Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tùy Bút Về Bầu Cử Quốc Hội Ngày 20-5-2007

23/05/200700:00:00(Xem: 5644)

  Một ngày bình thường như mọi ngày, nắng vẫn thế, hoa lá vẫn vậy. Cái khác là nhịp sống Sài Gòn êm ắng hơn mọi ngày, đường xá có vẻ vắng hơn mọi ngày chủ nhật trước đây.

Trước đó 2 ngày, công an khu vực yêu cầu thu lại thẻ cử tri do có vài sai sót cần điều chỉnh. Bà nội yêu cầu tôi đưa thẻ cử tri của ba và tôi, nhưng tôi chỉ đưa cái của ba còn của tôi thì từ chối hợp tác. Rắc rối bắt đầu phát sinh từ đây.

Bà nội tôi không ưa cộng sản nhưng lại sợ sự đe dọa và phiền toái của cơ quan công quyền địa phuơng mang lại. Bà giãy nãy, van xin tôi làm ơn hợp tác để tránh phiền toái cho bản thân và gia đình. Nhưng chí đã quyết, tôi vẫn từ chối hợp tác, viện cớ làm mất rồi. Thế là một ngày trôi qua.

Có bao nhiêu cử tri đi bầu vì ý thức được quyền công dân của mình"

Hôm sau, đang ngồi online thì nghe tiếng lùm xùm ở nhà dưới, loáng thoáng có vẻ dính đến tôi và bầu cử. Thì ra bà nội đang lạy lục van xin nhờ vả cô cậu tôi ra phường báo mất thẻ cử tri của tôi, nhờ lấy thẻ khác để bà bỏ phiếu giùm tôi.

Thật buồn cười, làm sao lấy thẻ khi tôi không lên trình báo và làm đơn mất, hơn nữa thẻ có mất đâu. Cái nhà tôi tự dưng ầm ĩ lên chỉ vì tôi từ chối đi bầu cử, một màn hài kịch mà ai cũng biết. Nhưng cái khác giữa tôi và người nhà là tôi từ chối tham gia vở kịch đó và người nhà thì tự dối mình bằng việc đi bầu rồi gạch hết tên đại biểu.

Cái lí để người nhà tôi bắt buộc tôi đi tham gia đi bầu là sau này lên phường hoặc cơ quan công quyền chứng giấy tờ sẽ không được chứng nhận. Vì tôi từ chối quyền đi bầu của mình, tức tôi không là công dân Việt nam. Thật buồn cười, đã có quyền đi bầu thì tôi cũng có quyền không tham gia bầu cử.

Muốn bắt bẻ" Băng rôn của phường ghi rất rõ ràng: "lựa chọn người có tài, có đức phục vụ nhân dân." Tôi sẽ trả lời rằng trong số các đại biểu, không ai có vẻ có đủ tài đủ đức cả. Tôi đi bầu chỉ tổ làm phiền các vị phải kiểm thêm 1 lá phiếu.

Vâng, một ngày nữa lại trôi qua khi quả bom căng thẳng đang tăng cao trong gia đình, tôi đã trở thành một thằng không ra gì khi thể hiện quyền tự do của mình.

Ah! Ngày bầu cử đã đến, mọi người trong nhà đều nô nức, hồ hởi đi bầu cử như trẩy hội. Họ đang vui vẻ chọn người đại diện của mình hay vì khiếp sợ trước sự trả thù, trù dập của nhà nước đối với những ai không đi bầu"

Buổi trưa sau khi mọi người đã hoàn thành nghĩa vụ và quyền lợi của công dân thì tôi đang ngồi nhậu với ba tôi, bạn ba tôi và bạn của bạn ba tôi, 3 người đều đã đi bầu, trong số đó có cả 1 vị làm nhiệm vụ đi nhắc nhở cử tri đi bầu. Chính họ cũng công nhận rằng đi nhắc nhở như đi lùa vịt, thật buồn cười.

Bàn nhậu trở nên căng thẳng khi họ nghe tôi không tham gia bầu cử, họ nói nào là sẽ rất rắc rối sau này trong cuộc sống thường nhật. Ba tôi năn nỉ tôi như thể tôi không đi bầu thì cả nhà sẽ bị xử bắn vậy. Nhưng tôi vẫn không thay đổi quyết định và xin phép về trước.

Tôi về nhà tính nghỉ trưa thì ba tôi về làu bàu, nài nỉ, hăm dọa như thể tôi không đi thì mai tôi sẽ bị xử bắn, ổng cũng thế. Ba tôi hăm dọa nào là sau này mày xin passport đi Úc, Mỹ sẽ không được chấp thuận, ra phường nó không chứng giấy tờ cho, trên trường thì sẽ đánh rớt các môn tôi học.

Hăm dọa có vẻ không thành lại quay sang nói lí, nào là mẹ mày cho tiền ăn học mà mày không đi bầu sẽ bị đánh rớt trong học tập, thế là phí tiền, bất hiếu. Cũng không thành quay sang năn nỉ tôi đưa thẻ cử tri cho ba tôi đi bầu thay, tôi từ chối thẳng thừng. Có vẻ không thể lay chuyển được tôi thì quay sang hăm dọa tố cáo những người đấu tranh dân chủ, ông gọi họ làm đám phản động, mất dạy v.v.... Thật buồn cười vì tôi là ai không ai biết, các bạn là ai tôi cũng không quan tâm, không liên hệ thì lấy gì mà tố cáo.

Ở nhà tình hình hết sức căng thẳng nên tôi vác laptop ra cà phê wireless chơi.

Nhận định về tình hình hiện tại của cá nhân tôi:

- Đảng Cộng Sản có khác gì một tổ chức khủng bố khi ai ai cũng khiếp sợ, tham gia những vở kịch của Đảng vì sợ nếu không hợp tác sẽ bị trả thù, trù dập.

- Đảng Cộng Sản miệng thì nói dân chủ gấp ti tỉ lần tư bản, vậy thì việc tôi không đi bầu là quyền tự do của tôi lại bị trả thù, trù dập bằng cách này hay cách khác là dân chủ"

- Tay sai của Đảng chưa trù dập, trả thù tôi thì đã thấy sự khủng bố tinh thần từ phía gia đình, đủ thấy người dân khiếp sợ đến mức tự khủng bố lẫn nhau trước khi đảng khủng bố. Ghê gớm thay sức mạnh của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đây là tùy bút của tôi cho ngày hôm nay, quyết định không tham gia vở kịch bầu cử hôm nay nếu thực sự có sự trả thù, trù dập thì tôi cũng không hối tiếc. Vì tôi đã làm đúng với lương tri của mình, các bác ở đây đã có ai bị áp lực từ gia đình, xã hội mà phải thay đổi quyết định của mình chưa nhỉ" Và có bao nhiêu người đã phải thay đổi"

Những gì có thể diễn ra sắp tới nhỉ"

http://www.x-cafevn.org/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thuyết hoang tưởng QAnon bảo rằng Donald Trump sẽ quay lại nắm quyền vào ngày 4 tháng Ba làm bất cứ người có trí tuệ và cảm nhận thông thường nào cũng mỉm cười khi nghe qua nhưng đã gây ra niềm tin cho không ít những người yêu thích Trump. Nó như một que lửa nhỏ nhoi để những người này thắp lên, tự đắm mình huyễn hoặc, bám víu vào một điều chính họ cũng có thể mơ hồ, không chắc chắn.
Trường Bộ Binh là một quân trường đào tạo các sĩ quan trừ bị cho Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Lúc trước, trường tọa lạc ở Thủ Đức. Đến đầu năm 1974 thì dời ra Long Thành, một cơ sở mới nằm bên cạnh quốc lộ 15, đường Sài Gòn - Vũng Tàu và cách quận lỵ Long Thành 5 cây số.
Gần đây, khi Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị kêu gọi tái lập các mối quan hệ song phương với Hoa Kỳ, một phát ngôn viên của Toà Bạch Ốc đã trả lời rằng, Hoa Kỳ coi mối quan hệ là một trong những cuộc cạnh tranh mạnh mẽ, nó đòi hỏi một vị thế mạnh. Rõ ràng là chính quyền của Tổng thống Joe Biden không chỉ đơn giản là đảo ngược các chính sách của Trump.
Cái thời mà nửa nước Việt “thương râu nhớ dép” (theo như cách nói của nhà văn Võ Phiến) tuy có kéo dài lâu nhưng không vĩnh viễn. Sau khi Nam Bắc hòa lời ca, nước nhà thống nhất, dân chúng của cả hai miền có cơ hội so sánh nên nhận thức của họ bắt đầu chuyển biến: Đả đảo Thiệu Kỳ mua cái gì cũng có. Hoan hô Hồ Chí Minh mua cây đinh cũng phải xếp hàng. Rồi ra, ngay cả đám nhi đồng cũng đánh mất sự ngây thơ (và cũng bắt đầu cảm thấy bất an) nên không giữ được tính vô tư nữa: Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Chân Bác đạp xích lô. Em thấy Bác em kêu xe khác…
Người hạnh phúc và vui vẻ thì sống lâu, sức khỏe dồi dào, không đau bệnh. Người lạc quan, cười nhiều sống lâu hơn người hay than thở, chán nản. Ai cũng thích sống với người lạc quan hơn người bi quan. Hàng ngày, chúng tôi gặp nhiều người tươi cười như ngày hội Tết, lúc nào cũng cười, khuôn mặt tươi như hoa, tiếng nói như chim hót mùa Xuân. Những người này làm việc gì cũng thành công. Người thành công là người hạnh phúc, vì hạnh phúc nên thành công. Người lạc quan thì trẻ mãi không già. Sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc, ai cũng mong có đời sống như thế. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta được đời sống hanh thông như thế?
Trong khi còn đang đối diện sự phẫn nộ của công luận trong vụ cúp điện nước với hàng loạt quan chức điện lực từ nhiệm hay bị sa thải, thống đốc bang Texas là Greg Abbott tuần này đã ra thông báo mở cửa hoàn toàn cả tiểu bang và không bắt buộc phải mang khẩu trang.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau. Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người. Cái hôn có đắt lắm không?
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.