùng quá chừng đó anh.
Trong nhà anh vách lá sàn đất mà sạch trơn bóng láng , em thấy tấm hình của anh treo trên vách , bận áo sơ mi trắng, em ngó tấm hình mà làm như lòng em run lên, mặt em nóng đỏ , kỳ ghê . Bác Tám rót cho em ly nước mưa mát rượi , biểu em :
- Uống đi con, uống cho khỏe.


Giọng Bác ngọt ngào làm Chút Em cũng bớt sợ nhiều. Chắc bác thấy em ngó trân trân tấm hình của anh nên bác hiểu ra… Hay là do mấy tiếng đồn ngoài chợ bác có nghe .
Em chỉ ngồi chút xíu rồi lui ra , mà bác có cầm giữ mấy em cũng chào rồi đi, vì em ngồi đó lâu chút , thế nào em cũng rớt nước mắt .
Anh đi lính đánh giặc thấy cực khổ quá đi , rồi có giờ nghỉ ngơi để ăn uống gì không "
Ngoài thị xã ngày nào cũng có mấy xe nhà binh chạy rầm rầm bụi cuốn mịt trời. Em ưa ngó theo mấy người lính đen thui quần áo lính đầy bụi đất mà mặt mày họ coi oai hùng quá chừng chừng . Có khi họ còn đưa tay cao vẩy vẩy làm Chút Em mắc cỡ lắm nghen , đâu có dám vẩy tay lại dí họ dù trong lòng muốn lắm. Thấy mấy người lính nầy , Chút Em nhớ anh quá chừng.
Anh Tư khỏi lo, chừng nào dìa phép được, Chút Em gánh nguyên gánh chè đãi anh ăn cho đã thèm .
Anh Tư viết thơ dài quá xá mà em thì hỏng biết viết gì nhiều. Cái tên Tư Báo coi dậy mà dễ thương lắm à . Viết nội cái tên Tư Báo thôi là lòng Chút Em run lên rồi.
Nhà Chút Em cũng nghèo thấy mồ đi, Chút Em học hành dừa đủ đọc nhựt trình là phải thôi học rồi. Ba nói con gái hỏng cần học nhiều , bi nhiu đó đủ đọc chuyện Phạm Công Cúc hoa, chuyện Tấm Cám, chuyện Trần Minh Khố Chuối , chuyện Lưu Bình Dương Lễ , chuyện Cây Tre Trăm Mắt cho mấy đứa em nghe … Lâu lâu đọc chuyện Tây Du Ký cho ba nghe là được rồi, thành ra dù Chút Em có ham học mấy cũng phải nghỉ để phụ ba má nuôi mấy đứa nhỏ . Mấy em bây giờ được học nhiều hơn, Chút Em cũng không ganh tị dzí mấy đứa nó đâu anh Tư , mình phận lớn phải lo dãi dầu cho em mình được học hành tới nơi tới chốn phải không anh Tư .
Để coi, độ rày ngoài thị xã buôn bán đắt lắm đó anh . Nhờ lính tráng có mặt , tình hình trong thị xã yên tĩnh nên dân dễ thở , chớ mấy ông “răng đen mã tấu” trong núi ban đêm lò dò dô xóm kêu gọi nầy nọ như lúc trước ai cũng sợ , bây giờ thì đỡ nhiều rồi .
Lúc nầy mưa quá xá là mưa mà bữa nào gánh chè của Chút Em cũng hết sạch, chắc nhờ chè của Chút Em ngon và sạch , anh Tư Báo há .
Chút Em cũng đang dành dụm một số vốn để sang cái sạp ngoài chợ, thì đỡ gánh đỡ cực hơn. Chắc chừng anh Tư được dìa phép, Chút Em đã có sạp chè ngoài chợ rồi . Ước thì ước dậy, chớ sang cái sạp ngoài chợ vốn hỏng phải nhỏ, mà gánh chè thì cũng hỏng nặng nề gì cho lắm, gánh quen rồi anh Tư Báo . Có điều dãi nắng dầm mưa quá , sợ cái da mặt hết mịn màng , hết hồng tươi mà sẽ bị già sớm, anh Tư dìa chê.
Xóm làng tháng rồi có một cái đám hỏi dí một cái đám cưới . Đám cưới nhỏ Kiều con bác Ba Kinh dí thằng Sáng Địa Phương Quân nhà xóm trong đó, anh nhớ hông .
Nhà nhỏ Kiều từ giấc sáng sớm đã bắt loa inh ỏi nghe nôn nao quá chừng đi anh Tư Báo. Tiếng cô Sơn Ca nghe trong vắt vui tươi quá đi nè , Chút Em nghe , nhớ luôn hà
Ô ! Ô ! Sáng hôm nay trên quê hương tôi,
Quê hương xinh xinh quê hương hữu tình,
Quê hương xinh xinh quê hương hòa bình,
Đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím,
Đẹp làm sao bướm bay chập chờn.
Đàn chim non véo von ngọn tre,
Khăn mầu son, áo mầu vàng,
Ơi, bà con đến xem mùa cưới !
Chân hài cong, tay dù hồng.
Lâu thật lâu mới thấy được một ngày vui !
Tối bữa trước , Chút Em có chạy qua nhà nó để tiếp làm mấy chuyện nhỏ trong bếp như lột vỏ tỏi , cắt củ hành , tỉa củ cải làm dưa chua … Trời ơi cay bắt chảy nước mắt luôn .
Bi giờ thì Chút Em thấy lòng mình lên mơ ước … Mơ ước … dzầy nè
Anh anh ơi ! Người tình tôi ơi !
Anh anh ơi ! Xem người ta họ cưới nhau rồi !
Em em ơi ! Người tình tôi ơi!
Em em ơi ! Chuyện chúng mình cũng tính đi thôi !
(Đám Cưới Trên Đường Quê -- Hoàng Thi Thơ)
Thôi, Chút Em hết biết viết gì thêm vì hết chuyện kể rồi.
Anh Tư bảo trọng nghen .
Chút Em nè .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.