Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Các Dấu Ấn Trong Tiềm Thức: Về Thăm Thương Phế Binh

19/04/200800:00:00(Xem: 8086)

Nhìn cái địa chỉ đến hai, ba dấu “suyệc” (/), tôi biết rằng mình phải đi rất sâu vào con ngõ tối tăm, chật hẹp ấy.  Năm nào cũng thế, gần đến những ngày cuối tháng tư dương-lịch là tôi lại có chút quà gửi đến anh cùng các đồng đội.

Nhớ những lần gặp gỡ anh sau này với gần hai chục gia-đình Thương-Phế-Binh tại một quán café vùng phụ cận Saigon.  Các anh phải tổ chức buổi họp mặt hôm ấy thật kín đáo, vì Công-An khu vực biết ra sẽ không để cho các anh yên khi tôi trở lại Mỹ. Tôi đã liên lạc với anh bằng email cả năm trời, (do sự trung-gian của một ông anh tôi trong “Nha-Kỹ-Thuật”). Tôi được làm quen đến hơn ba trăm gia-đình TPB/QL.VNCH tại Việt-Nam.  Tôi cũng được cái vinh-dự đứng ra lo chuyện hậu-sự cho các anh, như khi có người chết trong nhóm các anh mà không có tiền làm đám ma hoặc mua hòm chôn cất, cá nhân tôi sẽ đứng ra đảm nhận, và tôi cũng không đại diện cho bất cứ một Hội-Đoàn hoặc Tổ-Chức, Đảng-Phái hay Tôn-Giáo nào ở hải-ngoại  cả.

Tôi may mắn sinh ra và lớn lên tại Saigon, những ngày còn bé của thập niên sáu mươi, tôi biết đất nước Việt-Nam đang oằn mình trong cuộc chiến Bắc-Nam, nhưng chỉ thấy được qua báo chí, truyền hình.  Cho đến một buổi sáng, bố đưa tôi đến trường mẫu-giáo Hòa-Bình, bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà, gần Bộ-Nội-Vụ (sở làm của Bố tôi), trường tôi đối diện với Bưu-Điện Saigon.  Khi đi ngang vườn hoa Vương-Cung-Thánh-Đường có tượng Đức Mẹ lộ Thiên cao ngất Trời, tôi bủn rủn cả tay chân vì thấy một hố bom to như một lòng chảo khổng lồ ngay dưới chân Đức Mẹ Maria.  Tôi sợ quá oà ra khóc, Bố phải dỗ dành và bảo:

“- Con bé nín khóc đi! Mọi việc đã qua rồi.  Việt-Cộng câu “moọc-chê” vào ngay giữa thủ-đô, cũng may không có ai bị thương hoặc chết.  Mà con thấy Đức Mẹ linh-thiêng ghê chưa"  Hố bom to như thế kia, ngay dưới chân tượng mà Đức Bà chẵng hề hấn gì, dù là một mảnh sứt.   Thôi!  Hai Bố con mình quỳ xuống cầu nguyện cho đất nước sớm hòa-bình, rồi Bố còn phải đưa con vào lớp nữa!”

Tôi nín khóc, ngoan ngoãn chắp tay quỳ gối cầu nguyện cùng Bố.  Trong đầu óc bé thơ của tôi lúc bấy giờ bỗng cảm thấy thật yên tâm vì có Bố, như một bóng cây cổ thụ bao trùm.  Vì trên cao có Đức Mẹ nhân-ái và dường như lúc nào tôi cũng cảm được mình có các Tổng-Lãnh Thiên-Thần che chở. 

Cho đến sau năm 1972 (mùa Hè đỏ lửa), ông anh rể tôi là lính Thủy-Quân-Lục-Chiến từ chiến trường Quảng-Trị trở về, sau bữa cơm tối gia-đình quây quần lại.  Anh kể cho chúng tôi nghe về những giây phút cực kỳ nguy-hiểm trong bom đạn. Anh bảo:

“- Hôm ấy đã là đêm thứ ba, đơn-vị anh đang cố thủ tại Cổ-Thành Quảng-Trị, ngay trong Nhà Thờ La-Vang,  đạn bom đã cày xéo không chừa chỗ nào.  Anh núp dưới Cung-Thánh. Quá buồn ngủ và quá mệt mỏi, anh không biết phải làm sao, chợt thấy một xâu chuỗi có hình Đức Mẹ Mân-Côi.  Anh vội choàng vào cổ và khấn thầm xin Đức Mẹ cho anh ngủ được một giấc an lành đến sáng.  Anh không phải là người có đạo, nhưng lúc bấy giờ “kẹt” quá, phải “níu áo Đức Mẹ” thôi!  Thế là anh thiếp đi, tờ mờ sáng hôm sau tỉnh giấc mới hay Cờ Quốc-Gia đã tung bay trên Cổ Thành Quảng-Trị”…

Đó là những gì khi còn bé, tôi biết về chiến tranh giữa hai bên Quốc-Cộng của người dân nước tôi.  Tôi cũng thấy được trên truyền hình những bà Mẹ Việt-Nam khóc vật vã bên   xác con hay bên xác chồng.

Khi tìm đọc được tác-phẩm “Vành Khăn Sô Cho Huế” của nhà văn Nhã-Ca tôi đã bao lần ứa nước mắt.  Cũng như khi gặp lại bà chị thân thương của tôi ở Sydney (Úc-Châu) là nhà văn Lệ-Hằng, chị đã kể cho tôi nghe rất nhiều những câu chuyện về Lính, về những người vợ Lính trong thời chinh-chiến, về Nghĩa Trang Quân-Đội Biên-Hòa với trùng trùng những ngôi mộ xanh non mơn mởn, vì chị chưa thấy một nghĩa trang nào trên trái đất lại có nhiều người Lính trẻ trinh-nguyên chết trận nhiều đến thế.

Có lẽ trái tim tôi biết thần tượng người Lính trận từ đó, những người đã hy-sinh mạng sống cho tôi có một phần đời tuổi thơ ấm êm nơi thành-phố năm xưa.

Lòng tri-ân của tôi có cơ hội để đáp trả khi được gặp lại anh hôm nay trong con ngõ tối tăm sâu hun hút này.  Anh ngồi quay lưng, bất động như một pho tượng trên chiếc xe lăn khi tôi bước vào nhà.  Anh bất ngờ quay người lại đối diện với tôi.  Tôi đã bật khóc khi thấy khuôn mặt anh bị tàn phá vì bom đạn.  Chiến tranh tàn khốc năm xưa cũng lấy đi của anh đôi chân. Hôm đó, anh mới có thời-gian tâm sự.  Mắt anh mở lớn nhìn tôi, lúc sau anh mới cho tôi biết nỗi ngạc nhiên và sửng sốt tiềm ẩn trong ánh mắt ấy. Anh bảo:

“- Chiến tranh đã lùi xa, vì thế hậu quả và trách-nhiệm ấy đã không còn thuộc về ai nữa.  Dưới mắt xã-hội hôm nay chúng tôi là những kẻ vô thừa nhận. Rất đỗi ngạc nhiên vì từ một bến bờ xa xôi, không hề quen biết nhau, em đã vượt nghìn dặm dài trở về với hành trang là một trái tim của lòng yêu thương.  Mong nuốn được an ủi, xoa dịu phần nào những cảnh đời bất hạnh như của tôi nơi đây.  Sự chia xẻ của em, nó hàm chứa trọn vẹn cả tấm lòng của cô gái bé nhỏ trong thời chiến năm xưa.  Tai sao"  Tại sao trong ký ức em vẫn còn lưu giữ được  về hình ảnh người chiến-binh đã ngã ngựa """”

Tôi cũng ngậm ngùi nói với anh rằng:

“- Anh có biết là em đã trở về đây rất nhiều lần.  Nơi được gọi là: “Quê-Hương” và “Tổ-Quốc”.  Em vẫn thấy đau khổ dẫy đầy, mất mát quá nhiều không gì bù đắp được.  Mơ ước của em thì rất lớn, nhưng tầm tay quá ngắn để có thể ôm trọn cả một quê-hương rách nát, tả tơi sau cuộc chiến.  Em không nhìn đời sống ở Việt-Nam hôm nay xô bồ, xô bộn qua những bon chen, vật vã, thác loạn ở Saigon.  Xe cộ tấp nập ngược xuôi không lề lối, phố xá, hàng quán, casino, vũ trường hoặc những tụ điểm ăn chơi.  Em đã và đang đi tìm đến những cảnh đời rất thật,  những vết thương hằn sâu chưa được chữa lành.  Những khổ hạnh còn đầy dẫy. 

Đôi khi em thấy mình đơn phương, độc mã.  Chỉ có một cây kim và một sợi chỉ tình-thương trong tay, làm hành trang đi khâu vá từng mảnh đời rách nát. 

Có người bảo em điên khi biết được em tìm đến Nghĩa-Trang Quân-Đội Biên-Hòa để thắp hương cầu nguyện cho các Anh-Hùng Tử-Sĩ VNCH.  Người thì chê rằng tại sao em không biết tận hưởng mọi thú ăn chơi quý-phái của đời sống xứ Mỹ.  Có người nhìn em bằng cặp mắt thương hại, tội nghiệp khi thấy em chui vào những ổ chuột, hầm cầu để sinh-hoạt với những người ăn xin, những em bé đánh giầy.  Có người lại ghê tởm lánh xa em khi thấy em tìm về những làng cùi và những trại mồ côi la liệt các trẻ em quái thai, ghẻ lở, tàn tật hoặc biết em đến thăm các thiếu nữ xuân sắc Việt-Nam bị nhiễm HIV đang chờ chết từng ngày… Người thì khinh khi cho rằng em làm những công việc này để thỏa mãn ý thích riêng tư cho chính mình hoặc để khỏa lấp những thời-gian trống vắng. 

Anh! Anh cũng hiểu là đời sống xứ người đôi khi không có thời gian để thở và em đã phải hy-sinh, phải trả một cái giá rất đắt trong đời sống cá nhân mình để đánh đổi cho những công việc từ-thiện này không"”

Tôi ngừng nói, khi thấy những giọt lệ trào ra từ khóe mắt anh.  Đôi mắt rất đẹp và rất sáng dưới hàng mi cong.  Đôi mắt của một thời oai hùng, oanh liệt trong chinh-chiến.  Giờ thì trầm-uất, u-linh, chứa đầy sự nhẫn-nại, kiên-cường, chịu đựng cho cảnh đời tàn- phế mà anh đang cưu mang.

Trước khi chia tay, anh ngậm ngùi bảo với tôi rằng:

“Em có biết là biển dù mênh mông vẫn có bờ.  Sông dù sâu tận cũng có đáy.  Chỉ có “Tình Người” là vô-biên.  Ngày mai, dù em có xa tôi.  Xin hãy nhớ nhau trong lời nguyện cầu.  Tôi luôn cầm giữ và trân quý niềm hạnh-phúc này dù rất mong manh, nhỏ nhoi, ngắn ngủi.  Nhưng nó là một chất sống bền bỉ cho năm tháng còn lại của một đời người như tôi.  Rất cảm ơn em cho một lần về thăm quê-hương hôm nay và mãi mãi sau này.”

Tôi trở lại Cali trong một ngày nắng ấm, nước mắt bỗng chan hòa.  Tiếng anh như còn văng vẳng bên tai tôi:

“Niềm hạnh-phúc của những mảnh đời bất hạnh như chúng tôi là khi biết ra rằng từ nghìn trùng xa ấy, vẫn còn có em , tôi cũng luôn tin-tưởng là vẫn còn có những trái tim biết thổn thức về một quê nhà Việt-Nam hôm nay với bao cảnh lầm than và bao niềm trắc ẩn, vẫn còn có những tấm lòng muốn xây dựng lại quê-hương Việt-Nam dấu yêu của chúng ta…”./.

Tác giả “Chân Quê”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bà chị đi lấy chồng vào đúng lúc tôi chia tay với cá, chim, dế, diều, bông vụ, nút phéng, giây thung, ná cao su, bong bóng … Giã từ tuổi thơ (adieu, những đứa bạn của thưở ấu thời) cùng những buổi chiều sôi nổi: tạt lon, dích hình, bắn bi, rượt bắt cứu tù, rồng rắn lên mây, và những đêm chơi năm mười bịt mắt mãi trốn tìm.
Trung Quốc tuy theo mô hình Tư Bản Nhà Nước nhưng ngân sách chính thức của nhà cầm quyền tính theo GDP lại thấp hơn nhiều so với các nước Âu-Mỹ [1] Bài viết này nhằm tìm hiểu nguyên nhân của mâu thuẩn đó.
Trong những trang sổ tay trước, chúng tôi đã có dịp đề cập đến vài mảnh đời lưu lạc của đồng bào H’mong đến từ Mường Nhé. Những dòng chữ còn lại của S.T.T.D hôm nay xin được dành riêng cho những đồng bào Thượng đi từ Tây Nguyên mà chúng tôi đã có dịp tiếp chuyện – nhiều lần – ở ven đô Bangkok.
Hôm nay 24/11/20, theo tin AFP, ông TT.Trump bật đèn xanh cho ông Joe Biden đắc cử Tổng thống trong cuộc bầu cử hôm 3/11 tiếp cận chương trình chuyển giao quyền lực tuy ông Trump vẫn chưa thừa nhận sự thắng cử của ông Biden.
Trước hết chúng ta hãy biết ơn chính nền dân chủ. Trong mùa bầu cử này, chúng ta đã thấy những con số kỷ lục về số người Mỹ thực hiện quyền thiêng liêng nhất của họ, đó là quyền bỏ phiếu để bày tỏ ý nguyện của họ qua lá phiếu. Hơn 150 triệu người đã đi bỏ phiếu. Đó là điều phi thường. Nếu quý vị muốn biết điều gì đang đập tận trong trái tim nước Mỹ thì đó là nền dân chủ.
Qua bao nhiêu mùa lễ Tạ Ơn trên đất Hoa Kỳ, năm nào tôi cũng thầm tạ ơn đất nước này đã cho tôi một nếp sống tự do, một mái nhà ấm cúng dung dưỡng gia đình tôi từ ngày tôi rời Việt Nam. Năm nay là lần đầu tiên tôi nghĩ mình nên trải lòng biết ơn sâu xa này xuống mà nói thành lời. Nguyên nhân chính có lẽ vì biến cố đại dịch và sự mâu thuẫn chính trị của nước Mỹ tác động mạnh đến tôi và cuộc sống của triệu triệu người dân.
Xét lại lịch sử đảng, bài học hàng hàng lớp lớp Thanh niên-Trí thức đã xếp bút nghiên theo tiếng gọi kháng chiến chống Pháp giàng độc lập trước 1945, để sau này phải hối hận vì đã sai lầm để cho đảng Cộng sản cướp công kháng chiến, biến hành động gọi là Cách mạng tháng Tám thành bệ phóng cho đảng lên nắm quyền cai trị độc tài Cộng sản.
Số dân Việt Nam đang trôi nổi ở xứ Chùa Tháp thì không. Họ là thứ sắc dân vô tổ quốc (stateless ethnic Vietnamese, theo như cách gọi chính thức của các N.G.O đang hoạt động ở Cambodia) nên không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai, và buộc phải chấp nhận một nếp sống rất bồng bềnh, và vô cùng bấp bênh – như hiện cảnh.
Một vài ghi chép lại trong nhiều tháng qua là như vậy. Câu chuyện về những người Việt ủng hộ Trump và chống Trump sẽ vẫn kéo dài thêm một thời gian nữa. Nó sẽ khép lại, hay mở rộng thêm còn tùy vào nghiệp lực của nước Mỹ, của cộng đồng người Việt ở Mỹ. Qui luật nhân quả vẫn sẽ vận hành như một qui luật muôn đời của vũ trụ.
Đã vài tuần kể từ lần cuối tôi liên lạc với quý vị. Trong thời gian đó, chúng tôi đã gắng sức làm việc để thành lập một nội các thể hiện các giá trị mà chúng tôi đã đưa ra là, hàn gắn sự chia rẽ quốc gia sâu đậm tại quốc nội và khôi phục vai trò lãnh đạo của chúng ta ở quốc ngoại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Liệu một ngày nào đó Mặt trời của chúng ta sẽ trông như vậy?
Trung Quốc sẽ mạnh tay áp thuế chống bán phá giá lên rượu vang Australia, một sự tiếp nối các biện pháp trả đũa bằng thương mại và đẩy căng thẳng trong quan hệ song phương lên một mức cao hơn.
Hai quận của Wisconsin đã hoàn tất kiểm phiếu lại theo yêu cầu của ông Trump, xác nhận Biden vẫn thắng với cách biệt tăng thêm một chút.
Trung Quốc đã phát trực tiếp đoạn phim về chiếc tàu lặn có người lái mới của họ ở dưới đáy Rãnh Mariana, như một phần của sứ mệnh lịch sử vào thung lũng dưới nước sâu nhất hành tinh.
Theo báo cáo của Ủy ban Kiểm toán Môi trường (Environmental Audit Committee) của Quốc hội Anh, các công ty công nghệ như Apple đang góp phần khiến tình trạng rác thải điện tử trở nên nghiêm trọng hơn.