Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tham Luận Của GHPGVNTN Tại Hội Luận Quốc Tế Về Hòa Bình Oslo

18/05/200700:00:00(Xem: 3354)

Tham Luận Của GHPGVNTN Tại Hội Luận Quốc Tế Về Hòa Bình Oslo:PGVN Giữ Ngũ Giới Để Cứu Nước, Xin Lập UB Đạo Đức Vì Hòa Bình

- Tạp chí Quê Mẹ (queme.net)

Trái, Dân biểu Na Uy Dagfinn Hybrten. Phải, nhà hoạt động nhân quyền Ỷ Lan.
Hội luận Quốc tế về Hòa bình thông qua sự Phát triển Con người tại thủ đô Oslo với sự tham dự của các Giáo sư đại học, Nhà nghiên cứu, Chính trị gia đến từ Ấn Độ, Tích Lan, Thái Lan, Anh, Pháp... - Dân biểu Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo Nauy tán thán Phật giáo và kêu gọi hòa đồng tôn giáo - Cư sĩ Võ Văn Ái giải thích việc "làm chính trị" của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

PARIS, ngày 16.5.2007 (PTTPGQT) - «Hội luận Quốc tế về Hòa bình thông qua sự Phát triển Con người» vừa được Hòa thượng Thích Trí Minh, Viện chủ chùa Khuông Việt và Chủ tịch Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Nauy tổ chức ở thủ đô Oslo, Nauy, hôm 5.5. vừa qua.

Diễn giả quốc tế góp mặt tham luận là những giáo sư đại học, học giả, nhà nghiên cứu, bác sĩ chuyên khoa, nhà hoạt động xã hội, nhân quyền và chính trị... Như Tiến sĩ Vachaspati Upadhyaya, Đại học New Delhi, Ấn Độ, Tiến sĩ Sumana Ratnayaka, Giảng sư Đại học Tích Lan, Tiến sĩ Bongkot Sitthipol, Nhà hoạt động xã hội ở Thái Lan, Tiến sĩ Mahinda Deegalle, Giảng sư Đại học Bath, Anh quốc, Bác sĩ Uttam Baura, Giám đốc Nghiên cứu bệnh lý tại Bệnh viện Đại học Y khoa Bichat-Claude Bernard, Paris, Cư sĩ Egil Lothe, Chủ tịch Liên đoàn Phật giáo Nauy, v.v... Đặc biệt còn có Dân biểu Dagfinn Hybrten, Quốc hội Na Uy, Chủ tịch Đảng Dân chủ Thiên Chúa giáo, Ông Tom Kleppest, Đại diện Sáng hội Rafto, bà Daniela Rapisarda, Điều hợp viên Diễn đàn Hòa bình thuộc Hội đồng Thiên Chúa giáo Nauy, và Cư sĩ Võ Văn Ái, Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Nhìn vào hội trường tham dự đông đảo hàng trăm quan khách quốc tế và Nauy, còn có các vị thức giả Việt Nam, đại diện các tổ chức tôn giáo và Cộng đồng Người Việt tại Nauy, chư Tăng Ni Phật giáo Việt Nam và ngoại quốc ở Nauy, Bắc Âu và Tây Âu. Đặc biệt còn có Thượng tọa Thích Phước Nhơn, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên, cùng Sư cô Thích Nữ Bảo Trường, đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan, và Thượng tọa Thích Giác Đẳng, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Truyền thông, Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ - Văn phòng II Viện Hóa Đạo, và Đại đức Thích Hạnh Tuấn, Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Liên bang Đức.

Ngày Hội luận đã tạo nên không khí đối thoại cởi mở, chân tình và mở ra một tương lai kết hợp giữa các tôn giáo và tổ chức nhân bản quốc tế.

Bài Diễn văn Khai mạc sau đây của Hòa thượng Thích Trí Minh nói lên lý do, đường hướng và tinh thần tổ chức cuộc Hội luận Quốc tế về Hòa bình:

..."Ngay như trường hợp nước Việt Nam nhỏ bé của chúng tôi, chiến tranh chấm dứt từ năm 1975. Thế nhưng 32 trôi qua, người dân Việt vẫn còn sống trong thống khổ, đói nghèo, không có tự do; vì chế độ độc tài toàn trị vẫn còn ngự trị. Chế độ này chỉ nghĩ đến đặc quyền đặc lợi cho đảng Cộng sản của họ, mà không nghĩ đến hạnh phúc, ấm no cho toàn dân. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất của chúng tôi là một giáo hội có lịch sử hai nghìn năm với 80% dân số theo đạo Phật cũng bị chế độ này đàn áp, không được quyền tự do sinh hoạt tôn giáo. Đa số các báo chí, truyền thông Tây phương khi viết về Việt Nam chỉ phiến diện nói lên công cuộc phát triển kinh tế. Nhưng lại quên đi khía cạnh phát triển con người trong hòa bình chưa được khởi động, sự tôn trọng các quyền cơ bản Con người được các Công ước quốc tế của LHQ quy định và bảo đảm chưa được tuân thủ tại Việt Nam.

"Trước “ba cõi không yên giống như nhà lửa” như thế, con người phải làm gì, thế giới phải làm gì để thay đổi"

"Bản thân một nước nhỏ như Việt Nam, chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng vì không có lời đáp.

"Vì vậy, chúng tôi liền nghĩ đến các nhà lãnh đạo tinh thần trong thế giới, các vị học giả, nhân sĩ, các chính trị gia quán thông kim cổ, nên mạnh dạn tổ chức cuộc Hội thảo quốc tế tại thủ đô Oslo về Hòa bình thông qua sự Phát triển Con người  hôm nay.

"Có người nghĩ rằng vật chất thay đổi tinh thần, phát triển kinh tế trước, tự do, dân chủ, nhân quyền sẽ đến sau. Nhưng chúng tôi không tin vào quan điểm này, vì nhìn quanh thế giới chúng tôi chưa hề thấy quan điểm này thành công đem lại hạnh phúc, ấm no cho nhân quần trong bất cứ quốc gia nào.

"Là một Tăng sĩ Phật giáo, chúng tôi tin rằng cần phát triển tâm linh để đẩy lùi thú tính, cần phát triển con người để đem lại hòa bình, giác ngộ cho nhân loại. Do đó, chúng tôi kỳ vọng cuộc Hội thảo Quốc tế hôm nay sẽ mang lại những đáp số cho vấn nạn mà con người trong các quốc gia nghèo khó, khổ đau, bị áp bức tìm kiếm, trông chờ.

"Là một Tăng sĩ Phật giáo, được sống tại Nauy, một quốc gia an lạc. Nhất là tại thủ đô Oslo, nơi có Ủy ban Nobel Hòa bình nổi danh thế giới. Nên tôi có ước vọng đặt viên đá đầu tiên trong năm nay xây dựng Bảo tháp Liên hoa để vinh danh hòa bình. Như qúy vị đã biết, bảo tháp ngày xưa được xây dựng tại Ấn Độ để giữ gìn trân quý Xá lợi đức Phật. Nhưng nhờ sáng kiến của A Dục vương vào thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Bảo tháp được dựng lên khắp nơi như một biểu tượng của Chánh pháp, biểu tượng của lòng Từ Bi, biểu tượng của Hòa bình. Bảo tháp Liên Hoa sẽ dựng lên trong tinh thần như thế nơi khuôn viên chùa Khuông Việt ở thủ đô Oslo. Và để ghi nhớ cuộc Hội thảo Quốc tế về Hòa bình thông qua sự Phát triển Con người lần đầu tiên được tổ chức hôm nay, chúng tôi xin phép được ghi danh tên tuổi chư liệt vị vào Bảo tháp Liên Hoa để ghi nhớ mãi mãi về sau”...  

Sau đấy các diễn giả Âu Á lần lượt lên máy vi âm góp lời tham luận.

Dân biểu Dagfinn Hybrten còn nói lên sự ngưỡng mộ đối với Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ:

"Quý bạn ở đây đều nghe danh Hòa thượng Thích Quảng Độ. Không riêng gì Phật giáo đồ trên thế giới hậu thuẫn Hòa thượng, tôi cũng tôn kính và hậu thuẫn Hòa thượng. Hòa thượng bị đày đọa tổng cộng 25 năm trong tù, và cũng đã nhiều năm dài bị quản chế. Nhưng tinh thần mạnh mẽ của Hòa thượng thật uy nghi, và gây nguồn cảm hứng, Hòa thượng vẫn tiếp tục đấu tranh. Các bạn cũng biết rằng năm ngoái Hòa thượng được Sáng hội Rafto ở cố đô Bergen, Nauy, trao Giải Rafto sáng giá. Tôi rất hậu thuẫn quyết định này. Nhưng Hòa thượng cần được hậu thuẫn và tôn kính hơn nữa. Vì lý do đó, tôi đã sử dụng quyền hạn đại biểu Quốc hội Nauy của tôi để đề cử Hòa thượng Thích Quảng Độ làm ứng viên Giải Nobel Hòa bình năm nay, 2007. Đây không chỉ là biểu tỏ sự hậu thuẫn cho một cá nhân, mà còn là cho tất cả những người Việt Nam đấu tranh ôn hòa chuyển hóa nước Việt Nam sang nền dân chủ. Đây là nghĩa cử nói lên sự kết đoàn giữa những người mang những tín ngưỡng khác nhau. Chúng ta cùng đứng bên nhau bảo vệ Nhân quyền, bảo vệ Tự do tôn giáo. Chúng ta cùng đứng bên nhau đấu tranh cho sự hòa hợp và hòa bình.

"Có số người xem tôn giáo có vấn đề hay tôn giáo là nguồn gây tranh chấp, hẳn là vậy khi người ta sử dụng sai lầm tôn giáo. Tôi thì nhìn tôn giáo như nguồn gốc cho sự phát triển con người, tôn giáo là một cuộc dấn thân tinh thần, và tiếp trợ cho tiêu điểm xã hội không riêng trên lĩnh vực tăng trưởng kinh tế hay tiến bộ, mà trên bình diện tinh thần, bình điện các giá trị và đạo đức. Thật là quan trọng, vì đây là cơ sở nối kết con người lại với nhau".

Ông Arne Lynngrd, Chủ tịch Sáng hội Rafto, vì lý do bất ngờ ngăn cản vào phút chót không đến được nên đã cử ông Tom Kleppest đến thay. Đại diện Sáng hội Rafto ông trình bày đường hướng và chủ trương của Sáng hội trong vấn đề tôn vinh, bảo vệ nhân quyền trong thế giới như ước vọng và hành thế của Giáo sư Thorolf Rafto hồi còn sinh tiền. Ông cũng đề cao nhân vật Phật giáo Thích Quảng Độ và kể lại chi tiết chuyến đi Việt Nam của bà Thérèse Jebsen bị công an Saigon hai lần bắt đi làm việc không cho gặp gỡ Hòa thượng Thích Quảng Độ dù đã đặt chân vào đến Thanh Minh Thiền viện.

Hầu hết các diễn giả khác đều dùng các luận điểm tôn giáo Đông Tây để nói lên quan điểm hòa bình duy nhất nhằm phục vụ con người. Và đồng thanh tương ứng ở điểm: phát triển kinh tế chỉ đóng vai trò thứ yếu trong việc phát triển con người, vì vật chất và hàng hóa không nâng đỡ được tinh thần và thăng tiến đời sống tâm linh con người. Thiếu đạo đức kinh tế trở thành sự độc tài thị trường và biến con người thành hàng hóa, thành nô công.

Người Việt Nam duy nhất góp mặt tham luận là Cư sĩ Võ Văn Ái, đại diện cho tiếng nói của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Ba vấn đề chính ông nêu ra là sự thất bại của những phong trào hòa bình trong thế giới, phản bác luận điểm của Nhà cầm quyền Hà Nội vu cáo Giáo hội Phật giáo Thống nhất "làm chính trị", và nội hàm Phật giáo mang mầm mống dân chủ.

Sau đây là bài tham luận của Cư sĩ Võ Văn Ái dịch từ bản Anh ngữ:

Tôi hân hạnh đến góp tiếng hôm nay vào cuộc Hội luận Quốc tế về đề tài “Hòa bình thông qua sự Phát triển Con người” và xin ngỏ lời tán thán Hòa thượng Thích Trí Minh, Viện chủ chùa Khuông Việt, người tổ chức cuộc thảo luận quan trọng này. Là Người Vượt Biển đến từ Việt Nam, Hòa thượng có những nỗ lực thần kỳ để phát triển tại Nauy một trung tâm Phật giáo Việt Nam năng nổ nhất Âu châu.

Tôi đặc biệt xúc động được cất tiếng tại Nauy, quốc gia đầu tiên đánh giá cao Phật giáo Việt Nam, khi trao Giải Rafto sáng giá vinh danh nhân vật bảo vệ Nhân quyền, là Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, người vừa được đề cử làm ứng viên Giải Nobel Hòa bình năm nay.

Cá nhân tôi cũng đến từ Việt Nam, và qua danh xưng khiêm tốn Việt Nam, tôi xin làm đề tài phát biểu hôm nay. Đối với đa số người, Việt Nam đồng nghĩa với Chiến tranh  - cuộc chiến tranh tàn phá đưa lại không biết cơ man nào là chết chóc và hủy diệt. Nhưng Việt Nam cũng đồng nghĩa với Hòa bình  - vào thập niên 60, khẩu hiểu “Hòa bình cho Việt Nam” vang lừng trên môi hàng triệu thanh niên tràn ngập các thủ đô Oslo, Stockholm, Washington, Paris, Rome, Tokyo và khắp mặt địa cầu.

Nhờ “Phong trào Hòa bình” trên thế giới mà chiến tranh Việt Nam chấm dứt năm 1975. Nhưng hòa bình thật sự không đến với nhân dân nước tôi. Nó chỉ mang lại một thứ “Hòa bình sầu hận”  - thứ hòa bình che đậy cho ý thức hệ, cho lịch sử, một thứ Hòa bình Cộng sản, hòa bình cho những chính trị gia. Quả thật vậy, vô tình hay cố ý, “Phong trào Hòa bình” đã thất bại tại Việt Nam và trên thế giới. Thứ “Hòa bình sầu hận” mà tôi nói trên đây đem lại hậu quả tang thương cho nhân dân Việt Nam. Nó đẩy đưa đất nước chúng tôi vào chế độ Độc đảng, vào tay Nhà nước Cộng sản. Tại nước chúng tôi đảng phái đối lập không hiện hữu, không có xã hội dân sự, mọi tôn giáo bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Nhân quyền và những quyền tự do cơ bản được LHQ bảo đảm đều bị tước đoạt.

Tôn giáo lớn tại nước tôi là Phật giáo với ba phần tư tín đồ trong dân số 84 triệu người, thế nhưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là giáo hội truyền thống bị đàn áp thô bạo. Sau ngày chiến tranh chấm dứt, nhà cầm quyền dùng bạo lực tiêu diệt Phật giáo. Và khi thất bại trong cuộc tiêu diệt này, họ liền dựng lên một Giáo hội Phật giáo Nhà nước vào năm 1981 để khống chế Phật giáo. Ngày nay tại Việt Nam nhà cầm quyền chỉ công nhận duy nhất tổ chức Phật giáo do họ lập ra, còn giáo hội truyền thống là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn bị loại trừ.

Ông Đỗ Trung Hiếu, cán bộ cao cấp của Đảng và cũng là kiến trúc sư cho chính sách tôn giáo nói trên vào thời ấy, thì cũng chính ông ta sau này lên tiếng tố cáo chính sách “biến tướng Phật giáo Việt Nam thành một tổ chức bù nhìn của Đảng Cộng sản”. Ngay từ đầu, Hà Nội cũng đã hạn chế sinh hoạt của chính Giáo hội Phật giáo Nhà nước của họ, thu hẹp vào các nghi thức tụng kinh niệm Phật, nhưng không được tiếp xúc với quần chúng tín đồ và xã hội. Vì tiết lộ sự thật và ngỏ lời phê phán, ông Đỗ Trung Hiếu đã bị bắt cầm tù. Nhưng tài liệu phổ biến của ông phơi bày chính sách mập mờ của nhà nước giữa khoan dung tôn giáo và đàn áp chính trị, vốn chỉ là mưu kế để hạn chế tối đa vào sự tự do cúng kiến, nhưng kiểm soát chặt chẽ tự do tôn giáo.

Vì Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất khước từ gia nhập Giáo hội Phật giáo Nhà nước, nhà cầm quyền Hà Nội tung chiến dịch đàn áp quy mô, bắt bớ, sách nhiễu hàng giáo phẩm và các thành viên thuộc Giáo hội. Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, vẫn còn bị quản chế trong hiện tại, bị cô lập và hai ngài không được quyền thuyết pháp cho tín đồ. Hai ngài chịu cảnh tù tội suốt ba mươi năm qua vì đã ôn hòa đòi hỏi tự do tôn giáo và nhân quyền cho dân Việt.

Nhà cầm quyền nói rằng họ đàn áp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vì giáo hội này "làm chính trị". Thực tế, cuộc đòi hỏi ôn hòa cho tự do của nhị vị Hòa thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ chỉ là một hành xử dấn thân cứu nguy xã hội tha hóa. Một hành xử xuất phát từ truyền thống của Phật giáo Việt Nam suốt 2000 năm qua, kể từ khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam.

Truyền thống một đạo Phật dấn thân đã được ghi trong kinh sách Phật giáo Việt Nam, ví dụ như Lục độ tập kinh xuất hiện từ thế kỷ thứ II Tây lịch tại Giao Châu. Tính chất nhập thế này nói lên tinh thần Bồ tát đạo thông qua sự dấn thân của mỗi cá nhân, mà ngôn ngữ thế tục có thể xem như viễn kiến "chính trị" trong nghĩa cao đẹp. Sự dấn thân nầy bộc lộ qua các câu phát biểu trong Lục độ tâp kinh, chẳng hạn "Chúng sinh đau khổ là lỗi tại tôi", hoặc "Bồ tát thấy dân kêu ca, do vậy gạt lệ xông vào nơi chính trị hà khắc để cứu dân khỏi nạn lầm than". Lục độ tập kinh còn phơi bày cả viễn kiến Phật giáo về một xã hội lý tưởng với những quan điểm hiện đại về bảo vệ môi sinh, bình đẳng xã hội, thúc đẩy nền giáo dục phổ thông.

Lục độ tập kinh tỏa chiếu tinh thần khai phóng trong cuộc chiến đấu chống chính sách ngu dân (giải phóng khỏi vô minh), chiến đấu cho công bằng xã hội (giải phóng khỏi khổ đau) và chiến đấu cho nền độc lập dân tộc (giải phóng khỏi ngoại xâm  -  không riêng sự xâm lăng lãnh thổ mà còn cả xâm lăng tinh thần qua sự áp đặt ý thức hệ ngoại lai). Cuộc tranh đấu hiện nay của Phật giáo đồ nhằm bảo vệ bản sắc văn hóa Việt Nam chống lại ý thức hệ Mác - Lênin biểu hiện nguyên tắc cơ bản này.

Cũng như thế, cuộc vận động cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bắt nguồn từ những quy hướng dấn thân có truyền thống lâu đời. Dưới chế độ đàn áp và độc tài hiện nay tại Việt Nam, tư tưởng hòa bình của đạo Phật biểu trưng qua sự thực chứng đạo đức học Phật giáo trong sinh hoạt hằng ngày của người tin Phật. Giữ giới và mang lòng từ bi trong đầu óc, tuy cơ bản, nhưng chưa đủ. Người Phật tử còn phải thể hiện lòng từ bi thông qua những động thái dấn thân xã hội. Thể hiện lòng khoan dung hay sự thỏa thuận một cách đơn thuần trong ý nghĩ là chưa thực hành trọn vẹn giáo lý đạo Phật. Người Phật tử cần chuyển hóa lòng từ bi thành động lực, thành sức sống chỉ đạo cuộc cứu nguy và bảo vệ con người. Hành động trong Phật giáo bao giờ cũng xuất hiện đồng thời qua ý nghĩ, bằng lời nói và trong cử chỉ, hành xử, thuật ngữ gọi là thân, khẩu, ý. Thiếu một yếu tố chưa gọi là hành động, vì thiếu một trong ba yếu tố là còn trong dự phóng, mơ hồ, nếu không nói là nhu nhược, sợ hãi.

Nhà cầm quyền Hà Nội không ngừng tố cáo cuộc vận động cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là "làm chính trị". Nhưng thực tế, cuộc vận động này chẳng làm gì khác hơn việc áp dụng và khuyến thỉnh Phật giáo đồ tuân hành Ngũ giới, tức năm giới (Pađca sila) mà gần ba nghìn năm qua giới Cư sĩ Phật giáo tại gia chấp hành. Ngũ giới không là những điều răn, những mệnh lệnh phải thi hành, mà là những nguyên tắc giáo dục do đức Phật đề ra để hướng tiến con người sống hạnh phúc và thiết lập một xã hội an bình, thiện hảo.

Năm giới là những điều tự chế: Không sát sinh, Không trộm cướp, Không tà dâm, Không vọng ngữ (nói dối), Không rượu chè, ma túy. Đối với người Phật tử Việt Nam, xuyên suốt lịch sử hai nghìn năm thực chứng sống đạo, giữ năm giới không mang nghĩa thụ động tự chế bản thân mà thôi. Mà tích cực hơn, tự thân không sát sinh, nhưng người Phật tử còn phải dấn thân ngăn cản sự giết người. Như lời thánh Gandhi từng nói: thấy thằng điên cầm dao giết người, ta phải giật con dao khỏi bàn tay thằng điên ấy!

Giữ năm giới theo cách này là lột tả nội hàm tích cực của người Phật tử Việt Nam, gây ảnh hưởng tốt lành cho đời sống chính trị đất nước. Thế nhưng cũng vì hành xử như thế mà nhà cầm quyền Hà Nội ra tay đàn áp thô bạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Những thành viên thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất phát nguyện không sát sinh. Nhưng khi có chế độ tàn sát người dân Việt không gớm tay, thì người Phật tử quyết tâm chận đứng sự thảm sát. Người Phật tử Việt Nam phát nguyện không trộm cướp, nhưng khi Nhà nước cướp đoạt đất đai, tài sản của dân lành, tước đoạt tự do và nhân phẩm người công dân, thì người Phật tử đứng lên chận đứng sự cướp bóc để bảo vệ các quyền dân.

 Người Phật tử Việt Nam phát nguyện không tà dâm, nhưng khi những cán bộ cao cấp Đảng và Công an, Bộ đội tổ chức những đường dây bán dâm phụ nữ và trẻ nít, xem phụ nữ, thiếu nhi như súc vật, thì người Phật tử không thể vòng tay đứng ngó mà phải có hành động chận đứng sự buôn người sang các nước láng giềng. Người Phật tử Việt Nam phát nguyện không nói dối, nhưng khi nhà cầm quyền Hà Nội xuất bản những sách báo chứa đựng những nội dung không thật, bóp nghẹt tự do ngôn luận, khóa miệng các cơ quan truyền thông, và bắt bỏ tù những ai nói lên sự thật, thì người Phật tử dấn thân đòi hỏi cho tự do ngôn luận và tự do báo chí. Người Phật tử Việt Nam phát nguyện không rượu chè, ma túy, nhưng khi tệ nạn xì ke, ma túy, bệnh liệt kháng sida phát triển mà chính quyền làm ngơ hay không có biện pháp cần kíp, thích ứng chữa trị, thì người Phật tử phải dấn thân tìm phương trị liệu.

Cách thực hành năm giới của người Phật tử Việt Nam như vừa trình bày bị nhà cầm quyền cộng sản dán cho nhãn hiệu "làm chính trị", và cảnh cáo trước cộng đồng quốc tế là Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ "âm mưu lật đổ chính quyền". Đây là điều không đúng. Nhị vị Hòa thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ chỉ thực hiện ngũ giới và khuyến thỉnh Phật giáo đồ giữ năm giới trong một xã hội nhiễu nhương, đầy dẫy bất công để cứu đất nước ra khỏi những tệ nạn hiểm nguy dẫn tới nạn bạo hành và một nhà nước khủng bố tại Việt Nam.

Năm mươi năm trước đây, Hội nghị Bandung họp tại Nam Dương năm 1955 nhằm kết nối các nước Á Phi trong sự hợp tác và tìm kiếm hòa bình. Hội nghị lịch sử này đưa ra Năm Nguyên tắc sống chung hòa bình  - một thứ Ngũ giới khác -  nhằm củng cố những nguyên tắc tự chủ và toàn vẹn giữa các quốc gia. Đó đã là những bước phát triển đánh mốc quan trọng. Nhưng ngoại trừ Ấn Độ của Thủ tướng Nehru, bước tiến mới này bị chìm ngập giữa không khí chiến tranh lạnh phân đôi thế giới, làm cho những nguyên tắc sống chung hòa bình ấy biến thành vũ khí phục vụ cuộc tranh chấp ý thức hệ. Lại một lần nữa, chỉ tạo nên thứ "Hòa bình phục vụ phe phái", chứ không là nền "Hòa bình tự thân", nền "Hòa bình cho tha nhân". Rồi những nguyên tắc không xâm phạm chủ quyền nhau ấn định tại Bandung bị các quốc gia độc tài Châu Á sử dụng cho lá bài "Giá trị Á châu" để tuyên xưng thành ngoại lệ Châu Á chống lại các quyền con người cơ bản và phổ quát.

Ở Việt Nam, cuộc động viên thù hận là lực lượng chủ đạo của chế độ. Đảng cộng sản xây dựng trên thù hận, thông qua chủ trương đấu tranh giai cấp, và phân hóa xã hội thành bên bạn bên thù. Chế độ công sản dạy cho thiếu nhi kính lễ sự hận thù, tiếp thu thù hận vào trong cuộc sống đời thường. Phật giáo thì trái lại, vì Phật giáo xây dựng trên lòng từ bi, thông cảm và yêu mến. Những thành viên thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dấn thân đem lại tự do, nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam, họ không làm gì khác hơn việc thể hiện lòng Từ bi.

Tôi tin rằng thăng tiến dân chủ và xua đuổi chuyên chế là chìa khóa phát triển con người. Vì chuyên chế là kẻ thù của hòa bình. Dưới chế độ độc tài toàn trị, Nhà nước kiểm soát nhân dân trong mọi ngõ ngách của đời sống. Nhà nước chỉ huy tư tưởng, tước bỏ tín ngưỡng, điều hành và quy định đời sống tâm linh quần chúng. Dưới chế độ độc tài toàn trị, chỉ thị, nghị định, hướng dẫn thay thế cho luật pháp. Sự sợ hãi, đói khát và lăng nhục thay thế cho công lý và phẩm giá. Xã hội điều hành theo mệnh lệnh, đe dọa và sự thôi miên. Nói tóm, chế độ độc tài toàn trị thống trị dân bằng ngu dốt (vô minh) và ảo tưởng  - hoàn toàn trái chống với đạo Phật, là con đường dẫn đến sự giải phóng, giác ngộ cho mỗi người và mọi người.

Sự phát triển con người sẽ bất thành khi chưa có nỗ lực thủ tiêu nghèo đói. Nhiều quốc gia độc đoán Á châu có nền kinh tế tăng vọt, và các quốc gia này khẳng định phát triển con người tùy thuộc vào sự phát triển kinh tế. Luận điểm này sai lầm. Kể từ khi Việt Nam mở cửa "kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa"  - nghĩa là giải phóng kinh tế dưới sự kiểm soát độc tài -  thì nạn tham những ở cấp độ nhà nước tràn lan, và hố giàu nghèo ngày càng đào sâu. Thiếu tiến trình dân chủ hóa và cải cách chính trị, sự phát triển con người không thể nào xẩy ra tại Việt Nam. Và thiếu sự phát triển con người, thì cũng không có sự thăng hoa tâm linh đưa tới giải thoát, giác ngộ.

Để kết luận, tôi xin có lời đề xuất. Tôi trân trọng kêu gọi các nhân sĩ chuyên ngành tham dự hội nghị hãy cùng nhau hình thành một "Ủy ban Đạo đức" để cùng nhau cộng tác phục vụ Hòa bình Thế giới thông qua sự Phát triển Con người. "Ủy ban Đạo đức" này sẽ kết hợp thần trí và kinh nghiệm đến từ những nền tư tưởng cao đẹp, những nền văn minh lớn để xây dựng một nhân gian hòa ái, công bình và hạnh phúc cho loài người. Đối diện với chiến tranh, nạn khủng bố hoành hành và tranh chấp đang làm nghiêng ngửa hành tinh mỗi ngày, Ủy ban Đạo đức sẽ thường xuyên lên tiếng, góp ý và đưa ra các giải pháp giải quyết các vấn nạn. Đây sẽ là tiếng nói cất lên cho hàng triệu con người không tiếng nói vì bị đàn áp, làm vọng vang niềm hy vọng và ngưỡng vọng cho khối dân thầm lặng trên địa cầu, nhằm đẩy lùi sự tiến công của bạo hành và chuyến chế.

Tôi tin rằng một Ủy ban Đạo đức như thế sẽ mang lại nhiều ảnh hưởng. Ngày nay, các thiết chế quốc tế đầy quyền lực và tài lực như Ngân hàng Thế giới, Diễn đàn Kinh tế Thế giới và Liên Hiệp Quốc đang tìm kiếm đối thoại với các nhà lãnh đạo tôn giáo và rất quan tâm mật thiết tới các vị này, vì họ nhìn thấy sức mạnh của tôn giáo trên địa cầu.

Bán cầu phương Tây có tổ chức LHQ làm diễn đàn bộc lộ dân chủ. Nhưng ở Á châu, vùng đất của ba phần tư nhân loại, chúng ta chưa có diễn đàn nào phản ảnh tiếng nói quan thiết này. Trái lại, các chế độ độc tài Châu Á đã họp thành liên minh và bành trướng thế lực của chúng trên vũ đài thế giới. Đã đến lúc Á châu và những nhà hoạt động hòa bình kết hợp nhau lên tiếng cho muôn trùng nạn nhân.

(Mời bạn đọc tham khảo đầy đủ nội dung trong bài báo này trên http://www.queme.net)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.