Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bắc Kinh Không Thể Sử Dụng Vũ Lực Để Dẹp Hết Biểu Tình

09/11/200800:00:00(Xem: 7662)

Bắc Kinh Không Thể Sử Dụng Vũ Lực Để Dẹp Hết Biểu Tình

Minh Dũng (VNN)

Tờ tạp chí Minh Tinh phát hành tại Hồng Kông vào cuối tuần qua đã có một bài viết với tựa đề ''Sự giới hạn của cách giải quyết bằng vũ lực'' để nói lên viẹc chính quyền cộng sản Trung quốc khó mà sử dụng vũ lực đàn áp cho hết tất cả những cuộc biểu tình kháng nghị tập thể vì nó xảy ra thường xuyên và khắp mọi miền đất nước. Bài báo này viết rằng từ trước đến nay hầu hết mọi cuộc biểu tình kháng nghị tập thể đều bị chính quyền trung ương hay địa phương áp dụng phương cách giải quyết của người cộng sản là huy động công an, cảnh sát, quân đội đến đàn áp bằng vũ lực, bắt bớ, khủng bố những người tham gia biểu tình kháng nghị, nhất là đối với những ai bị tình nghi là kẻ chử động, Thế nhưng đâu có dẹp nổi, bằng chứng là số người và số vụ biểu tình trên khắp cả nước ngày chỉ có tăng chứ không hề giảm. Một tài liệu của bộ Công an Trung quốc cho hay cứ 50 người trở lên xuống đường biểu tình kháng nghị là thế nào cũng xảy ra bạo động và kéo đến bao vây đập phá các cơ quan công quyền. Năm 1993, trên toàn quốc đã xảy ra 8700 vụ, đến năm 2005 số vụ biểu tình kháng nghị tập thể có bạo động và bao vây đập phá trụ sở các cơ quan công quyền tăng lên gấp 10 lần tức là 87 ngàn vụ, và năm 2006 đã trên 90 ngàn vụ. Giáo sư Vu Kiến Vanh của sở Nghiên cứu Phát triển nông thôn thuộc viện Khoa học Xã hội Trung quốc thì 90% các cuộc biểu tình kháng nghị tập thể là của những người bị trưng thu đất đai, ruộng vườn, nhà cửa mà không được bồi thường thỏa đáng, những người bị cưỡng chế rời khỏi nơi cư ngụ hay các công nhân bị đuổi việc, bị áp bức quá đáng. Những người quá bất mãn này chỉ còn biết liên kết lại với nhau để kháng nghị chứ chẳng bao giờ tin vào hệ thống luật pháp, tòa án Trung quốc để thưa kiện, vì họ nghĩ có đi kiện cũng bị xử thua. Giải quyết vấn đề chủ yếu bằng vũ lực, không bằng luật lệ nghiêm minh thì chẳng bao giờ xong chuyện, cứ dẹp xong vụ này là sẽ có vụ khác nổi lên.

Một cán bộ cao cấp là ông Thái Hà đang phục vụ tại trường Đảng ở Bắc Kinh cho hay rằng phải đối ứng với các vụ biểu tình kháng nghị tập thể như thế nào, phương thức trao đổi ý kiến với người dân khiếu kiện ra sao, không phải hể một chút là sử dụng công an, cảnh sát, quân đội đến giải tán bằng vũ lực. Những điều này đã được trường đưa vào giáo trình giảng dạy cho học viên cả mấy năm trước đây, nhưng vẫn chưa thấy áp dụng cụ thể vào thực tế.

Các nhà xã hội Trung quốc thì nói rằng kiện tụng gì khi mà cả ba ngành Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp đều ở trong tay đảng, không lý đảng xử người của đảng là có tội hay sao". Kiện thua đã đành, không khéo còn bị trả thù tiếp là hết đường sống. Hai thập niên trước những người bị áp ức, trấn lột như thế cũng đã đứng lên phản đối nhưng rất rời rạc, mạnh ai nấy làm, không gắn kết chung lại với nhau như bây giờ nên chính quyền rất dễ dập mà cũng chẳng mấy ai biết đến. Nay đã có nhiều kinh nghiệm nên họ liên kết lại với nhau, hơn nữa với phương tiện truyền thông hiện đại như điện thoại di động, mạng Internet...đã giúp cho việc liên lạc với nhau được mau chóng và gởi thông tin kịp thời cho cả thế giới biết mỗi khi bị nhà nước đàn áp để áp lực chính quyền Bắc Kinh. Trung quốc đã phải mở cửa làm ăn với các nước Âu Mỹ nên họ cũng ngán những chỉ trích của dư luận thế giới, chứ không dám xem thường như thời bao cấp trước đây. Số vụ biểu tình kháng nghị tập thể có bạo động trong năm 2005 hay năm 2006 mà các báo ở Hồng Kông đăng nói là do sự tiết lộ của bộ Công an Trung quốc, chúng tôi chắc chắn con số này không đúng, phải nhân lên ba bốn lần mới hy vọng chính xác vì có khi nào nhà nước cộng sản hay các cơ quan chức năng công bố sự thật đâu.

Một xã hội được đánh giá là ổn định là phải thật sự dựa trên luật pháp, xét xử mọi việc công bằng, không thiên vị, chứ không phải bằng bạo lực, khủng bố hay qua đường lối tuyên truyền của bộ máy cầm quyền. Người ta thường nói thùng rổng kêu to.

Bình Nhưỡng Kháng Nghị Seoul Về Truyền Đơn Thả Ở Bắc Hàn

Các tổ chức người tị nạn cộng sản Bắc Triều Tiên ở Seoul đã thả một số bóng bay sang Bắc Hàn trong đó mang hơn 60 vạn tờ rơi nói về bệnh tật của ông Kim Chính Nhật cho người dân miền Bắc biết khiến Bình Nhưỡng tức tối lên tiếng chỉ trích và quy mọi trách nhiệm cho chính phủ Hàn quốc nếu tình hình giao lưu giữa hai miền trở nên căng thẳng.

Được biết trong hội nghị Quân sự giữa hai miền Nam Bắc Triều Tiên tại Bàn Môn Điếm vào ngày 28/10 vừa qua, Ủy ban quân sự Bắc Triều Tiên đã loan báo cho hay rằng ngày hôm qua (27/10/2008), trên không phận của chúng tôi đã tung bay nhiều truyền đơn phản động do các tổ chức thù địch với nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Bắc Triều Tiên thả. Chúng tôi đã biết trước chuyện này và đã yêu cầu chính quyền Seoul phải ra lệnh ngăn cấm, xử phạt thật nặng những người, những tổ chức thả bóng bay đó, nhưng Seoul vẫn làm ngơ vì vậy chúng tôi cực lực lên tiếng kháng nghị và quy mọi trách nhiện cho chính phủ Hàn quốc. Nếu việc này còn tái diễn thì tình hình giao lưu giữa hai miền chắc chắn sẽ trở nên căng thẳng mà trách nhiệm hoàn toàn thuộc về phía chính quyền Seoul.

Ủy ban Quân sự Hàn quốc đáp lại rằng chính phủ Hàn quốc của chúng tôi đã lên tiếng yêu cầu các tổ chức đó không nên thả bóng bay theo như kế hoạch của họ đề ra, nhưng không thể nào xử phạt được vì luật pháp Hàn quốc không cấm người dân làm chuyện đó, hơn nữa nội dung tờ truyền đơn chỉ là các bản tin đã được các nước cho loan tải rộng rãi.

Những người trong bốn tổ chức thả bóng bay đó cho các ký giả hay rằng họ đã thả nhiều quả bóng bay trong đó mang theo hơn 60 ngàn tờ rơi nói về việc ông Kim Chính Nhật đang lâm trọng bệnh mà chính quyền Bình Nhưỡng muốn dấu nhẹm không cho người dân biết, chúng tôi cũng có gởi kèm một số tiền mỹ kim và dồng nhân dân tệ của Trung quốc. Nếu nhà độc tài Kim Chính Nhật không bị bịnh nặng, có thể xuất hiện ngay trước đám đông thì việc gì Bình Nhưỡng phải lo sốt vó lên vậy, chỉ cần ông ta lòi mặt ra 1 phút cũng được là sáu, bảy chục ngàn tờ rơi chúng tôi thả đi chả có giá trị gì mà còn bị mang tiếng là tuyên truyền láo khoét.

Muốn kiểm chứng việc ông Kim Chính Nhật có thật bị lâm trọng bệnh hay không, các ký giả nước phương Tây chỉ còn nước đi săn tin ở những nơi khác chứ chẳng bao giờ trông đợi vào sự tiét lộ từ chính quyền Bình Nhưỡng. Các ký giả Tây phương đã nhắm đến bác sĩ Francis Xavier Roux, Trưởng khoa Thần kinh Ngoại khoa của bệnh viện Sainte Anne Paris, bác sĩ Roux trước đây đã nhiều lần sang Bình Nhưỡng khám bệnh nảo cho ông Kim Chính Nhật. Trên trang điện tử của tuần san Le Point, phát hành ở Pháp, cho đăng tin là ngày 28 tháng 10 vừa qua, bác sĩ Roux đã có mặt tại Bình Nhưỡng, trước đó các ký giả của Le Point cũng đã bắt gặp ông Kim Chúnh Nam, con trai trưởng của ông Kim Chính Nhật, đến bệnh viện Sainte Anne hai lần để gặp bác sĩ Roux. Hãng thông tấn AFP của Pháp cho hay họ đã điện thoại đến phòng làm việc của bác sĩ Roux để xác nhận tin này thì được trả lời là Bác sĩ Roux không đi Bình Nhưỡng chỉ sang Bắc Kinh gặp gở các đồng nghiệp. Các ký giả Nhật thì đã bắt gặp và phỏng vấn được bác sĩ Roux ở phi trường quốc tế Charles De Gaulle vào ngày 23/10/2008, đang chuẩn bị bước lên máy bay đi Bắc Kinh, khi đến nơi bác sĩ Roux đã được sứ quán Bắc Triều Tiên ở Trung quốc đem xe ra đón, qua ngày hôm sau bước lên máy bau đi Bình Nhưỡng. Tất cả các sự việc này đều được thu hình và được nhiều đài truyền hình ở Nhật phát đi.

Sau khi truyền thông Nhật loan tải các bản tin đó thì các phóng viên Pháp kéo đến văn phòng bác sĩ Roux ở Paris hỏi thêm và được trả lời rằng lúc đầu bác sĩ Loux không dự định đi Bình Nhưỡng, nhưng sau khi đã làm xong một số chuyện ở Bắc Kinh, định trở về Pháp thì Bác sĩ Loux thay đổi chươngtrình, đi Bình Nhưỡng để xem lại tình trạng sức khỏe của một số bệnh nhân đã được bác sĩ Loux chữa trị trước đây, trong đó có thể có người con trai trưởng của ông Kim Chính Nhật, chứ chúng tôi không nghe nói gì về chuyện đi Bình Nhưỡng để chữa trị cho người lãnh tụ của Bắc Triều Tiên.

Tuy Bình Nhưỡng vẫn bác bỏ tin ông Kim Chính Nhật bị lâm trọng bệnh, nhưng đến đây thì mọi chuyện đã khá rõ và hầu như hai chính phủ Hàn quốc và Nhật Bản đang âm thầm tìm cách đối phó vì một khi ông Kim Chính Nhật không còn nữa thì chuyện tranh chấp quyền lực khó mà tránh khỏi trong thượng tầng lãnh đạo ở Bắc Triều Tiên, cánh quân đội làm bậy bắn vài quả tên lửa là phiền phức lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.