Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bạn Trẻ Nhận Xét Phim Vượt Sóng - Journey of the fall

15/05/200700:00:00(Xem: 10833)

  Hôm nay thêm một lần nữa, tôi mua vé đi xem lại phim Vượt Sóng, lý do đứa con gái nhỏ của tôi nó muốn được đi xem vì thằng anh của nó sau khi xem phim Journey về nhà đã kể lại câu chuyện phim và khuyến khích em gái nó đi xem. Mặc dù đã xem tới lần thứ ba, nhưng tôi vẫn không kềm được nước mắt. Tôi cứ nghĩ tại con người mình đa cảm quá hay chăng" Nhưng không, con trai tôi cũng rướm lệ... thằng bé năm nay 19 tuổi, đang học Đại Học, nó đã kéo mấy thằng bạn Mỹ đi xem Journey và đứa nào cũng ra về nước mắt cũng rưng rưng...

Tôi phải thành thật cảm ơn Hàm Trần đã cho cuốn phim ra đời đúng lúc. Tuần trước con trai tôi xem cuốn phim này xong, vừa bước vào nhà, thằng bé đã ôm tôi vỗ về và nói: "Con xin lỗi Me, bây giờ con mới hiểu tại sao Me không thích communist". Tôi hỏi, con xem phim thấy thế nào" Thằng bé kể, con thấy có phần câu chuyện của con nằm trong phim. Tôi giật mình hỏi, phần nào" - Me không nhớ hả" chuyện thằng Lai bị mấy đứa nhỏ đánh!

Tôi à một tiếng nhớ ra, khi thằng bé mới 11 tuổi học lớp 6, nó đã bị bọn học trò Mỹ, Mễ ăn hiếp. Thằng bé đã bị bọn nhóc đập gãy xe đạp, cắt đứt dây thắng, bọn nhóc còn lôi sách vở trong cặp của thằng bé vứt ra đường. Hôm sau tôi lên trường thưa chuyện với hiệu trưởng, nhưng họ nói đó là chuyện ở ngoài cổng trường, họ không giải quyết được. Tôi tức giận, nhưng chẳng biết làm gì hơn, chỉ dặn con đừng đánh nhau với bọn nhóc đó. Tôi dạy con tôi, "mình không chọc ghẹo tụi nó thì tụi nó sẽ không chọc ghẹo mình, nó chọc con, thì con giả vờ chẳng nghe thấy, riết rồi nó sẽ bỏ cuộc, dĩ hoà vi quí".

Nhưng không, bọn nhóc thấy thằng bé con ốm yếu, không đối đầu được với chúng thì bọn nhóc càng làm già!! Một hôm xếp hàng vào lớp, một thằng ngồi đưa chân ra, một thằng đứng đằng sau đấy thằng bé đi tới, thằng bé con vấp phải cái chân thò ra gạt chân thằng bé té nhào tới trước đạp phải đứa đứng trước. Thế là bọn chúng kéo nhau lên văn phòng méc thằng bé con đánh nhau. Vì mới dọn về chỗ ở mới, trường mới, Thầy Cô giáo mới, thằng bé con không có bạn bè nào thân quen để làm chứng, nên đành thua với bọn nhóc có số đông lên tới 5, 6 đứa. Thế là thằng bé con bị kỹ luật, đuổi học 3 ngày!! và thêm lần nữa thằng bé con bị bọn nhóc xô té ngã xe đạp, đánh bầm mặt. Tôi giận quá cho con đi học võ, nhưng vì mới học nên cũng chỉ võ vẻ nên chẳng ăn thua gì! bọn nhóc chỉ chặn đánh khi tan học trên đường sắp về tới nhà! Thằng bé sợ Me la nên không dám đánh lại!

Thằng anh lớn, đi lính về, nghe chuyện, tức giận nói, "đừng có nghe lời Me dặn, bọn nó đánh mình thì mình phải đánh lại, bọn nhóc con Mỹ là đồ nhát cáy, đánh cho nó một trận mà phải đánh thật đau thì chúng mới tởn, Việt Nam mình thì lỳ đòn, còn tụi Mỹ nhát đòn lắm!". Thằng anh chỉ thằng em mấy món võ học được trong lính. Tôi nghe thằng anh nói: "chỉ cần đánh một lần thôi, đánh những chổ rất đau nhưng không chết người, đủ đau để tụi nó sợ mình!". Từ đó tôi không còn nghe thằng bé con về khóc nữa!

Hôm nay thằng bé nhắc lại và kể cho tôi nghe, nó đã đánh thằng bự con hơn nó té nhào trên bãi cỏ la làng chói lói, mấy đứa kia không có đứa nào dám xông vô. Thằng bé về nhà im thin thít, nhưng nó nói nó lucky hơn thằng bé Lai trong phim vì nó được cô giáo bênh vực, cô giáo đã đứng về phe nó. Thằng bé nói "con nghĩ có lẽ vì Cô giáo là đàn bà nên có nhiều sự thông cảm với một đứa bé da màu hơn là ông Thầy giáo kỳ thị". Từ đó bọn nhóc không dám chận đường làm khó dễ thằng bé nữa! Tôi cười đùa, bây giờ vào đại học có bị đứa nào ăn hiêp nữa không" Thằng bé cười, cung tay gồng cho con chuột ở bắp tay nổi lên, Me nghĩ tụi nó dám đụng tới con nữa sao" Bây giờ con gặp lại bọn nhóc, cái thằng bị con đánh ngày trước tới bắt tay con làm hoà rồi!

Còn một điều mà tôi rất vui là thằng bé hiểu câu chuyện phim còn hơn sự hiểu biết của tôi. Vì thằng bé đã phân tích cuốn phim cho tôi nghe, khi tôi nói nếu có được nhiều tiền hơn thì họ sẽ thực hiện cuốn phim hay hơn, sẽ có cảnh chém giết kinh hoàng của bọn hải tặc Thailand hay cảnh tàu đói khát lênh đênh trên biển. Nhưng thằng bé và mấy thằng bạn Mỹ của nó đã phân tích:

- Cuốn phim quay diễn như vậy là đủ và đúng rồi, không cần phải thêm nữa, vì Mỹ có 3 loại phim, Excite, Laugh, and Think. Phim Journey (Vượt Sóng) là cuốn phim để suy nghĩ (Think), với dân Mỹ nếu cho cảnh chém giết như các phim Hollywood thường làm thì chỉ để Excite mà thôi, mà khi Excite thì xem xong người ta sẽ thấy vui thích (fun) hơn là làm cho người ta phải suy nghĩ.

Đứa con gái tôi đã đi vào xem trễ đoạn mở đầu của cuốn phim, tôi muốn ở lại để cho con bé xem lại đoạn mở đầu ấy! Con bé nói đoạn mở đầu không quan trọng, nên ra về. Nhưng thằng anh của nó nói nếu không xem đoạn đầu như vậy là một sự thiếu sót, vì khi Bà Nội kể câu chuyện Lê Lai cứu Lê Lợi là một đoạn dẫn truyện rất quan trong trong phim, đó là ý chính của phim. Tôi ngạc nhiên vô cùng, thằng bé hỏi tôi:

- Me có hiểu tại sao họ kể truyện này không"

Tôi trả lời: - không hiểu"

- Họ muốn nói sacrifice, con không biết tiếng Việt gọi là gì"

- Sự hy sinh, con muốn nói đến ông Long trong phim là Lê Lai đã chết để cho ông Thành chạy thoát"

- Không phải chỉ nói một mình Ông Long mà tất cả những người đã hy sinh cho người khác sống, như người tên Tuấn đã ở lại chặn công an để cho tàu thoát đi, và những người lính đã hy sinh cho Freedom! Họ là những anh hùng Lê Lai đã hy sinh cho tất cả những người Lê Lợi đang sống ở bến bờ Tự Do. Khi Ông Lê Lợi lên ngôi Vua sung sướng biết có còn nhớ đến sự hy sinh của ông Lê Lai không"

Tôi không ngờ con trai tôi có thể hiểu câu chuyện sâu sắc như thế! Đúng là một ngạc nhiên và thú vị vô cùng. Khi tôi khuyến khích thằng bé đi xem, tôi phải tốn hơi để giải thích tại sao tôi muốn nó đi xem!" Thằng bé đã vùng vằng nói, nó không thích phim Việt Nam, vì người Việt Nam không biết làm phim, họ viết script phim dở lắm! Nhưng tôi vẫn cố gắng thuyết phục để thằng bé đi xem. Không ngờ xem xong tôi lại được nghe sự phân tích sâu sắc của thằng bé. Tôi thấy nó không còn là thằng bé chuyên ngồi chơi game nữa mà là một chàng thanh niên đã trưởng thành.

Tôi còn phải hỏi thêm chàng ta về mấy đoạn trong phim mà tôi không hiểu!" Thí dụ như tôi cho cuốn phim chưa được logical khi họ chiếu cảnh ông Long nhận được hình ảnh vợ con chụp bên Mỹ trước khi chiếu họ chụp hình trong shopping mall"!

Chàng ta khen như vậy là excellent, "vì họ đã làm cho Me thắc mắc, suy nghĩ tại sao, sự thắc mắc đó cuối cùng Me đã được giải đáp thì coi như chuyện phim đã impress Me. Như vậy họ đã thành công. Đây là cách viết script của phim về "Think". Họ sắp xếp từ Phần 1, 2, rồi nhảy qua 5 rồi quay về 3, 4, 6 để cho người xem thắc mắc trước rồi mới từ từ gỡ lần ra cái gút thắc mắc đó!

Tôi cảm ơn chàng thanh niên, con trai của tôi và các bạn của chàng ta đã có công giải thích những thắc mắc này.Tuổi trẻ đã vươn lên như ánh bình minh cho ta thấy một tương lai xán lạn. Cảm ơn Hàm Trần và các bạn trẻ "hậu sinh khả uý"!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Mùa hè năm 2022, Hoa Kỳ đã chứng kiến một sự thay đổi đáng kể về cách đa số các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện luận giải về Hiến pháp.Vào cuối nhiệm kỳ, tòa án đã bác bỏ quyền phá thai theo hiến pháp lâu đời, mở rộng quyền sử dụng súng và phán quyết rằng tôn giáo có thể đóng vai trò lớn hơn trong các tổ chức công cộng.
Bài này được viết theo lời đề nghị của bạn Tâm Thường Định --- một nhà giáo, một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, và là một nhà văn trong nhóm chủ biên Tạp chí Phật Việt --- rằng “nhờ anh viết bài gì để giúp hoằng pháp.” Bản thân người viết không có đủ tầm nhìn để viết về những suy nghĩ chiến lược; việc đó xin để các bậc tôn túc như Thầy Tuệ Sỹ và nhiều vị khác suy nghĩ. Trong khi đó, trong và ngoài nước đang có hàng ngàn bậc thiện tri thức, ở cả tứ chúng tăng ni cư sĩ, nơi người muốn học Phật có thể tìm nghe pháp, tìm học pháp, cũng như đã có hàng trăm ngàn bài viết giá trị về Phật học trên mạng… do vậy bài này sẽ dựa vào Kinh Phật để nói về một đề tài ít được chú ý: thiền tập với pháp ấn, câu hữu với định. Pháp định nơi đây sẽ tập trung vào sơ thiền. Những sai sót có thể có, xin được sám hối.
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.