Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thời Điểm Chữa Bệnh Nghiện...

02/03/200800:00:00(Xem: 5886)

Nhà thương tâm bệnh DePaul ở New Orleans bảo trợ một cuộc hội thảo do bác sĩ Patrick Carnes điều khiển, về đề tài: Lành Mạnh Tính Dục và Tinh Thần.

 Bác sĩ Carnes nói ngay: Đây không phải là cuộc hội thảo về tính dục, mà về nỗi khổ của tình dục. Người bị tình dục ám ảnh thì khổ sở lắm. Bao nhiêu dấu hiệu cho thấy cơn nghiện đang hành hạ nhiều người. Có người khi lên cơn thì phải lẩn lút mò tìm những hộp đêm một cách tội nghiệp, đầy mặc cảm. Có người phải mất rất nhiều giờ và tốn phí nhiều tiền cho điện thoại khiêu dâm hay đi vào đường dây gợi dục qua mạng lưới, hoặc nổi cơn thành những hành động liều lĩnh hơn nữa bất kể hậu quả ra sao!

KHI CƠN NGHIỆN HÀNH KHỔ

Khoa tâm lý đã chứng minh rằng quá mê tình dục cũng là một loại nghiện, giống như nghiện rượu, nghiện xì ke, nghiện cờ bạc. Cơn nghiện này nuốt tươi cả một đời người, và nhiều khi đến chỗ tàn phá khủng khiếp. Nó tạo ra một sức mạnh đè bẹp ý chí, không dễ dàng tự ý từ bỏ được, trừ một số trường hợp đặc biệt!

Bác sĩ Carnes đã  viết cuốn sách đầu tiên về bệnh nghiện tình dục vào năm 1993. Ông cho biết có nhiều lý do dẫn tới bệnh nghiện này. Có thể vì tuổi nhỏ bị  mặc cảm hất hủi lẻ loi, mất tự tin, có thể vì những dồn nén, những thiếu hụt trong đời, nhưng thật sự là bị phim ảnh, báo chí gợi dục ám ảnh thái quá. Vì thế mà cần phải chữa trị. Bác sĩ Carnes hiện là giám đốc điều trị bệnh lệch lạc tính dục tại trung tâm The Meadows ở Wickenburg, bang Arizona, và thiết lập tại nhiều nơi. Theo Tổ Chức Toàn Quốc về những vấn đề nghiện tình dục, thì có khoảng từ 6 đến 8% người Mỹ bị bệnh mê dâm này, nghĩa là vào khoảng từ 16 đến 20 triệu người.

Bài báo do Siona LaFrance bình luận trong The Times-Picayune ở New Orleans còn đặt câu hỏi về Bill Clinton với cái thói kiếm chác qua nhiều vụ tai tiếng, có phải rằng ông ta cũng bị thứ bệnh này hành hạ đến suýt mất chức tổng thống không" Vì một trong những tiêu chuẩn để biết rằng có thể bị thứ bệnh này, là cứ tiếp diễn cái trò kiếm chác dù biết hậu quả của nó. Họ không còn đủ sức từ bỏ nữa.

PHƯƠNG PHÁP CHỮA NGHIỆN

Hiện nay phương pháp tâm lý thực nghiệm của chương trình chữa nghiện rượu AA (Alcoholics Anonymous)  đang được áp dụng rất hiệu quả vào các loại nghiện khác như nghiện ăn thái quá, nghiện cờ bạc, nghiện tình dục v.v. Phương pháp này gồm 12 bước.

 - Bước 1: công nhận sức mình không tự chừa bỏ được.

- Bước 2: tin vào một Quyền Năng lớn hơn từ trên có thể làm cho mình hồi phục. Đối với người tin đạo Chúa thì niềm tin này thật rõ rệt.

- Bước 3: quyết định trao phó ý chí và đời mình cho Đấng Quyền Năng dẫn dắt.

- Bước 4: quyết tìm một lối sống mới.

- Bước 5: công nhận với Chúa, với chính mình và người khác về những sai trái đã gây ra.

- Bước 6: Sẵn sàng mở rộng để Chúa giải thoát cất bỏ.

- Bước 7: Khiêm nhường xin Chúa tháo gỡ.

- Bước 8: Kể ra những người mình đã làm tổn hại, và muốn đền bù lại.

- Bước 9: Đền bù trực tiếp những người mình đã làm tổn hại, trừ trường hợp làm thế có thể gây tổn hại khác.

- Bước 10: Tiếp tục tìm ra một lối sống mới.

- Bước 11: Tìm phương cách cầu nguyện để luôn tiếp xúc được với Chúa, nhận ra ý Chúa cho đời mình và xin ơn sức mạnh để thể hiện.

- Bước 12: Nhiệt thành chuyển Tin Vui có thể chữa bệnh nghiện này cho những người khác.

TIN VUI GỬI NGƯỜI MUỐN VƯỢT THOÁT

Hậu quả của những loại bệnh nghiện thật khủng khiếp, ai cũng thấy. Tình trạng nhiều gia đình bị tan vỡ cũng do bệnh nghiện này. Bị ám ảnh cũng giống như bị quỉ ám. Không phải chỉ có nghiện rượu, cờ bạc, tình dục, xì kè... mà còn nhiều hình thức khác nữa. Truyền thống đạo Chúa gọi là "bẩy mối tội đầu", tức là bẩy thứ bệnh, bẩy loại quỉ nằm sẵn trong máu, "từ khi mới sinh", đôi khi do di truyền từ dòng họ nữa. Bẩy tội gốc đó là: kiêu ngạo, hà tiện, mê dâm, hờn giận, mê ăn uống, ghen ghét, làm biếng. Nét văn hóa Việt cũng nói tới ba loại quỉ hoành hành là ngư tinh dưới nước, mộc tinh trên rừng và hồ tinh trong làng mạc. Lạc Long Quân phải cần ơn trên mới trừ khử được. Đạo Phật thì tóm gọn ba tà lực hành hạ con người là tham sân si, không phải chỉ ở khắp trên rừng dưới biển hay nơi phố chợ, mà ngay trong tận đáy lòng.

Mê tiền bạc vật chất quá không ngờ cũng là một thứ bệnh nghiện. Mê danh quá cũng là bệnh nghiện. Bệnh ươn lười chiều dưỡng thân xác cũng là một loại nghiện. Hiện tượng quỉ ám không chỉ là chuyện đời xưa, mà có thể cũng đang gây nhức nhối trong mạch máu nhiều người, khiến không sao mà cưỡng lại và vượt thoát ra khỏi được! Tà lực quả thực đang tunh hoành dưới dạng thức mới, ám ếm như bùa mê làmmất hoàn toàn tự chủ, đúng là một lực đen tối chế ngự, che lấp lương tâm, làm mù lý trí và ý chí.

Thì đây Tin Vui tuần này chỉ cho cách chữa được bệnh nghiện, vượt thoát được tình trạng khổ sở. Câu truyện Chúa Giêsu chữa một thanh niên bị mù từ khi mới sinh chính là câu truyện bị ám của mỗi người, không còn biết đường nào mà bước tới nữa. Và phương pháp chữa bệnh của Chúa cũng chính là điều mà khoa tâm lý thực nghiệm đã khám phá ra nơi 12 bước của chương trình chữa nghiện rượu.

Người mù không tự làm mắt sáng ra được, nhưng nhờ vào niềm tin phó thác vào Đấng Toàn Năng là chính Nguồn Sáng mà được chữa khỏi. Sau khi nghe lời Chúa Giêsu đi tới suối Si-lô-e mà rửa, người thanh niên đã được sáng mắt.

Để cho người thanh niên có dịp biểu lộ niềm tin, Chúa Giêsu đã hỏi: "Anh có tin vào Con Thiên Chúa không"". Anh ta trả lời: "Thưa Ngài, xin bảo cho tôi hay vị ấy là ai, để tôi tin vào  Người." Đức Giêsu nói: "Anh đang thấy vị ấy trước mắt; vị ấy đương nói chuyện với anh.". Anh ta liền nói: "Lạy Thầy, tôi tin," nói rồi anh phục xuống lạy Người. (Gioan 9:35-38).

Quả thực anh mù đã tin cậy vào quyền năng của Chúa Giêsu, tìm về nguồn nước ân sủng Lòng Thương Xót của Chúa mà được chữa lành, mà được giải thoát.

PHÚT TỊNH TÂM

Đôi khi một chấn động mạnh cũng là yếu tố then chốt cho một khúc quặt. Như một câu chuyện thật của một người trẻ bỗng từ bỏ được vòng tỏa xì ke. Anh và đám đàn em đã quá đi sâu vào con đường bệ rạc, cho đến một thời gian làm ăn đổ bể tùm lum, xuống dốc cùng độ, khiến anh phải bắt đầu suy nghĩ. Một buổi sáng sớm, anh thức dậy thì thấy một cảnh tượng hèn hạ: mấy đứa đàn em đang lom khom quì xuống liếm những bụi thuốc rơi rớt. Tự nhiên anh thấy rùng mình kinh tởm, sao đời mình lại có thể xuống dốc tới độ này, chắc chắn hèn hơn một con vật rồi. Bỗng anh nôn ọe ngay tại chỗ. Và đó là giây phút anh bừng tỉnh, trở về làm lại cuộc sống.

Trong mạch máu mình cũng có thể đang bị một thứ bệnh nghiện mê nào đó chế ngự, ám ảnh, cứ sai khiến bắt phải miệt mài tìm kiếm thêm mà không bao giờ thỏa. Như vậy là mình đang tự nộp mình làm nô lệ cho những mệnh lệnh đòi hỏi không cùng, tự đầy ải cuộc sống mình, làm mất đi nét tự do thanh thản.

Lúc này, mình cũng muốn dành một phút giây tĩnh lặng để cho Chúa hồi phục sức khỏe tinh thần, dám đối diện với hiện trạng bị một cơn mê nào đó ám ảnh.

Bao lâu mình tưởng có thể dùng sức lực tài trí riêng của mình để vượt thoát thì lại càng sa lầy. Vậy giờ đây mình dám bắt đầu bằng ba bước đầu của tiến trình chữa nghiện:

- Bước 1: công nhận sức mình không tự chừa bỏ được.

- Bước 2: tin vào một Quyền Năng lớn hơn từ trên có thể làm cho mình hồi phục. Đối với người tin đạo Chúa thì niềm tin này thật rõ rệt.

- Bước 3: quyết định trao phó ý chí và đời mình cho Đấng Quyền Năng dẫn dắt.

Và cũng chính là phút giây cần vươn lên tìm ra lối thực hiện toàn mãn như thi hào Rabindranath Tagore trong Lời Dâng (Gitanjali #31)

- Tù nhân ơi, nói cho tôi biết, ai đã xích anh thế này"

- Chủ tôi đấy chứ còn ai. Những tưởng có thể hơn người trên thế gian tiền của cùng quyền thế, nên tôi đã nhặt thu đem vào kho riêng tiền bạc phải nộp đức Vua. Khi buồn ngủ, tôi lên giường dành cho chủ nằm nghỉ; và lúc thức dậy, tôi thấy mình là tù nhân trong chính kho riêng.

- Tù nhân ơi, vậy kể cho tôi hay, ai đã chế xích này bền chắc thế"

- Chính tôi chứ còn ai đã rèn xích này vô cùng cẩn thận. Những tưởng sức mạnh vô song mình có sẽ giam cầm thế giới để riêng mình thanh thản, tự do. Cứ thế ngày đêm hì hục tôi nung tôi đốt, hăm hở, nện rèn chế tạo xích này. Rồi khi công việc xong xuôi, mắt xích hoàn hảo, chắc bền ai ngờ chính xích mình làm ra đã cùm mình lại.

Lm. Trần Cao Tường

(từ tác phẩm Khúc Sáo Ân Tình, Thời Điểm xuất bản)

Mời thăm Mạng Lưới Dũng Lạc http://www.dunglac.org  và www.dunglac.net, góp tư liệu xây nhà Văn Hóa & Niềm Tin.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.