Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Mỗi Tuần: Sự Thực Khó Nói

26/03/200700:00:00(Xem: 2747)

Bữa nay đi làm về thấy Yến mau mắn săn sóc tôi với giọng ngọt ngào nào là "Có mệt không anh, có còn đau không v.v.." loạn cả lên khiến tôi càng bực mình thêm nhưng không biết "xử trí" ra làm sao. Cáo bệnh nghỉ việc vài ba ngày, bữa nay trở lại làm việc các đồng nghiệp đã cho tôi đủ bực mình rồi tôi không muốn gây gỗ nữa.
Câu chuyện bắt đầu cũng tại Yến mà ra. Chắc nhiều người cũng đồng ý với tôi, đôi khi bị bệnh phải gọi vào sở để xin nghỉ qủa là một vấn đề không lúc nào cũng dễ dàng. Cái lý do thứ nhất là đã bệnh mà còn gọi vào sở được và khi nghe giọng nói của mình chưa chắc xếp có tin là mình bệnh thật hay không. Thứ đến là cái bệnh không biết nó ở chỗ nào, chính mình cũng cảm thấy như là bệnh giả vờ ấy nhưng mà nếu ở cái chỗ không nói được hoặc có nói cũng không ai tin thì bệnh thật người ta cũng cho là gỉa. Khi xếp mà không tin mình thì hậu quả chẳng đẹp đẽ gì.
Chẳng là mấy bữa trước đây, Yến gọi vào sở báo cho xếp tôi rằng tôi bị mèo cắn phải vào bệnh viện nên không đi làm được. Rắn cắn hay chó cắn thì còn tin được chứ mèo cắn mà phải vào bệnh viện là một lý do rất dễ bị nghi ngờ. Nhưng Yến nói thật chứ nàng không phịa và nàng nói với tôi rằng lão xếp cười một tràng dài và nói "OK. Tell him call me when he feel better".
Bữa nay đi làm thì mọi người nheo mắt nhìn tôi mỉm cười khiến tôi có cảm tưởng như họ đang chế riễu tôi phịa bệnh để đi câu cá không bằng. Lão xếp tỏ vẻ như không có chuyện gì xẩy ra nhưng tôi vẫn có cảm tưởng là lão không vui khi nhìn thấy tôi. Các bạn bạn đồng nghiệp khác thì nhìn tôi với con mắt không bình thường khiến tôi không cảm thấy ấm cúng tí nào.
Ngồi gần tôi có hai thằng đồng nghiệp mà Mỹ họ gọi là "co-worker" là một loại bạn có thể là bạn thật và cũng có thể là thù. Thằng Mỹ đen tên Terrel không hiểm hóc nhưng cái mồm nó rộng, mỗi lần toác ra hay cười hô hố trông đỏ hoen hoét gớm thấy mẹ. Thằng này đía vô cùng và mỗi khi có chuyện gì lạ thì nó bô bô khắp phòng cho mọi người biết. Thằng kế là thằng Mỹ trắng Chris ít miệng, ăn nói nhỏ nhẹ nhưng thường hay mang những nhận xét của mình về "co-woker" rồi thủ thỉ nói chuyện làm quà với "xếp".
Người đến vỗ vai hỏi thăm tôi đầu tiên là thằng mọi đen Terrel; hắn toang toác cái miệng:
- Mày bị mèo cắn hả" Cắn ở đâu nào, cho tao coi tí đi. (So, you get bitten by a cat hey" Where it is" Let me see).
Mẹ tiên sư nó! Làm sao mà tôi chỉ cho nó được. Chỉ cho nó để nó kháo khắp làng à. Nghĩ vậy nên tôi nuốt sự phẫn nộ ngồi lặng yên không thèm trả lời thì thằng khốn nạn lại làm tới:
-Mày không nói hả" Tại sao" Hả tại sao" Bởi vì mày bị nó cắn thụt lưỡi rồi hả" (You don't tell me heh" Why" Why" Because he bitten your tongue right" Right")
Tôi trợn mắt ngó thằng Terrel nắm tay đập xuống bàn cái bình khiến nó thụt lùi lại nhưng nó vẫn bô bô:
- Đừng nóng, đừng nóng. Không nói thì thôi …(Be cool! Be cool! You don't want to talk about it is ok…)
Thế rồi nó ngoạc mõm lên cao nói tướng lên như phân bua với tất cả mọi người:
- He got bitten by a cat, but he did not tell me where he got bitten. - Rồi nó quay lại tôi - I did not ask about your fishing trip; I ask you where the cat bitten you. Didn't I" (Tao đâu có hỏi về chuyện đi câu cá của mày, tao hỏi con mèo nó cắn mày ở chỗ nào mà. Phải không")
Thằng Chris ngồi ở bàn bên cạnh ngó tôi nháy mắt cười hì hì khiến tôi càng khó chịu nên tôi đành kéo thằng Terrel vào ngồi ở cái ghế trước mặt tôi và tôi bảo nó rằng bây giờ tôi sẽ nói cho nó biết tại sao tôi bị mèo cắn và nó cắn ở đâu cho nó nghe và yêu cầu nó sau khi nghe rồi thì làm ơn câm mẹ nó họng lại. Thằng Chris cũng đẩy ghế lại gần tôi để nghe vì tôi biết nó muốn nghe chuyện người khác lắm.
Câu chuyện có nguồn có gốc như thế này. Tôi thích chó còn Yến thích mèo và tôi không thích mèo tí nào nhưng vì Yến là vợ tôi nên nàng có quyền nuôi mèo và cấm tôi nuôi chó. Yến nại lý do là cần mèo để nó đuổi ba con sóc đến ăn trái nhãn của nàng nhưng với tôi thì tôi nghĩ rằng cái con mèo này sẽ có ngày gây phiền toái cho tôi nên tôi không ưa nó nổi. Từ khi có mèo trong nhà sáng nào tôi cũng phải tắm trước khi đi làm vì nếu không tắm tôi có cảm tưởng có lông mèo bám vào tóc tai hay lông mũi tôi khiến tôi không cảm thấy ấm cúng cả ngày.
Sáng thứ hai vừa qua lúc tôi đang ở trong phòng tắm như thường lệ thì tiếng Yến vọng từ bếp lên:
- Anh ơi. Cái máy xay đồ phế thải ở "sink" rửa chén bị tắc rồi. Anh "reset" cho em đi.
Đang tắm mà "anh à" bất tử thì ai không bực mình nên tôi quát:
- Em không tự làm được à" Không thấy anh đang tắm à"
- Em sợ lắm. Em không biết cái nút "reset" ở chỗ nào. Loạng quạng nó ngiến luôn tay em thì sao. Nước nghẹt đầy "sink" nó tràn ra nền bếp bây giờ. Chỉ một phút là xong liền mà cũng làm khó vợ con hay sao"
Quá bực mình tôi chạy vội ra bếp với nguyên con trần như nhộng và đầy xà bông trên thân, hy vọng khi nhìn thấy tôi như vậy Yến sẽ tự nhận ra sự đòi hỏi của nàng không hợp lý và không đúng lúc. Buông một tiếng thở dài lớn tôi quỳ xuống sàn bếp chui đầu vào dưới gầm cái chậu rửa ráy (sink) để kiếm cái nút "reset" và đó là hành động cuối cùng tôi nhớ rõ nhất.
Chuyện xẩy ra cho tôi, có lẽ tôi hay bất cứ ai cũng không có thể ngờ trước được vì nó gây ra không phải tại ba cái góc cạnh nhọn bằng gang hay thép dưới gầm cái "sink" mà từ ở ngoài đằng sau tới thật bất ngờ dù Yến cầm đèn "pin" đứng sau tôi coi chừng cho tôi nàng cũng không thể nghĩ tới có chuyện xẩy ra như vậy. Bởi vì con mèo của Yến nẫy giờ vẫn ngồi cạnh chân bàn ăn sáng tại bếp lặng lẽ ngó diễn tiến sự việc. Khi tôi qùy chổng mông chui đầu vào dưới gầm cái chậu rửa ráy (sink) thì hai hòn bi của tôi lung lẳng trước gió và… trước mắt con mèo. Thử tưởng tượng một người ngồi đằng sau tôi chừng một vài thước rồi nhìn thấy "nó" lủng lẳng trước mắt rõ mồn một như vậy thì chắc bò ra mà cười. Nhưng còn con mèo thì chắc chưa nhìn thấy một món đồ chơi quyến rũ như vậy bao giờ nên nó phóng một phát dùng mười cái móng vuốt nhọn sắc của nó chộp lấy nguyên cái túi đựng hai hòn bi của tôi tính tha đi chỗ khác chơi không cần biết tôi có đồng ý hay không.
Khi bị tấn công bất ngờ như vậy, phản ứng tự nhiên của con người là nhẩy cẫng lên chứ làm gì bây giờ. Thế cho nên tôi quên rằng đầu tôi đang ở trong một khoảng trống rất giới hạn và với các góc cạnh của vật dụng thuộc về ống nước, sink và của máy xay đồ phế thải (garbage disposal) lỉnh kỉnh như vậy… Tôi phóng người tới trước và binh một phát …tôi không còn biết gì nữa.
Khi tôi tỉnh lại thì thấy tôi đang nằm trên cáng và xung quanh là vài ba nhân viên cấp cứu, kẻ thì máng giây nhợ và cắm kim vào hai cánh tay tôi, người thì đo mạch máu, và một em tóc vàng đang ghi ghi chép chép. Trên đời này không có sự ngượng ngập và bất an bằng cái cảnh nằm tênh hênh trước mặt hai ba người đang xúm xít đứng xung quanh mình. Mình là đàn ông đó chứ là đàn bà chẳng hiểu họ sẽ cảm thấy như thế nào. Tình trạng còn tệ hơn nữa khi nhân viên cấp cứu lấy lời khai của Yến về lý do xẩy ra tai nạn. Nàng cứ sợ họ hiểu lầm lý do rồi chữa lợn lành thành lợn què nên cứ thật tình kể rõ từng chi tiết diễn tiến sự việc vì nàng đứng ở đằng sau tôi suốt thời gian đó.
Sau khi nghe khai, ba thằng ông nội "cấp cứu" này cố cắn môi để bật ra tràng cười vì tôi thấy rõ vai họ rung lên và có anh phát ra tiếng ùng ục khặc khặc trong cổ họng còn em tóc vàng thì hình như đang ráng cắn chặt môi nhưng mặt em cứ đỏ tí ri lên. Một thằng nâng và lật cái bìu của tôi lên coi xem thương tích có nặng không hắn nhìn tôi nói: "Không sao, chỉ trầy trụa sơ sơ thôi… May là mèo nhà ông có chích ngừa chứ không thì ông phải chích ngừa phong đòn gánh 12 phát vào quanh rốn đau lắm…" rồi không kìm hãm được nữa hắn ta phủ phục mặt xuống nền nhà cười tồ tồ như nước chẩy.
Lúc này dù đầu còn hơi đau một chút nhưng tôi đã hoàn toàn tỉnh táo; tuy vậy nhân viên cấp cứu cho biết vì tôi đã có lúc bị bất tỉnh nên theo luật họ phải mang tôi vào bệnh viện để bác sĩ khám và quyết định. Tôi bảo Yến gọi tới sở báo cho xếp của tôi và khi họ khiêng tôi lên xe hồng thật tự để hú còi đi tôi cố nói với Yến:
- Em chỉ nói là anh bị tai nạn thôi, em không phải kể chi tiết ra làm gì.
Sau khi nghe tôi kể cho nó nghe cái lý do tại sao tôi phải cáo bệnh, thằng Terrel vỗ hai tay vào nhau đánh bốp một cái rồi nó nhẩy cẫng lên la: "Oh God! Really! I am sorry for you, let me tell everybody…". Tôi chỉ vào mặt thằng Terrel nghiến răng nói:
- Mày hứa với tao là mày sẽ câm miệng mày lại, nếu mày nói ra một câu nào thì tao thề tao sẽ…
Thằng Terrel khựng lại như sực nhớ những gì đã hứa nó lái qua chuyện khác:
- Không! Không. Tao không nói với ai cả. Nhưng mà tao thích mèo. Mèo có khi mang lại phép màu chứ không tệ như mày nghĩ đâu.
Rổi để đánh trống lảng nó dùng cái khả năng "đía" của nó nói:
- Để tao kể mày nghe chuyện xẩy ra tại nhà thờ mà gia đình tao là hội viên. Ông mục sư nhà thờ tao có con mèo nhỏ nó leo lên một cây xồi nhỏ trồng trước nhà rồi nó sợ không dám nhẩy xuống. Ông ta đứng dưới gốc cây gọi và dơ tay đón nó nhưng nó vẫn sợ không dám leo ngược trở xuống. Cây xồi còn khẳng khiu chưa đủ cứng để người ta có thể leo lên đó ôm con mèo xuống mà lấy gậy khều cho nó xuống nó cũng không xuống. Ông mục sư mới nẩy ra một sáng kiến: ông lấy một khúc giây thừng cột vào lưng chừng cây xồi rồi cột vào sau cái xe hơi của mình. Ông tính rằng khi lái xe đi tới thì cây xồi sẽ cong rạp xuống thấp và con mèo sẽ nhẩy xuống hoặc mình có thể lại ôm nó xuống.
Diễn tiến của việc làm có kết qủa khả quan, nhưng chưa vừa tầm cho lắm nên ông mục sư nghĩ ràng cho nó rạp xuống một chút nữa thì tiện hơn. Ông nhấn ga cho xe tới một…chút nữa thì "bực" một phát giây thừng đứt cái bực và cây xồi bật cái "vù" về vị trí thẳng đứng nhưng con mèo thì bay mất đi đâu không biết vì phát "canon" quá mạnh như vậy thì người cũng bay chứ nói chi con mèo con. Chắc nghĩ tới thân xác con mèo bị bầm vập với cú này là do lỗi mình gây ra nên mặt mũi ông mục sư tỏ ra đau đớn khiếp đảm lắm. Ông đi hỏi thăm bà con khắp xóm coi có ai nhìn thấy một con mèo nhỏ màu… v.v nhưng ai cũng lắc đầu nên ông đành âm thầm cầu nguyện cho con mèo và "go on with his life" tức là tiếp tục cuộc sống của mình. Ít ngày sau ông đi siêu thị thực phẩm để mua đồ ăn thì gặp một bà hội viên nhà thờ của mình. Nhìn cái xe đẩy (cart) đựng thực phẩm của bà hội viên ông ta thấy có bịch đồ ăn cho mèo (Cat food). Vì là mục sư nên gia đình các hội viên trong nhà thờ ông đều có thăm viếng và biết rõ họ. Cái bà này từ trước tới giờ rất ghét mèo mà bây giờ mua đồ ăn cho mèo là làm sao nên ông tò mò hỏi:
- Bà thường nói với tôi bà thù mèo mà sao nay bà mua thực phẩm cho mèo"
Bà hội viên tươi nét mặt trả lời với tất cả "hồ hởi":
- Mục sư sẽ không tin được chuyện này. Con gái nhỏ của tôi thường năn nỉ tôi kiếm cho nó một con mèo nhưng tôi nhất định lắc đầu không chịu. Tuần rồi nó lại năn nỉ nữa nên tôi bảo nó rằng: "Chỉ có Chúa cho con con mèo thì mẹ để con nuôi chứ mua hay xin ai thì mẹ không chịu". Tôi tưởng nói vậy thì nó sẽ bỏ cuộc, ai ngờ nó ra sân sau nhà quỳ xuống cầu nguyện. Tôi không biết nó cầu nguyện như thế nào mà mục sư có tin được không, một con mèo khi không từ trên đám mây xanh bay cái vù tới ngay trước mặt con gái tôi. Nó mừng quá ôm con mèo la lên: "Má ơi, Chúa cho con con mèo rồi má ơi". Tôi nhìn thấy bằng chính con mắt của tôi chứ không qua bất cứ một trung gian nào. Muc sư có tin nổi không"
Ông mục sư nghe xong ngẩn người ra vài giây rồi gật đầu lia lịa: "I believe! I believe. Mem".
Thằng "nhọ nhồi" kể xong nói riếp:
- Mày thấy không" Mèo là con vật rất dịu dàng (very sweet) và có thể mang niềm vui đến cho người ta. Trường hợp của mày có lẽ mày đã làm gì cho con mèo nó phiền nên nó mới trả thù thôi. Tao nói thật nha khi con mèo đã vồ mồi thì nhất quyết nó dùng tận lực của nó cho nên nếu nó đã ngoạm cái "bịch đựng bi" đó mày dựt phăng đi thì bữa nay mày không đến đây được. Mày có hiểu ý tao nói không" Bởi vậy tao mới bảo mày cho tao coi thì tao mới tin được… Phịa chuyện là môn võ độc quyền của tao, tao không muốn thằng nào cướp cái danh đó của tao… mày hiểu không.
Mẹ cái thằng khốn nạn này tôi đã nhịn nhục nói thật cho nó nghe mà nó chưa thoả mãn, chắc nó muốn tôi phải tụt quần vạch ra cho nó coi hay sao đây. Nó không muốn ai cướp đi cái danh đía của nó, còn tôi thì … tôi không muốn người ta hiểu lầm tôi là người dối trá. Với tất cả phẫn nộ tôi đứng dậy nói với thằng "nhọ nhồi":
- Nếu mày muốn biết sự thật thì "I have no choice"… Và tôi đứng dậy xoay lưng vào mặt thằng Terrel hai tay làm như toan cởi quần chồng mông xuống cho nó coi… Thằng khốn hoảng quá ù té chạy khỏi bàn tôi mồm la bai bải: "I believe yiu! I believe you!"
Ít phút sau tôi nghe tiếng thằng Terrel rầm rì trong phòng của xếp và hai thằng cười toá lên khoái trá. Tôi thầm nói với chính tôi: "Tiên sư nó. Nó sẽ là thằng biến tôi thành kẻ sát nhân".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.