Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giới Thiệu ‘Câu Chuyện Da Cam/Dioxin Việt Nam’ Của Mai Thanh Truyết Tại Thư Viện Việt Nam (080503)

16/05/200800:00:00(Xem: 6835)

Hôm nay, chúng ta gặp nhau ở đây để nói về một trong rất nhiều thảm kịch của Việt Nam.

Đó là hiện tượng kỳ lạ và đau lòng của một chính quyền đã đầu độc người dân và tự đầu độc bằng những thủ đoạn ngoa ngụy để cuối cùng phơi bày cho thế giới thấy rõ bản chất của mình. Chính quyền đầu độc người dân bằng chất dioxins, và tự đầu độc bằng chuyện chất độc da cam để đòi ăn vạ nước khác, và cuối cùng thì chuyện ăn vạ bắt đền ấy không thành trong khi người dân và môi sinh vẫn tiếp tục bị nhiễm độc.

Trong một nước Việt Nam thực sự tự do và độc lập, nếu chẳng may đất nước mà gặp một vấn đề đe dọa môi sinh và mạng sống con người như vậy, chúng ta đã giải quyết theo cách khác. Hoàn cảnh đất nước không được như vậy nên, từ ở rất xa, nhiều người đã phải tự động đứng lên gióng tiếng chuông cảnh báo.

Trước hết, xin nói về tinh thần tự động và tự nguyện ấy.

Nếu có một chính quyền dân chủ đúng nghĩa, hội trường này đã phải là một nhà văn hoá của Việt Nam ở tại California, nơi phục vụ người Việt Nam và những ai muốn tìm hiểu về văn hoá Việt Nam. Chuyện ấy không có và chưa thể có. Nhưng, tại quận Cam này, người Việt đã tự động đứng lên và chung sức thành lập ra Thư viện Việt Nam.

Cùng với một số hội đoàn bảo trợ, Thư viện Việt Nam đã tổ chức buổi ra mắt sách ngày hôm nay, như đã từng tự động thực hiện nhiều sinh hoạt quý báu khác để chúng ta bảo tồn và phát huy được văn hoá của người Việt. Chúng ta không có chính quyền, chính người dân đã tự động đảm nhiệm những việc cần thiết ấy và đáng lẽ đấy phải là một bài học cho lãnh đạo Hà Nội, về vai trò cần thiết của người dân, của một xã hội dân sự có tự do.

Điểm thứ hai, cuốn sách chúng ta chào mừng hay hôm nay là kết quả từ một công trình tập thể của một tổ chức cũng tự nguyện và hoàn toàn tư nhân, là Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam.

Một số chuyên gia trong nhiều lãnh vực đã lập ra hội này từ hơn một chục năm nay để chiếu ánh sáng khách quan của khoa học lên nhiều vấn đề của đất nước hầu giúp ích cho người khác, kể cả và nhất là người Việt Nam ở trong nước. Khi chính quyền vô dụng và độc tài tại Hà Nội chẳng làm được gì thì chính là người dân, dù ở bất cứ nơi đâu, cũng phải tự giải quyết lấy vấn đề.

Vấn đề mà chúng ta đề cập ngày hôm nay đã được Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam chú ý, theo dõi, tìm hiểu và nghiên cứu từ đã lâu, với những tiêu chuẩn khoa học nghiêm túc nhất. Nay kết quả của công trình khảo cứu ấy được in thành sách để phổ biến cho mọi người cùng biết.

Chúng ta nên đọc cuốn sách này như thế nào"

Chúng tôi xin đề nghị một các nhìn cuốn sách này theo khảo hướng của một người "ngoại đạo" - không có kiến thức gì nhiều về khoa học hoá chất hay y khoa hay môi sinh.

Trong xã hội Hoa Kỳ, ta đã đọc hay xem nhiều tác phẩm văn chương hay điện ảnh thuộc loại chính trị giả tưởng, một loại politic fiction, một loại trinh thám nghẹt thở. Các tác giả đầy trí tưởng tượng của Mỹ đã dựng lên nhiều truyện về những âm mưu đen tối của quân khủng bố, hoặc một cơ quan tình báo thâm độc hay một tổ hợp kinh doanh gian xảo. Cốt truyện được dàn dựng công phu khiến người đọc truyện hay khán giả xem phim phải chú tâm theo dõi, xem âm mưu lường gạt ác độc ấy cuối cùng có thành hay không.

Chúng tôi xin đề nghị là ta sẽ đọc cuốn "Câu chuyện Da Cam/Dixon Việt Nam" do Tiến sĩ Mai Thanh Truyết biên soạn cùng các chuyên gia của Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam theo tinh thần đó. Như theo dõi một câu truyện trinh thám ly kỳ.

Để cùng xem Hà Nội dàn dựng âm mưu ra sao với kết quả thế nào.

Phần đầu của cuốn sách, gồm tám chương, sẽ cho ta những thông tin cần thiết của bối cảnh, về nguyên ủy của vấn đề gọi là chất độc da cam do Quân lực Hoa Kỳ đã rải tại Việt Nam từ 1961 đến 1972. Xin hãy dọc ky chương năm của cuốn sách để thấy những cố gắng trình bày chính xác và nghiêm chỉnh này cho nhìn ra một sự thật khác tiềm ẩn bên dưới: sự tình ra sao đã được cuốn sách ghi lại như vậy, vì các tác giả không có nhu cầu "chạy tội cho Hoa Kỳ" như nhiều người của Hà Nội có thể xuyên tạc!

Như trong nhiều truyện trinh thám gián điệp của Mỹ, mấu chốt của câu chuyện đòi hỏi một số thông tin có vẻ kỹ thuật kỳ bí. Cuốn sách ra mắt hôm nay cũng nên được đọc như vậy trong phần mở đầu, và xin độc giả đừng bị dội vì những chi tiết về hoá học hay độc tố học, mà chỉ cần biết rằng đấy là nguyên ủy của sự việc, như Hà Nội và dư luận vẫn thường nói tới.

Qua phần hai gồm 16 chương, ta mới đi vào phần gay cấn nhất của câu truyện trinh thám, về âm mưu và ý đồ ăn vạ của Hà Nội, với sự toa rập của một số người xưng danh khoa học gia quốc tế, nào Mỹ nào Úc, nào Đức nào Ý, mà thực sự là đồng lõa của tội ác. Mà không phải một tội. Nếu không tìm hiểu kỹ chuyện này mà cứ nghe rằng có giáo sư này hay nhà khoa học nọ đứng ra bênh vực luận cứ của Hà Nội, chúng ta có thể suy đoán rằng dù sao thì có lẽ Hà Nội cũng có lý. Và suy đoán vậy là sai!

Vì sao lại nói là các khoa học gia mà công trình được Hà Nội trích dẫn là hai lần phậm tội đồng lõa"

Tội thứ nhất là làm chứng gian cho một chế độ bất lương. Và khi bị bắt quả tang thì tắt đèn bỏ chạy. Tội thứ hai, ghê tởm hơn thế, là cam tâm nhắm mắt trước một tai họa rất lớn mà người dân Việt Nam đang là nạn nhân. Đó là tung ra quá nhiều dioxins độc hại cho sức khoẻ và sinh mạng người dân lẫn môi trường sinh sống của những thế hệ về sau.

Nói cho đơn giản, Chính quyền Hà Nội đang đầu độc người dân với các độc chất dioxins, tới khi hậu quả của nạn đầu độc ấy trở thành mười mươi rõ rệt thì họ quy tội cho chất khai quang đã được rải xuống Việt Nam từ mấy chục năm về trước!

Hà Nội tung hoả mù để che giấu tội ác, và bị bắt quả tang.

Đây là lý do vì sao mà đơn kiện của mấy con rối nước của Hà Nội trong cái gọi là Hội Nạn nhân Chất độc Da cam / Dioxin đã bị các toà án Hoa Kỳ, kể cả toà Kháng án cấp Liên bang tại Khu vực II của New York bác bỏ cách đây ba tháng.

Phần thứ ba gồm 18 chương của cuốn sách là phần lý thú vì cho ta nhiều hình ảnh sống động của trận đấu giữa thiện và ác, và sự chứng kiến của dư luận thế giới về tội lường gạt và tội đầu độc người dân bằng những hoá chất gọi là bảo vệ thực vật. Đọc các chương này, ta có cảm giác lý thú của khán giả khi thấy cái ác cuối cùng đã không thắng và đành lằng lặng chìm trong bóng tối.

Nhưng kết luận trong 60 trang sau cùng của ba chương cuối lại rọi đèn vào góc tối đó để phơi bày ra một sự thật là thế giới đang quan tâm đến các độc chất dioxins được sử dụng bừa bãi và gây rất nhiều tai họa cho người dân. Tệ nạn ấy đang xảy ra tại Việt Nam.

Khi gợi ý người đọc nên theo dõi câu chuyện này như một truyện trinh thám, chúng tôi chỉ mong độc giả tìm thấy sự tò mò rồi say mê để tìm hiểu một vấn đề có vẻ khô khan khó hiểu cho tường tận. Nhưng câu chuyện chất độc da cam không là truyện để giải trí, xem chơi rồi bỏ.

Nó là một bi kịch cho đất nước.

Vì là một bi kịch nên các nhà khoa học trong Hội Khoa học và Kỹ thuật đã dành 10 năm theo sát hồ sơ, đã nhiều lần gióng lên tiếng chuông báo động người Việt về một tai họa có thật đang xày ra, với những lý luận khách quan trên các dữ kiện khoa học và xác thực.

Nếu chúng ta coi đây là một cuốn sách "chống Cộng" - Hà Nội tất nhiên cũng sẽ tri hô như vậy -  thì vẫn là phụ lòng các nhà khoa học. Họ không có nhu cầu tố cộng như vậy. Chỉ cần một chương 24 về Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa cũng đủ nói lên sự u mê của trí tuệ khi tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản.

Các nhà khoa học của chúng ta nhìn xa hơn thế, và xuyên qua tấm màn bịp bợm của chế độ cộng sản, họ chỉ ra những sự thật còn ghê tởm kinh hãi hơn. Chúng ta nên cám ơn các tác giả, như Tiến sĩ Mai Thanh Truyết, Kỹ sư Nguyễn Minh Quang cùng Giáo sư Trần Cảnh Xuân và các chuyên gia của Hội Khoa học và Kỹ thuật đã tự động, tự nguyện thực hiện công trình nghiên cứu này cho chúng ta.

Bây giờ, đến lượt chúng ta cũng phải tự động và tự nguyện quảng bá sự thật này cho mọi người cùng biết, nhất là cho đồng bào ở trong nước.

Lời cuối của chúng tôi là khi gấp lại trang sách u buồn này, tôi vẫn còn nhìn thấy hình ảnh của những con người dị dạng trong bồn formaldehyde còn gọi là formal. Nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy hình ảnh của Hồ Chí Minh trong cái bồn Ba Đình. Đấy là hình ảnh kết thúc cuốn phim tưởng là trinh thám mà hoá ra là chuyện tà ma của một bầy quỷ dữ.

Và chúng vẫn đang ngự trị trên quê hương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Qua bao nhiêu mùa lễ Tạ Ơn trên đất Hoa Kỳ, năm nào tôi cũng thầm tạ ơn đất nước này đã cho tôi một nếp sống tự do, một mái nhà ấm cúng dung dưỡng gia đình tôi từ ngày tôi rời Việt Nam. Năm nay là lần đầu tiên tôi nghĩ mình nên trải lòng biết ơn sâu xa này xuống mà nói thành lời. Nguyên nhân chính có lẽ vì biến cố đại dịch và sự mâu thuẫn chính trị của nước Mỹ tác động mạnh đến tôi và cuộc sống của triệu triệu người dân.
Xét lại lịch sử đảng, bài học hàng hàng lớp lớp Thanh niên-Trí thức đã xếp bút nghiên theo tiếng gọi kháng chiến chống Pháp giàng độc lập trước 1945, để sau này phải hối hận vì đã sai lầm để cho đảng Cộng sản cướp công kháng chiến, biến hành động gọi là Cách mạng tháng Tám thành bệ phóng cho đảng lên nắm quyền cai trị độc tài Cộng sản.
Số dân Việt Nam đang trôi nổi ở xứ Chùa Tháp thì không. Họ là thứ sắc dân vô tổ quốc (stateless ethnic Vietnamese, theo như cách gọi chính thức của các N.G.O đang hoạt động ở Cambodia) nên không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai, và buộc phải chấp nhận một nếp sống rất bồng bềnh, và vô cùng bấp bênh – như hiện cảnh.
Một vài ghi chép lại trong nhiều tháng qua là như vậy. Câu chuyện về những người Việt ủng hộ Trump và chống Trump sẽ vẫn kéo dài thêm một thời gian nữa. Nó sẽ khép lại, hay mở rộng thêm còn tùy vào nghiệp lực của nước Mỹ, của cộng đồng người Việt ở Mỹ. Qui luật nhân quả vẫn sẽ vận hành như một qui luật muôn đời của vũ trụ.
Đã vài tuần kể từ lần cuối tôi liên lạc với quý vị. Trong thời gian đó, chúng tôi đã gắng sức làm việc để thành lập một nội các thể hiện các giá trị mà chúng tôi đã đưa ra là, hàn gắn sự chia rẽ quốc gia sâu đậm tại quốc nội và khôi phục vai trò lãnh đạo của chúng ta ở quốc ngoại.
Giữa những giờ phút ngự trị bởi các con số khổng lồ chóng mặt, những tranh cãi dao búa, một câu nói của ông Joe Biden đã nhắc nhở tới chiều sâu của một cuộc bầu cử dân chủ: đằng sau mỗi lá phiếu là một con người. Câu nói như một công án thiền. Tường chừng chìm lỉm trong những tiếng la hét, reo hò, bên này giận dữ, bên kia vui mừng.
Tổng thống Donald Trump sau khi lên nhậm chức đã nhanh chóng ký quyết định rút khỏi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) và nay nhìn trở lại cuộc tranh cử 2016, tôi tin rằng nếu giả sử bà Hillary Clinton thắng cử, bà cũng khó có thể đưa nước Mỹ gia nhập TPP.
Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, nó xổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa kịp ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao biết là con vẹt này của tôi. Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Chuyến viếng thăm phòng Bầu Dục đầu tiên của tôi diễn ra chỉ vài ngày sau cuộc bầu cử, khi theo truyền thống lâu đời thì vợ chồng Tổng Thống Bush đã mời Michelle và tôi đi thăm nơi sắp là nhà. Ngồi trên công xa của cơ quan mật vụ, chúng tôi chạy ngang qua vòng cung quanh co cổng Tây viên vào Bạch Ốc, cố lưu giữ dăm điều nơi chúng tôi sẽ dọn vào dưới ba tháng nữa.
Ông Biden thắng cử vẫn bị ông Trump kịch liệt bác bỏ vì cho rằng việc kiểm phiếu không minh bạch. Mãi cho tới hôm 15/11 vừa qua, lần đầu tiên sau tám ngày thông báo kết quả bầu cử, ông Trump lên tiếng trên tweet «ông Biden thắng cử». Nhưng liền đó, ông lại nhắc «ứng cử viên dân chủ đã gian lận để đạt được kết quả đó».
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Tại sao lại có các dải mây nhiều màu sắc lại bao quanh sao Mộc?
Có vẻ như việc đưa dịch vụ chơi game đám mây Stadia lên nền tảng iOS là một bài toán khó đối với Google
Hai ứng dụng được các nhà nghiên cứu chỉ ra là Baidu Maps và Baidu App, làm rò rỉ dữ liệu nhạy cảm của người dùng, đều đã bị gỡ khỏi Google Play vào tháng 10/2020.
Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Robert O'Brien thông báo Mỹ đã gửi cho Quân đội Philippines lô bom, tên lửa đầu tiên sau khi ông Trump cam kết cấp 18 triệu USD vũ khí giúp họ chống phiến quân.
Tổng thống Mỹ Donald Trump có thể sẽ ân xá cho cựu cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn.