Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đêm Thơ Nhạc Huyền Không: Dưới Nến Đọc Thiền Thi

10/10/200800:00:00(Xem: 3699)

<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

Hình ảnh trong Đêm Thơ Nhạc Huyền Không.

 

Ngọc LiênChùa A Di Đà và Trung Tâm Phật Giáo Thích Thiên Ân cuối tuần qua tổ chức "Đêm Thơ Nhạc Huyền Không" (Dưới Nến đọc Thiền Thi) tại chùa A Di Đà, thành phố Westminster.  Đêm Thơ Nhạc do các đệ tử xuất gia và tại gia của Hòa Thượng Thích Mãn Giác, Hội Chủ Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ trình bày.  Huyền Không là bút hiệu của Hòa Thượng Thích Mãn Giác.Mở đầu Đêm Thơ Nhạc, Ni Sư Thích Nữ Như Ngọc, Viện Chủ chùa A Di Đà, đại diện Ban Tổ Chức, thưa thỉnh vài lời cùng Chư Tôn Đức và quý Phật tử đồng hương.Đêm nay, trong khói hương tưởng niệm thi sĩ Huyền Không Thích Mãn Giác, chúng ta hãy nhìn lại dòng thời gian mà Thầy đã đi qua.  Hòa Thượng sinh vào mùa Thu (tháng 9) năm Kỷ Tỵ (1929) tại Huế (VN), và viên tịch vào mùa thu 2006 tại chùa Việt Nam Los Angeles, thọ 78 tuổi, hạ lạp 58 năm (58 tuổi đạo).Thuở nhỏ, Hòa Thượng tu học ở chùa Thiên Minh (Huế).  Thiên Minh Tự là chốn quy tụ giới văn nghệ cố đô một thời, cho nên hồn thơ Huyền Không đã từ tuổi thanh xuân mà tỏa rạng, để cho thơ đó còn mãi cho người, cho đời.Văn hóa và giáo dục là những lãnh vực mà Hòa Thượng ước mơ được phụng sự, tận tụy hiến dâng, để cho lòng Đạo thêm thanh cao, cho lòng Đời thêm sáng đẹp.  Có biết bao cơ sở lịch sự chùa chiền đã mượn đường kim mối chỉ của Hòa Thượng để vá lại những đường rách từ những dâu biển của thời gian.  Sự nghiệp thi ca của Hòa Thượng đã để lại lối 1,000 bài thơ trong 5 tập thơ 'Không Bến Hạn, Hương Trần  Gian, Không Gian Thành Chiếc Áo, Kẻ Lữ Hành Cô Độc, Mây Trắng Thong Dong...""...Đêm nay, chúng ta, những đệ tử xuất gia và tại gia của Hòa Thượng cùng những Phật tử, môn sinh, học trò, cùng tụ hội về đây để nhớ về thi sĩ Huyền Không, một trái tim chan hòa tình yêu Quê Hương và Đạo Pháp.  Có thể nói, đi vào thơ Huyền Không, chúng ta có thể thấy trọn vẹn trái tim yêu Đời và yêu Đạo của thi sĩ.  Ai đã từng đọc thơ Huyền Không rồi mà chưa từng nhận diện ra rằng, thơ ấy cũng là nỗi lòng dâu biển của chính mình, thơ ấy cũng là hoa trái ngọt ngào của tấm lòng nhân hậu bao dung."... Đến với thơ Huyền Không là để nhớ tới một người thân thiết đã đi xa,  Đi xa, nhưng chưa từng vắng bóng trong lòng người ở lại.  Với một người đã từng xem sự lui tới trong thế giới sanh tử này chỉ nhẹ như "Nhạn quá trường không" (Chim nhạn bay qua hư không)."Mở đầu "Đêm Thơ Nhạc Huyền Không," hai "thần đồng" Bảo Ngọc và Quốc Nam, hát bài Quê Hương.  Các em có đọc thêm 8 câu thơ trong bài "Nhớ Chùa" của thi sĩ Huyền Không.  Giọng hát đầy truyền cảm, trong sáng của Bảo Ngọc và Quốc Nam đã được quý Chư Tôn Đức và quý Phật tử tặng cho hai em những tràng pháo tay thật nồng nhiệt.Hai bé Bảo Ngọc và Quốc Nam đã đưa tất cả thính chúng trở về Quê Hương thân yêu đã ngàn trùng xa cách, nơi có ánh trăng trải vàng trên con đường làng xa tắp, có rặng dừa xanh lả ngọn bên dòng sông hiền hòa, và nhất là tiếng chuông Chùa nhẹ buông vào lúc bình minh và hoàng hôn mỗi ngày.Tiếp theo chương trình, thầy Tánh Tuệ ngâm bài thơ "Nhớ Chùa" (Huyền Không) và chị Minh Tùng hát bài "Nhớ Chùa" do nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc:"Biết đến bao giờ trở lại quêBâng khuâng lòng gởi nhớ nhung vềTang thương dù có bao nhiêu nữaCũng nguyện cho Chùa khỏi tái têChuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùngRa đi ai chẳng nhớ Chùa chungMái Chùa che chở hồn dân tộcNếp sống muôn đời của Tổ Tông"(Nhớ Chùa)Giọng ngâm "xuất thần" và đạo vị của thầy Tánh Tuệ, đệ tử út của Ôn Hội Chủ trong bài thơ "Nhớ Chùa" đã làm mọi người có cảm tưởng như được trở về mái chùa xưa, có: "Đức Phật từ bi mỉm miệng cườiCó hàng tùng bách mãi xanh tươiCó con đường đỏ chạy lang thang"Bài "Nhớ Chùa" được sáng tác năm 1949.  Năm nay là năm 2008.  Sáu mươi năm đã trôi qua.  Với 20 tuổi đời, thi sĩ Huyền Không đã viết bài thơ "Nhớ Chùa," bài thơ đã để đời, bài thơ đã thở và đã sống theo từng nhịp đập trái tim người con Phật trên các nẻo đường tha hương trên thế giới cũng như ở quê nhà.Chị Minh Tùng đã hát rất dễ thương bài hát "Nhớ Chùa."  Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã phổ nhạc rất tài tình, và đã làm nổi bật được ý tưởng thi sĩ Huyền Không trong bài thơ "Nhớ Chùa."Sư cô Hạnh Trí, hiện trú ở Tu Viện Hương Nghiêm, Houston (Texas), đệ tôn (cháu) của Hòa Thượng Hội Chủ.  Sư cô đã ngâm rất thành công bài thơ "Đạt Đạo:""Ta từ sinh tử về chơiNgồi trên chóp đỉnh mỉm cười với trăngThân ta là dãy đất bằngTâm ta là nước sông Hằng mênh môngTình ta là đóa hoa hồngÝ ta là cả cánh đồng tâm linh"Tiếng sáo Ngọc Nôi đã đệm vào bài thơ "Nhớ Chùa" do thầy Tánh Tuệ ngâm, và bài thơ "Đạt Đạo" do sư cô Hạnh Trí ngâm, khiến cho không khí của Đêm Thơ Nhạc thêm sinh động và thanh thoát.Thầy Tánh Tuệ đã phổ nhạc bài thơ "Những Người Đi Qua" của Huyền Không, và đã hát thật hay bài này.  Bài thơ "Những Người Đi Qua" là bài thơ thi sĩ Huyền Không viết để tặng nhị vị pháp hữu thân thương Hòa Thượng Thiên Ân và  Hòa Thượng Thiên Minh.  Hòa Thượng Thiên Ân là vị đã sáng lập ra chùa Việt Nam Los Angeles, chùa A Di Đà, và các chùa tại các tiểu bang khác tại Hoa Kỳ.Sư cô Hạnh Trí nối tiếp chương trình bằng bài hát "Đêm Tàn Bến Ngự" để nhớ về Cố Đô Huế.  Giọng hát của sư cô Hạnh Trí cũng thật là "Huế"Tiếp theo, chị Phi Loan ngâm bài thơ "Gọi Tôi" của Huyền Không."Có ai gọi mãi tên tôiBao năm xa xứ đứng ngồi không yênQuê hương Đạo Pháp chưa quênCon tim ôm trọn ba miền nhớ thương"Sư cô Hoa Tâm ngâm bài "Ta Gọi Xuân Về" và chị Huê Mỹ ngâm bài "Xuân""Ô hay Xuân đến bao giờ nhỉ"Nghe tiếng hoa khai bỗng giật mìnhSáng nay thức dậy choàng thêm áoVũ trụ muôn đời vẫn mới tinh"Khả năng cảm nhận của thi sĩ Huyền Không thật tinh tường.  Bài thơ vừa văn chương vừa triết học nầy đã được Đại Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang khen là "tuyệt tác."  Bốn câu thơ trên đã trở thành bốn câu "kệ" của thiền sư Huyền Không Mãn Giác.Đặc biệt, chị Diệu Vân, một người dâu hiền của Đại Học Vạn Hạnh ngâm bài "Thầy Đã Đi Rồi" và chị Kim Phụng đã hát bài "Kính Lạy Giác Linh Thầy."Giọng ngâm ngọt ngào của Phật tử Diệu Vân đã làm thính chúng ngậm ngùi rơi nước mắt, nhớ thương vị Thầy khả kính sống cho Đạo và vì Đạo."Thầy đã đi rồi buổi sáng nayGiọt sương còn đọng giữa bàn tayTiếng chuông Thiền Tịnh ngân chưa dứtMà học trò xưa đã vắng Thầy...Thầy đã đi rồi qua bến sôngBài thơ năm ấy khắc trong lòngMái chùa che chở hồn dân tộcNếp sống muôn đời của Tổ Tông"(Trần Trung Đạo)Thi sĩ Huyền Không đã viết:"Tôi muốn dành tặng thơ tôi cho những ngôi chùa suốt đời thủy chung với quê hương, cho Phương Lang, và những thôn làng mộc mạc đang chia nỗi điêu linh cùng đất nước, cho mọi tấm lòng Phật tử vẫn sắt son hộ Đạo, dựng Đời, cho những tâm hồn biết sống gắn bó với Thơ.  Tôi vẫn mơ tôi là chú tiểu bé con ngày xưa, tóc bỏ quả đào, đêm đêm trèo lên mái chùa ngửng mặt nhìn trời với chiếc sào trong tay hăm hở khèo rụng những vì sao bỏ vào túi áo nhựt bình ...""Sống với thơ ta vẫn mãi mãi là bé thơ, mãi mãi hồn nhiên tinh sạch, vẫn mãi mãi là con đò neo sào trên một bến xưa."(Trích tập thơ Mây Trắng Thong Dong)Để chấm dứt chương trình "Đêm Thơ Nhạc Huyền Không," Ni sư Như Ngọc, đại diện Ban Tổ Chức, đã cám ơn thầy Tánh Tuệ, sư cô Hạnh Trí, sư cô Hoa Tâm, chị Diệu Vân, chị Phi Loan, chị Minh Tùng, Chị Kim Phụng, nghệ sĩ Ngọc Nôi (sáo), anh Nam Giao (đàn Guitar), hai bé Bảo Ngọc & Quốc Nam, chị Lan Phương, anh Quốc Việt (quay phim & chụp ảnh) là những vị đệ tử xuất gia và tại gia cũng như thân hữu của Hòa Thượng Thiền Sư Thi Si Huyền Không Thích Mãn Giác, đã trình diễn ngâm thơ, hát, đàn và giúp đỡ cho Đêm Thơ Nhạc được viên mãn trong bầu không khí Thiền vị và Đạo vị.Ni sư Như Ngọc cũng cám ơn Chư Tôn Đức và quý Phật tử tham dự có mặt hôm nay.  Xin kính chúc quý Ngài và quý vị khang an và vạn sự cát tường.  Ni sư cũng xin quý vị hoan hỉ cho những sơ sót trong đêm nay.  Ni sư viện chủ chùa A Di Đà xin hẹn tái ngộ "Đêm Thơ Nhạc Huyền Không" kỳ tới.Ngọc Liên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
Ông mô tả mình là một người chủ trương “tôn trọng sự sống – (pro-life),” ủng hộ Tu chính án số 2 (quyền sở hữu vũ khí,) cổ võ một bộ máy chính quyền nhỏ, một kế hoạch quốc phòng mạnh mẽ, và là một người bảo thủ tôn trọng quốc ca” đã nói là hiện nay nước Mỹ không còn là một quốc gia dân chủ gương mẫu, và rằng “chúng ta cần phải có một Tổng Thống cho tất cả mọi người Mỹ, chứ không phải chỉ cho một nửa nước Mỹ.”
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm.
Vấn đề không phải là để truy thù hay báo oán. Truyền thống văn hoá bao dung dân tộc Việt không cho phép bất cứ ai thực hiện điều đó. Tuy nhiên, quá khứ cần phải được thanh thoả – và không thể thanh thỏa bằng một (hay vài) cuốn truyện– để chúng ta đều cảm thấy được nhẹ lòng, và an tâm hơn khi hướng đến tương lai.
Làm thương mại, nhất là làm trong nghề buôn bán nhà cửa, muốn mọi người thương mình rất khó. Chín người thương mình cũng có một người ghét mình. Ăn ở cho mọi người thương mình chỉ có chân thành mới làm được.
Rừng điêu tàn thì đất nước suy vong; đây mới chính là cội rễ của vấn đề.bChúng ta cứu giúp đồng bào bị nạn nhưng chính chúng ta có ai nghĩ đến cội nguồn của vấn đề là nạn phá rừng cưa gỗ tàn phá đất nước. Tác động tới môi trường, phá rừng vẫn đang tiếp diễn và đang làm thay đổi khí hậu và địa lý.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.